Trận Pháp Trùng Độc
Sương mù xám xịt của Ngõ Gạch cuộn xoắn dưới chân như những dải lụa ma quái bốc lên từ lòng đất ẩm ướt. Lâm Phong đứng chết lặng giữa con ngõ cụt, bả vai phải râm ran đau nhức. Dưới lớp băng gạc trắng dính đầy nước mưa, vết hoại tử đen kịt to bằng đồng xu cổ đang co rút, gặm nhấm da thịt anh bằng một cơn bỏng lạnh thấu xương tủy. Tà khí trùng độc ve sầu xung quanh đậm đặc đến mức kích ứng trực tiếp vào vết thương, khiến từng mạch máu trên cánh tay anh giật mạnh liên hồi. Anh không ngửi thấy mùi gì cả. Khoang mũi hoàn toàn trống rỗng và khô khốc—hậu quả tàn khốc từ cái giá phạt của Cân Nhân Quả vẫn đang tước đoạt khứu giác của anh một cách triệt để. Thế giới xung quanh anh chỉ còn là những hình ảnh u tối và tiếng rít kèn kẹt rợn người của hàng vạn đôi cánh ve sầu mỏng dính va vào nhau.
Phía trước gã, Vũ Đức Mạnh khàn giọng cười lạnh. Gã tà đồ gầy gò, mắt lé lấm lét lăm lăm chiếc hũ sành màu đen bốc lên làn khói đen kịt. Đôi mắt gã đỏ ngầu đầy oán hận và ghen tị khi nhìn vào Lâm Phong. Gã ghét Lâm Phong. Gã ghét cái cách Lâm Phong kế thừa tiệm Âm Dương Các một cách danh chính ngôn thuận, ghét cái huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục chảy trong người anh, trong khi gã phải quỳ lạy, hiến tế máu động vật suốt mười năm trời dưới chân Ngô Thế Vinh mới học được vài mớ tà thuật rách nát.
“Sư phụ ta đã chờ ngươi rất lâu rồi. Hôm nay, Ngõ Gạch này sẽ là mồ chôn linh hồn của ngươi và cô ả cảnh sát kia!” Vũ Đức Mạnh hét lên, giọng nói méo mó đi vì oán khí.
Tô Thanh Hà đứng ngay bên cạnh Lâm Phong. Mái tóc ngắn của cô bết lại vì sương đêm, nhưng đôi mắt hai màu ẩn sau lớp kính áp tròng khẽ lóe lên một luồng ánh sáng xanh lục sắc lạnh của Nhãn quan âm dương. Cô cảm nhận được luồng địa mạch bị đứt gãy dưới chân đang liên tục rò rỉ oán khí đen kịt để nuôi dưỡng cho hũ sành của gã tà đồ.
“Lâm Phong, cẩn thận! Gã đang mượn oán khí tích tụ của nạn đói năm 1945 dưới lòng đất này để kích hoạt trận pháp,” Thanh Hà trầm giọng cảnh báo, tay cô lăm lăm khẩu súng lục ổ quay đặc chế, ngón tay đã đặt sẵn trên cò súng.
Vũ Đức Mạnh không đợi hai người kịp phản ứng. Gã đặt mạnh hũ sành xuống đất, rút từ trong túi vải thô ra năm cây nến đen ngỏm bốc mùi mỡ người chết. Gã nhanh chóng cắm năm cây nến xung quanh hũ sành theo hình ngũ giác, rồi dùng bật lửa châm ngọn lửa xanh biếc ma quái.
“Vạn Hồn Quy Nhất, trùng huyết đoạt mạng! Khởi!”
Vũ Đức Mạnh hét lớn, cắn đầu ngón tay nhỏ một giọt máu tà thuật vào miệng hũ sành. Ngay lập tức, năm ngọn nến đen bùng lên ngọn lửa cao nửa mét, tỏa ra làn khói xám xịt bao phủ toàn bộ không gian. Trận pháp Vạn Hồn Quy Nhất thu nhỏ được kích hoạt. Mặt đất ngõ Gạch rạn nứt ra những khe hở nhỏ, từ bên trong, hàng vạn con trùng độc ve sầu đen đúa lúc nhúc chui ra, rít lên những âm thanh “lanh lảnh... lanh lảnh...” chói tai, gây tê liệt thần trí người nghe.
Đàn ve sầu đột biến bay rợp trời, tạo thành một cơn bão đen khổng lồ lao thẳng về phía Tô Thanh Hà và Lâm Phong. Sức ép oán khí nồng đậm làm đóng băng các hạt mưa giữa không trung, biến chúng thành những bông tuyết đen rơi lả tả.
“Đoành! Đoành! Đoành!”
Tô Thanh Hà nổ súng liên tiếp. Những viên đạn bạc tịnh hóa bắn vào đám mây ve sầu, tạo ra những vụ nổ ánh sáng trắng thiêu rụi hàng trăm con trùng độc. Cô vung tay trái, tạo ra một lá chắn bùa chú ánh sáng để ngăn chặn đàn trùng. Thế nhưng, số lượng ve sầu quá khổng lồ, chúng điên cuồng lao vào hiến tế thân xác, dùng axit oán độc từ miệng phun ra để bào mòn lá chắn bùa chú của cô.
“Rắc... rắc...”
Lá chắn ánh sáng của Thanh Hà xuất hiện những vết rạn nứt nghiêm trọng. Một con ve sầu đột biến đen kịt đâm xuyên qua kẽ nứt, cắn mạnh vào bả vai trái của cô. Chất độc ve sầu lập tức phát tán, khiến làn da trắng trẻo của cô nổi lên những vết lở loét hoại tử đen đúa rỉ máu. Thanh Hà rên rỉ một tiếng đau đớn, linh lực suy kiệt khiến cô quỳ sụp xuống đất, khẩu súng lục tuột khỏi tay.
“Thanh Hà!”
Lâm Phong không chần chừ. Anh biết nếu để tà độc ve sầu xâm nhập vào tim, linh hồn cô sẽ bị hoại tử vĩnh viễn giống như em gái Khánh Chi của mình. Anh lao ra chắn trước người cô. Tay trái anh nhanh chóng rút từ trong túi đũi ra cuộn Chỉ ngũ sắc tịnh hóa quý hiếm. Anh cắn mạnh đầu ngón tay cái bên trái, dùng máu huyết mạch Thủ Kho bôi dọc theo sợi chỉ thêu.
“Huyết chỉ phong thần, ngũ sắc tịnh hóa! Trói!”
Lâm Phong vung tay, sợi chỉ ngũ sắc rực sáng ánh sáng năm màu ấm áp, tự động bay lượn quấn chặt ba vòng quanh người Tô Thanh Hà, tạo thành một kén tịnh hóa bảo vệ cô khỏi sự tấn công của đàn trùng độc. Anh nhanh chóng rút lọ Nước phép Phủ Tây Hồ dội trực tiếp lên vết lở loét trên vai cô. Nước phép sôi sùng sục, bốc lên làn khói đen hôi thối, làm dịu đi vết thương hoại tử và ngăn chặn chất độc lan rộng.
Đàn ve sầu trùng độc thấy mồi ngon bị bảo vệ, lập tức quay đầu hướng thẳng vào Lâm Phong. Tiếng rít của chúng làm màng nhĩ anh đau nhức dữ dội, chảy ra một vệt máu nhạt bên tai.
Lâm Phong nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau bỏng lạnh ở cánh tay phải hoại tử. Anh rút chiếc Kéo bạc gia truyền dắt bên hông, cầm bằng ngón tay quấn chỉ đỏ, đọc khẩu quyết tịnh hóa định cắt đứt sợi xích oán khí vô hình liên kết giữa Vũ Đức Mạnh và tế đàn hũ sành.
“Xoẹt!”
Lưỡi kéo bạc vung lên, va chạm vào sợi xích oán khí phát ra tiếng rít chói tai. Thế nhưng, oán khí tích tụ từ nạn đói năm 1945 dưới lòng đất quá dày đặc và nồng đậm, giống như một dòng sông nước đen cuồn cuộn. Lưỡi kéo bạc vừa chạm vào liền bị tà khí phản phệ, gỉ đen lập tức và mòn vẹt đi một bên lưỡi, hoàn toàn không thể cắt đứt liên kết.
“Ha ha ha! Vô ích thôi, gã chưởng quầy tập sự rách nát!” Vũ Đức Mạnh cười điên cuồng từ phía sau tế đàn. “Tà thuật của Ngô Gia ta được nuôi dưỡng bằng oán hận ngàn năm, chiếc kéo rỉ sét của ngươi làm sao cắt nổi!”
Đàn ve sầu đen kịt chỉ còn cách mặt Lâm Phong chưa đầy mười phân. Hơi lạnh tử khí phả thẳng vào mặt anh. Lâm Phong biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh bắt buộc phải sử dụng đến bài tẩy bảo mệnh cuối cùng của mình, dù biết cái giá phải trả sẽ vô cùng tàn khốc.
“Bóng tối trỗi dậy... Nuốt chửng!” Lâm Phong thầm thì trong lòng, đôi mắt xám tro lóe lên ánh sáng u minh lạnh lẽo.
Ngay lập tức, chiếc bóng dưới chân Lâm Phong bỗng rục rịch chuyển động. Nó tự ý thức kéo dài ra, dựng đứng lên thành một quái thú bóng tối khổng lồ cao hơn ba mét ngay phía sau lưng anh. Quái thú bóng tối há chiếc miệng đen ngỏm vô tận, thực hiện kỹ năng Nuốt chửng oán khí.
Một luồng lực hút không gian khủng khiếp bùng phát từ miệng chiếc bóng. Toàn bộ đàn ve sầu trùng độc đang lao đến bỗng bị hút ngược trở lại, điên cuồng gào rú nhưng không thể kháng cự. Chúng bị cuốn thành một vòi rồng đen kịt, chui tọt vào cái miệng khổng lồ của quái thú bóng tối.
“Ực... ực...”
Chiếc bóng nuốt chửng sạch sẽ hàng vạn con trùng độc ve sầu trong vòng chưa đầy mười giây. Thế nhưng, ngay khi oán khí cuối cùng bị nuốt trọn, Lâm Phong đột ngột cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, đau đớn dữ dội như thể có một bàn tay vô hình đang thò vào não bộ, giật đứt một mảnh linh hồn của anh.
Ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười của anh bỗng chốc tan biến. Hình ảnh chiếc bánh kem nhỏ tự làm bám đầy bụi bặm, nụ cười hiếm hoi ấm áp của người cha Lâm Hoài Nam, và cái ôm dịu dàng của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai—tất cả những chi tiết sống động, ấm áp nhất của tuổi thơ anh đều bị xóa nhòa hoàn toàn, hóa thành một khoảng không xám xịt vô vị. Chiếc bóng bảo mệnh đã nuốt chửng oán khí, và cái giá nó đòi hỏi chính là ký ức hạnh phúc nhất của anh.
Lâm Phong loạng choạng suýt ngã quỵ, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Đôi mắt anh trống rỗng trong giây lát, nhưng sát khí bùng lên trong lòng anh lại càng thêm sắc bén. Anh không thể gục ngã ở đây. Khánh Chi vẫn đang chờ anh ở bệnh viện.
“Ngươi... ngươi là quái vật gì vậy?!” Vũ Đức Mạnh kinh hoàng tột độ khi chứng kiến đàn trùng độc nuôi cấy mười năm bị nuốt chửng sạch sẽ trong chớp mắt. Gã lùi lại phía sau, định ôm hũ sành bỏ chạy.
Lâm Phong không để gã có cơ hội. Anh dùng hết sức lực còn sót lại của chân trái, lướt nhanh như một tia chớp bóng tối áp sát Vũ Đức Mạnh. Tay trái anh rút chiếc Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh dắt sau hông, vung mạnh lên.
“Bốp!”
Đầu thước gỗ dâu khắc chìm bùa tịnh hóa gõ mạnh trực tiếp lên trán Vũ Đức Mạnh. Một luồng sóng âm màu vàng kim bùng phát, găm thẳng vào thần trí gã tà đồ. Sóng âm tịnh hóa triệt tiêu hoàn toàn linh phách khống chế trùng độc trong não bộ gã.
“A!!!”
Vũ Đức Mạnh hét lên thảm thiết, phun ra một ngụm máu đen lợn cợn xác ve sầu khô. Gã ngã nhào xuống đất, tà thuật bị phản phệ hoàn toàn khiến da mặt gã nổi lên những vết lở loét đỏ ngầu. Gã hoảng sợ nhìn Lâm Phong như nhìn thấy quỷ thần cõi âm, không kịp nhặt hũ sành, lết thân xác đầy thương tích trốn chạy mất dạng vào sương mù dày đặc của ngõ tối.
Trận pháp trùng độc sụp đổ. Sương mù xám xung quanh Ngõ Gạch bắt đầu loãng dần. Lâm Phong thở dốc, lết từng bước chân nặng nề đến bên tế đàn rách nát. Dưới đất, chiếc hũ sành màu đen của Vũ Đức Mạnh để lại vẫn đang tỏa ra làn khói xám nhạt.
Bên trong hũ sành, Lâm Phong nhìn thấy một chiếc hòm sành nhỏ chứa khế ước gốc quá hạn nợ thọ mệnh 120 năm của Ngô Thế Vinh—manh mối cốt lõi để cứu sống Khánh Chi. Anh khẽ thở phào, vươn bàn tay trái run rẩy định chạm vào hòm sành.
Đột ngột, chiếc bóng dưới chân Lâm Phong bỗng rít lên một tiếng gầm rú cảnh báo đầy kinh hoàng.
Từ trong bóng tối tuyệt đối phía sau bức tường đổ nát của tế đàn, một luồng sát khí lạnh ngắt như băng địa ngục bùng phát. Một bóng đen di chuyển vô ảnh lao vút ra với tốc độ kinh hoàng. Trên tay kẻ đó lăm lăm một thanh dao găm làm từ xương thú nguyền rủa, lưỡi dao luôn rỉ ra những giọt nước đen oán độc bốc mùi hôi thối hoại tử, đâm thẳng về phía tim Lâm Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!