Nhạc nềnSpook5

Manh Mối Ngõ Gạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của Hà Nội rọi qua những kẽ hở của cánh cửa lim cũ kỹ, tạo thành những vệt sáng xiên chéo đầy bụi bặm trong gian phòng ngoài của Âm Dương Các. Lâm Phong ngồi yên lặng sau chiếc bàn gỗ gụ. Cánh tay phải của anh được quấn băng gạc trắng toát, giấu đi vết hoại tử đen kịt đang âm ỉ tỏa ra hơi lạnh buốt giá. Anh nâng tách trà nguội lên nhấp một ngụm. Nước trà chảy xuống cổ họng nhạt nhẽo, hoàn toàn vô vị. Khoang mũi anh khô khốc, không một chút mùi vị nào lọt vào. Mùi gỗ mục của ngôi nhà cổ trăm năm, mùi mưa ẩm rỉ sét từ đêm qua ngoài phố Hàng Bạc—tất cả đều biến mất. Cái giá tàn khốc của Cân Nhân Quả vẫn đang tước đoạt khứu giác của anh một cách triệt để. Thế giới xung quanh anh giờ đây chỉ còn là những hình ảnh câm lặng và vô vị.


Lão A Phúc đứng bất động trong góc tối của gian nhà, đôi mắt nhắm nghiền như một bức tượng gỗ sồi. Giọng nói của lão vang lên trong đầu Lâm Phong qua Câm Ngôn Thuật:


*“Cậu chủ, cô ta đến rồi. Hãy cẩn thận, hơi thở của người này mang theo sát khí sắc bén của hành pháp dương gian.”*


Lâm Phong khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống. Vừa lúc đó, tiếng chuông gió bằng đồng cổ treo trước cửa tiệm khẽ reo lên “leng keng” một tiếng lạnh ngắt. Cửa gỗ lim mở ra, một bóng người bước vào.


Tô Thanh Hà mặc một bộ vest đen thanh lịch, mái tóc ngắn cắt gọn gàng ôm lấy khuôn mặt lạnh lùng, sắc sảo. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính gọng mỏng, nhưng Lâm Phong nhạy cảm nhận ra luồng ánh sáng dị thường đang ẩn giấu dưới lớp kính áp tròng đặc biệt kia—đó là Nhãn quan âm dương, thứ nhãn lực có thể nhìn thấu luồng khí sinh tử của vạn vật. Cô bám sát Lâm Phong để giám sát tiệm cầm đồ cổ này theo lệnh của Cục An Ninh Đặc Biệt - Tổ 5.


“Anh là Lâm Phong?” Thanh Hà dừng bước cách chiếc bàn gụ ba bước chân, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự sắc bén của một điều tra viên chuyên nghiệp.


“Vâng, tôi là Lâm Phong. Tiệm đồ cổ này do tôi tiếp quản từ cha,” Lâm Phong khéo léo đóng vai một gã thanh niên mệt mỏi, gõ nhẹ ngón tay lên bàn gỗ gụ. “Không biết đồng chí cảnh sát tìm tôi có việc gì? Tiệm chúng tôi luôn đóng thuế đầy đủ.”


Thanh Hà không trả lời ngay. Cô tiến lại gần, đôi mắt lướt qua những kệ gỗ bày biện cổ vật bám bụi, rồi dừng lại trên vết băng gạc quấn chặt trên cánh tay phải của anh. Cô khẽ nheo mắt. Dưới nhãn quan âm dương của cô, luồng oán khí đen kịt từ vết hoại tử của Phong đang lờ mờ bốc lên, dù đã bị kết giới chỉ đỏ kiềm chế một phần.


“Đêm qua, tại khu vực đền Bạch Mã và chợ Đồng Xuân xảy ra một vụ tai nạn siêu nhiên nghiêm trọng. Một gã buôn cổ vật tên Ngô Quốc Anh bị bắt, và một đệ tử tà sư bị phế bỏ tà thuật,” Thanh Hà lạnh lùng nói, rút ra một chiếc thẻ ngành có khắc biểu tượng của Cục An Ninh Đặc Biệt - Tổ 5. “Chúng tôi phát hiện ra, mọi manh mối đều dẫn thẳng về tiệm cầm đồ Âm Dương Các này. Anh giải thích thế nào về vết thương trên tay mình, Lâm Phong?”


Lâm Phong khẽ cười khổ, dùng bàn tay trái điều chỉnh lại gọng kính tròn cổ điển: “Tôi bị trượt chân ngã vào đống đổ nát ở sân sau đêm qua, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Còn về những người cô nói, tôi thực sự không biết.”


Đột ngột, một tiếng động kỳ lạ từ bên ngoài cắt ngang cuộc đối chất căng thẳng.


“U u... u u... lanh lảnh... lanh lảnh...”


Đó không phải là tiếng gió, cũng không phải tiếng còi xe đô thị. Đó là tiếng rít chói tai, dồn dập của hàng vạn đôi cánh mỏng va vào nhau. Âm thanh ấy từ xa vọng lại, nhưng tốc độ lan truyền nhanh đến mức làm rung động cả những tấm kính trên kệ cổ vật của tiệm. Mèo đen Hắc Miêu Dạ Hành dưới gầm bàn bỗng dựng đứng lông tơ, rít lên một tiếng đầy kinh hoàng rồi lao vút vào mật thất phía sau.


Thanh Hà sắc mặt đại biến. Cô lập tức quay người lao ra cửa tiệm. Lâm Phong cũng nhanh chóng bám theo.


Cảnh tượng ngoài phố Hàng Bạc lúc này vô cùng kinh hoàng. Bầu trời ban ngày bỗng chốc bị che phủ bởi một đám mây đen khổng lồ, ẩm ướt và bốc mùi hôi thối hoại tử của xác chết. Đám mây ấy không phải là sương mù, mà là hàng vạn con trùng độc ve sầu đen đúa, trên lưng mỗi con đều nổi rõ những vệt gân máu đỏ rực như những khuôn mặt người đang khóc la thảm thiết. Chúng bay rợp trời, tàn phá dương khí của khu phố cổ.


“Trùng độc ve sầu!” Lâm Phong thầm kinh hãi trong lòng. Đây là tà thuật độc môn của Ngô Gia Tà Phái—Thuật luyện trùng bằng máu—được nuôi cấy trong xác ve sầu chôn dưới mộ hoang mười năm để thu hoạch thọ mệnh và sinh khí của người sống.


Đàn ve sầu lao xuống như một trận mưa đen. Một người đi đường đang hốt hoảng chạy trốn bỗng bị hàng chục con ve sầu bám đầy trên mặt và cổ. Chỉ trong vài giây, ngọn nến thọ mệnh màu vàng ấm áp trên đầu người đó bị đàn trùng độc điên cuồng cắn xé, hút sạch sinh khí. Người đàn ông ngã gục xuống lòng đường, làn da nhanh chóng khô héo, già đi như một cụ già tám mươi tuổi.


“Chết tiệt!” Tô Thanh Hà nghiến răng. Cô lập tức rút khẩu súng lục ổ quay từ trong áo vest ra. Ổ đạn đã được nạp sẵn đạn muối bạc tịnh hóa đặc chế của Cục An Ninh.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Tiếng súng nổ vang dội phố cổ. Những viên đạn bạc tịnh hóa bắn vào đám mây ve sầu, tạo ra những vụ nổ ánh sáng trắng xóa, thiêu rụi hàng trăm con trùng độc thành tro bụi. Nhưng số lượng trùng độc quá khổng lồ, đám mây đen nhanh chóng co cụm lại rồi lao thẳng về phía Thanh Hà như một mũi tên đen khổng lồ. Cùng lúc đó, thiết bị dò quét từ trường siêu nhiên đeo trên cổ tay cô bỗng phát ra những tiếng “tít tít” dồn dập rồi tắt ngấm, màn hình bị đóng băng hoàn toàn bởi luồng oán khí ve sầu nồng đậm.


“Sóng siêu nhiên quá mạnh, thiết bị của tôi bị vô hiệu hóa rồi!” Thanh Hà hét lên, định lùi lại phòng thủ.


Đàn ve sầu đen rít lên chói tai, chỉ còn cách mặt Thanh Hà chưa đầy nửa mét. Đúng lúc này, một bàn tay thon dài từ phía sau vươn ra, kéo mạnh cô lùi vào bóng râm của mái hiên Âm Dương Các. Lâm Phong dùng bàn tay trái lén rút từ trong túi ra một nắm tro mịn màu xám nhạt—đây là tro hương đền Bạch Mã mang dương khí và thần lực bảo hộ chính thống.


Anh vung tay, rắc nắm tro hương thành một vòng tròn vô hình xung quanh hai người.


“Nín thở! Mau!” Lâm Phong trầm giọng ra lệnh, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi thường ngày mà mang theo sự uy nghiêm lạnh lùng của một chưởng quầy.


Thanh Hà theo bản năng nín thở. Đàn trùng độc ve sầu lao đến sát vòng tròn tro hương bỗng khựng lại. Chúng bay lượn vòng quanh, điên cuồng rít lên nhưng không thể phát hiện ra hơi ấm dương khí của hai người nữa. Tro hương đền Bạch Mã lạnh lẽo đã hoàn toàn ngụy trang dương khí cơ thể họ, biến họ thành những “tảng đá” vô hại trong mắt đàn trùng.


Nhìn đàn ve sầu dần bay lệch hướng về phía cuối phố, Thanh Hà khẽ thở ra một hơi dài. Cô quay sang nhìn Lâm Phong, đôi mắt hai màu ẩn sau lớp kính áp tròng khẽ lóe lên một tia sáng sắc lạnh:


“Tro hương đền Bạch Mã... Anh quả nhiên không phải người thường. Lâm Phong, anh giải thích thế nào về chuyện này?”


“Bây giờ không phải lúc tra hỏi tôi, đồng chí cảnh sát,” Lâm Phong chỉ tay về phía đám mây đen đang di chuyển cuồn cuộn về phía con ngõ tối gần đó. “Nguồn phát tán trùng độc nằm ở Ngõ Gạch. Nếu không phá hủy tế đàn khống chế của tà sư ngay lập tức, nửa khu phố cổ này sẽ bị hút sạch sinh khí trước khi trời tối.”


Thanh Hà im lặng hai giây, rồi dứt khoát nạp lại đạn bạc vào ổ quay: “Tôi dẫn đường, anh hỗ trợ. Nếu anh có hành vi tà ác nào, tôi sẽ bắn anh trước.”


“Thỏa thuận thế đi,” Lâm Phong khẽ cười nhạt, nhưng cánh tay phải của anh dưới lớp băng gạc bỗng giật mạnh một cái. Tà khí trùng độc ve sầu xung quanh đang kích ứng trực tiếp vào vết hoại tử đen kịt, gây ra một cơn bỏng lạnh thấu xương tủy, khiến sắc mặt anh trắng bệch đi vài phần. Anh lén dùng ngón tay trái bấm mạnh vào vết thương để dùng nỗi đau vật lý áp chế cơn co thắt linh lực.


Hai người nhanh chóng di chuyển dưới bóng râm của các ngôi nhà cổ, hướng thẳng về phía Ngõ Gạch. Càng tiến gần đến con ngõ cụt u tối này, sương mù oán khí xám xịt càng đặc quánh lại, che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời ban ngày. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo đến mức rợn người, mang theo mùi tanh nồng của máu và xác ve sầu chết hoại.


“Sương mù này đang làm nhiễu loạn linh giác của tôi,” Thanh Hà khẽ nheo mắt, Nhãn quan âm dương của cô cố gắng xuyên qua màn sương xám nhưng chỉ thấy một màu hỗn độn đen trắng. “Bộ đàm hoàn toàn mất sóng, chúng ta bị cô lập rồi.”


Lâm Phong giắt Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh sau hông, tay trái cầm chặt chiếc La bàn địa mạch đồng thau. Chiếc kim la bàn bằng đồng quay cuồng liên tục, phát ra những tiếng “tạch tạch” dồn dập, chỉ thẳng vào sâu trong con ngõ tối tăm nhất của Ngõ Gạch.


“Đi theo tôi. Đừng rời xa tôi quá một mét,” Lâm Phong nói, bước chân nhẹ nhàng không phát ra tiếng động trên mặt đất ẩm ướt.


Họ tiến sâu vào lòng Ngõ Gạch. Những ngôi nhà hai bên ngõ đều đóng chặt cửa, sương mù xám cuộn trào dưới chân như những sinh vật sống đang chực chờ nuốt chửng lấy bước chân người sống. Tiếng ve sầu kêu lanh lảnh “lanh lảnh... lanh lảnh...” từ sâu trong căn nhà hoang cuối ngõ bỗng vang lên dồn dập, chói tai hơn bao giờ hết, tạo thành một khúc nhạc nguyền rủa làm thần trí người nghe chao đảo.


Đột ngột, sương mù xám phía trước cuộn xoắn lại, hình thành một lối đi cụt tối tăm. Ngay giữa lối đi, một bóng người gầy gò, mặc quần áo tối màu sờn cũ đang đứng lặng yên trong bóng tối. Gã mang theo một chiếc túi vải thô bốc mùi hôi thối hoại tử, đôi mắt lé lấm lét nhìn chăm chằm vào Lâm Phong với nụ cười đầy ghen tị và độc ác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!