Áp Lực Từ Cõi Âm
Tiếng xích sắt gỉ sét va vào nhau chan chát vang lên ngay đầu ngõ tối, luồng sương mù âm ty lạnh buốt bộc phát thổi tắt ngọn đèn đường cuối cùng.
Tại góc cuối Chợ Đồng Xuân ca đêm, sát vách tường đá rêu phong của đền Bạch Mã, không khí như đặc quánh lại. Lê Minh khẽ rùng mình, hai tay gã cảnh sát hình sự vốn dồi dào dương khí giờ đây run lên bần bật dưới lớp áo khoác mỏng. Gã cảm nhận được một luồng sát khí vô hình, lạnh lẽo như kim châm đang từ đầu ngõ tối lan nhanh đến vách tường đá.
“Phong... chúng ta phải đi thôi. Thứ đang đến... không phải người thường.” Lê Minh khàn giọng, bàn tay bám chặt vào bả vai Lâm Phong, cố sức đỡ người bạn thân đang kiệt lực đứng vững.
Lâm Phong nghiến chặt răng để ngăn những tiếng lập cập của hai hàm răng va vào nhau. Cánh tay phải của anh, nơi vết hoại tử đen kịt đã lan rộng toàn bộ quanh cổ tay, hoàn toàn không còn chút cảm giác vật lý nào. Anh nhìn xuống bàn tay xám ngoét của mình, rồi nhìn sang chiếc khánh đồng cổ đã được tịnh hóa nằm gọn trong lòng bàn tay trái, và mảnh khế ước da người rách nát đang tỏa ra luồng sáng đỏ nhạt ma quái.
Anh không ngửi thấy gì cả. Khoang mũi anh hoàn toàn trống rỗng, vô vị. Mùi tanh nồng của máu, mùi ẩm mốc của đất mộ sâu từ ngõ tối, hay thậm chí là mùi khói nhang quen thuộc của đền Bạch Mã—tất cả đều biến mất. Cái giá tàn khốc của Cân Nhân Quả vẫn đang tước đoạt khứu giác của anh một cách triệt để. Thế nhưng, trí óc anh lại tỉnh táo đến lạ lùng. Tiếng xích sắt gỉ sét kéo lê trên mặt đất “loảng xoảng... loảng xoảng...” càng lúc càng gần, găm thẳng vào màng nhĩ anh những nhịp điệu chết chóc.
“Lê Minh, đi tắt qua ngõ gầm cầu. Mau!” Lâm Phong thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết đoán.
Lê Minh không chần chừ, gã cõng xốc Lâm Phong lên vai, lợi dụng bóng tối nhập nhẹm của các sạp hàng chợ đêm đã dọn dẹp, nhanh chóng luồn lách qua những lối đi hẹp. Sau lưng họ, sương mù xám từ lòng sông Hồng cuộn trào như những cánh tay khổng lồ, nuốt chửng góc chợ Đồng Xuân nơi họ vừa đứng. Tiếng xích sắt dừng lại ngay vách tường đền Bạch Mã, phát ra một tiếng rít thất vọng đầy giận dữ của kẻ hành pháp cõi âm bị hụt mất con mồi.
***
Đêm tiếp theo, đúng canh ba.
Tiệm cầm đồ Âm Dương Các nằm sâu trong ngõ nhỏ phố Hàng Bạc chìm trong sự tịch mịch đến đáng sợ. Ngọn đèn lồng đỏ treo trước cửa tiệm khẽ đung đưa dưới làn gió bấc buốt giá, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch, mờ ảo như một đốm lửa ma trơi giữa phố cổ rêu phong.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói giữa gian phòng trong của tiệm. Cánh tay phải của anh được quấn chặt bằng những vòng chỉ đỏ tịnh hóa, nhưng lớp tà khí đen kịt bên dưới vẫn lờ mờ hiện rõ, râm ran đau nhức như có hàng vạn con rết đang gặm nhấm xương tủy. Khứu giác của anh vẫn chưa hồi phục. Sự im lặng vô vị bao trùm lấy thế giới của anh, biến mọi chuyển động xung quanh thành một cuốn phim câm lạnh lẽo.
Lão A Phúc lặng lẽ bước đến bên cạnh anh, đặt một chén trà bùa tịnh tâm nóng hổi lên mặt bàn gỗ gụ bám bụi. Lão không hề mở miệng, nhưng giọng nói trầm đục, mang theo hơi lạnh u minh của lão vang lên trực tiếp trong tâm trí Lâm Phong qua Câm Ngôn Thuật:
*“Cậu chủ, uống trà đi. Linh lực của cậu đang suy kiệt nghiêm trọng sau trận chiến ở chợ Đồng Xuân. Nhưng... thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa. Lệnh triệu tập của cõi âm đã phát ra.”*
Lâm Phong khẽ gật đầu, bưng chén trà bằng bàn tay trái run rẩy. Anh nhấp một ngụm, hoàn toàn không cảm nhận được hương vị của trà thiền, chỉ có dòng nước ấm nóng chảy xuôi xuống cổ họng, xoa dịu phần nào lồng ngực đang phập phồng đau nhức.
“Chú họ Lâm Hoài Bắc đã trốn khỏi phố cổ, nhưng bùa yếm dưới móng tiệm vẫn chưa được tịnh hóa hoàn toàn,” Lâm Phong trầm giọng nói, đôi mắt xám tro sau gọng kính tròn cổ điển nhìn chăm chằm vào bức tường gỗ lim cổ kính. “Khánh Chi ở bệnh viện chỉ được bảo hộ bởi kết giới chỉ đỏ trong vòng hai mươi giờ nữa. Tôi phải tìm ra Ngô Thế Vinh trước khi kết giới sụp đổ.”
Chưa kịp dứt lời, con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu Dạ Hành đang nằm trên bậu cửa sổ bỗng dựng đứng toàn bộ lông tơ, đôi mắt màu vàng hổ phách sáng quắc lên trong bóng tối. Nó rít lên một tiếng chói tai đầy cảnh giác, rồi lao vút xuống gầm bàn thờ gia tiên.
Một luồng sương mù âm ty lạnh thấu xương đột ngột rò rỉ qua các khe cửa gỗ của Âm Dương Các. Nhiệt độ trong tiệm giảm xuống dưới độ không trong tích tắc. Lớp sương muối mỏng nhanh chóng bám đầy trên các kệ gỗ bày biện cổ vật, biến những bức tượng đồng, bình gốm cổ thành những khối băng xám xịt.
“Loảng xoảng... loảng xoảng...”
Tiếng xích sắt gỉ sét va vào nhau chan chát vang lên ngay trước cửa tiệm. Cánh cửa gỗ lim dày nặng của Âm Dương Các không hề mở ra, nhưng một bóng đen khổng lồ đã từ từ đi xuyên qua thớ gỗ cổ thụ, bước thẳng vào gian phòng ngoài.
Đó là Quỷ sai tuần đêm chính thống của Ty Phán Quyết địa phủ. Linh thể gã cao hơn hai mét, khoác trên mình bộ giáp đồng đen uy nghiêm nhưng bám đầy bùn đất âm ty và vết rỉ sét thời gian. Khuôn mặt gã mờ ảo dưới chiếc mũ chóp nhọn rách nát, chỉ lộ ra đôi mắt là hai đốm lửa xanh lục lạnh lẽo, không một chút cảm xúc nhân loại. Tay phải gã cầm một sợi xích sắt gỉ sét nặng nề—Xích Sắt Trói Hồn—đang kéo lê trên sàn nhà gỗ phát ra những tiếng kèn kẹt rợn người. Tay trái gã nâng một tấm bảng phán quyết bằng gỗ mun đen khắc chữ Nho rực ánh sáng đỏ nhạt.
Áp lực linh lực khổng lồ từ Quỷ sai tỏa ra như một ngọn núi vô hình đè nặng lên bả vai Lâm Phong. Đầu gối anh run rẩy kịch liệt, xương khớp kêu lên răng rắc dưới sức ép nghẹt thở. Anh phải dùng cả hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ gụ để giữ cho bản thân không quỳ sụp xuống sàn nhà.
*“Lâm Phong—kế thừa nhân của Âm Dương Các!”* Giọng nói của Quỷ sai vang lên như tiếng chuông đồng rạn nứt gõ giữa nghĩa trang hoang lạnh, chấn động đến mức khiến thần trí Lâm Phong chao đảo. *“Ngươi dám can thiệp vào nhân quả dương gian, tịnh hóa cổ vật quá hạn của Ngô Gia Tà Phái, phá vỡ trật tự hành pháp của Ty Phán Quyết!”*
Quỷ sai vung tay phải, sợi xích sắt gỉ sét bay vút ra, nện mạnh “ầm” một tiếng lên chiếc bàn giám định gỗ gụ, quấn chặt lấy chiếc khánh đồng cổ đang đặt ở đó.
*“Âm Dương Các hiện đang nợ mười hai khoản khế ước quá hạn nghiêm trọng của Ngô Gia Tà Phái, tổng cộng một trăm hai mươi năm thọ mệnh thất thoát! Theo luật lệ Sổ Sinh Tử, ta đến để niêm phong tiệm cầm đồ vĩnh viễn, và giải linh hồn ngươi xuống tầng địa ngục sâu nhất để đền nợ nghiệp!”*
Lâm Phong cắn chặt môi đến mức rỉ máu. Vị ngọt của máu tanh búa vây khoang miệng vô vị của anh. Anh biết, nếu tiệm bị niêm phong lúc này, kết giới bảo vệ Khánh Chi tại bệnh viện sẽ sụp đổ lập tức, và em gái anh sẽ chết trong đau đớn hoại tử linh hồn.
“Quỷ sai đại nhân!” Lâm Phong gầm lên, cố gắng đứng thẳng người trước áp lực linh lực khủng khiếp. “Cha tôi—Lâm Hoài Nam—đã mất tích! Khoản nợ nghiệp này thuộc về chủ tiệm trước, không thể cưỡng chế lên người kế thừa khi chưa đối chất rõ ràng!”
Quỷ sai tuần đêm lạnh lùng bước tới một bước, hơi lạnh từ bộ giáp đồng đen của gã làm đóng băng cả chén trà bùa trên bàn. *“Luật pháp địa phủ chỉ công nhận chủ tiệm hiện tại gánh nợ! Lâm Hoài Nam đã thế chấp linh hồn, ngươi là kẻ ký nhận kế thừa, không thể chối cãi! Niêm phong!”*
Gã đưa tấm bảng phán quyết lên, chuẩn bị dán một lá bùa niêm phong màu đen xám đóng triện đen của Ty Phán Quyết lên bức hoành phi của tiệm.
Trong khoảnh khắc nguy kịch, Lão A Phúc từ trong bóng tối lặng lẽ bước ra. Lão bưng một chiếc hòm gỗ sưa nhỏ cổ kính, trên nắp khắc chìm hoa văn chỉ đỏ gia truyền của dòng họ Lâm. Lão đặt chiếc hòm lên đĩa cân bên phải của chiếc Cân Nhân Quả đang lơ lửng giữa không trung.
Lâm Phong lập tức hiểu ý của lão gia nhân. Anh nhỏ một giọt máu từ ngón trỏ tay phải quấn chỉ đỏ lên đĩa cân bên trái, kích hoạt tối đa linh lực của Cân Nhân Quả.
Chiếc cân đồng cổ rỉ sét bỗng chốc rung động mạnh, phát ra tiếng chuông đồng “coong... coong...” thanh khiết, tạm thời đẩy lùi luồng sương mù âm ty của Quỷ sai ra xa một mét. Đĩa cân bên trái chứa sợi xích sắt khóa hồn nghiêng hẳn xuống, hiển thị con số tội nghiệp khổng lồ: 120 năm thọ mệnh nợ nghiệp.
Lâm Phong mở nắp chiếc hòm gỗ sưa. Bên trong xếp đầy những xấp tiền giấy màu vàng úa, đóng dấu triện đỏ hình hoa văn sóng nước của dòng họ Lâm—đây chính là *Tiền âm phủ chính thống* gia truyền cực kỳ quý hiếm, chứa đựng tinh hoa âm đức tích lũy qua nhiều thế hệ của chưởng quầy Âm Dương Các.
“Quỷ sai đại nhân, xin dừng tay!” Lâm Phong dùng tay trái nhấc một xấp tiền âm phủ chính thống đặt lên đĩa cân đối trọng bên phải.
Ngay khi xấp tiền chạm vào đĩa cân, một luồng ánh sáng vàng kim ấm áp bùng lên. Đốm lửa xanh lục trong mắt Quỷ sai tuần đêm khẽ dao động kịch liệt. Gã nhận ra thứ tiền này mang dấu ấn triện riêng của dòng họ Lâm, có khả năng tăng mạnh tu vi âm công cho quỷ sai cấp thấp khi hấp thụ hương khói của nó. Đây là món tài nguyên vô giá mà quỷ sai tuần đêm hằng khao khát.
Lâm Phong tận dụng kẽ hở pháp lý, đọc to khẩu quyết ghi trong sổ tay của ông nội:
“Theo điều khoản thứ mười bảy của Luật cổ địa phủ về ‘Quyền tự bào chữa của người kế thừa’: Khi tiệm cầm đồ có tranh chấp nợ nghiệp quá hạn dưới một trăm năm mươi năm thọ mệnh, người kế thừa có quyền dâng nộp phí bảo lãnh bằng âm đức chính thống để xin gia hạn ba mươi ngày tự tay thu hồi nợ nghiệp! Trong thời gian này, Ty Phán Quyết không được phép cưỡng chế niêm phong tiệm!”
Quỷ sai tuần đêm nhìn chằm chằm vào chiếc hòm tiền âm phủ chính thống, rồi nhìn sang chiếc Cân Nhân Quả đang từ từ đạt trạng thái thăng bằng dưới linh lực của máu huyết mạch Thủ Kho. Sự nghiêm minh, cứng nhắc của hệ thống tư pháp địa phủ bỗng chốc bị lung lay trước sự tham lam bản năng của kẻ hành pháp cõi âm.
Gã im lặng một lúc lâu, tiếng xích sắt trên bàn khẽ nới lỏng.
*“Lâm Phong... ngươi quả nhiên am hiểu kẽ hở luật lệ của địa phủ giống hệt ông nội ngươi,”* Quỷ sai tuần đêm khàn giọng nói, tay trái gã từ từ hạ tấm bảng phán quyết xuống. Gã vung tay, hút toàn bộ chiếc hòm tiền âm phủ chính thống vào trong tay áo giáp rộng lớn của mình.
*“Được! Ta chấp nhận phí bảo lãnh này. Gia hạn cho ngươi ba mươi ngày để thu hồi toàn bộ mười hai khoản khế ước quá hạn của Ngô Gia Tà Phái! Nếu sau ba mươi ngày, cán cân không thể thăng bằng, linh hồn ngươi và em gái ngươi sẽ vĩnh viễn thuộc về Ty Phán Quyết!”*
Quỷ sai thu hồi sợi xích sắt khóa hồn khỏi chiếc khánh đồng cổ, nhưng gã không rời đi ngay. Gã cúi đầu sát gần Lâm Phong, luồng hơi lạnh thấu xương từ khuôn mặt mờ ảo của gã phả thẳng vào mặt anh, khiến lớp sương muối bám đầy trên gọng kính tròn.
*“Nhưng ta cảnh báo ngươi một điều, Lâm Phong... Ngô Thế Vinh không đơn giản chỉ là một tà sư trốn nợ dương thế. Khế ước một trăm hai mươi năm thọ mệnh của gã đã được phê duyệt lậu và bảo hộ bởi một thế lực cực mạnh ngay trong Ty Phán Quyết địa phủ. Kẻ đó... đang dõi theo từng bước đi của ngươi từ dưới sông Hồng. Ngươi tự đi đòi nợ nghiệp của Ngô Gia, chính là tự tìm đường chết.”*
Nói xong, linh thể khổng lồ của Quỷ sai tuần đêm từ từ tan biến vào trong màn sương mù xám, để lại một tiếng xích sắt kéo lê vang vọng rồi tắt hẳn ngoài ngõ tối phố Hàng Bạc.
Lâm Phong lùi lại vài bước, ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ gụ phía sau. Cánh tay phải của anh run lên bần bật, vết hoại tử đen kịt lan rộng thêm đúng một centimet quanh cổ tay, mang theo cảm giác bỏng lạnh tê dại cực kỳ đau đớn. Anh đã tạm thời đẩy lùi được quỷ sai và giữ được tiệm cầm đồ trong vòng ba mươi ngày, nhưng cái giá phải trả là sự tiêu hao một rương tiền âm phủ chính thống quý hiếm và sự an nguy của bản thân trước một thế lực bí ẩn dưới địa phủ.
Lão A Phúc lẳng lặng bước đến bên cạnh anh, đôi mắt nhăn nheo đầy lo âu nhìn ra ngoài cửa chính của tiệm. Giọng nói của lão vang lên trong tâm trí Lâm Phong đầy căng thẳng:
*“Cậu chủ, quỷ sai đã đi, nhưng rắc rối dương gian đã đến. Ngày mai, Tô Thanh Hà thuộc Cục An Ninh Đặc Biệt sẽ dẫn người đến đột kích giám sát tiệm cầm đồ của chúng ta vào ban ngày. Cậu phải chuẩn bị tinh thần đối phó.”*
Lâm Phong nhắm mắt lại, nén cơn đau đớn đang hành hạ thể xác, bàn tay trái nắm chặt lấy mảnh khế ước da người rách nát của Ngô Thế Vinh. Cuộc chiến sinh tử giành giật thọ mệnh và nhân quả chỉ mới vừa bắt đầu dưới lòng phố cổ Hà Nội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!