Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sát Khí Giăng Đầy Nhạn Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chó săn sắt tru lên từ phía biệt phủ của Nhạc Lôi vọng lại trong gió tuyết, kéo dài lê thê rồi tan ra giữa những vách đá đóng băng của Nhạn Môn Quan. Âm thanh rùng rợn ấy như một vệt dao sắc lướt qua màn đêm, khiến da gà của những kẻ cùng khổ đang co quắp trên những phản gỗ mục trong lán gỗ số 9 dựng ngược lên vì kinh hãi.


Hàn Thiết Y ngồi xếp bằng ở góc tối nhất của lán gỗ, lưng tựa vào vách đất nứt nẻ lùa gió buốt. Gương mặt hắn lấm lem bụi than mỏ, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn chăm chăm vào vũng máu của đốc công Trương Hổ đã bắt đầu đông cứng lại trên nền đất đóng băng trước cửa lán. Cái chết của Trương Hổ là một đòn chấn động trực diện vào hệ thống cai trị của Nhạc gia tại biên thùy, nhưng Thiết Y biết rõ, hậu quả tàn khốc của nó sẽ giáng xuống thung lũng này nhanh hơn một trận lở tuyết.


"Hộc... khụ..."


Lâm Thiết nằm trên tấm phản gỗ bên cạnh, lồng ngực gầy gò bị quật rách nát da thịt do đòn roi Hóa Kình của Trương Hổ đang rỉ máu đỏ quạch, thấm đẫm lớp rơm khô dưới lưng. Mỗi nhịp thở khò khè của gã cựu binh đều mang theo tiếng rên rỉ u uất của tủy phổi bị chấn động. Cơn sốt tủy xương của Thiết Y cũng đang âm ỉ thiêu đốt lồng ngực lép kẹp của hắn, nhưng hắn không được phép gục ngã lúc này.


Hắn dịch chuyển cánh tay phải, nhưng toàn bộ bả vai và năm ngón tay phải vẫn đờ đẫn, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh. Di chứng của Nhiễm Độc Thiết Thạch từ trận chiến chấn vỡ roi sắt vẫn chưa hề thuyên giảm. Cánh tay phải của hắn rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, không có một chút cảm giác lực nào. Hắn buộc phải dùng bàn tay trái đầy sẹo rách để nhấc cánh tay phải lên đặt lên đùi một cách nặng nề.


*Keng... kẹt...*


Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân Thiết Y khẽ va chạm vào nhau, nghiến vào lớp da cổ chân đã bị mài mòn đến tận xương tủy. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng lên não bộ, nhưng đôi mắt xám của hắn vẫn tĩnh lặng không một gợn sóng. Hắn cúi xuống, tay trái lôi chiếc búa tạ 9527 quấn vải thô ngụy trang từ dưới đống rơm rách nát ra.


Hắn bắt buộc phải giấu chiếc búa tạ – di vật chứa tàn kình rèn cốt của cha hắn – trước khi đội tuần tra của Nhạc gia ập đến lục soát. Thiết Y dùng tay trái cầm búa, cố gắng đào sâu xuống nền đất dưới gầm phản gỗ số 9. Nhưng mặt đất mỏ mùa đông đóng băng cứng ngắt như thép nguội, móng tay trái của hắn rách nát rỉ máu đỏ quạch cũng không thể cào nổi một tấc đất đá cứng.


Tiếng chân kỵ binh rầm rập và tiếng xích sắt va chạm dồn dập đã bắt đầu vang lên dọc theo hành lang tuyết bên ngoài. Thiết Y quyết đoán ghìm chặt chiếc búa tạ, lết từng bước đi khập khiễng ra phía sau lán gỗ số 9, lén lút nhét sâu chiếc búa xuống máng nước thải bốc mùi hôi thối nồng nặc của khu lán gỗ. Mùi xú uế amoniac cực mạnh của nước thải là thứ duy nhất có thể triệt tiêu hoàn toàn mùi máu rèn xương và mùi thép rỉ của chiếc búa tạ trước khứu giác nhạy bén của bầy chó săn sắt.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ vốn đã mục nát của lán gỗ số 9 bị một lực lượng thô bạo đạp tung ra lần thứ hai trong đêm, bắn vỡ thành nhiều mảnh vụn dọc theo nền đất đóng băng. Gió tuyết gào thét cuốn theo ánh đuốc cam rực rỡ và sát khí lạnh lẽo dâng trào vào phòng.


"Tất cả nằm im! Đứa nào nhúc nhích ta chặt gãy chân!"


Một giọng nói khàn khàn, độc địa vang lên lấn át cả tiếng bão tuyết. Vương Bá – trưởng ban chó săn của Nhạc gia – bước vào, sừng sững như một bóng ma dơi giữa cửa lán. Gã gầy gò, khoác tấm áo da chó hôi hám bốc mùi tanh sặc sụa, tay phải cầm sợi dây xích sắt to bản, xua bầy chó săn sắt răng cưa hung tợn xông xáo vào trong lán gỗ.


Phía sau gã, hai mươi lính tuần tra thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết trang bị giáp sắt thô, tay lăm lăm trường giáo bọc sắt bịt kín hoàn toàn lối thoát duy nhất của lán gỗ. Sát khí giăng đầy khắp không gian chật hẹp.


"Ngửi cho kỹ! Tìm ra kẻ có mùi máu nóng của Trương Hổ cho ta!" Vương Bá rít lên qua kẽ răng vàng khè, giật mạnh sợi xích sắt điều khiển bầy chó dữ.


Ba con chó săn sắt khổng lồ, đầu bọc những tấm lá thép gai nhọn hoắt, nanh răng cưa cứng như sắt rỉ liên tục hít hà mặt đất. Chúng tru lên dồn dập, lần theo vệt máu khô của Trương Hổ dẫn thẳng về phía góc tối lán gỗ số 9 – nơi Hàn Thiết Y và Lâm Thiết đang nằm.


Hàn Thiết Y biết rõ hai cánh tay đầy vết thương rách da thịt rỉ máu đỏ quạch do gai roi của Trương Hổ quật lúc nãy là mồi nhử chí mạng đối với khứu giác nhạy bén của bầy chó dữ. Hắn nhắm mắt lại, lập tức vận dụng Quy Tức Thô Pháp. Hít một hơi thật sâu nén khí xuống lồng ngực lép kẹp, hắn cưỡng bức nhịp tim đập chậm rãi dưới bốn mươi nhịp một phút, làm nguội lạnh hoàn toàn thân nhiệt cơ thể. Các lỗ chân lông trên da hắn co rút chặt chẽ, khóa chặt mọi mùi máu nóng và mồ hôi không cho thoát ra ngoài không khí.


Con chó săn sắt đi đầu sục sạo đến sát chân Thiết Y. Nó gí chiếc mũi đen xì, ướt sũng vào cổ chân rách da của hắn. Thiết Y bất động như một tảng đá vô hồn, không một hơi thở, không một nhịp tim dao động. Con chó săn sắt hít hà một hồi, nhưng khứu giác của nó hoàn toàn bị đánh lừa bởi mùi hôi thối nồng nặc của máng nước thải amoniac dính đầy trên gấu áo rách của Thiết Y khi hắn giấu búa ban nãy. Con thú hoang mang hắt xì liên tục, lùi lại rồi quay đi hướng khác trong sự tức giận.


"Mẹ kiếp! Bầy chó vô dụng!" Vương Bá quát lớn, vung roi sắt quật mạnh vào ván gỗ sập bên cạnh để trút giận.


Giữa lúc bầu không khí căng thẳng nghẹt thở bao trùm, Vương Lân – gã phản đồ gầy gò mặc áo nẹp lính canh thừa rộng – lảng vảng quanh lán gỗ số 9. Đôi mắt ti hí gian xảo của hắn đảo liên tục dọc theo các phản gỗ mục. Hắn thèm khát Khoáng Khoán Nhạc Gia để đổi lấy nha phiến và rượu nóng, và hắn biết rõ Trương Hổ đốc công bị giết chết bằng một cú đấm chấn tạng cực mạnh – thứ quyền kỹ ngoại gia thô bạo mà chỉ có kẻ có xương cốt dẻo dai bực này mới thi triển nổi.


Hắn bước lại gần Lâm Thiết đang nằm ôm ngực rên rỉ, dùng lời lẽ dò xét hiểm độc:


"Lâm đầu mục, vết thương trên ngực huynh có vẻ nặng đấy? Đêm nay đốc công Trương Hổ bị sát hại dã man ngay tại đây, huynh không thấy có gì kỳ lạ sao? Kẻ đeo mặt nạ sắt kia chắc chắn phải có nội ứng dọn đường trong cái lán rác rưởi này. Huynh có biết ai tàng trữ đồ lậu không?"


Lâm Thiết, với kinh nghiệm dày dạn của một cựu binh sĩ biên thùy, không hề biến sắc trước lời dò hỏi hiểm hóc. Gã giả vờ ho sặc sụa ra một ngụm máu loãng, run rẩy cúi đầu khúm núm, tỏ ra cam chịu và nhút nhát tột cùng:


"Vương Lân huynh đệ... ta chỉ là một tên phế nhân sắp chết dưới hầm mỏ này. Đêm nay Trương Hổ đốc công nổi giận quật ta một roi suýt mất mạng, ta còn biết gì nữa? Nếu ta biết kẻ phản loạn là ai, ta đã sớm báo cáo để lấy phiếu cháo cám ăn sưởi ấm lồng ngực rồi, đâu cần nằm đây chịu khổ thế này..."


Sự cam chịu và nhút nhát của Lâm Thiết khiến Vương Lân nghẹn họng, không thể tìm ra kẽ hở để bắt lỗi. Nhưng ánh mắt nghi ngờ của gã phản đồ vẫn không ngừng dòm ngó về phía Hàn Thiết Y đang ngồi im lặng như tượng đá trong góc tối.


"Đủ rồi!" Vương Bá quát lớn lấn át cuộc đối thoại. Gã nhìn bầy chó săn sắt vẫn đang hoang mang sủa nhặng lên quanh máng nước thải phía sau lán, biết rằng hung thủ thực sự đã dùng mưu mẹo để xóa sạch dấu vết mùi máu nóng trong đêm bão tuyết. Gã quay sang nhìn hàng chục nô lệ đang quỳ rạp dưới đất, rống lên giận dữ:


"Đại cai ngục Nhạc Lôi vô cùng phẫn nộ trước cái chết của Trương Hổ! Kể từ đêm nay, toàn bộ khu mỏ Nhạn Môn Quan ban bố thiết quân luật nghiêm ngặt! Đứa nào dám lén lút ra ngoài lán gỗ ban đêm sẽ bị chặt gãy chân tại chỗ! Để trừng phạt sự bất lực của lán gỗ số 9, khẩu phần ăn cháo cám của các ngươi sẽ bị cắt giảm một nửa trong vòng mười ngày tới!"


Tiếng la khóc thảm thiết của đám nô lệ già yếu vang lên dồn dập dội lại vách gỗ dột nát. Cắt giảm một nửa khẩu phần ăn giữa mùa đông bão tuyết cực hạn này đồng nghĩa với việc đẩy một nửa số người ở đây vào con đường chết cóng chết đói.


Thiết Y vẫn ngồi im lặng trong góc tối, hai hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động răng rắc. Lòng căm hận Nhạc thế gia tàn bạo dâng trào tột độ trong lồng ngực hắn, nhưng hắn bắt buộc phải kìm nén sát khí để bảo vệ đại cuộc và tính mạng huynh đệ.


Vương Bá hậm hực dắt bầy chó săn sắt rút lui, ra lệnh cho mười lính canh thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết phong tỏa chặt chẽ cổng lán gỗ số 9. Sát khí giăng đầy ngoài cửa lán, tiếng chân xích sắt tuần tra đêm rầm rập rầm rập vang lên không ngớt dọc theo hành lang tuyết.


Bão tuyết vẫn gào thét điên cuồng bên ngoài, nhưng ngọn lửa căm hờn và mưu đồ tàn độc của kẻ phản bội đã bắt đầu nhen nhóm dưới lớp tuyết lạnh.


Vương Lân lén lút lảng vảng ngoài lán gỗ số 9, tránh né ánh mắt của đám lính canh tuần đêm. Hắn đi về phía đống rác thải phủ đầy tuyết trắng gần mỏ đá trung tâm – nơi Thiết Y từng đứng bọc chiếc búa tạ 9527 bằng vải thô sau trận chiến. Hắn cúi xuống, bàn tay gầy gò dính đầy bụi than mỏ bới mạnh lớp tuyết dày.


Ngón tay hắn bất ngờ chạm vào một vật cứng nhọn hoắt nằm khuất sâu dưới đống rác mỏ đóng băng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!