Chợ Đêm Đồng Xuân
Mưa bụi Hà Nội những ngày cuối xuân rây rắc như những sợi tơ buốt giá, giăng kín những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo của phố cổ. Trên chiếc xe máy Exciter cũ của thám tử Lê Minh, Lâm Phong ngồi phía sau, hai tay thọc sâu vào túi chiếc áo sơ mi đũi rộng bản. Gió đêm lùa qua lớp vải mỏng, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối và hơi ẩm từ sông Hồng bốc lên.
Lâm Phong khẽ nhíu mày, cố hít một hơi thật sâu để xoa dịu lồng ngực đang phập phồng đau nhức. Thế nhưng, khoang mũi anh chỉ đón nhận một khoảng không rỗng tuếch, lạnh lẽo và hoàn toàn vô vị. Không có mùi khói xe nồng nặc, không có mùi dầu mỡ ngai ngái từ những hàng ăn đêm bên đường Phùng Hưng, cũng chẳng có mùi đất ẩm đặc trưng sau cơn mưa. Khứu giác của anh đã chết lâm sàng. Đó là cái giá tàn khốc mà cán cân nhân quả đòi hỏi sau khi anh đánh thức chiếc Cân Nhân Quả cổ để phong ấn tà khí cứu mạng em gái Lâm Khánh Chi tại bệnh viện Saint Paul. Mười tám giờ nữa, thế giới của anh sẽ chỉ còn là những hình ảnh câm lặng và vô vị như một thước phim câm.
“Phong này, cậu ổn chứ?” Lê Minh khẽ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, giọng nói trầm thấp bị tiếng gió rít át đi phần nào. “Sắc mặt cậu tệ lắm. Vết thương trên tay thế nào rồi?”
Lâm Phong không trả lời ngay. Anh khẽ dịch chuyển cánh tay phải. Dưới lớp tay áo đũi trắng, vết hoại tử đen kịt to bằng đồng xu cổ—hậu quả từ luồng tà khí rò rỉ của chiếc Gương đồng oán linh—đang râm ran bỏng rát. Cơn đau không buốt nhói mà âm ỉ, lạnh buốt như thể có một dòng nước đá đang len lỏi dọc theo huyết quản, ăn mòn dần cảm giác vật lý của anh.
“Tôi vẫn chịu được,” Lâm Phong khàn giọng nói, đôi mắt xám tro ẩn sau gọng kính tròn cổ điển nhìn chăm chằm vào những dải sương mù xám đang cuộn tròn dưới chân những cột đèn cao áp vàng vọt. “Chỉ cần tìm lại chiếc khánh đồng trước khi canh ba kết thúc. Sinh mạng của Lâm Tấn không còn nhiều thời gian nữa.”
Chiếc xe lướt nhanh qua những dãy nhà hình ống rêu phong của phố Hàng Cót rồi rẽ thẳng vào khu vực phía sau chợ Đồng Xuân. Lúc này đã quá ba giờ sáng. Khi phần lớn thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, thì ở những góc tối khuất sau vòm cổng đá cổ kính của ngôi chợ trăm năm, một thế giới khác mới thực sự bắt đầu thức giấc.
Đó là Thương hội Chợ đêm Đồng Xuân—nơi giao dịch ngầm của giới trộm mộ, những kẻ săn cổ vật bị nguyền rủa và các tà sư ẩn dật khắp đất Bắc. Dưới những mái bạt tạm bợ sờn rách, những ngọn đèn dầu tù mù hắt ra thứ ánh sáng đỏ quạch, ma quái. Những bóng người qua lại lầm lũi, không một tiếng cười nói, chỉ có tiếng xì xào ngã giá bằng thứ ngôn ngữ ký hiệu kỳ lạ.
Lê Minh dựng xe ở một góc khuất, kéo cao cổ áo khoác gió cảnh sát để che đi chiếc thẻ ngành bên hông. Gã khẽ gật đầu với Lâm Phong: “Tôi đã kiểm tra dữ liệu camera giám sát. Ngô Quốc Anh hẹn giao dịch với khách hàng ở dãy sạp cuối cùng sát vách tường đá phía Đông. Tên này cực kỳ xảo quyệt, gã luôn mang theo găng tay da tráng bạc để tránh bị oán khí ăn mòn khi chạm vào đồ đào mộ.”
Lâm Phong khẽ gật đầu. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để định thần, rồi từ từ mở mắt ra.
Kích hoạt Nhãn quan âm dương.
Thế giới quan của Lâm Phong lập tức thay đổi. Toàn bộ màu sắc sặc sỡ của chợ đêm biến mất, chỉ còn lại hai tông màu đen trắng tương phản rõ rệt. Những người thường đi lại xung quanh hiện lên như những bóng xám mờ nhạt với ngọn lửa dương khí màu vàng nhạt yếu ớt trên đỉnh đầu. Thế nhưng, luân chuyển giữa những sạp hàng cổ vật là những sợi tơ oán khí màu xám đen, nhớp nháp đang uốn lượn như những con rắn nhỏ. Đặc biệt, ở góc cuối chợ sát vách tường đá đền Bạch Mã cổ kính, một luồng oán khí màu xám đậm đặc đang bốc lên ngùn ngụt như khói lò than, che khuất cả một khoảng không gian phong thủy.
“Đi thôi,” Lâm Phong thì thầm, ngón tay trỏ tay phải khẽ siết chặt sợi chỉ đỏ liên kết với Cân Nhân Quả đang giấu trong túi áo đũi. “Hắn ở phía kia.”
Hai người lách qua những sạp bày biện đủ loại lư hương gỉ sét, bình gốm vỡ và những mảnh xương thú khô khốc. Càng tiến lại gần vách tường đá, hơi lạnh càng đậm đặc. Lâm Phong cảm nhận rõ rệt vết hoại tử trên tay mình đang rung lên đồng điệu với nguồn oán khí phía trước.
Tại sạp hàng cuối cùng, dưới bóng của tấm bạt rách nát bốc mùi ẩm mốc, một gã đàn ông gầy gò mặc đồ da đen bụi bặm đang ngồi xổm trên một chiếc hòm gỗ cổ. Khuôn mặt gã khuất sau chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, nhưng vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má trái vẫn hiện rõ dưới ánh đèn dầu tù mù. Đó chính là Ngô Quốc Anh. Hai bàn tay gã đeo đôi găng tay da dày màu xám tro, đang ôm khư khư một bọc vải đỏ thẫm bám đầy bùn đất nghĩa trang.
Thế nhưng, Lâm Phong lập tức dừng bước khi nhìn thấy bóng người đang đứng đối diện với Ngô Quốc Anh.
Đó là một thanh niên trẻ tuổi, ăn mặc sành điệu với chiếc áo măng tô đen cắt may tinh xảo, mái tóc vuốt keo gọn gàng không một sợi lệch. Trên ngón tay trỏ của gã đeo một chiếc nhẫn ngọc bích phong thủy sáng bóng, tỏa ra luồng linh lực màu xanh nhạt. Tay phải gã đang cầm một chiếc điện thoại thông minh màn hình lớn, nhưng giao diện hiển thị không phải ứng dụng thông thường, mà là một la bàn số phong thủy 3D đang xoay tròn liên tục với các chỉ số từ trường siêu nhiên nhảy múa đỏ rực.
Trần Gia Huy. Thiên tài bùa chú của gia tộc phong thủy Trần Gia Tây Hồ danh tiếng.
“Ngô Quốc Anh, giá này không đắt,” Trần Gia Huy khẽ cười, giọng nói mang theo sự kiêu ngạo tột cùng của kẻ đứng trên tầng lớp thượng lưu. Gã không thèm nhìn vào mặt kẻ buôn lậu, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại đang phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo âm khí cực mạnh. “Chiếc khánh đồng thời Mạc này bám đầy oán khí của tà sư dưới mộ sâu. Người thường chạm vào chỉ có con đường chết. Chỉ có gia tộc Trần Gia chúng tôi mới có đủ trận pháp để tịnh hóa và sử dụng nó làm mắt trận phong thủy cho các dự án bất động sản lớn bên Tây Hồ. Năm mươi thọ mệnh thế chấp, hoặc ba triệu đô tiền mặt dương gian. Chọn đi.”
Ngô Quốc Anh lấm lét nhìn xung quanh, đôi găng tay da tráng bạc siết chặt bọc vải đỏ: “Cậu Huy, tôi biết Trần Gia các người giàu có. Nhưng chiếc khánh này là tôi suýt mất mạng mới cướp được từ tay thằng nghiện Lâm Tấn. Oán khí của nó đang gặm nhấm vận may của tôi từng giờ. Tôi không cần tiền dương gian, tôi cần bùa đổi mệnh của Trần Gia để xóa bỏ nợ nghiệp thọ mệnh của tôi dưới địa phủ.”
Lâm Phong đứng trong bóng tối cách đó mười mét, bàn tay quấn chỉ đỏ khẽ run lên. Anh khẽ dùng Nhãn quan âm dương quan sát luồng khí luân chuyển quanh Trần Gia Huy. Phía sau vẻ ngoài lịch lãm kia, luồng linh lực của Huy đang kết nối trực tiếp với một trận pháp bùa chú vô hình dưới chân gã. Gã không đơn thuần là muốn mua cổ vật; gã đang muốn độc chiếm chiếc khánh đồng để làm lễ vật dâng lên Hiệp hội Hắc ám Tây Hồ hòng kiếm một suất chấp sự chính thức.
“Phong, để tôi lên bắt gã vì tội tiêu thụ đồ gian,” Lê Minh khẽ thì thầm bên tai Phong, tay gã đã đặt lên báng súng lục.
“Không được,” Lâm Phong giữ vai gã bạn thân lại, giọng nói cực kỳ nghiêm túc. “Trần Gia Huy đã lập trận pháp xung quanh sạp hàng. Cậu là người thường, dương khí dồi dào của cậu sẽ lập tức kích hoạt bẫy phong thủy của gã. Hãy để tôi xử lý bùa pháp của gã trước.”
Lúc này, Trần Gia Huy dường như đã mất kiên nhẫn. Gã khẽ nhếch môi, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích khẽ gõ lên màn hình điện thoại thông minh: “Ngô Quốc Anh, giao dịch kết thúc tại đây. Chiếc khánh này phải thuộc về Trần Gia.”
Ngay lập tức, Trần Gia Huy vung tay trái ra phía trước. Năm lá bùa màu vàng kim thêu hoa văn ngũ hành bằng chỉ bạc từ trong tay áo gã bay ra, lơ lửng giữa không trung xung quanh sạp hàng của Ngô Quốc Anh.
Kích hoạt Ngũ Hành Bùa Chú.
Một kết giới ánh sáng màu xanh vàng vô hình bùng lên, bao phủ toàn bộ sạp hàng trong bán kính ba mét. Sức ép từ trường siêu nhiên đột ngột tăng cao khiến những hạt mưa bụi đang rơi giữa không trung bỗng chốc bị đóng băng rồi tan rã thành hơi nước. Ngô Quốc Anh kinh hoàng phát hiện cơ thể mình bị khóa cứng trên hòm gỗ, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Đôi găng tay da tráng bạc của gã bắt đầu bốc lên những làn khói xám do oán khí bị kết giới ngũ hành cưỡng chế áp chế.
Trần Gia Huy cười lạnh bước lên, tay phải vươn ra định giật lấy bọc vải đỏ thẫm chứa chiếc khánh đồng cổ.
Lâm Phong biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Nếu chiếc khánh đồng rơi vào tay Trần Gia Huy và bị gã dùng bùa chú công nghệ phong ấn hoàn toàn, sợi tơ nhân quả liên kết thọ mệnh của Lâm Tấn tại bệnh viện Saint Paul sẽ đứt đoạn ngay lập tức. Anh họ anh sẽ chết không kịp trối trăn.
Lâm Phong lẳng lặng thọc tay vào túi áo đũi, rút ra lá bùa hộ mệnh tro hương Bạch Mã—lá bùa quý giá chứa tro hương thần đền Bạch Mã trấn giữ phía Đông phố cổ mà anh phải tiêu tốn công đức mới vẽ được.
Anh tập trung toàn bộ linh lực Quầy phó tập sự vào lòng bàn tay trái, truyền vào lá bùa màu vàng bản gốc. Lá bùa bỗng rực sáng ánh sáng đỏ ấm áp của thần lực chính thống.
“Phá!”
Lâm Phong bước ra khỏi bóng tối, vung tay ném mạnh lá bùa hộ mệnh tro hương Bạch Mã thẳng vào tâm trận bùa ngũ hành của Trần Gia Huy.
Lá bùa bay vút qua màn mưa bụi, vẽ nên một đường sáng đỏ rực rỡ giữa không gian đen trắng của nhãn quan âm dương. Ngay khi chạm vào kết giới vô hình của Huy, lá bùa bùng nổ ra một luồng hào quang màu vàng kim ấm áp, mang theo thần lực trấn trạch ngàn năm của đền Bạch Mã.
Sự xuất hiện đột ngột của nguồn năng lượng dương khí chính thống, thuần khiết đã tạo ra một sự xung đột từ trường siêu nhiên cực kỳ khủng khiếp với trận pháp ngũ hành cải tiến của Trần Gia Huy.
“Đoàng!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung chợ đêm, kéo theo một luồng sóng xung kích vô hình quét qua các sạp hàng xung quanh. Những ngọn đèn dầu tù mù bị thổi tắt phụt, rác rưởi và giấy vàng mã bay tứ tung trong gió mưa.
Chiếc điện thoại thông minh trên tay Trần Gia Huy bỗng nhiên phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Màn hình cảm ứng rạn nứt một đường chéo lớn, giao diện la bàn số phong thủy 3D nhấp nháy điên cuồng rồi tối đen hoàn toàn. Luồng linh lực màu xanh nhạt trên chiếc nhẫn ngọc bích của gã bị dập tắt phụt, năm lá bùa ngũ hành mất đi nguồn năng lượng điều khiển, rách nát thành trăm mảnh tro tàn rơi lả tả xuống vũng nước mưa bẩn thỉu dưới đất.
“Cái gì? Kẻ nào dám phá trận của ta!” Trần Gia Huy thét lên đầy kinh ngạc và giận dữ, gã loạng choạng lùi lại hai bước, ngực phập phồng thở dốc do bị linh lực phản phệ nhẹ. Đôi mắt sắc lẹm của gã lập tức hướng về phía Lâm Phong đang bước ra từ màn mưa.
Nhờ trận pháp bị phá vỡ đột ngột, Ngô Quốc Anh lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể. Nỗi sợ hãi tột độ trước tà thuật của Trần Gia Huy và sự hỗn loạn xung quanh đã khiến gã buôn lậu hoàn toàn hoảng loạn. Gã ôm chặt bọc vải đỏ chứa chiếc khánh đồng, nhảy phắt khỏi hòm gỗ định lao đầu vào con ngõ tối phía sau để bỏ chạy.
“Ngô Quốc Anh! Đứng lại!” Lê Minh hét lớn, gã cảnh sát hình sự vung người lao lên như một con mãnh hổ, nhanh chóng khóa chặt hai tay gã buôn lậu từ phía sau, đè nghiến gã xuống vách tường đá đền Bạch Mã lạnh ngắt.
“Thả tôi ra! Đồ điên này! Các người muốn chết cả lũ sao!” Ngô Quốc Anh gào rú điên cuồng dưới đất, đôi găng tay da tráng bạc vùng vẫy kịch liệt khiến bọc vải đỏ thẫm trên tay gã bị tuột ra một góc.
Lâm Phong bước đến gần, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào bọc vải đỏ đang rách ra.
Thế nhưng, ngay khi góc chiếc khánh đồng cổ rỉ sét rêu phong lộ ra dưới ánh trăng mờ ảo, một luồng oán khí đen rực bỗng nhiên bùng lên ngùn ngụt từ thân khánh như một ngọn lửa đen tối tăm.
“Rắc... rắc...”
Trần Gia Huy định rút lá bùa dự phòng trong túi ra để định vị lại chiếc khánh, nhưng gã chưa kịp chạm vào thì toàn bộ thiết bị điện tử trên người gã—từ chiếc đồng hồ thông minh đo từ trường đến chiếc điện thoại rạn nứt—đều phát ra những tiếng nổ nhỏ bên trong rồi tắt lịm hoàn toàn. Hơi lạnh thấu xương lan tỏa khắp khu chợ đêm Đồng Xuân, nước mưa rơi xuống mặt đất bỗng chốc đóng thành một lớp băng mỏng lấp lánh.
Một luồng oán khí đen rực, mang theo tiếng khóc than thảm thiết của vạn linh hồn chết oan khuất dưới mộ sâu, bộc phát hoàn toàn từ chiếc khánh đồng cổ nguyền rủa, bao trùm lấy tất cả mọi người trong một vùng sương mù băng giá chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!