Chiếc Khánh Đồng Bị Trộm
Tiếng ván gỗ trên lầu hai của Âm Dương Các rên rỉ dưới một sức nặng vội vã, lén lút. Đó không phải là bước đi không trọng lực của Lão A Phúc, càng không phải là nhịp bước thong thả thường ngày của Lâm Phong. Đó là những bước chân run rẩy, dồn dập của một kẻ đang bị nỗi sợ hãi và lòng tham thiêu đốt tâm can.
Lâm Phong quỳ sụp trên nền gạch tàu lạnh ngắt ở gian phòng ngoài, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang bỏng rát. Vết hoại tử đen kịt to bằng đồng xu cổ—hậu quả từ luồng tà khí rò rỉ của chiếc Gương đồng oán linh ở phiên giao dịch trước—đang co rút lại, đau buốt như có hàng vạn cây kim băng buốt giá đâm sâu vào tận xương tủy. Khoang mũi anh hoàn toàn trống rỗng, vô vị. Mùi ẩm mốc của gỗ lim cổ, mùi mưa bụi ngai ngái ngoài phố Hàng Bạc, tất cả đều biến mất. Khứu giác của anh đã chết lâm sàng trong vòng hai mươi tư giờ tới. Cái giá của việc vận hành Cân Nhân Quả để cứu mạng em gái Lâm Khánh Chi vẫn đang gặm nhấm cơ thể anh từng phút một.
*“Cậu chủ, là Lâm Tấn. Gã đang bị oán khí dẫn dụ phách thể, tâm trí điên loạn, đang lục lọi rương chứa cổ vật trên gác.”*
Giọng nói trầm đục, lạnh lẽo của Lão A Phúc vang lên trực tiếp trong ý nghĩ của Lâm Phong thông qua Câm Ngôn Thuật. Lão gia nhân câm vẫn đứng lặng lẽ trong bóng tối góc phòng, đôi mắt nhăn nheo như vỏ cây sồi già nhìn chăm chằm lên trần nhà gỗ đang phát ra tiếng cọt kẹt.
Lâm Phong nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh vịn tay vào mép bàn gỗ gụ, dùng hết sức lực còn sót lại của cơ thể suy kiệt để đứng dậy. Đôi mắt xám tro của anh lóe lên một tia sắc lạnh xuyên qua gọng kính tròn cổ điển. Anh họ Lâm Tấn—con trai của người chú tham lam Lâm Hoài Bắc—lại dám lẻn vào tiệm vào giờ canh ba này để trộm đồ. Sự phản bội của gia đình này dường như chưa bao giờ có giới hạn.
Lâm Phong lết từng bước chân nặng nề lên cầu thang gỗ hẹp dẫn lên lầu hai. Mỗi bậc thang rên rỉ dưới chân anh như một tiếng thở dài của ngôi nhà cổ. Lầu hai của Âm Dương Các là nơi lưu trữ những hòm cổ vật bị nguyền rủa chưa được tịnh hóa, không khí nơi đây đậm đặc âm khí, lạnh buốt đến mức hơi thở của Phong ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa.
Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu đặt góc phòng, Lâm Phong nhìn thấy bóng dáng Lâm Tấn đang quỳ sụp trước chiếc tủ kính cổ. Đầu tóc gã xơ xác nhuộm vàng úa, hốc mắt trũng sâu đen kịt vì những đêm ròng rã trên sới bạc. Tay Tấn run bần bật, đang ôm chặt lấy một chiếc khánh bằng đồng cổ rỉ sét xanh rêu phong.
Đó chính là chiếc Khánh đồng cổ nguyền rủa thời nhà Mạc. Phần thân khánh khắc chìm những đạo bùa chú tà ác của một tà sư bị chôn sống dưới mộ sâu. Cổ vật này mang lời nguyền gặm nhấm vận may, bất kỳ ai chạm vào nó không có bảo hộ sẽ bị oán khí bám đuôi, rước lấy tai nạn chết người trong vòng ba ngày.
“Lâm Tấn! Bỏ thứ đó xuống!” Lâm Phong khàn giọng quát lớn, cánh tay phải hoại tử run rẩy không thể nhấc lên.
Lâm Tấn giật bắn mình quay lại. Đôi mắt gã đỏ ngầu đầy tia máu, khuôn mặt vặn vẹo vì hoảng loạn và tham lam tột độ. Gã ôm chặt chiếc khánh đồng vào lòng như ôm lấy phao cứu sinh cuối cùng. “Phong... mày tránh ra! Tao cần tiền... bọn vay nặng lãi phố gầm cầu sắp chặt chân tao rồi! Chiếc khánh đồng này là đồ cổ thời Mạc, bán đi ít nhất cũng được vài trăm triệu! Mày giàu có, giữ cái tiệm rách này làm gì mà không giúp tao!”
“Mày không mang nổi nó ra khỏi con ngõ này đâu!” Lâm Phong bước lên một bước, cố gắng giải thích. “Chiếc khánh đó mang lời nguyền cực nặng. Dương khí của mày đã suy kiệt do cờ bạc, chạm vào nó, mày sẽ chết không có chỗ chôn!”
“Mày lừa tao! Mày chỉ muốn giữ lại để bán lấy tiền chữa trị cho con Khánh Chi chứ gì!” Lâm Tấn gầm lên điên cuồng. Sự thèm khát tiền bạc kết hợp với luồng oán khí vô hình phát ra từ chiếc khánh đồng đã hoàn toàn thao túng tâm trí gã.
Trước khi Lâm Phong kịp phản ứng, Lâm Tấn bất ngờ lao thẳng về phía trước. Gã dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào lồng ngực yếu ớt của Lâm Phong. Do cơ thể đang suy kiệt nghiêm trọng sau phiên giao dịch với Lê Văn Tám, Lâm Phong loạng choạng ngã nhào ra phía sau, lưng đập mạnh vào cạnh tủ gỗ đau điếng.
Lâm Tấn nhân cơ hội đó, ôm chặt chiếc khánh đồng lao xuống cầu thang. Tiếng bước chân gã chạy dồn dập ra phía cửa sau. Kết giới bảo vệ ở cửa sau tiệm vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng từ vụ bùa yếm tự bạo của Lâm Hoài Bắc ở tập trước, hoàn toàn không thể ngăn cản một kẻ mang theo cổ vật nguyền rủa như Lâm Tấn thoát ra ngoài. Tiếng cửa gỗ dập mạnh dội lại trong đêm mưa tầm tã.
Lâm Phong nằm trên sàn gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, vết hoại tử trên tay phải bỏng rát dữ dội. Lão A Phúc nhanh chóng bước lên, dùng Câm Ngôn Thuật truyền ý nghĩ: *“Cậu chủ, gã đã chạy ra phố Phùng Hưng rồi. Oán khí của chiếc khánh đồng đã bám chặt vào phách thể của gã, vận khí của gã đang tụt dốc không phanh. Đại họa sắp giáng xuống.”*
“Đuổi theo...” Lâm Phong nghiến răng, cố gượng dậy nhưng đầu óc quay cuồng, ngã quỵ xuống vòng tay đỡ của Lão A Phúc.
Chưa đầy một tiếng sau, khi Lâm Phong vừa dùng nước bùa tịnh tâm để ổn định lại linh lực, chiếc điện thoại bàn cổ kính ở góc tiệm bỗng vang lên những tiếng chuông dồn dập, xé toạc bầu không khí tịch mịch của canh ba.
Lâm Phong nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm, vội vã và đầy nghiêm nghị của thám tử hình sự Lê Minh—bạn thân thời đại học của anh: “Phong đấy à? Đến ngay bệnh viện Saint Paul đi! Anh họ của cậu, Lâm Tấn, vừa gặp tai nạn giao thông kinh hoàng trên phố Phùng Hưng. Hai chân gã bị xe tải nghiền nát, đang trong tình trạng nguy kịch!”
Lâm Phong lặng người đi một giây. Lời nguyền phản phệ vận may của chiếc khánh đồng đã ứng nghiệm, nhanh đến mức tàn nhẫn.
***
Nửa tiếng sau, Lâm Phong có mặt tại phòng cấp cứu đặc biệt của bệnh viện Saint Paul. Hành lang bệnh viện ngập tràn mùi cồn sát trùng nồng nặc—thứ mùi mà khoang mũi tê liệt của Lâm Phong hoàn toàn không thể cảm nhận được, chỉ có thể nhận biết qua sự khô khốc ở cổ họng.
Lâm Tấn nằm trên giường bệnh, toàn thân quấn băng trắng xóa, hai chân gãy nát được cố định bằng khung sắt y khoa, hơi thở thoi thóp qua mặt nạ oxy. Lâm Phong bước đến bên giường bệnh, tập trung linh lực Quầy phó tập sự vào đôi mắt, kích hoạt kỹ năng Định lượng thọ mệnh.
Thế giới quan của anh bỗng chốc mờ đi, chỉ còn lại những luồng khí âm dương luân chuyển. Trên đỉnh đầu Lâm Tấn, một ngọn nến sinh mệnh ảo ảnh hiện ra. Nhưng ngọn nến này không có màu vàng ấm áp thông thường, mà bị bao phủ bởi một màn sương mù màu đen xám xịt, nhớp nháp—đặc trưng oán khí của chiếc khánh đồng cổ. Ngọn nến thọ mệnh của Tấn đã bị gặm nhấm chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủn chưa đầy hai phân, ngọn lửa của nó le lói, đen xịt như tàn tro và đang lụi tàn với tốc độ chóng mặt. Gã không thể sống qua đêm nay nếu chiếc khánh đồng không được thu hồi và tịnh hóa.
Lâm Phong vươn bàn tay trái run rẩy định chạm vào thành giường bệnh của Lâm Tấn để kích hoạt Nhãn quan ký ức, hòng nhìn thấy kẻ đã lấy đi chiếc khánh đồng tại hiện trường vụ tai nạn.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh vừa chạm vào lớp drap giường sắt, một luồng oán khí đen kịt từ cơ thể Lâm Tấn bỗng bùng lên như một chiếc xúc tu khổng lồ, quật mạnh vào thần trí Lâm Phong. Đầu anh đau nhói như bị búa bổ, lồng ngực nghẹn lại, anh loạng choạng lùi lại ba bước, ho khan dữ dội ra một ngụm máu nhạt trên nền gạch men trắng xóa.
T tà khí từ chiếc khánh đồng còn sót lại trên người Tấn quá mạnh, hoàn toàn che mắt nhãn quan ký ức của anh, để lại một cơn đau nửa đầu kinh hoàng do cơ thể anh vốn đã nhiễm tà độc từ trước.
Lâm Phong lau vệt máu trên khóe môi, bước ra khỏi phòng bệnh. Ở hành lang, thám tử Lê Minh đang đứng đợi anh dưới ánh đèn neon vàng vọt. Lê Minh mặc chiếc áo khoác gió màu xanh đen của cảnh sát hình sự, khuôn mặt cương nghị hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài trực chiến. Đôi mắt sắc lẹm của gã nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, dừng lại rất lâu ở cánh tay phải đang giấu trong túi áo sơ mi đũi của anh.
“Phong, cậu biết chuyện gì đúng không?” Lê Minh trầm giọng hỏi, đưa cho Phong một điếu thuốc nhưng Phong xua tay từ chối. “Hiện trường vụ tai nạn cực kỳ kỳ lạ. Tài xế xe tải thề danh dự rằng Lâm Tấn đột nhiên tự vấp ngã giữa đường phẳng như thể bị ai đó kéo chân, rồi lao thẳng vào gầm xe. Và... nhân chứng quanh đó nói lúc tai nạn xảy ra, gã ôm chặt một bọc vải đỏ, nhưng khi cảnh sát đến thì bọc vải đó đã biến mất.”
Lâm Phong thở dài, anh biết mình không thể giấu gã bạn thân chính trực này được nữa. Anh chậm rãi rút cánh tay phải ra khỏi túi áo.
Lớp vải đũi trắng vén lên, lộ ra cẳng tay hoại tử đen kịt, lạnh ngắt như da người chết, bốc lên những sợi tơ âm khí xám nhạt mờ ảo. Lê Minh trợn trừng mắt, tay gã theo bản năng đặt lên báng súng lục bên hông, lùi lại một bước cảnh giác: “Cái gì thế này? Phong, cậu... cậu dính vào cái gì vậy?”
“Tôi đang gánh vác tiệm cầm đồ của cha,” Lâm Phong bình thản nói, giọng nói không chút gợn sóng dù cơn đau đang hành hạ thể xác. “Lâm Tấn đã lẻn vào tiệm của tôi vào canh ba để trộm một chiếc khánh đồng cổ bị nguyền rủa. Vết thương trên tay tôi là do tà khí của một cổ vật khác ăn mòn. Nếu không tìm thấy chiếc khánh đồng đó trước khi canh ba kết thúc, Lâm Tấn sẽ chết, và oán khí của chiếc khánh sẽ phát tán khắp phố cổ.”
Lê Minh nhìn vết hoại tử đen kịt trên tay bạn, rồi nhìn vào đôi mắt xám tro nghiêm túc của Lâm Phong. Là một cảnh sát hình sự được đào tạo bài bản, gã luôn tin vào bằng chứng thực tế và logic khoa học. Nhưng những vụ án mạng không dấu vết gần đây ở quận Hoàn Kiếm, cộng với dị tượng trước mắt, đã khiến thế giới quan duy vật của gã lung lay dữ dội. Gã hít một hơi thật sâu, hạ tay khỏi báng súng: “Cậu có cách nào tìm ra nó không?”
Lâm Phong không nói, anh thọc tay vào túi áo bên kia, rút ra chiếc La bàn địa mạch đồng thau (Geomantic Brass Compass). Chiếc la bàn cổ kính bằng đồng thau nặng trịch, mặt kính bám đầy những vết xước thời gian. Anh đặt phẳng la bàn trên lòng bàn tay trái, truyền một luồng linh lực nhỏ từ huyết mạch Thủ Kho vào tâm kim.
“Két... kẹt...”
Kim la bàn bằng đồng bỗng nhiên quay cuồng điên cuồng, phát ra những tiếng kêu cơ học lạch cạch chói tai. Nó không hề chỉ hướng Bắc Nam của từ trường trái đất, mà sau vài vòng quay điên dại, mũi kim đột ngột dừng lại, chỉ thẳng về hướng Đông Bắc—hướng đi về phía khu chợ Đồng Xuân và phố Hàng Mã.
Lê Minh nhìn chằm chằm vào chiếc kim la bàn đang run rẩy chỉ hướng trong tay Lâm Phong, đôi mắt gã co rút lại đầy kinh ngạc. Gã không thể phủ nhận những gì mắt mình đang thấy. Sự hoài nghi cuối cùng trong lòng gã thám tử hình sự chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho sự tin tưởng vào người bạn học cũ.
“Được rồi, tôi tin cậu,” Lê Minh quyết đoán nói, gã rút chiếc máy tính bảng chuyên dụng của cảnh sát ra khỏi bao da. “Hiện trường vụ tai nạn nằm ngay góc phố Phùng Hưng giao với gầm cầu đường sắt. Khu vực đó có camera an ninh giám sát của công an phường. Để tôi tra cứu dữ liệu.”
Lê Minh lướt nhanh ngón tay trên màn hình cảm ứng, truy cập vào hệ thống camera giao thông thời gian thực của quận Hoàn Kiếm. Gã tua ngược lại mốc thời gian cách đây bốn mươi lăm phút, đúng thời điểm xảy ra vụ tai nạn của Lâm Tấn.
Trên màn hình đen trắng mờ ảo dưới làn mưa bong bóng, hình ảnh Lâm Tấn ôm chặt bọc vải chạy loạng choạng hiện ra. Gã đột ngột ngã quỵ xuống đường như bị một bàn tay vô hình kéo mạnh cổ chân, chiếc khánh đồng văng ra xa ngay trước khi chiếc xe tải lao tới. Hiện trường hỗn loạn, người dân xung quanh hoảng sợ hét lên, dạt ra xa.
Đúng lúc đó, từ trong đám đông hỗn loạn, một bóng người gầy gò mặc áo khoác da đen bụi bặm, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mặt xuất hiện. Gã lướt nhanh như một bóng ma, nhặt chiếc khánh đồng cổ rơi trên vũng nước mưa, giấu nhanh vào trong áo khoác rồi lẩn khuất vào con ngõ tối dẫn về phía chợ Đồng Xuân.
Lê Minh phóng to khung hình, tập trung vào khuôn mặt của kẻ nhặt đồ. Dù camera bị nhòe do nước mưa, nhưng vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má trái của gã vẫn hiện rõ mồn một.
“Là Ngô Quốc Anh!” Lê Minh thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. “Gã săn cổ vật lậu khét tiếng ở chợ đen. Tên này chuyên thu mua những món đồ bị nguyền rủa từ các mộ cổ để bán lại cho giới tài phiệt ngầm. Hồ sơ của gã đang nằm trên bàn làm việc của tôi vì nghi vấn dính líu đến đường dây buôn lậu cổ vật nghĩa trang Mai Dịch.”
Lê Minh gõ nhanh vào bàn phím tra cứu thông tin mật từ mạng lưới tai mắt của cảnh sát hình sự. Chỉ sau hai phút, một dòng tin nhắn mật hiện lên trên màn hình điện thoại của gã.
“Có manh mối rồi,” Lê Minh ngước lên nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy căng thẳng. “Ngô Quốc Anh vừa hẹn giao dịch chiếc khánh đồng này với một khách hàng lớn tại khu vực Chợ Đồng Xuân ca đêm sau canh ba đêm nay. Giao dịch sẽ diễn ra trong vòng một tiếng nữa.”
Lâm Phong nắm chặt chiếc La bàn địa mạch đồng thau trong tay, cảm nhận hơi lạnh từ kim đồng truyền vào da thịt. “Chúng ta phải đến đó ngay lập tức. Nếu chiếc khánh đồng rơi vào tay kẻ khác hoặc bị kích hoạt oán khí diện rộng tại chợ đêm, linh hồn Lâm Tấn sẽ bị ăn mòn hoàn toàn, không ai cứu nổi.”
Lê Minh gật đầu dứt khoát, gã cất máy tính bảng vào bao: “Tôi đi cùng cậu. Với tư cách cảnh sát, tôi có quyền bắt giữ Ngô Quốc Anh vì tội tiêu thụ đồ gian. Nhưng Phong này... cậu phải cẩn thận.”
Lê Minh hạ thấp giọng, ghé sát tai Lâm Phong cảnh báo: “Nguồn tin của tôi cho biết, Trần Gia Huy—truyền nhân trẻ tuổi đầy kiêu ngạo của gia tộc phong thủy Trần Gia Tây Hồ—cũng đang có mặt ở chợ Đồng Xuân đêm nay. Gã đang dùng các thiết bị công nghệ cao để săn tìm chiếc khánh đồng này nhằm dâng lên Hiệp hội Hắc ám Tây Hồ hòng kiếm một suất chấp sự. Cậu sẽ phải đối đầu với cả cảnh sát thế tục lẫn giới huyền thuật hắc ám đấy.”
Lâm Phong không trả lời, anh chỉ lẳng lặng kéo ống tay áo sơ mi đũi xuống che đi vết hoại tử đen kịt đang lan rộng trên cánh tay phải. Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện, nơi sương mù xám của đêm Hà Nội đang cuộn tròn dưới những bóng đèn cao áp vàng vọt, chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử nghẹt thở dưới lòng chợ đêm Đồng Xuân cổ kính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!