Hóa Giải Oán Khí
Cơn mưa bụi mùa xuân vốn dĩ dịu nhẹ bỗng chốc hóa thành những bông tuyết vụn buốt giá khi luồng oán khí đen rực phun trào từ chiếc khánh đồng cổ. Không gian góc cuối chợ Đồng Xuân ca đêm đột ngột rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Mặt đất lát đá xanh vốn ẩm ướt nước mưa nay nhanh chóng ngưng kết thành một lớp băng mỏng, lấp lánh phản chiếu thứ ánh sáng ma quái của ngọn đèn dầu tù mù đang lụi tàn dần.
Lâm Phong đứng đó, bàn tay phải đã đặt chặt lên chuôi Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh dắt bên hông. Cánh tay phải của anh đang run rẩy kịch liệt. Vết hoại tử đen kịt to bằng đồng xu cổ dưới lớp áo đũi trắng đang bỏng rát như bị hàng vạn cây kim rỉ sét đâm vào, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn ấy lại lạnh buốt đến tận xương tủy. Khoang mũi anh hoàn toàn trống rỗng, không có mùi tanh nồng của bùn đất nghĩa trang bốc lên, cũng không có mùi sắt rỉ của chiếc khánh đồng cổ. Sự trừng phạt của Cân Nhân Quả vẫn đang tước đoạt khứu giác của anh một cách triệt để. Anh chỉ có thể cảm nhận thế giới qua cái lạnh thấu xương đang mơn trớn trên da thịt và tiếng kèn kẹt ghê rợn của lớp băng đang lan rộng dưới chân.
“Không... Không thể nào!”
Trần Gia Huy hét lên một tiếng đầy kinh hoàng, loạng choạng lùi lại phía sau. Chiếc điện thoại thông minh vốn là niềm tự hào bùa pháp công nghệ của gã giờ đây chỉ còn là một khối kim loại đen ngòm, màn hình rạn nứt hoàn toàn không còn một tia sự sống. Chiếc nhẫn ngọc bích phong thủy trên ngón tay gã vốn tỏa ra linh lực màu xanh nhạt nay đã xám xịt, xuất hiện những vết nứt li ti như mạng nhện.
“Đây không phải là cổ vật nguyền rủa thông thường! Đây là... oán linh ngàn năm! Địa mạch nơi này đang bị nó nuốt chửng!” Gia Huy lắp bắp, khuôn mặt tuấn tú sành điệu giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu. Gã nhìn luồng khói đen đang cuộn xoắn thành hình một chiếc thòng lọng khổng lồ trên đỉnh đầu Ngô Quốc Anh, rồi lại nhìn sang Lâm Phong—kẻ đang bình thản đối mặt với cái chết.
Sự kiêu ngạo tột cùng của truyền nhân Trần Gia Tây Hồ hoàn toàn sụp đổ trước nỗi sợ hãi sinh tử bản năng. Trần Gia Huy hiểu rằng, bùa pháp công nghệ của gã chỉ có tác dụng định vị và phong ấn những luồng âm khí cấp thấp, hoàn toàn vô dụng trước một thực thể oán hận tích tụ từ thời nhà Mạc. Không một lời từ biệt, gã quay đầu, điên cuồng chạy tháo chạy vào màn sương xám của chợ đêm, bỏ lại tất cả danh tiếng và mục tiêu đoạt bảo vật.
Lâm Phong không thèm nhìn theo bóng lưng hèn nhát của Huy. Ánh mắt anh khóa chặt vào Ngô Quốc Anh đang bị Lê Minh đè nghiến dưới đất.
“Phong! Thằng này nặng quá... không, không phải gã nặng, mà là đất dưới chân gã đang hút tôi xuống!” Lê Minh gầm lên, hai tay gã gân xanh nổi cuồn cuộn nhưng cơ thể đang run lên bần bật. Dương khí võ giả cực thịnh của gã cảnh sát hình sự vốn là lá chắn tự nhiên chống lại tà ma, nhưng trước luồng oán khí ngàn năm này, lớp dương khí ấy đang bị bào mòn với tốc độ chóng mặt. Lớp sương muối mỏng đã bắt đầu bám đầy trên bờ vai và hàng mi của Lê Minh.
“Lê Minh, buông gã ra và lùi lại năm bước! Ngay lập tức!” Lâm Phong khàn giọng ra lệnh.
Lê Minh nghiến răng, quyết đoán buông tay và lăn lộn lùi lại phía sau. Ngay khi gã vừa rời khỏi, Ngô Quốc Anh dưới đất bỗng nhiên co giật điên cuồng. Đôi găng tay da tráng bạc của gã bốc khói nghi ngút rồi rách toạc, để lại hai bàn tay xám ngoét, các móng tay chuyển sang màu đen kịt. Chiếc khánh đồng cổ bọc trong vải đỏ thẫm bay lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng “coong... coong...” trầm đục, nhức óc.
Lâm Phong nhanh chóng rút từ trong túi áo đũi ra một cuộn chỉ ngũ sắc tịnh hóa mà anh vừa đổi được từ nghệ nhân Trịnh Kim Chi. Anh định dùng thuật tịnh hóa chỉ ngũ sắc để quấn chặt lấy chiếc khánh đồng trước khi oán linh thoát xác hoàn toàn. Thế nhưng, khi sợi chỉ ngũ sắc vừa vươn ra chạm vào luồng khói đen rực, một tiếng “xèo” lạnh lẽo vang lên. Sợi chỉ mang linh khí năm màu lập tức bị luồng âm khí cực lạnh thiêu rụi thành một nắm tro tàn màu xám xịt trước khi kịp định hình trận pháp.
“Đáng chết! Oán khí quá lạnh, vượt qua giới hạn chịu đựng của chỉ tịnh hóa!” Lâm Phong thầm kinh hãi.
Ngay sau thất bại đó, luồng khói đen ngùn ngụt từ chiếc khánh đồng bỗng co rút lại rồi bùng phát ra một hình hài khổng lồ. Đó là một cái bóng đen kịt cao hơn ba mét, mang hình dáng một chiến tướng mặc giáp đồng rách nát thời Mạc, nhưng trên cổ hoàn toàn trống rỗng—một oán linh không đầu. Thực thể ngàn năm này gầm rú lên một tiếng rít chói tai không phải bằng miệng, mà bằng sự rung động của toàn bộ luồng âm khí xung quanh, khiến các cửa kính của những sạp hàng chợ Đồng Xuân đồng loạt rạn nứt.
“Húuuu!”
Oán linh không đầu vung hai cánh tay khổng lồ kết bằng khói đen, phun ra một luồng âm khí đóng băng trực tiếp hướng về phía Lâm Phong và Lê Minh. Luồng sương đen đi qua đến đâu, mặt đất và các kệ gỗ xung quanh đều bị phủ một lớp băng dày màu đen kịt.
“Tránh ra!” Lâm Phong hét lớn, đồng thời dậm mạnh chân trái xuống đất.
“Bóng của ta! Dựng lên!”
Trong tích tắc sinh tử, chiếc bóng dưới chân Lâm Phong bỗng nhiên có ý thức riêng, co giãn kịch liệt rồi dựng đứng lên trước mặt anh như một bức tường chất lỏng màu đen tuyền. Chiếc bóng uốn lượn, mọc ra đôi mắt đỏ ngầu đầy hung dữ, hóa hình thành một tấm khiên vòm đen kịt bao bọc lấy Lâm Phong và Lê Minh phía sau.
“Ầm!”
Luồng âm khí đóng băng va chạm kịch liệt vào tấm khiên bóng tối. Tiếng kèn kẹt của băng giá ăn mòn bóng tối vang lên ghê rợn. Lâm Phong cảm nhận rõ rệt một luồng lực lượng phản chấn cực mạnh nện thẳng vào ngực mình, khiến anh lùi lại hai bước, ngực nghẹn ứ, máu tươi trào ra khóe miệng. Tấm khiên vòm bóng tối bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu xám trắng do bị cái lạnh ngàn năm xâm nhập. Chiếc bóng bảo mệnh phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn trong tâm trí anh, nó đang thèm khát năng lượng để duy trì phòng thủ.
“Chỉ chịu đựng được tối đa ba phút... nếu khiên vỡ, cả hai chúng ta sẽ hóa thành tượng băng vĩnh viễn,” Lâm Phong thầm tính toán, đôi mắt xám tro sau gọng kính tròn khẽ nheo lại. Anh quan sát luồng oán khí đang luân chuyển trên người oán linh không đầu. Hắn tấn công theo nhịp điệu của tiếng “coong... coong...” phát ra từ chiếc khánh đồng cổ lơ lửng bên dưới. Tiếng khánh đồng chính là tần số dao động duy trì phách thể của oán linh.
“Muốn diệt oán linh, phải triệt tiêu tần số của khánh đồng!”
Lâm Phong quyết đoán lùi lại một bước, tay phải rút mạnh Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh ra khỏi hông. Anh cắn chặt đầu ngón tay trỏ tay trái, nhỏ một giọt máu huyết mạch Thủ Khoa nóng hổi lên mặt thước gỗ dâu. Những đạo bùa chú khắc chìm trên thước lập tức rực sáng ánh sáng vàng kim ấm áp, xua tan một phần hơi lạnh xung quanh bả vai anh.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp điệu tiếng chuông đồng cổ đền Bạch Mã đang vang vọng từ xa trong tâm trí—một nhịp điệu tịnh hóa chính tông mà Lão A Phúc từng dạy anh luyện tập hàng đêm tại tiệm cầm đồ.
“Thuật Tróc Hồn Định Phách!”
Lâm Phong mở mắt, đôi đồng tử lóe lên ánh sáng xanh U Minh sắc bén. Anh vung tay phải, dùng hết sức lực còn lại gõ mạnh đầu Thước Định Hồn xuống nền đá xanh của chợ Đồng Xuân.
“Bong!”
Một tiếng gõ thước vang dội như tiếng sấm mùa xuân nổ ra giữa hầm tối. Sóng âm màu vàng kim từ điểm tiếp xúc của thước và mặt đất bùng phát, lan tỏa ra xung quanh dưới dạng một vòng tròn năng lượng rực rỡ.
Tiếng gõ thước triệt oán lập tức va chạm với tiếng rít của oán linh không đầu. Hai nguồn âm thanh nghịch đảo tần số va vào nhau tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh thổi bay lớp sương mù băng giá xung quanh. Luồng sóng âm vàng kim đi qua đến đâu, lớp băng đen trên mặt đất đều bị rạn nứt và bốc hơi thành những làn khói trắng tịnh hóa.
Oán linh không đầu gào rú thảm thiết khi sóng âm vàng kim chạm vào phách thể của hắn. Luồng khói đen cấu thành cơ thể hắn bị sóng âm xé rách từng mảng lớn. Lâm Phong không dừng lại, anh tiếp tục vung thước gõ mạnh nhịp thứ hai, rồi nhịp thứ ba.
“Bong! Bong!”
Mỗi tiếng gõ thước vang lên, Cân Nhân Quả trong túi áo Lâm Phong lại rung động đồng điệu, phát ra tiếng chuông đồng thanh khiết hỗ trợ. Sóng âm vàng kim ngày càng đậm đặc, hóa thành những sợi xích ánh sáng quấn chặt lấy linh phách của oán linh không đầu, cưỡng chế đóng băng mọi chuyển động của hắn trong phạm vi ba mét.
“Thu hồi!” Lâm Phong hét lớn.
Sợi xích ánh sáng vàng kim siết chặt, kéo ngược oán linh không đầu đang vùng vẫy điên cuồng từ từ thu nhỏ lại, hóa thành một luồng khói đen xám xịt bị hút mạnh vào trong lòng chiếc khánh đồng cổ đang lơ lửng. Chiếc khánh đồng rơi rớt xuống đất, phát ra tiếng “bịch” nặng nề, lớp rỉ sét rêu phong bên ngoài bỗng chốc bong tróc, lộ ra lớp đồng đỏ tịnh hóa nguyên bản.
Cơn bão oán khí tan biến hoàn toàn. Không gian chợ Đồng Xuân trở lại vẻ u tịch của đêm muộn.
Lâm Phong quỳ sụp xuống nền đá lạnh ngắt, Thước Định Hồn cắm chặt xuống đất để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Anh run rẩy dữ dội, dương khí trong cơ thể bị tiêu hao đến mức báo động, lồng ngực đau nhói như có lửa đốt. Cánh tay phải hoại tử đen kịt giờ đây đã lan rộng thêm một vòng lớn quanh cổ tay, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn—một dấu hiệu cho thấy tà khí đã ăn mòn sâu hơn vào xương cốt.
Thế nhưng, cái giá tàn khốc nhất mới vừa bắt đầu thực thi.
Chiếc bóng dưới chân Lâm Phong sau khi nuốt chửng một phần oán khí của oán linh để bảo mệnh bỗng nhiên co rụt lại, phát ra một luồng hơi lạnh thấu xương chạy thẳng vào đại não của anh. Lâm Phong ôm chặt lấy đầu, răng nghiến chặt đến mức chảy máu.
Một khoảng trống rỗng đột ngột xuất hiện trong tâm trí anh. Ký ức về những năm tháng học tiểu học bỗng chốc bị mờ nhòe đi một mảng lớn. Anh cố gắng nhớ lại gương mặt của người bạn thân nhất thời thơ ấu—người đã cùng anh chia đôi chiếc bánh mì, cùng anh trốn học đi tắm sông Hồng thuở nhỏ. Thế nhưng, gương mặt ấy, cái tên ấy, những tiếng cười đùa tinh nghịch ấy... tất cả đã tan biến như một dải sương khói bị gió thổi bay, không để lại một chút dấu vết nào trong trí nhớ của anh. Chiếc bóng bảo mệnh đã nuốt chửng ký ức đó làm năng lượng tồn tại.
Lâm Phong khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài sau gọng kính tròn. Anh đã cứu được Lâm Tấn, nhưng cái giá phải trả là một phần bản ngã của chính mình.
“Phong... Phong! Cậu ổn chứ?” Lê Minh lao đến đỡ lấy bả vai anh, giọng nói đầy lo lắng.
“Tôi không sao,” Lâm Phong khàn giọng, gạt tay Lê Minh ra để tự mình đứng dậy. Anh bước đến gần chiếc khánh đồng đã được tịnh hóa hoàn toàn dưới đất, khom người nhặt nó lên.
Thế nhưng, khi ngón tay anh vừa chạm vào phần đế rỗng của chiếc khánh đồng, một vật lạ bỗng rơi ra.
Đó là một mảnh khế ước bằng da người mỏng dính như cánh ve, rách nát và chuyển sang màu vàng ố của thời gian. Lâm Phong nhặt mảnh da lên, nương theo ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn đường để quan sát.
Trên mảnh da người rách nát, những chữ viết bằng máu cổ tự hiện lên rõ mồn một, hiển thị tên của kẻ thế chấp: *Ngô Thế Vinh*.
Và ngay bên cạnh cái tên ấy, nổi bật lên là một dấu triện đỏ rực như máu tươi mới chảy, mang hình thù một chiếc đầu lâu bị xích sắt quấn quanh—dấu triện chính thống của *Ty Phán Quyết địa phủ*.
Lâm Phong bàng hoàng nhìn mảnh khế ước. Ngô Thế Vinh—gã tà sư 120 tuổi đang trốn nợ thọ mệnh—thực chất có một khế ước được đóng dấu bởi chính cơ quan hành pháp tối cao của cõi âm. Điều này có nghĩa là gã không đơn thuần là một kẻ trốn nợ lậu, mà có sự dung túng, bảo hộ của một thế lực cực mạnh dưới địa phủ.
Ngay khi dấu triện đỏ rực trên mảnh da người tiếp xúc với không khí, nó bỗng nhiên phát ra một luồng sáng đỏ nhạt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Màn sương mù xám của đêm Hà Nội từ phía sông Hồng bỗng nhiên cuộn tròn, tụ tập lại xung quanh góc chợ Đồng Xuân với tốc độ kinh hoàng. Tiếng xích sắt gỉ sét kéo lê trên mặt đất “loảng xoảng... loảng xoảng...” từ đầu ngõ tối vọng lại, mang theo sát khí lạnh lùng của những kẻ hành pháp cõi âm đang tiến gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!