Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Búa Sắt Nhạn Môn Quan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết Nhạn Môn Quan vào mùa đông như những lưỡi dao rỉ sét, điên cuồng gầm rít qua từng khe đá hẹp của thung lũng, bào mòn da thịt của những kẻ khốn cùng dưới đáy sâu mỏ quặng. Bóng tối bao trùm lấy Nhạn Môn Quan, chỉ có ánh lửa bập bùng từ các chòi canh gác của Nhạc Gia Thiết Trang phản chiếu lên lớp tuyết lạnh xám xịt, loang lổ muội than đen kịt.


Hàn Thiết Y kéo lê bước chân khập khiễng trên con đường mòn đóng băng dẫn vào lòng đất. Mỗi bước đi của hắn đều đi kèm với tiếng lách cách nặng nề của sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn. Sợi xích nặng mười cân, các mắt xích đã mòn vẹt và hoen rỉ, cọ xát trực tiếp vào cổ chân rách nát của hắn, để lại những vết sẹo lồi đỏ quạch, rỉ máu rồi lập tức bị cái lạnh thấu xương đông cứng lại.


Hắn mới mười tám tuổi, nhưng thân hình gầy gò ấy đã phải gánh chịu sự tàn phá tột cùng của số phận. Gân tay gân chân bẩm sinh bị phế bỏ, khiến hắn không thể tụ được một giọt nội lực chân khí nào trong đan điền rỗng tuếch. Trong thế giới võ lâm coi trọng kiếm khí và nội công chính thống này, một kẻ phế cốt như hắn chỉ có thể làm nô lệ khai mỏ, bị coi như súc vật không hơn không kém.


"Nhìn cái gì? Đi mau! Lũ súc sinh lười biếng!"


Tên cai ngục đi phía sau vung mạnh cây roi tre bọc da cá mập, quật thẳng vào lưng một nô lệ già đi bên cạnh Thiết Y. Tiếng roi xé gió rít lên, kèm theo tiếng hét thảm thiết vang vọng vào vách đá hoang vu. Thiết Y không ngoảnh đầu lại, đôi mắt xám lạnh lùng của hắn vẫn nhìn chăm chăm vào nền đá xám dưới chân. Hắn biết, ở nơi địa ngục trần gian này, sự thương hại chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn.


Khi đoàn nô lệ đi qua cổng chính của Thiết Trang, tất cả đột ngột dừng lại. Đứng sừng sững giữa cổng thành là một giá treo cổ thô sơ bằng gỗ thông rác. Trên đó, thi thể của Hàn Thanh – một viễn họ trong gia tộc của Thiết Y, người đã liều lĩnh trốn chạy ba ngày trước – đang treo lủng lẳng. Làn da của Hàn thanh đã chuyển sang màu tím tái, đôi mắt trợn trừng đầy phẫn uất bị phủ một lớp băng mỏng, vĩnh viễn không thể nhắm lại.


"Kẻ nào dám nuôi ý định đào tẩu khỏi Nhạn Môn Quan, kết cục sẽ giống như con chó này!" Giọng nói hách dịch của tên đốc công vang lên từ phía chòi canh, dập tắt mọi tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm trong lòng những kẻ khốn khổ.


Thiết Y nén chặt lồng ngực, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu. Hàn Thanh chết vì khát vọng tự do, nhưng cái chết ấy cũng là một gáo nước lạnh cảnh tỉnh hắn: khi chưa đủ thực lực vật lý để đập tan gông xiềng, mọi sự phản kháng tự phát đều là tự sát. Hắn phải nhẫn, phải chịu đựng nỗi nhục nhã này cho đến khi xương cốt hắn cứng hơn cả sắt thép của Nhạc gia.


Hắn cúi đầu bước tiếp, tiến sâu vào Khu vực Khai Thác Số 3 – đường hầm khai thác quặng sâu nhất, tối tăm nhất và cũng dễ sập nhất của mỏ. Không khí dưới đáy hầm loãng đến ngạt thở, nồng nặc mùi lưu huỳnh và bụi than độc hại bay lơ lửng. Mỗi hơi thở hít vào đều khiến lồng ngực Thiết Y đau nhói như bị kim châm. Hàng ngày, hắn phải đối mặt với Hạn ngạch khai thác sắt thô cực kỳ khắc nghiệt: năm trăm cân quặng mỗi ngày. Kẻ nào hụt cân sẽ bị cắt xén Khoáng Khoán Nhạc Gia – những mảnh giấy tre rách nát dùng để đổi lấy bát cháo cám heo ôi thiu tại nhà bếp, hoặc tệ hơn là bị chặt đứt một ngón tay để răn đe.


Thiết Y vung chiếc cuốc sắt nứt nẻ bổ mạnh vào vách đá cứng. Cánh tay phế gân cốt của hắn run rẩy dữ dội trước phản lực dội ngược từ đá cứng, cơn đau nhói từ bả vai truyền thẳng lên não bộ. Hắn không có chân khí để hóa giải phản lực, mọi chấn động vật lý đều do khung xương và da thịt thô của hắn gánh chịu trực diện.


*Cộp!*


Mũi cuốc bổ trúng một vật thể cực kỳ cứng rắn sâu trong kẽ đá nứt nẻ. Lực phản chấn mạnh đến mức làm lưỡi cuốc sắt của hắn mẻ gãy một mảng lớn, cán gỗ suýt tuột khỏi bàn tay đầy vết chai sạn. Thiết Y nhíu mày, dùng đôi bàn tay trần cào bới lớp đất đá vụn xung quanh vệt nứt.


Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu mỏ treo trên vách, một khối sắt rỉ sét khổng lồ lộ ra. Đó không phải là quặng hắc thiết thô thông thường, mà là một chiếc búa tạ khai mỏ khổng lồ bị chôn vùi sâu dưới lòng đất. Thiết Y dùng hai tay ôm chặt lấy cán búa, vận toàn bộ sức nặng cơ thể kéo mạnh lên.


*Uỳnh!*


Khối sắt nặng nề rời khỏi vách đá, bụi đất rơi rụng đầy đầu Thiết Y. Hắn phủi sạch lớp bùn đất bám ngoài, để lộ ra thân búa đúc bằng sắt thô đen kịt, nặng trĩu tay. Cán búa được làm bằng gỗ sồi tuyết cổ thụ, tuy đã rỉ sét và cũ kỹ nhưng cấu trúc bên trong vẫn cực kỳ kiên cố, quấn chặt bằng những sợi dây da thú thô kịch đã khô cứng. Trên đầu búa có khắc chìm một biểu tượng hoa văn rèn cổ xưa của Hàn gia – một nửa chữ "Thiết" sắc nét.


Lồng ngực Thiết Y thắt lại. Đây là Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 – di vật duy nhất của phụ thân hắn, Hàn Thiết Sơn, người đã bị đốc công Nhạc gia đánh gãy tứ chi và chôn sống dưới mỏ đá mười năm trước vì tội lén lút rèn đúc vũ khí phản kháng. Chiếc búa tạ nặng năm mươi cân này không chỉ là một công cụ lao động thô sơ, mà chính là lò nung tinh thần đầu tiên chứa đựng tàn kình ngoại gia và lòng căm thù truyền kiếp của cha hắn để lại.


"Cha..." Thiết Y thì thầm, bàn tay hắn vuốt ve từng vết sứt mẻ trên đầu búa. Một luồng khí lạnh lẽo từ thân búa truyền vào lòng bàn tay hắn, đánh thức ý chí sinh tồn mãnh liệt đang ngủ say trong tủy xương phế tàn. Hắn biết mình không thể để lính canh phát hiện ra vật này. Thiết Y nhanh chóng quấn búa vào những mảnh vải thô rách nát, lén lút giấu nó dưới đống đá thải rồi dùng xích sắt chân kéo lê che lấp dấu vết.


Khi đêm muộn buông xuống, bão tuyết ngoài trời gào thét dữ dội hơn, thổi bay cả những mái lá dột nát của khu lán trại. Thiết Y cùng thúc thúc Hàn Đại Thạch lết thân xác kiệt quệ trở về Lán gỗ số 9. Đây là nơi trú ngụ của hơn ba mươi nô lệ phế nhân, không khí ẩm ướt nồng nặc mùi mồ hôi độc, mùi máu khô và tiếng ho khò khè đặc đờm đen của những kẻ sắp chết vì bệnh thối phổi.


Thiết Y ngồi xếp bằng trong góc tối nhất của lán gỗ, nơi rơm rạ ẩm ướt phủ đầy đất cát. Hắn lén lút lôi chiếc búa tạ số 9527 ra, đặt nó nằm khuất dưới đống rơm rách bên cạnh chân mình. Cổ chân bị xích sắt cọ xát rách da rỉ máu đỏ quạch, đau buốt tột độ khi tiếp xúc với cái lạnh của nền đất đóng băng.


Đột nhiên, tiếng rầm rập của bước chân nặng nề vang lên bên ngoài vách gỗ. Cánh cửa lán gỗ dột nát bị đạp tung ra bằng một cú đá bạo lực, gió tuyết ùa vào bên trong làm tắt ngúm ngọn lửa sưởi ấm yếu ớt bằng rơm khô.


Lính canh Triệu Đức bước vào, tay cầm cây roi tre bọc gai da cá mập rỉ máu, gương mặt phúng phính đầy mỡ lộ rõ vẻ giận dữ dữ dội. Theo sau gã là hai tên lính canh trang bị giáp sắt thô xách đèn dầu mỏ soi rọi khắp nơi.


"Lũ súc sinh lười biếng!" Triệu Đức quát tháo dồn dập, giọng gã rít lên qua kẽ răng đầy mùi rượu rẻ tiền. "Sản lượng khai thác hôm nay của khu số 3 sụt giảm một nửa! Nhạc Lôi trang chủ đã ra lệnh, kẻ nào không hoàn thành hạn ngạch sẽ bị chặt tay! Đêm nay, ta sẽ lục soát từng góc lán để tìm xem đứa nào lén lút giấu quặng tinh luyện để tuồn ra chợ đen!"


Không khí trong Lán gỗ số 9 lập tức rơi vào trạng thái đông cứng nghẹt thở. Những nô lệ gầy gò run rẩy co cụm lại một góc, không ai dám nhìn thẳng vào mắt gã cai ngục tàn bạo.


Thiết Y giật mình, tim đập thình thịch liên hồi. Chiếc búa tạ năm mươi cân đang nằm ngay dưới đống rơm mỏng dưới chân hắn. Nếu bị phát hiện tàng trữ một khối sắt nặng như vậy trong lán, hắn chắc chắn sẽ bị khép vào tội chuẩn bị bạo động phản loạn và bị chém đầu ngay lập tức tại quảng trường.


Hắn chậm rãi vận lực cơ bắp chân phế tàn, lén lút dùng sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn gạt nhẹ lớp rơm khô để che giấu hoàn toàn phần đầu búa rỉ sét. Tuy nhiên, do gân chân bị phế bẩm sinh, cử động của hắn thiếu đi sự linh hoạt tinh tế.


*Keng... rắc...*


Một tiếng động va chạm nhỏ giữa mắt xích sắt và thân búa bằng sắt thô vang lên dưới đống rơm. Dù tiếng động cực kỳ nhỏ mỏng và bị tiếng gió bão tuyết gào thét bên ngoài át đi phần nào, nhưng đôi tai nhạy bén của gã lính canh Triệu Đức lập tức giật nảy lên.


"Kẻ nào? Đứa nào vừa động đậy dưới đống rơm?" Triệu Đức quay phắt đầu lại, ánh mắt gian xảo sáng quắc dưới ánh đèn dầu mỏ hướng thẳng về phía góc tối nơi Thiết Y đang ngồi xếp bằng. Gã chậm rãi tiến lại gần, cây roi tre cầm tay gõ nhẹ vào lòng bàn tay phát ra tiếng bôm bốp đe dọa.


Thiết Y nín thở hoàn toàn, hai tay nắm chặt sợi xích sắt chân đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay làm rách da thịt rỉ máu đỏ quạch. Hắn cố gắng giữ cho cơ mặt không hề biến đổi biểu cảm, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào khoảng không vô định để ngụy trang hành tung. Hắn hiểu rằng, nếu gã cai ngục bước thêm ba bước nữa và dùng mũi giày gạt đống rơm ra, chiếc búa tạ sẽ lộ diện và toàn bộ lán gỗ số 9 sẽ bị đồ sát diệt khẩu ngay trong đêm.


Ngay khi Triệu Đức chuẩn bị bước bước quyết định, thúc thúc Hàn Đại Thạch ngồi bên cạnh Thiết Y bỗng nhiên ho rũ rượi. Tiếng ho khàn đặc đặc đờm đen ngắt quãng vang lên dữ dội dồn dập, cơ thể già nua còng rạp của ông đổ ập về phía trước, chắn ngay giữa lối đi của Triệu Đức.


"Khụ... khụ... đại nhân... tha mạng... lão phu bị thối phổi nặng... không thể chịu nổi cái lạnh... khụ..." Hàn Đại Thạch cố tình phun ra một ngụm đờm đen lẫn máu đỏ quạch ngay sát mũi giày của gã cai ngục, thu hút toàn bộ sự chú ý phẫn nộ của Triệu Đức về phía mình để bảo vệ Thiết Y.


"Cái con chó già bẩn thỉu này!" Triệu Đức nổi điên gầm lên, gã lùi lại một bước để tránh bãi đờm đen độc hại. Gương mặt gã đỏ gay gắt vì phẫn nộ, vung chân đá mạnh một cú bạo lực thẳng vào ngực Hàn Đại Thạch.


*Bốp! Khục!*


Cú đá nặng nề đập trúng lồng ngực gầy trơ xương của ông lão, phát ra tiếng xương rạn nứt ghê rợn. Thân thể già nua của Hàn Đại Thạch văng mạnh vào vách gỗ dột nát, ông ôm ngực thổ huyết dồn dập, hơi thở khò khè yếu ớt lịm đi.


Không dừng lại ở đó, Triệu Đức vung mạnh cây roi tre bọc gai da cá mập quật liên tiếp ba roi sấm sét xuống lưng Hàn Đại Thạch để răn đe toàn bộ lán gỗ. Tiếng roi quật rách nát da thịt rít lên chan chát, máu đỏ quạch phun ra loang lổ khắp đống rơm rách nát.


Thiết Y chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực hắn như muốn nổ tung vì căm phẫn tột cùng. Sát khí bùng phát mãnh liệt trong tủy xương hắn, hai tay ghìm chặt sợi xích sắt khóa chân đến mức rách da lòng bàn tay, máu tươi chảy ròng ròng xuống nền đất đóng băng lạnh giá. Hắn muốn vung búa tạ đập nát sọ đầu gã cai ngục tàn bạo này ngay lập tức để rửa hận cho thúc thúc.


Nhưng một bàn tay gầy gò của Lâm Thiết – cựu binh sĩ biên thùy ngồi phía sau – đã lặng lẽ đặt lên bả vai hắn, dùng lực bóp mạnh như một lời cảnh báo câm lặng: *Nhẫn! Chưa đến lúc bạo động!*


Thiết Y nhắm chặt mắt, hít một hơi sâu nén cơn giận dữ tột độ xuống đáy lòng. Hắn bắt buộc phải kìm nén bản năng phản kháng để bảo vệ đại cuộc của Tàn Binh Hội đang âm thầm tích lũy lực lượng. Nếu ra tay lúc này, không chỉ hắn chết, mà thúc thúc Đại Thạch và toàn bộ ba mươi nô lệ lán gỗ số 9 sẽ bị kỵ binh Nhạc Phong tàn sát diệt khẩu không còn một mống.


Triệu Đức quật mỏi tay, gã thở hổn hển nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống thân xác thoi thóp của Hàn Đại Thạch. Gã quay đầu lại nhìn lướt qua đống rơm xộc xệch dưới chân Thiết Y một lần cuối, vẻ nghi ngờ vẫn chưa hoàn toàn tan biến hẳn trong ánh mắt gian xảo.


"Hừ, lũ phế nhân vô dụng!" Triệu Đức hất hàm ra lệnh cho hai tên lính canh rút lui. "Vì tội lười biếng và làm bẩn giày của ta, hạn ngạch khai thác ngày mai của lán gỗ số 9 tăng gấp đôi! Đứa nào hụt một cân quặng, ta sẽ chặt đứt hai ngón tay của nó để làm quả cân!"


Gã cai ngục bước ra cửa lán gỗ, tiếng gió bão tuyết gầm thét lại ùa vào gào rú dồn dập. Tuy nhiên, ngay khi bước chân gã đã đặt ra ngoài ngưỡng cửa, Triệu Đức đột ngột dừng bước chân lại. Gã đứng im lặng giữa màn sương tuyết trắng xóa, bàn tay chậm rãi hạ xuống chạm vào chuôi thanh trường kiếm đeo hông, ánh mắt nghi ngờ lại quay ngược nhìn chằm chằm vào đống rơm xộc xệch xộc dưới chân Hàn Thiết Y...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!