Giao Dịch Đầu Tiên
Đêm Hà Nội vào canh ba buông xuống bằng một màn sương mù xám ẩm ướt và lạnh lẽo, bao phủ lấy những mái ngói rêu phong của phố cổ Hàng Bạc. Cơn mưa phùn từ chiều muộn vẫn chưa dứt, rả rích nện những tiếng lộp bộp đơn điệu lên mái tôn của tiệm Âm Dương Các. Bên trong gian tiệm cổ kính, không gian chìm trong sự tịch mịch đến đáng sợ. Chỉ có ánh sáng xanh biếc phát ra từ chiếc đèn lồng treo ngoài hiên hắt qua khe cửa gỗ lim, vẽ nên những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, chập chờn trên các kệ bày biện cổ vật bám bụi.
Lâm Phong đứng lặng bên bàn giám định bằng gỗ gụ. Lồng ngực anh vẫn còn nhói buốt, tàn dư của lực phản chấn oán khí từ trận pháp phong ấn chỉ đỏ mà anh vừa lập tại phòng bệnh của em gái Lâm Khánh Chi ở bệnh viện Bạch Mai vài tiếng trước. Sợi chỉ đỏ quấn chặt nơi ngón trỏ tay phải—sợi dây liên kết vô hình nối liền linh hồn anh với chiếc Cân Nhân Quả cổ kính—khẽ giật nhẹ, mang theo một cơn đau âm ỉ truyền thẳng vào tâm can.
Lâm Phong khẽ nhíu mày, cố gắng hít một hơi thật sâu để làm dịu lồng ngực đang phập phồng. Nhưng khoang mũi anh chỉ đón nhận một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo và hoàn toàn vô vị. Không có mùi gỗ mục ẩm mốc của gian nhà cổ, không có mùi trầm hương thanh khiết thường ngày, cũng chẳng có mùi mưa bụi ngai ngái ngoài phố. Khứu giác của anh đã chết lâm sàng. Đó là cái giá tàn khốc đầu tiên mà anh phải trả cho cõi u minh sau khi đánh thức chiếc cân đồng cổ để cứu mạng em gái. Mất đi khứu giác trong vòng hai mươi tư giờ, thế giới đối với anh giờ đây chỉ còn là những hình ảnh câm lặng và vô vị.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Ba tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng tịch mịch của đêm tối. Tiếng gõ nặng nề, hollow và lạnh ngắt, giống như tiếng gỗ gõ vào nắp quan tài gỗ sưa vừa đào lên khỏi lòng đất ẩm.
Trên mái ngói rêu phong, con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu Dạ Hành đột ngột đứng thẳng dậy. Bộ lông đen mượt của nó dựng ngược lên như những chiếc kim châm, đôi mắt màu vàng hổ phách sáng quắc trong bóng tối nhìn chằm chằm xuống cánh cửa chính. Nó ngoác miệng, phát ra một tiếng rít lanh lảnh, chói tai đầy cảnh giác.
Từ trong bóng tối của gian phòng trong, bóng dáng cao gầy, lầm lũi của Lão A Phúc lặng lẽ hiện ra. Bước đi của lão hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền gạch tàu lạnh ngắt. Lão dừng lại cách Lâm Phong ba bước, đôi mắt nhăn nheo như vỏ cây già nua nhìn đăm đăm ra phía cửa chính. Lão không hề mở miệng, nhưng giọng nói trầm đục, mang theo luồng hơi lạnh u minh của lão vang lên trực tiếp trong tâm trí Lâm Phong thông qua Câm Ngôn Thuật:
*"Cậu chủ, khách gõ cửa canh ba, không phải người lương thiện. Dương khí suy kiệt, âm khí ngập tràn, mang theo nghiệp chướng sâu dày từ lòng đất mộ sâu. Cẩn thận."*
Lâm Phong khẽ gật đầu. Anh đưa tay chỉnh lại gọng kính tròn cổ điển, khẽ vuốt lại vạt áo sơ mi đũi trắng rộng đã lấm lem nước mưa. Anh bước từng bước chậm rãi đến bên cánh cửa gỗ lim dày nặng, đôi bàn tay thon dài run rẩy vươn ra, nắm lấy then cài bằng sắt gỉ sét và dứt khoát kéo mạnh.
"Két..."
Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, luồng gió lạnh buốt từ ngoài ngõ tối ập thẳng vào mặt Lâm Phong. Sương mù xám cuộn tròn dưới chân anh như những xúc tu vô hình. Đứng ngoài hiên mưa là một người đàn ông trung niên gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh công nhân bám đầy bùn đất màu vàng sét—thứ đất đặc trưng của nghĩa trang Mai Dịch cổ. Khuôn mặt gã xám ngoét, hai hốc mắt trũng sâu đen kịt, đôi môi tím tái ngắt quãng thở ra những luồng khói trắng lạnh ngắt.
Lâm Phong không thể ngửi thấy mùi vị, nhưng bằng nhãn quan của một kẻ mang huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục, anh có thể nhìn thấy một ngọn nến thọ mệnh mờ ảo, đen kịt như tàn tro đang lơ lửng trên đỉnh đầu gã đàn ông kia. Ngọn nến chỉ còn dài chưa đầy ba phân, ngọn lửa của nó le lói, chao đảo dữ dội trước gió mưa, tỏa ra làn khói đen bốc mùi hoại tử của căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối.
Kẻ đứng trước mặt anh chính là Lê Văn Tám—gã trộm mộ chuyên nghiệp khét tiếng của giới chợ đen phố cổ.
"Chưởng... Chưởng quầy... cứu tôi..." Lê Văn Tám run rẩy cất giọng, âm thanh khàn đặc như tiếng hai mảnh tre khô cọ xát vào nhau. Gã ôm chặt trong lồng ngực một vật thể nặng nề, được bọc kín bằng nhiều lớp vải liệm màu đen rách nát, bốc ra hơi lạnh thấu xương.
"Âm Dương Các canh ba mở cửa, chỉ nhận cổ vật mang nhân quả, không nhận khách thường. Vào đi." Lâm Phong lạnh lùng nghiêng người sang một bên, nhường lối.
Lê Văn Tám lật đật bước vào trong tiệm, bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống nền gạch. Gã đặt mạnh vật thể đang ôm trong lòng lên chiếc bàn gỗ gụ giám định. Ngay khi vật thể chạm bàn, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên, kèm theo đó là một luồng oán khí màu xám đen bùng lên từ các kẽ hở của lớp vải liệm đen, lan tỏa khắp gian phòng.
Nhiệt độ trong tiệm Âm Dương Các lập tức tụt dốc không phanh. Những hạt nước mưa bám trên cửa kính bắt đầu đông cứng lại thành những bông tuyết muối trắng xóa. Trên mặt bàn gỗ gụ, một lớp sương muối mỏng nhanh chóng lan rộng ra xung quanh bọc vải liệm.
Lão A Phúc đứng trong bóng tối khẽ lùi lại một bước, tay lão âm thầm nắm chặt lấy chiếc thước gỗ dâu sét đánh giắt bên hông, đôi mắt không rời khỏi bọc vải.
"Ngươi muốn cầm cố thứ gì?" Lâm Phong bước đến đối diện với Lê Văn Tám, giọng nói không chút gợn sóng.
Lê Văn Tám run rẩy đưa đôi bàn tay đen đúa, móng tay bám đầy đất mộ vàng sét, từ từ tháo gỡ từng lớp vải liệm đen rách nát. Khi lớp vải cuối cùng rơi xuống, một chiếc gương đồng cổ hiện ra trước mắt Lâm Phong.
Đó là một chiếc gương đồng hình tròn, đường kính khoảng ba mươi phân. Phần viền gương được chế tác bằng đồng đỏ đã lên nước xanh rêu phong cổ kính, khắc họa những hoa văn sóng nước cuồn cuộn và những khuôn mặt người đang gào khóc, biến dạng đầy đau đớn. Mặt gương không hề phản chiếu hình ảnh của gian tiệm, mà tối tăm, sâu thẳm như làn nước đen ngòm của dòng sông Hồng vào đêm bão lớn.
Chiếc Gương đồng oán linh.
"Tôi... tôi đào được nó ở một ngôi mộ hoang không bia mộ dưới rìa nghĩa trang Mai Dịch..." Lê Văn Tám nói, hơi thở gã ngày càng dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. "Từ khi mang nó về nhà, đêm nào tôi cũng mơ thấy một người phụ nữ ướt sũng đứng bên giường khóc lóc. Bác sĩ nói phổi của tôi đã thối rữa hoàn toàn, không sống quá ba ngày nữa... Chưởng quầy, tôi biết tiệm của anh có thể đổi đồ lấy thọ mệnh! Tôi cầu xin anh nhận chiếc gương này, đổi cho tôi mạng sống!"
Lâm Phong không vội trả lời. Anh vươn bàn tay phải quấn chỉ đỏ ra, định chạm vào mặt gương để kích hoạt Nhãn quan ký ức.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa cách mặt gương một phân, mặt nước đen ngòm bên trong chiếc gương đồng bỗng nhiên sủi bọt dữ dội. Một tiếng thét căm hờn, u uất vang dội lên trong không gian tĩnh mịch, chấn động đến mức làm rạn nứt hai chiếc tách trà bằng sứ đặt trên kệ gỗ gần đó.
"Ầm!"
Từ trong mặt gương đen ngòm, một luồng oán khí khổng lồ bùng phát, hóa hình thành một bàn tay pale, sưng húp nước nước sông, mọc đầy rong rêu ẩm ướt lao thẳng ra ngoài. Theo sau bàn tay đó là linh thể của Hồn ma oán phụ sông Hồng. Mái tóc dài đen nhánh, ướt sũng của mụ xõa tung, bốc lên làn khói lạnh lẽo. Khuôn mặt mụ trắng bệch, biến dạng vì ngâm nước lâu ngày, hai hốc mắt chảy ra những dòng lệ máu đỏ tươi căm phẫn.
"Kẻ trộm mộ... trả mạng cho ta!"
Oán phụ sông Hồng rít lên một tiếng kinh hoàng. Những sợi tóc dài như những sợi dây thừng bằng rong rêu ướt sũng đột ngột vươn dài, quấn chặt lấy cổ Lê Văn Tám, nhấc bổng thân hình gầy gò của gã lên giữa không trung. Lê Văn Tám trợn trừng mắt, hai tay điên cuồng cào cấu vào khoảng không, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng kêu cứu nào. Linh thể oán phụ đang kéo gã dần dần bay ngược về phía mặt gương đồng, định dìm linh hồn gã vào ảo ảnh giếng nước đen sâu thẳm bên trong.
Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, Lâm Phong không hề nao núng. Bản năng bảo vệ ranh giới nhân đạo trỗi dậy mạnh mẽ. Anh lao thẳng về phía trước, dùng cả hai tay bám chặt lấy phần tóc rong rêu đang quấn quanh cổ Lê Văn Tám, dùng hết sức lực cơ bắp để giật mạnh gã ra khỏi sự khống chế của oán linh.
Nhưng ngay khi lòng bàn tay Lâm Phong vừa chạm vào những sợi tóc ướt sũng của oán phụ sông Hồng, một luồng âm khí buốt giá tột độ từ mái tóc đen lao thẳng vào cơ thể anh. Luồng lạnh lẽo này không giống như cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh chết chóc của đáy sông sâu ngàn năm, đóng băng mọi dòng máu đang chảy trong huyết quản.
Cánh tay phải của Lâm Phong lập tức tê dại, mất hoàn toàn cảm giác vật lý. Dưới lớp áo sơ mi đũi mỏng, da thịt ở cẳng tay anh bắt đầu co rút lại, xuất hiện một vết hoại tử màu đen nhỏ bằng hạt ngô, đau nhức thấu xương tủy. Lực phản chấn cực mạnh hất văng Lâm Phong lùi lại phía sau, ngã rầm vào chiếc kệ gỗ bày biện cổ vật.
Lê Văn Tám bị kéo sát vào mặt gương, nửa thân người của gã đã bị hút vào trong làn nước đen ảo ảnh.
Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở cánh tay phải. Anh nhận ra rằng, đối phó với thực thể oán khí cõi âm bằng sức mạnh phàm nhân hoàn toàn là một sự ngu xuẩn. Anh bắt buộc phải sử dụng đến luật lệ âm dương và pháp cụ gia truyền để thiết lập lại cán cân.
Anh gượng dậy, bước nhanh đến bên chiếc Cân Nhân Quả đặt trên bàn gụ. Cán cân đồng cổ kính bám đầy rỉ sét xanh rêu khẽ rung động như cảm nhận được sự hiện diện của chủ nhân. Lâm Phong dứt khoát đưa ngón trỏ tay phải—ngón tay vẫn còn vết rách chưa lành từ đêm trước—lên miệng, cắn mạnh một nhát vào vết thương cũ.
Máu tươi đẫm sắc đỏ sẫm rỉ ra. Lâm Phong nhỏ một giọt máu huyết mạch Thủ Kho trực tiếp lên đĩa cân đồng bên phải.
"Keng..."
Một tiếng chuông đồng vang lên thanh thoát, ngân vang khắp gian tiệm Âm Dương Các. Chiếc Cân Nhân Quả cổ kính đột ngột rực sáng lên một luồng ánh sáng vàng kim pha lẫn sắc xám tro tịch mịch. Lớp rỉ sét cổ xưa trên thân cân tự động bong tróc, lộ ra những đường vân bằng đồng đen âm ty tinh xảo lấp lánh dưới ánh sáng đèn lồng.
Cùng lúc đó, Lâm Phong đặt bàn tay trái đẫm máu còn lại lên viền của chiếc Gương đồng oán linh.
Đồng tử của anh lập tức co rút lại, chuyển sang màu xám tro không một chút sinh khí. Nhãn quan ký ức (Memory Sight) được kích hoạt cực hạn, kéo linh hồn anh rơi thẳng vào mộng cảnh ký ức kéo dài năm phút cuối cùng của oán phụ sông Hồng.
Trước mắt Lâm Phong, khung cảnh gian tiệm biến mất, thay vào đó là bờ sông Hồng vào một đêm mưa bão gầm rú từ nhiều thập kỷ trước. Sóng nước cuồn cuộn đánh vào móng cầu Long Biên cổ kính. Một người phụ nữ trẻ mặc áo dài gấm hoa sang trọng đang quỳ sụp dưới đất, khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm lấy chân một người đàn ông mập mạp đeo đầy nhẫn kim cương—gương mặt gã đàn ông hiện rõ trong ký ức chính là phú hào Nguyễn Bá Đại thuở trẻ.
"Đại... tôi van xin anh... đứa con trong bụng tôi... anh không thể tàn nhẫn như thế..." Người phụ nữ nghẹn ngào trong tiếng mưa gió.
Nguyễn Bá Đại khuôn mặt lạnh lùng không một chút nhân tính. Gã thô bạo đá văng người phụ nữ ra sát mép nước đục ngầu, giọng nói của gã bị tiếng sấm át đi nhưng đầy tàn nhẫn: "Đứa con này sẽ phá hỏng toàn bộ sự nghiệp của ta! Ngươi và nó, tốt nhất nên biến mất khỏi cõi đời này!"
Nói rồi, gã vung tay đẩy mạnh người phụ nữ xuống dòng nước chảy xiết của sông Hồng. Người phụ nữ chới với, bàn tay cố bám lấy chiếc gương trang điểm bằng đồng đỏ đặt trên bờ cát, nhưng chiếc gương cũng bị kéo tuột xuống lòng sông sâu thẳm cùng thân xác mụ. Tiếng hét oán hận cuối cùng của mụ bị nuốt chửng bởi dòng nước đen ngòm.
Lâm Phong giật mình tỉnh bạt khỏi mộng cảnh ký ức, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt anh lấy lại tiêu cự, nhìn thẳng vào linh thể oán phụ sông Hồng đang điên cuồng siết cổ Lê Văn Tám.
"Oán có đầu, nợ có chủ!" Lâm Phong quát lớn, giọng nói mang theo uy nghiêm lạnh lùng của một Chưởng quầy chính tông. "Kẻ hại ngươi dìm xác dưới sông Hồng là Nguyễn Bá Đại, không phải gã trộm mộ Lê Văn Tám này! Tám chỉ vô tình đào trộm mộ cổ, đánh thức phong ấn của ngươi. Nếu ngươi giết hắn ở đây, ngươi sẽ phạm vào luật lệ âm ty, hồn phi phách tán vĩnh viễn, không bao giờ còn cơ hội đòi lại công lý!"
Linh thể oán phụ sông Hồng khựng lại giữa không trung. Đôi mắt chảy lệ máu của mụ nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, tiếng khóc u uất có phần dao động.
Không bỏ lỡ thời cơ, Lâm Phong luồn tay vào trong tay áo rộng, rút ra chiếc Kéo bạc gia truyền (Ancestral Silver Scissors). Chiếc kéo làm bằng bạc nguyên chất lấp lánh dưới ánh đèn lồng, lưỡi kéo sắc bén khắc họa những hoa văn sóng nước phong ấn tinh xảo. Anh quấn sợi chỉ đỏ từ ngón trỏ tay phải quanh lưỡi kéo, đọc nhanh khẩu quyết tịnh hóa bằng tiếng Nho cổ:
"Âm dương phân định, nhân quả rạch ròi. Cắt đứt oán nghiệp, quy vị bản nguyên!"
Lâm Phong vung kéo, dứt khoát cắt mạnh vào khoảng không gian giữa linh thể oán phụ sông Hồng và cổ của Lê Văn Tám—nơi sợi xích oán khí màu đen xám vô hình đang trói buộc.
"Xoẹt!"
Một tia sáng trắng tinh khiết bùng lên từ lưỡi kéo bạc, chém đứt đôi sợi xích oán khí đen xịt. Tiếng rít gào căm hờn của oán phụ vang lên một lần nữa, nhưng lần này mụ bị lực tịnh hóa của kéo bạc đẩy lùi, buộc phải buông lỏng Lê Văn Tám ra.
Lê Văn Tám rơi bịch xuống đất, ôm lấy cổ họng ho khan dữ dội, tham lam hít lấy hít để bầu không khí lạnh lẽo của gian tiệm. Gã run rẩy bò lết ra sau lưng Lâm Phong, không dám nhìn lại chiếc gương đồng.
Lâm Phong đặt chiếc Kéo bạc gia truyền xuống bàn, lưỡi kéo lúc này đã bị bám một lớp gỉ đen mỏng do phản phệ oán khí sông nước. Anh quay sang nhìn chiếc Cân Nhân Quả đang phát sáng lơ lửng giữa không trung. Đĩa cân bên trái đại diện cho chiếc Gương đồng oán linh chứa đầy tội nghiệp và oan khuất ngập trời đang trĩu nặng xuống sát mặt bàn; đĩa cân bên phải đại diện cho thọ mệnh của Lê Văn Tám đang trống rỗng.
Lâm Phong rút cuốn Sổ khế ước da người (Human Skin Contract Book) đặt trên kệ gụ xuống, lật mở trang sổ trắng tinh đầu tiên. Cuốn sổ cổ xưa làm bằng da của phán quan tha hóa tự động hiện lên những dòng chữ Nho bằng mực máu đỏ rực, ghi chép điều khoản giao dịch.
"Lê Văn Tám," Lâm Phong lạnh lùng cất giọng, đôi mắt xám tro nhìn thẳng vào gã trộm mộ đang run rẩy dưới đất. "Ngươi đào mộ trộm cổ vật nguyền rủa, gieo nghiệp ác nặng nề. Thọ mệnh tự nhiên của ngươi đã bị oán khí ăn mòn sạch sẽ, chỉ còn đúng ba ngày sống. Chiếc Gương đồng này chứa oan khuất ngàn năm của oán phụ sông Hồng, là vật thế chấp có giá trị nghiệp lực cực lớn."
Lê Văn Tám dập đầu bôm bốp xuống nền gạch tàu: "Chưởng quầy... tôi cầu xin anh! Chỉ cần được sống, bảo tôi làm gì tôi cũng chịu! Cứu tôi với!"
"Ta có thể thực hiện nghi thức thế chấp thọ mệnh cho ngươi," Lâm Phong nói, tay chỉ vào Sổ khế ước da người. "Ta sẽ nhận chiếc Gương đồng oán linh này làm vật cầm đồ tại Âm Dương Các để tịnh hóa oán khí của nó. Đổi lại, cán cân nhân quả sẽ chuyển hóa oán nghiệp thành công đức, cấp cho ngươi thêm ba năm thọ mệnh dương gian để chữa trị dứt điểm căn bệnh ung thư phổi. Nhưng ngươi phải cam kết từ nay về sau tuyệt đối không được bước chân vào nghề trộm mộ nữa. Nếu vi phạm, thọ mệnh của ngươi sẽ bị thu hồi lập tức, linh hồn sẽ bị quỷ sai đày xuống tầng địa ngục sâu nhất."
"Tôi cam kết! Tôi xin thề với trời đất từ nay sẽ giải nghệ vĩnh viễn!" Lê Văn Tám khóc lóc thảm thiết, không ngừng gật đầu.
"Ký tên bằng máu của ngươi vào đây." Lâm Phong chỉ vào trang sổ da người.
Lê Văn Tám không chần chừ, gã đưa ngón tay cái đẫm đất mộ lên miệng cắn mạnh, rồi ấn dứt khoát dấu vân tay máu đỏ tươi lên trang sổ da người cổ kính.
Ngay khi dấu vân tay máu vừa chạm vào trang giấy, Sổ khế ước da người đột ngột tỏa ra một luồng sáng đỏ sẫm rực rỡ. Những dòng chữ Nho bằng máu tự động chuyển động, khắc sâu vào da sổ thành một khế ước không thể đảo ngược.
Cùng lúc đó, trên chiếc Cân Nhân Quả đang lơ lửng, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết (thọ mệnh phàm nhân) thoát ra từ đĩa cân bên phải, lao thẳng vào lồng ngực của Lê Văn Tám.
Lê Văn Tám trợn tròn mắt, cơ thể gã khẽ run lên một cái. Khuôn mặt xám ngoét của gã bắt đầu lấy lại sắc hồng hào của sự sống, ngọn nến thọ mệnh đen xịt trên đỉnh đầu gã đột ngột dài thêm ba phân, ngọn lửa le lói bỗng bùng cháy lên một cách vững chãi, ấm áp. Cơn ho khan dữ dội của gã lập tức dừng lại, hơi thở trở nên nhẹ nhàng, thông suốt.
Giao dịch thành công.
Đĩa cân bên trái chứa chiếc Gương đồng oán linh từ từ nâng lên, đạt trạng thái thăng bằng tuyệt đối với đĩa cân bên phải. Linh thể oán phụ sông Hồng phát ra một tiếng thở dài thanh thản cuối cùng, rồi từ từ tan rã thành những luồng khói xám nhạt, bị hút ngược hoàn toàn vào trong mặt gương đồng đen ngòm. Mặt gương trở lại trạng thái tĩnh lặng, phẳng lặng như tờ.
Lâm Phong đóng Sổ khế ước da người lại, cất lên kệ gỗ. Cân Nhân Quả cũng từ từ tắt sáng, hạ cánh xuống mặt bàn gụ cổ kính.
Lê Văn Tám đứng dậy, bàng hoàng sờ lên lồng ngực khỏe mạnh của mình. Gã nhìn Lâm Phong với ánh mắt vừa kính sợ vừa biết ơn tột độ, dập đầu lạy ba lạy rồi vội vã vớ lấy chiếc áo khoác ướt sũng, chạy lao ra ngoài màn mưa đêm của phố cổ Hàng Bạc.
Lâm Phong loạng choạng lùi lại, tựa lưng vào mép bàn gỗ gụ để giữ cho cơ thể không bị ngã quỵ. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt sũng cả tấm lưng áo sơ mi đũi. Cơn đau nhói buốt từ cánh tay phải lại ập đến dữ dội hơn.
Anh kéo ống tay áo lên, bàng hoàng nhìn vết hoại tử màu đen nhỏ lúc nãy giờ đây đã lan rộng ra bằng kích thước của một đồng xu cổ, da thịt xung quanh xám xịt và lạnh ngắt như da người chết. Khứu giác của anh vẫn hoàn toàn trống rỗng. Cái giá của phiên giao dịch đầu tiên này đã được khắc ghi vĩnh viễn lên cơ thể anh.
Lão A Phúc lặng lẽ bước đến bên cạnh anh, đưa tay đỡ lấy bả vai gầy gò của cậu chủ. Giọng nói trầm mặc của lão lại vang lên trong tâm trí Phong:
*"Cậu chủ, cậu đã làm rất tốt. Cán cân nhân quả đã được giữ vững. Nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu của món nợ máu dòng họ."*
Lâm Phong gượng cười khổ, định quay vào phòng trong nghỉ ngơi.
"Rắc..."
Một tiếng nứt vỡ sắc gọn, đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh mịch của gian tiệm.
Lâm Phong giật mình quay lại nhìn. Trên mặt chiếc bàn gỗ gụ, chiếc Gương đồng oán linh vừa được tịnh hóa và phong ấn bỗng nhiên xuất hiện một vết rạn nứt dài chạy dọc từ đỉnh gương xuống đáy gương.
Từ trong vết nứt sâu hoắm đó, một tiếng khóc oán hận thê lương, thảm thiết của phụ nữ lại một lần nữa rò rỉ ra ngoài, kèm theo đó là một luồng tà khí màu đen xám nồng đậm, lao thẳng như một mũi tên bóng tối, ghim chặt vào vết hoại tử đen trên cánh tay phải của Lâm Phong.
"Ư..."
Lâm Phong đau đớn gầm lên một tiếng khàn đục, ngã quỵ xuống sàn nhà gạch tàu. Vết hoại tử trên tay anh bỗng chốc bỏng rát như bị thiêu đốt bởi lửa âm ty xanh biếc.
Cùng lúc đó, từ trên tầng hai—nơi lưu trữ những hòm cổ vật chưa tịnh hóa của tiệm cầm đồ—vang lên những tiếng cọt kẹt dồn dập của ván gỗ thông cổ.
Có tiếng bước chân lén lút, nhẹ nhàng của ai đó đang lục lọi đồ đạc trên lầu. Người anh họ nghiện cờ bạc Lâm Tấn đang âm thầm lẻn vào tiệm từ lối cửa sau hòng trộm đi một bảo vật khác mang đi bán lấy tiền trả nợ...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!