Chấn Vỡ Roi Sắt
Gió tuyết Nhạn Môn Quan gầm rít liên hồi, thốc từng cơn lạnh buốt qua những khe hở của lán gỗ số 9 dột nát. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian chật hẹp, ẩm ướt, chỉ có đốm lửa rơm rách le lói ở góc nhà tỏa ra chút hơi ấm nghèo nàn, không đủ xua đi cái lạnh thấu xương đang đóng băng da thịt của hàng chục nô lệ còng lưng trên những phản gỗ mục.
Hàn Thiết Y ngồi xếp bằng ở góc tối nhất của lán gỗ. Hắn bất động như một pho tượng đá xám bám đầy bụi than mỏ. Lồng ngực lép kẹp nhấp nhô chậm rãi theo từng nhịp thở sâu của Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Dù bão tuyết ngoài kia có gào thét dồn dập đến thế nào, nhịp tim của hắn vẫn được giữ ở mức cực thấp, tĩnh lặng và trầm ổn như dòng sông đóng băng dưới lòng đất.
Nhưng sâu trong cơ thể hắn, một cuộc chiến tàn khốc khác đang diễn ra.
Khớp bả vai phải của hắn – nơi vừa được y nữ Thẩm Dao dùng Bộ Kim Châm Bạc để rút dịch độc Nhiễm Độc Thiết Thạch – hoàn toàn xơ cứng và lạnh ngắt. Cánh tay phải rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, không có một chút xúc giác hay cảm giác nóng lạnh nào. Khi hắn cố gắng vận kình bóp chặt năm ngón tay phải, hắn không hề cảm nhận được sự tồn tại của chúng. Hắn phải dùng tay trái nắm lấy cổ tay phải nhấc lên, đặt lên đùi một cách nặng nề. Cái giá của việc rèn luyện Thiết Cốt Sơ Kỳ bằng phương pháp Đoạn Cốt tự hủy hoại là thế. Độc tính mạn tính của hắc thiết thạch đã ăn mòn sâu vào tủy xương, và nếu không có Địa Long Thảo để trung hòa trong tương lai, cánh tay này sẽ vĩnh viễn hoại tử và rụng dần.
Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái, những ngón tay thô ráp chạm vào bọc áo ngực rách nát dính đầy máu khô. Bên dưới lớp vải thô sơ ấy là ba mảnh giấy tre Khoáng Khoán Nhạc Gia – số tiền lậu ít ỏi hắn tích lũy để chuẩn bị mua chuộc lính canh Tạ Cửu – và tấm hộ tâm kính bằng đồng đen nứt nẻ dính máu khô của Chu Kình. Tấm đồng lạnh lẽo áp chặt vào ngực hắn, như một lời nhắc nhở bi tráng về sự hy sinh của người đi trước, nung nấu ngọn lửa căm hờn vô tận đối với Nhạc thế gia tàn bạo.
Cổ chân hắn khẽ động, sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân phát ra tiếng kêu kèn kẹt trầm đục. Lớp da cổ chân đã bị mài mòn đến rách nát, rỉ máu đỏ quạch hòa lẫn với vôi sống Thạch Khôi Phấn khô khốc. Thiết Y cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt nhói truyền lên não bộ, đôi mắt xám lạnh lùng không một gợn sóng.
"Anh Thiết Y..." Cậu bé A Sài lén lút bò lại gần từ góc giường rơm rách, tay bưng một chén nước ấm nhỏ dâng lên. "Anh uống chút nước đi. Sốt tủy xương của anh mới giảm bớt, cơ thể còn yếu lắm."
Thiết Y không kịp đón lấy chén nước.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của lán gỗ số 9 bị một lực lượng thô bạo đạp tung ra, bắn vỡ thành nhiều mảnh vụn dọc theo nền đất đá đóng băng. Gió tuyết gào thét ùa vào, cuốn theo ánh đuốc cam rực rỡ và sát khí lạnh lẽo dâng trào.
"Lũ súc sinh lười biếng! Tất cả đứng dậy cho ta!"
Một giọng nói cộc cằn, tàn nhẫn vang lên lấn át cả tiếng bão tuyết. Đốc công Trương Hổ bước vào, sừng sững như một con gấu xám giữa cửa lán. Gã để ngực trần lộ ra những vết sẹo chéo chằng chịt, khuôn mặt hung tợn có vết chàm đen lớn ở má phải giật giật đầy phẫn nộ. Tay phải gã cầm cây roi sắt dài rèn từ quặng hắc thiết dẻo dai, kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng rít kèn kẹt rợn người.
Phía sau gã, mười lính tuần tra thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết trang bị giáp sắt thô, tay cầm trường giáo bọc sắt bịt kín lối ra duy nhất của lán gỗ.
"Đốc công Trương Hổ... đêm hôm thế này có việc gì sao?" Lâm Thiết, cựu binh sĩ biên thùy gầy gò gượng đứng dậy, bước ra trước che chở cho đám nô lệ yếu thế phía sau. Mặt gã vẫn còn vệt sẹo đao dài chéo qua mắt trái, vai mang giáp da cũ nát run nhẹ vì lạnh.
*Chát!*
Không một lời cảnh báo, Trương Hổ vung tay quật mạnh sợi roi sắt dài vào ngực Lâm Thiết. Lực quật cực mạnh khiến Lâm Thiết văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách gỗ dột nát, ngực giáp da bị rách toác, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ lớp rơm khô dưới đất. Lâm Thiết ôm ngực ho sặc sụa, hơi thở khò khè đau đớn.
"Câm miệng! Tên cựu binh rác rưởi!" Trương Hổ trợn trừng đôi mắt đầy tơ máu, rống lên giận dữ. "Trương Nhạc bị phế cánh tay phải ở mỏ đá khu số 3. Kẻ thủ ác dùng ngoại gia kình lực bẻ gãy khớp tay hắn rồi trốn thoát. Ta biết kẻ đó trốn trong cái lán rác rưởi này! Lâm Thiết, nếu ngươi không khai ra tung tích của gã đeo mặt nạ sắt đó, ta sẽ lột da từng tên một trong lán gỗ số 9 đêm nay!"
Gã đốc công vung roi sắt, chuẩn bị quật xuống đỉnh đầu Lâm Thiết đang nằm thoi thóp dưới đất. Bọn lính tuần tra phía sau cười sằng sặc, giương giáo sắt sẵn sàng tàn sát.
Giữa lúc lán gỗ số 9 chìm vào nỗi tuyệt vọng đẫm máu, một tiếng động nặng nề vang lên từ góc tối.
*Keng... kẹt...*
Tiếng xích sắt khóa chân kéo lê trên nền đá mỏ trầm đục, từng nhịp dứt khoát và lạnh lùng. Hàn Thiết Y chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Hắn đứng sừng sững trước mặt Trương Hổ, chắn ngang giữa cây roi sắt tàn bạo và Lâm Thiết đang lâm nguy.
Đôi mắt xám lạnh lùng của Thiết Y không hề có một chút sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc như đá tảng núi tuyết. Cánh tay phải của hắn vẫn quấn băng vải thô rách nát, bại liệt và vô cảm rủ thõng bên hông. Hắn chỉ dùng cánh tay trái đầy sẹo để giữ thăng bằng, gót chân xích sắt dẫm chặt xuống đất đá.
Trương Hổ dừng roi, nheo mắt nhìn gã nô lệ mang số hiệu 9527 trước mặt. Gã bật cười man dại, khinh bỉ tột độ:
"Hóa ra là thằng phế vật 9527! Ngươi bẩm sinh phế cốt, không có một giọt nội lực, cánh tay phải thì tàn phế rủ thõng như khúc gỗ chết, vậy mà cũng dám đứng ra làm anh hùng cứu người sao? Nhạc Bân quật ngươi năm mươi roi Huyết Tiên mà ngươi không chết, hôm nay để xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào trước roi sắt của ta!"
Trương Hổ gầm lên một tiếng dũng mãnh, vận dụng Hổ Kình Tiên Quyết. Chân khí trong đan điền gã bộc phát, phóng một luồng kình lực Hóa Kình màu đỏ rực dọc theo thân roi sắt. Cây roi sắt rèn từ quặng hắc thiết dẻo dai bỗng chốc rực lên luồng hào quang đỏ gay gắt, rít gió vun vút xé rách không khí lạnh giá biên thùy.
*Vút!*
Trương Hổ quật mạnh roi sắt theo đường ngang cực hiểm nhắm thẳng vào cổ Thiết Y hòng lấy đầu hắn chớp nhoáng.
Thiết Y không hề nao núng. Dù chân trái bị xích sắt mười cân cản trở tính cơ động, hắn vẫn vận dụng nhịp nhàng Nhạn Môn Bộ Pháp. Thân hình hắn uốn lượn tầm thấp sát mặt đất tuyết, lách người nghiêng bả vai tránh né sát sườn đường roi đỏ rực trong gang tấc.
*Ầầm!*
Cú quật hụt của Trương Hổ đập mạnh vào cột gỗ chịu lực lớn giữa lán gỗ số 9. Lực Hóa Kình bộc phát chấn nứt toác cột gỗ dày nửa thước, bắn ra hàng loạt dăm gỗ nhọn hoắt găm đầy vách đất.
"Trốn nhanh lắm! Nhưng để xem ngươi đỡ đòn này thế nào!" Trương Hổ xoay cổ tay, cây roi sắt uốn khúc quỷ dị trên không trung như một con rắn độc khổng lồ, rồi bổ thẳng từ trên xuống với tốc độ sấm sét nhắm thẳng đỉnh đầu Thiết Y dồn dập.
Đòn đánh tầm xa của roi sắt phóng kình lực đỏ rực khóa chặt mọi góc né tránh của Thiết Y.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thiết Y không lùi bước. Hắn biết rõ cánh tay phải của mình đang hoàn toàn mất cảm giác xúc giác, lạnh ngắt và vô lực do di chứng Nhiễm Độc Thiết Thạch chưa lành. Nhưng hắn cũng hiểu, xương cốt bả vai phải đã hoàn thành thạch hóa đạt Thiết Cốt Sơ Kỳ dưới lớp nẹp gỗ sồi tuyết. Hắn vận dụng ý chí sắt đá tột cùng, cưỡng bức các thớ cơ vai phải co rút đột ngột bằng lực cơ bắp thô bạo, biến cánh tay phải bại liệt thành một lá chắn sắt cứng ngắc.
Hắn đan chéo hai cánh tay trước ngực mặt – cánh tay trái đạt Đồng Cốt Viên Mãn dẻo dai như da trâu và cánh tay phải Thiết Cốt Sơ Kỳ cứng như đá tảng – tạo thành một chữ X vững chãi đón đỡ trực diện đòn roi sắt.
*Thiết Tý Cản Tiễn!*
*Reng... uỳnh!*
Một tiếng va chạm kim loại khổng lồ vang dội rúng động cả lán gỗ số 9, nghe như tiếng chuông đồng đại hồng chung ngân vang rền rĩ giữa đêm bão tuyết. Xung lực va đập cực mạnh dội ngược ngược lại làm nứt toác nền đất đóng băng dưới chân Thiết Y, bụi than mỏ bay lên mù mịt.
Roi sắt Huyết Tiên quật trúng hai cánh tay đan chéo của hắn. Lực Hóa Kình đỏ rực bộc phát dữ dội, càn quét tàn phá lớp da thịt bên ngoài.
"Cái gì?!" Trương Hổ trợn tròn đôi mắt kinh hoàng. Gã cảm thấy như cây roi sắt của mình vừa quật vào một khối thép huyền thiết đúc ngàn năm chứ không phải da thịt con người. Lực chấn ngược vật lý cực mạnh dội ngược dọc theo thân roi truyền thẳng vào tay gã, làm rạn nứt nhẹ lớp giáp ngực bằng sắt của gã phát ra tiếng rắc mỏng.
Nhưng Thiết Y cũng phải trả một cái giá không hề nhỏ. Gai sắt tẩm muối rỉ sét của cây roi quật rách nát lớp da ngoài hai cánh tay hắn, máu đỏ quạch phun ra loang lổ. Cánh tay trái Đồng Cốt Viên Mãn đau buốt nhói tột cùng do gai sắt cào xé. Riêng cánh tay phải Thiết Cốt Sơ Kỳ, do hoàn toàn bại liệt mất cảm giác xúc giác, hắn không hề cảm nhận được nỗi đau đớn da thịt rách nát, nhưng xung lực chấn động cực mạnh vẫn làm rạn nứt nhẹ cấu trúc xương vai bả mới thạch hóa nhức nhối ngầm.
Thiết Y không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Hắn cắn chặt răng, tay trái vung ra định bắt sống lấy sợi roi sắt để khóa chặt đối thủ.
*Xoạt!*
Bàn tay trái của hắn ghìm chặt sợi xích sắt roi gai, nhưng những chiếc gai sắt rỉ tẩm muối nhọn hoắt rạch nát lòng bàn tay trái của hắn, máu tươi chảy đầm đìa đỏ quạch. Đau đớn dữ dội truyền lên não bộ suýt làm hắn ngất xỉu, đòn bắt sống roi sắt thất bại do lực trơn trượt của máu.
Trương Hổ giật mạnh roi sắt hòng lùi lại để giữ khoảng cách tầm xa an toàn. Nhưng gã đã lầm.
Thiết Y nhận thấy Trương Hổ dồn toàn bộ kình lực chân khí vào đòn bổ thẳng đỉnh đầu vừa rồi, lơ là hoàn toàn phòng thủ trung lộ ngực giáp, là cơ hội tốt nhất để cận chiến dứt điểm nhanh. Hắn gót chân xích sắt dẫm mạnh xuống đất tuyết, dùng Nhạn Môn Bộ Pháp lướt sát mặt đất áp sát cự ly cực gần với đối thủ.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy một thước.
"Ngươi... thằng quái vật phế cốt!" Trương Hổ hoảng sợ hét lớn, cố vung tay trái đấm vào thái dương Thiết Y hòng giải vây.
Thiết Y vận toàn bộ kình lực ngoại gia dẻo dai của Đồng Cốt Viên Mãn và độ cứng Thiết Cốt Sơ Kỳ bả vai. Hắn khóa chặt cánh tay trái của Trương Hổ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vạn cân và kình lực cơ bắp bả vai trái vào nắm đấm trái bọc sắt phế liệu.
*Quyền Kích Chấn Tạng!*
Hắn tung một cú đấm thẳng Khai Sơn Quyền sấm sét, nhắm thẳng vào tấm giáp ngực bằng sắt dày cộp của Trương Hổ.
*Bùng... rắc!*
Cú đấm đập mạnh phát ra tiếng vang reng reng trầm đục dũng mãnh rúng động cả gian lán gỗ. Tấm giáp sắt ngực dày của Trương Hổ không hề bị vỡ nát bên ngoài, nhưng xung lực chấn động vật lý cực đại của ngoại gia quyền kình dồn dập truyền xuyên thấu qua lớp giáp sắt, đi thẳng vào lồng ngực đối thủ.
Lực chấn tạng dập nát hoàn toàn nội tạng bên trong của Trương Hổ.
"Phụt...!"
Trương Hổ trợn trừng hai mắt đầy vẻ hoảng sợ và không tin nổi. Gã phun ra một ngụm máu tươi lẫn những mảnh vụn nội tạng đen sẫm, toàn bộ xương cột sống phía sau lồng ngực bị xung lực chấn gãy đôi phát ra tiếng khục giòn dã. Cây roi sắt rèn từ quặng hắc thiết dẻo dai tuột khỏi tay gã, gãy đôi thành nhiều mảnh rơi rụng đầy tuyết trắng.
Thân hình hộ pháp của gã đốc công tàn bạo bay ngược ra sau mười bước, đập sập toàn bộ các dãy phản gỗ mục lán gỗ số 9 rồi nằm bất động trong vũng máu đen kịt. Đôi mắt gã vẫn trợn trừng vô hồn nhìn lên trần nhà dột nát gió tuyết lùa.
Trương Hổ đã chết.
Không gian lán gỗ số 9 lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài cửa rách.
Mười tên lính tuần tra thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết chứng kiến cảnh tượng tay không chấn vỡ roi sắt, đấm chết đốc công Hóa Kình của Thiết Y thì hoảng sợ cùng cực. Chúng run rẩy lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, rồi đồng loạt vứt bỏ trường giáo sắt, tháo chạy điên cuồng vào màn đêm bão tuyết rơi dày để báo tin.
Thiết Y đứng sừng sững giữa lán gỗ, hai cánh tay rách da thịt rỉ máu đỏ quạch nhỏ giọt tong tong xuống tuyết lạnh. Cánh tay phải bại liệt vô lực rủ thõng trở lại bên hông, run nhẹ do phản lực chấn động xương vai bả vai.
Lâm Thiết gượng đau đớn ôm ngực bò dậy, nhìn thi thể Trương Hổ rồi nhìn Thiết Y bằng ánh mắt đầy sự kính sợ xen lẫn lo lắng tột cùng:
"Thiết Y... ngươi giết Trương Hổ rồi. Đây là đốc công giám thị thân cận nhất của đại cai ngục Nhạc Lôi. Cái chết của gã... sẽ là mồi lửa châm ngòi cho sự tàn sát tàn bạo nhất của Nhạc gia đối với chúng ta."
Lâm Thiết ho khàn khịt, nắm lấy bả vai Thiết Y, giọng nói run rẩy dồn dập:
"Nhạc Lôi nổi điên sẽ ban bố lệnh phong tỏa thiết quân luật toàn bộ mỏ quặng Nhạn Môn Quan ngay lập tức. Hắn sẽ xua đuổi bầy chó săn sắt răng cưa của Vương Bá lùng sục khắp nơi để tìm ra ngươi theo mùi máu tươi rỉ ra từ hai cánh tay của ngươi lúc này! Chúng ta không còn đường lui nữa rồi!"
Hàn Thiết Y không đáp. Hắn cúi xuống nhặt thanh roi sắt gãy của Trương Hổ giấu vào bọc áo rách nát, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào màn đêm sương tuyết dày đặc ngoài cửa lán dột dột.
Hắn biết, thòng lọng truy sát sắt máu của Nhạc gia đã bắt đầu siết chặt, và đêm nổi dậy đẫm máu giải phóng vạn dân nô lệ mỏ sắp sửa bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!