Sợi Chỉ Đỏ Nghiệp Chướng
Luồng oán khí đen kịt rít gào xé rách màn đêm phố cổ, lao thẳng về phía bệnh viện Bạch Mai nơi Lâm Khánh Chi đang nằm viện nguy kịch.
Lâm Phong đứng chết trân bên bậu cửa sổ gỗ lim của Âm Dương Các. Gió lạnh từ ngoài ngõ thổi vào, thô bạo tạt những hạt mưa phùn buốt giá lên khuôn mặt tái nhợt của anh. Anh cố hít một hơi thật sâu để định thần, nhưng khoang mũi chỉ đón nhận một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo và hoàn toàn vô vị. Không có mùi đất ẩm sau mưa, không có mùi gỗ mục đặc trưng của gian tiệm cổ, cũng chẳng có mùi khói xe nồng nặc ngoài phố. Khứu giác của anh đã biến mất hoàn toàn. Cái giá của việc đánh thức Cân Nhân Quả và ký kết khế ước huyết chỉ với địa giới vào canh ba đang hiện hữu một cách lạnh lùng, tước đi của anh khả năng cảm nhận mùi vị của thế gian.
Nhưng nỗi sợ hãi về việc mất đi giác quan lập tức bị đè bẹp bởi sự hoảng loạn tột độ khi anh nhìn theo hướng luồng hắc khí vừa lao đi.
"Khánh Chi..."
Giọng Phong nghẹn lại nơi cổ họng. Luồng tà khí bộc phát từ lá bùa yếm bị lỗi dưới móng tiệm chính là thứ oán độc tích tụ từ những khế ước quá hạn của Ngô Gia. Nó mang theo sát khí của tà sư Ngô Thế Vinh, nương theo sợi tơ nhân quả mỏng manh nối liền huyết mạch dòng họ Lâm để tìm đến vật chủ yếu ớt nhất—em gái anh, người vốn đang phải chống chọi với chứng thối rữa linh hồn tại phòng cách ly.
Lão A Phúc lặng lẽ bước đến bên cạnh anh từ trong bóng tối của gian phòng trong. Lão không hề mở miệng, nhưng giọng nói trầm đục, mang theo hơi lạnh u minh của lão vang lên trực tiếp trong tâm trí Lâm Phong thông qua Câm Ngôn Thuật:
*"Cậu chủ, tà khí của Ngô Gia đã bộc phát. Lời nguyền dòng họ trên người tiểu thư Khánh Chi bị kích động rồi. Nếu luồng oán khí kia xâm nhập hoàn toàn vào phách thể, linh hồn của tiểu thư sẽ hoại tử ngay lập tức. Mau đi!"*
Lâm Phong không chần chừ thêm một giây. Anh vớ lấy chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những cuộn chỉ đỏ tịnh hóa đặt trên kệ cổ vật, nhét vội vào túi áo sơ mi đũi. Sợi chỉ đỏ quấn trên ngón trỏ tay phải—liên kết vô hình với Cân Nhân Quả—khẽ siết chặt lại như một lời cảnh báo bằng cơn đau nhói buốt tận tim.
Anh lao ra khỏi Âm Dương Các, chạy điên cuồng trong cơn mưa tầm tã của đêm Hà Nội. Đường phố Hàng Bạc lúc này vắng lặng không một bóng người, những ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa trong sương mù ẩm ướt. Nước mưa tạt thẳng vào mắt kính tròn khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, nhưng đôi chân anh vẫn sải bước không ngừng nghỉ qua những con ngõ tối tăm của phố cổ, hướng thẳng về phía bệnh viện Bạch Mai.
***
Khoa hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Bạch Mai vào lúc nửa đêm chìm trong một bầu không khí ngột ngạt và tĩnh mịch kỳ lạ. Tiếng bước chân của Lâm Phong nện dồn dập trên hành lang lát gạch men trắng, vang lên những âm thanh khô khốc. Càng tiến gần đến phòng bệnh cách ly số 402 của em gái, anh càng cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống một cách bất thường.
Khi anh đẩy mạnh cánh cửa phòng bệnh bước vào, một luồng khí lạnh buốt như băng giá từ cõi âm ập thẳng vào mặt.
Trên giường bệnh, Lâm Khánh Chi—thiếu nữ mười sáu tuổi gầy gò—đang co giật liên hồi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi tím tái ngắt quãng thở từng hơi yếu ớt. Các thiết bị y tế xung quanh phòng vang lên những tiếng bíp bíp dồn dập, hỗn loạn. Kim chỉ số nhịp tim trên máy monitor nhảy múa một cách điên cuồng, hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của y khoa hiện đại.
Y tá Lan, người đang trực tiếp túc trực bên giường bệnh, run rẩy nắm chặt chiếc chăn ấm, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh: "Anh Phong... anh đến rồi! Tôi... tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Nhiệt độ phòng đột ngột giảm xuống dưới âm độ, điều hòa đã tắt rồi mà máy sưởi cũng không có tác dụng. Em gái anh... em ấy..."
Lâm Phong không trả lời. Anh bước nhanh đến bên giường bệnh, gạt chiếc chăn ra. Nhãn lực của một kẻ mang huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục giúp anh nhìn thấy điều mà người thường không thể thấy: từ dưới cổ chân gầy guộc của Khánh Chi, những vệt gân đen hoại tử (tà khí oán độc) đang lan rộng một cách nhanh chóng, bò lết như những xúc tu của loài quỷ dữ, hướng thẳng lên ngực cô bé.
Sự dằn vặt và bất lực từ cái chết của mẹ thuở nhỏ bỗng chốc trào dâng trong lòng Lâm Phong, hóa thành một ngọn lửa phẫn nộ và kiên định tột cùng. Anh tuyệt đối không thể để mất thêm một người thân nào nữa.
"Chị Lan, giúp tôi canh cửa! Tuyệt đối không cho ai vào phòng này trong vòng mười phút tới!" Lâm Phong quát khẽ, giọng nói mang theo uy lực không thể khước từ.
Y tá Lan hoảng sợ gật đầu, vội vã lùi ra ngoài và chốt chặt cửa phòng bệnh.
Lâm Phong lập tức hành động. Đầu tiên, anh rút từ trong túi ra một lá bùa bình an màu vàng truyền thống do cha anh để lại, nhanh chóng dán lên trán Khánh Chi hòng dùng dương khí chính thống để áp chế tà độc. Nhưng ngay khi lá bùa vừa chạm vào làn da lạnh ngắt của cô bé, một luồng hắc khí từ bên trong cơ thể cô bùng lên dữ dội. Lá bùa màu vàng lập tức chuyển sang màu đen xám, bốc cháy thành một làn khói hôi thối rồi hóa thành tro tàn rơi rụng lả tả.
Thất bại! Bùa chú thông thường hoàn toàn vô dụng trước oán độc của Ngô Gia.
Trong lúc hoảng loạn, Lâm Phong vô tình chạm bàn tay phải của mình vào vết thương đen ngòm ở cổ chân em gái. Ngay lập tức, Nhãn quan ký ức (Memory Sight) trong anh bị kích hoạt cưỡng chế.
Thế giới xung quanh anh bỗng chốc sụp đổ. Đồng tử của anh chuyển sang màu xám tro tịch mịch. Tâm trí anh bị kéo tuột vào một mộng cảnh ký ức kéo dài năm phút. Trong không gian tối tăm, ẩm ướt của một con ngõ cụt rậm rạp oán khí (Ngõ Gạch), một cụ già khoảng một trăm hai mươi tuổi nhưng da mặt căng bóng một cách dị thường đang ngồi trước một tế đàn đầy xương sọ. Gã cười ngạo nghễ, đôi mắt ti hí đỏ ngầu đầy oán độc nhìn thẳng vào hư vô, tay cầm một hình nhân bằng rơm rỉ máu:
"Họ Lâm... các ngươi tưởng trốn được nợ thọ mệnh của Ngô Thế Vinh ta sao? Khế ước quá hạn không trả, ta sẽ dùng linh hồn của con ranh này làm vật hiến tế thế mạng!"
Lâm Phong giật mình tỉnh bạt khỏi mộng cảnh, trán đẫm mồ hôi hột. Anh nghiến răng, nhận ra kẻ đứng sau vụ đầu độc phong thủy tiệm cầm đồ và ám hại em gái mình chính là tà sư Ngô Thế Vinh.
Quay lại thực tại, những vệt gân đen trên người Khánh Chi đã lan đến bụng, chỉ còn cách tim vài phân. Lâm Phong vội vã mở hộp gỗ, rút ra cuộn chỉ đỏ tịnh hóa. Anh nhanh chóng quấn chặt nhiều vòng chỉ đỏ quanh cổ chân và đầu gối của em gái để chặn đứng dòng chảy của tà khí.
"Xèo xèo!"
Tiếng rít chói tai vang lên. Luồng tà khí màu đen va chạm với chỉ đỏ tịnh hóa, tạo ra những tia lửa xám xịt. Nhưng oán lực của Ngô Thế Vinh quá mạnh mẽ, các sợi chỉ đỏ tịnh hóa dần chuyển sang màu đen, bắt đầu rạn nứt rồi đứt đoạn hoàn toàn. Khánh Chi co giật mạnh hơn, miệng trào ra một dòng nước bọt màu đen nhạt.
Lâm Phong hiểu rằng, nếu không dùng đến biện pháp cực đoan, em gái anh sẽ chết trong đêm nay. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng huyết mạch của chính mình để kích hoạt Trận Pháp Phong Ấn Chỉ Đỏ.
Anh đưa ngón trỏ tay phải—ngón tay vẫn còn vết rách nhẹ do hiến tế máu ở tiệm—lên miệng, dứt khoát cắn mạnh vào vết thương cũ. Máu tươi rỉ ra, mang theo tàn dư ấn ký của địa ngục lấp lánh ánh sáng đỏ sẫm.
Lâm Phong dùng ngón tay đẫm máu vẽ nhanh bốn đạo bùa chú phong ấn cổ xưa lên bốn góc giường bệnh, đồng thời rút ra những sợi chỉ đỏ mới, liên kết chúng với các đạo bùa máu để tạo thành một tấm lưới bát quái bao bọc toàn bộ giường bệnh.
"Trận Pháp Phong Ấn Chỉ Đỏ, kích hoạt!"
Anh gầm lên một tiếng khàn đục, đặt lòng bàn tay đẫm máu xuống tâm trận bùa dán trên trán Khánh Chi.
Ngay lập tức, một lực phản chấn oán khí cực mạnh từ cơ thể em gái dội ngược trở lại, đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Phong. Anh cảm thấy ngực mình đau nhói như bị một chiếc búa tạ nện vào, cổ họng ngọt lịm, một dòng máu tươi trào ra khóe môi. Trong sâu thẳm linh hồn anh, một tiếng chuông đồng vang lên trầm đục, mang theo thông điệp lạnh lùng của Sổ Sinh Tử:
*"Đóng băng dòng thời gian khế ước thành công. Cái giá phải trả: Tiêu hao trực tiếp 1 tháng thọ mệnh của người sử dụng để duy trì phong ấn trong vòng 24 giờ."*
Lâm Phong không hề hối hận. Một tháng thọ mệnh của anh đổi lấy một ngày sống cho em gái, hoàn toàn xứng đáng.
Tấm lưới chỉ đỏ xung quanh giường bệnh đột ngột rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ rực, ấm áp và uy nghiêm, xua tan hoàn toàn luồng âm khí băng giá trong phòng. Luồng ánh sáng đỏ từ từ co rút lại, hình thành một kết giới vô hình vững chắc (Kết giới chỉ đỏ bệnh viện) rộng khoảng hai mét bao bọc lấy Khánh Chi.
Những vệt gân đen hoại tử trên cơ thể cô bé lập tức dừng lại, bị đóng băng hoàn toàn ngay trước khi chạm đến tim. Nhịp tim trên máy monitor từ từ ổn định trở lại, tiếng beeping dồn dập biến mất, thay vào đó là những nhịp đập đều đặn, bình yên. Khánh Chi ngừng co giật, gương mặt dần lấy lại chút sắc hồng nhạt, chìm vào giấc ngủ sâu thanh thản.
Lâm Phong loạng choạng lùi lại một bước, ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh giường bệnh. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khuôn mặt xám xịt đi vì kiệt sức và mất thọ mệnh. Cánh tay phải của anh khẽ run rẩy, ngón tay quấn chỉ đỏ tê dại hoàn toàn.
Anh gượng dậy, lau vết máu trên khóe môi, bước ra cửa phòng bệnh. Y tá Lan vội vã bước vào, bàng hoàng nhìn nhiệt độ phòng đã trở lại bình thường và các chỉ số của Khánh Chi đã ổn định.
"Chị Lan," Lâm Phong nói bằng giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy nghiêm túc, "tuyệt đối không được để ai chạm vào hay làm đứt những sợi chỉ đỏ quấn quanh giường bệnh này. Nó là thứ duy nhất giữ mạng cho em ấy trong vòng hai mươi tư giờ tới. Tôi phải đi tìm cách giải quyết triệt để nguồn cơn."
Y tá Lan nhìn ánh mắt kiên định đến đáng sợ của Phong, nuốt nước bọt gật đầu liên tục: "Tôi... tôi hứa sẽ canh giữ cẩn thận."
***
Lâm Phong lết thân xác kiệt quệ trở về phố cổ Hàng Bạc khi trời đã về khuya. Cơn mưa phùn vẫn trút xuống không ngừng, gột rửa những vết máu trên tay anh nhưng không thể làm dịu đi nỗi đau đớn và áp lực đè nặng trong lòng.
Anh chỉ có đúng hai mươi tư giờ. Trước khi canh ba đêm tiếp theo kết thúc, anh bắt buộc phải tìm ra tà sư Ngô Thế Vinh, thu hồi khế ước nợ nghiệp quá hạn để tịnh hóa hoàn toàn nguồn tà khí, nếu không kết giới chỉ đỏ sẽ sụp đổ và Khánh Chi sẽ chết.
Khi anh bước chân vào con ngõ tối tăm dẫn đến Âm Dương Các, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo một cách dị thường. Sương mù xám nhạt từ dưới lòng đất lại bắt đầu bốc lên, báo hiệu canh ba vẫn chưa kết thúc hoàn toàn.
Lâm Phong đẩy nhẹ cánh cửa gỗ lim bước vào tiệm cầm đồ cổ kính. Gian tiệm tối tăm, chỉ có ánh sáng xanh biếc từ chiếc đèn lồng ngoài hiên hắt vào.
Ngay khi anh vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, Hắc Miêu Dạ Hành—con mèo đen cụt đuôi vốn đang nằm lười biếng trên mái nhà ngói rêu phong—đột ngột bật dậy. Đôi mắt màu vàng hổ phách của nó sáng quắc lên trong bóng tối, nhìn chằm chằm xuống phía dưới. Nó cong người, dựng đứng toàn bộ lông tơ trên lưng và let ra một tiếng kêu lanh lảnh, chói tai đầy cảnh giác.
Cùng lúc đó, từ cánh cửa chính của Âm Dương Các vang lên ba tiếng gõ dồn dập, nặng nề và lạnh ngắt như gõ vào quan tài:
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Một luồng oán khí cực kỳ nặng nề, mang theo mùi ẩm ướt của đất mộ sâu và hơi lạnh của cõi âm, len lỏi qua khe cửa tràn vào tiệm.
Khách hàng âm giới đầu tiên mang theo cổ vật nguyền rủa cực mạnh đã đến gõ cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!