Nhạc nềnSpook5

Thăng Cấp Quầy Phó

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy ý thức của Lâm Phong như một tấm lụa đen dày đặc, lạnh lẽo và không trọng lực. Trong cõi mộng mị tăm tối ấy, anh không còn nghe thấy tiếng gầm rú của dòng nước lũ sông Hồng đang nuốt chửng mật thất ngầm Ngõ Gạch, cũng không còn cảm nhận được cái lạnh thấu xương của tử khí. Chỉ có sự trống rỗng hoàn toàn.


Khi Lâm Phong hé mở đôi mi nặng trĩu, thứ ánh sáng đầu tiên lọt vào nhãn quan của anh là sắc đỏ trầm ấm của chiếc đèn lồng giấy bọc khung tre treo trên xà nhà gỗ lim. Mùi nhang trầm quen thuộc đáng lẽ phải phảng phất đâu đây, nhưng khoang mũi của Lâm Phong chỉ đón nhận một luồng không khí khô khốc, hoàn toàn trống rỗng. Anh khẽ động đậy đầu lưỡi, cố tìm kiếm chút dư vị của ngụm máu nhạt ban nãy, nhưng khoang miệng chỉ có sự nhạt nhẽo đến đáng sợ.


Khứu giác thực tế và vị giác bẩm sinh của anh đã chết vĩnh viễn. Đó là cái giá không thể đảo ngược mà Cân Nhân Quả đã tước đoạt để đổi lấy sinh mạng cho em gái Lâm Khánh Chi và sự siêu thoát của oán phụ sông Hồng.


“Cậu chủ, cậu tỉnh rồi.”


Một luồng ý nghĩ lạnh lẽo, trầm đục vang lên trực tiếp trong tâm trí Lâm Phong. Anh quay đầu nhìn sang bên cạnh. Lão A Phúc đang đứng lặng lẽ trong bóng tối bên cạnh giường tre, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây sồi cổ thụ không hề chuyển động, đôi môi câm lặng mím chặt. Lão vừa sử dụng Câm Ngôn Thuật để giao tiếp.


Lâm Phong cố gắng gượng dậy, nhưng cánh tay phải của anh hoàn toàn không phản ứng. Anh cúi xuống nhìn. Từ bả vai kéo dài xuống tận khuỷu tay, một màu đen kịt của tà độc hoại tử đã ăn mòn lớp da thịt, biến cánh tay phải của anh thành một khúc gỗ chết xám ngoét, rỉ ra những giọt nước dịch màu đen nhạt không hề có cảm giác vật lý.


*“Lão Phúc... Thanh Hà đâu? Còn tiệm cầm đồ...”* Lâm Phong truyền ý nghĩ đáp lại, giọng điệu mang theo sự mệt mỏi rã rời.


*“Cô điều tra viên của Cục An Ninh đã được tôi đưa đến bệnh viện Bạch Mai, giao cho Bác sĩ Trần Văn Hùng chăm sóc đặc biệt. Tà độc ve sầu trong phổi cô ta đã được nước phép xoa dịu, hiện tại tính mạng bảo toàn nhưng vẫn hôn mê sâu. Còn tiệm cầm đồ cổ Âm Dương Các của chúng ta... an toàn.”*


Lão A Phúc khẽ vươn cánh tay gầy guộc ra, đặt chiếc Cân Nhân Quả lên chiếc bàn gỗ gụ bên cạnh giường. Đĩa cân đồng cổ bên trái vẫn hằn sâu một vết rạn nứt nhỏ sắc nét, đỏ rực như một sợi chỉ máu đang rỉ ra oán khí nhạt nhẽo.


*“Nhờ cậu chủ thực thi phán quyết tước đoạt một trăm hai mươi năm thọ mệnh lậu của Ngô Thế Vinh, giải thoát cho hàng vạn vong hồn trẻ mồ côi, Âm Dương Các đã tích lũy được một lượng công đức cực kỳ khổng lồ. Cậu chủ, hãy nhìn xem.”*


Lão A Phúc vừa dứt lời, từ phía tủ khế ước cổ bằng gỗ mun ở góc phòng, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết bỗng chốc bùng lên. Những đốm sáng nhỏ li ti tựa như đom đóm canh ba từ các ngăn kéo bay ra, tụ tụ lại giữa không trung hóa thành ba viên tinh thể tròn trịa, lấp lửng ánh sáng ấm áp của Phật pháp và lòng biết ơn.


Đó chính là Nghiệp lực tinh thạch—thứ tài nguyên vô giá ngưng tụ từ lòng biết ơn thuần khiết của các vong linh được Lâm Phong giải oan.


Ba viên tinh thạch từ từ bay đến, lơ lửng phía trên chiếc Cân Nhân Quả bị rạn nứt. Như có một sức hút vô hình, viên tinh thạch thứ nhất bỗng chốc hóa thành một luồng chất lỏng vàng kim, từ từ chảy vào vết rạn nứt trên đĩa cân bên trái. Tiếng “xèo xèo” nhẹ nhàng vang lên, vết nứt đỏ rực do oán khí tự bạo của oán phụ sông Hồng dần dần được lấp đầy, vá lành hoàn toàn bởi linh lực tịnh hóa tối cao.


Ngay khi vết nứt cuối cùng biến mất, chiếc Cân Nhân Quả phát ra một tiếng chuông đồng trầm hùng, vang dội khắp không gian Âm Dương Các. Luồng sóng âm vàng kim lấp lửng tỏa ra, quét qua cơ thể Lâm Phong.


Anh cảm nhận được một luồng linh lực ấm áp bỗng chốc tràn vào đan điền, chạy dọc theo các kinh mạch đang suy kiệt. Vết sẹo hình ngọn lửa trên lưng anh khẽ rực sáng rực đỏ qua lớp áo đũi trắng rộng thùng sình. Thần trí của Lâm Phong bỗng chốc trở nên sáng suốt, nhãn lực u minh của anh tăng mạnh, có thể nhìn thấy rõ ràng các luồng khí âm dương luân chuyển trong gian nhà gỗ rêu phong rõ nét gấp mười lần trước đây.


Lâm Phong đã chính thức đột phá, bước qua ranh giới của một Tập Sự để tiến vào cảnh giới Quầy Phó của Âm Dương Các.


Cùng lúc đó, cuốn Sổ khế ước da người đặt trên bàn tự động lật mở sang trang thứ hai. Những dòng chữ Nho cổ tự động hiện lên bằng máu đỏ tươi, hiển thị quyền năng mới: Lâm Phong giờ đây đã có thể tự tay ký kết các khế ước thế chấp thọ mệnh dưới 5 năm một cách hợp pháp mà không cần sự phê duyệt trước của địa phủ, đồng thời có thể vận hành Cân Nhân Quả một cách ổn định hơn.


Tuy nhiên, niềm vui đột phá chưa kịp lan tỏa thì bả vai phải của Lâm Phong lại nhói lên một cơn đau bỏng lạnh thấu xương. Vết hoại tử đen kịt trên tay phải vẫn không hề thuyên giảm, tà độc của Ngô Thế Vinh đã ăn sâu vào xương cốt, cảnh báo anh rằng cảnh giới Quầy Phó mới chỉ giúp anh có thêm linh lực chống đỡ, chứ không thể tự tịnh hóa tà độc cực hắc ám này.


Lâm Phong cắn răng chịu đựng cơn đau, tay trái cầm một viên Nghiệp lực tinh thạch thứ hai ném về phía bức tường cửa sau của tiệm cầm đồ. Viên tinh thạch chạm vào Hòn đá trấn trạch cửa sau, lập tức hòa tan thành một màng ánh sáng vàng kim bao bọc lấy toàn bộ tiệm Âm Dương Các, gia cố kết giới bảo vệ lên mức tối đa để ngăn chặn mọi sự dòm ngó của quỷ sai tuần đêm và tà sư ban ngày.


*“Cậu chủ, ngăn kéo thứ hai của tủ khế ước cổ đã mở.”* Lão A Phúc thầm thì truyền ý nghĩ, đôi mắt lão nhìn về phía chiếc tủ gỗ mun.


Lâm Phong bước đến bên chiếc tủ cổ. Quả nhiên, ngăn kéo thứ hai vốn bị khóa chặt bằng xích sắt tâm linh nay đã tự động mở ra một khe hở nhỏ. Bên trong ngăn kéo không có những hòm khế ước da người nặng nề, mà chỉ đặt duy nhất một cuộn giấy bản màu vàng ố, rách nát và bám đầy bụi thời gian.


Lâm Phong dùng bàn tay trái thon dài quấn chỉ đỏ nhấc cuộn giấy lên, cẩn thận trải ra trên mặt bàn gỗ gụ.


Đó là một bản đồ phong thủy Hà Nội cổ kính, vẽ bằng mực tàu và chu sa đỏ rực đã phai màu. Những nét vẽ tay uốn lượn tỉ mỉ thể hiện hệ thống địa mạch, long mạch kết nối từ Hồ Gươm, đền Quán Thánh đến Tây Hồ. Ở góc bản đồ, có vài dòng chữ viết tay bằng chữ Quốc ngữ quen thuộc nhưng vội vã: *“Địa mạch rạn nứt... Đại trận phong thủy ngầm đang hút sinh khí phố cổ... Điểm thắt nút thứ nhất: Giếng cổ phố Hàng Trống. Con trai, nếu ta không thể trở về, hãy tìm Trấn Long Phù.”*


Nét chữ của cha anh—Lâm Hoài Nam.


Lâm Phong lặng người nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Những ngón tay trái của anh khẽ run lên khi chạm vào lớp giấy bản mục nát. Cha anh không hề bỏ trốn vì nợ nần cờ bạc như những lời đồn đại thế tục của người chú tham lam Lâm Hoài Bắc. Ông đã tự nguyện dấn thân vào một cuộc chiến phong thủy ngầm vĩ đại để bảo vệ long mạch thành phố và ngăn chặn lời nguyền đang gặm nhấm linh hồn của Khánh Chi.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía cửa chính của tiệm Âm Dương Các, phá vỡ bầu không khí tịch mịch ban ngày. Tiếng gõ mạnh mẽ, mang theo sự uy nghiêm của thế lực thế tục dương gian.


Lão A Phúc khẽ cúi đầu, bước lùi vào bóng tối sau bức rèm che chính điện. Lâm Phong nhanh chóng cuộn bản đồ phong thủy lại, giấu vào trong ống áo đũi rộng, rồi bước ra gian phòng ngoài để mở cửa chính.


Ánh nắng ban ngày chói chang của phố Hàng Bạc hắt vào khiến đôi mắt u minh của Lâm Phong khẽ nheo lại. Đứng trước cửa tiệm là thám tử hình sự Lê Minh. Gã mặc một chiếc áo khoác gió màu xám tro bụi bặm, khuôn mặt cương nghị hốc hác, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi nhưng cực kỳ nhạy bén của một người thực thi pháp luật. Trên tay gã ôm chặt một tập hồ sơ vụ án dày cộp.


“Lâm Phong, cậu vẫn ổn chứ?” Lê Minh bước nhanh vào tiệm, dứt khoát đóng sầm cửa gỗ lim lại để ngăn chặn những ánh mắt tò mò của người đi đường ngoài phố.


Lâm Phong không trả lời bằng lời nói, anh chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lê Minh ngồi xuống chiếc ghế gỗ gụ bám bụi. Anh rót một chén trà nguội dâng lên, nhưng bản thân anh biết rõ mình sẽ không bao giờ còn có thể cảm nhận được vị chát đắng ấm áp của lá chè tươi nữa.


“Tôi vừa từ bệnh viện Saint Paul trở về,” Lê Minh uống cạn chén trà, giọng nói trầm thấp đầy lo lắng. “Tô Thanh Hà đã được chuyển sang phòng cách ly đặc biệt của bệnh viện Bạch Mai dưới danh nghĩa một vụ ngộ độc khí ga công nghiệp để che mắt dư luận. Bác sĩ Trần Văn Hùng nói tình trạng của cô ấy tạm thời ổn định, nhưng phổi bị tổn thương nghiêm trọng do một loại chất độc hữu cơ lạ chưa từng thấy.”


Lê Minh khẽ liếc nhìn bả vai phải buông thõng của Lâm Phong, đôi mắt gã co rút lại khi nhìn thấy những vệt đen hoại tử lấp ló sau lớp áo sơ mi trắng. “Còn cánh tay của cậu... Ngô Thế Vinh đã chết, tại sao vết thương vẫn chưa lành?”


“Tà độc ăn sâu vào xương cốt, cần thời gian để tịnh hóa,” Lâm Phong khàn giọng đáp, giọng nói nhạt nhẽo vô vị. “Lê Minh, anh mang hồ sơ vụ án đến đây vào ban ngày... có chuyện gì nguy cấp?”


Lê Minh thở dài, đặt tập hồ sơ vụ án lên bàn gỗ gụ, đẩy về phía Lâm Phong.


“Cậu đang gặp nguy hiểm lớn, Lâm Phong. Trần Văn Thắng—đội trưởng đội điều tra hình sự quận, cũng là đồng nghiệp của tôi—đã chính thức tiếp quản vụ án mạng Ngõ Gạch. Hắn đã ký lệnh giám sát mật đối với cậu và tiệm Âm Dương Các này ban ngày.”


Lâm Phong khẽ nhíu mày. “Trần Văn Thắng? Gã cảnh sát trung niên bụng phệ thường xuyên nhận hối lộ từ Nguyễn Bá Đại?”


“Chính là hắn,” Lê Minh nghiến răng, giọng nói đầy phẫn nộ. “Thắng đã dàn dựng biên bản hiện trường vụ án Ngõ Gạch, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến tà thuật của Ngô Thế Vinh. Hắn khép vụ án vào hồ sơ tranh chấp giang hồ thế tục để bịt đầu mối. Nhưng điều đáng ngờ nhất là chiếc Gương đồng oán linh—cổ vật vật chứng mà cậu đã tịnh hóa và bị cảnh sát tịch thu trái phép tại hiện trường—đã hoàn toàn biến mất khỏi kho lưu trữ tang vật của quận.”


Lâm Phong nghe đến đây, đôi mắt xám tro bỗng chốc co rút lại. Chiếc Gương đồng oán linh chứa oán hồn của người phụ nữ bị Nguyễn Bá Đại dìm chết dưới sông Hồng, tuy đã được tịnh hóa một phần linh lực nhưng bản thân nó vẫn là một cổ vật nguyền rủa cực kỳ nguy hiểm nếu rơi vào tay tà sư hắc ám.


“Lê Minh, cho tôi mượn biên bản tịch thu tang vật của Trần Văn Thắng.”


Lâm Phong vươn bàn tay trái thon dài quấn sợi chỉ đỏ ra, chạm trực tiếp vào tờ giấy biên bản đóng dấu đỏ chót nằm trong tập hồ sơ.


Ngay khi đầu ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt giấy bản, Lâm Phong kích hoạt Nhãn quan ký ức cực hạn của cảnh giới Quầy Phó mới đạt được. Đồng tử của anh bỗng chốc chuyển sang màu xám tro tịch mịch, toàn bộ không gian xung quanh tiệm cầm đồ bỗng chốc mờ ảo, lùi lại phía sau để nhường chỗ cho một mộng cảnh ký ức kéo dài 5 phút xuất hiện rõ mồn một.


Trong mộng cảnh ký ức của tờ giấy biên bản:


Đó là một góc phòng lưu trữ tang vật tối tăm, ẩm ướt của đồn cảnh sát vào đêm mưa bão hôm qua. Trần Văn Thắng mặc cảnh phục xộc xệch, khuôn mặt béo phị đầy mồ hôi tham lam đang đứng đối diện với một gã đàn ông gầy gò mặc áo măng tô đen che nửa mặt.


“Đây là chiếc gương đồng đào từ nghĩa trang Mai Dịch mà Nguyễn Bá Đại yêu cầu,” Trần Văn Thắng lén lút rút chiếc Gương đồng oán linh từ trong hòm sắt tang vật ra, nhanh chóng bỏ vào một chiếc túi da đen của gã đàn ông kia. “Nhớ báo cáo với Hội trưởng Trần Bá Thiên, tôi đã xóa sạch mọi dấu vết lưu trữ trên hệ thống máy tính. Còn gã thanh niên Lâm Phong ở tiệm cầm đồ phố Hàng Bạc... tôi sẽ sớm tìm lý do để đột kích niêm phong tiệm của nó.”


Gã đàn ông mặc áo măng tô đen khẽ cười lạnh, để lộ chiếc nhẫn đồng đen khắc bùa nguyền rủa của Hiệp hội Cầm đồ Hắc ám trên ngón tay. Gã đưa cho Trần Văn Thắng một bọc tiền dày cộp bọc trong giấy báo. “Làm tốt lắm. Hội trưởng sẽ không để anh chịu thiệt. Chỉ cần phong tỏa được tiệm Âm Dương Các ban ngày, chiếc Cân Nhân Quả sẽ tự động vô chủ.”


“Xoẹt!”


Lâm Phong dứt khoát rụt tay lại, mộng cảnh ký ức lập tức tan rã như bong bóng xà phòng. Anh khẽ ho khan một tiếng nhạt nhẽo, lồng ngực phập phồng thở dốc vì tiêu hao tinh thần lực. Đôi mắt anh lạnh lùng nhìn Lê Minh.


“Trần Văn Thắng không chỉ nhận tiền của Nguyễn Bá Đại. Hắn thực chất là một con tốt thí mạng được Hiệp hội Cầm đồ Hắc ám Hoàn Kiếm nuôi dưỡng bằng tiền tài thế tục.”


Lê Minh bàng hoàng nhìn Lâm Phong. “Cậu... cậu vừa nhìn thấy gì từ tờ biên bản này?”


“Tôi thấy Trần Văn Thắng lén lút giao chiếc Gương đồng oán linh cho một kẻ môi giới bí ẩn của Hiệp hội Hắc ám ngay trong phòng tang vật đêm qua,” Lâm Phong khàn giọng đáp, giọng nói mang theo hơi lạnh của cõi âm. “Chúng đang lên kế hoạch đột kích Âm Dương Các vào ban ngày để cưỡng đoạt Cân Nhân Quả.”


Lê Minh nghiến chặt răng, đập mạnh tay xuống bàn gỗ gụ. “Khốn nạn! Trần Văn Thắng đã hoàn toàn biến chất. Hắn dám lợi dụng quyền lực cảnh sát để tiếp tay cho lũ tà sư tàn hại đồng nghiệp và người dân!”


Gã thám tử trẻ tuổi đứng dậy, đôi mắt cương nghị nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Lâm Phong, tôi là cảnh sát hình sự chính thống của quận Hoàn Kiếm. Tôi không thể can thiệp vào thế giới siêu nhiên của các cậu, nhưng tôi hứa sẽ dùng toàn bộ quyền lực pháp lý và các mối quan hệ nội bộ của mình để giữ chân Trần Văn Thắng. Tôi sẽ tạo ra các cuộc thanh tra đột xuất và trì hoãn mọi lệnh khám xét hướng vào tiệm Âm Dương Các này ban ngày.”


Lâm Phong nhìn Lê Minh, lòng trắc ẩn trong anh khẽ dâng lên. Anh biết Lê Minh đang chấp nhận một rủi ro nghề nghiệp cực kỳ lớn, thậm chí có thể bị tước quân tịch hoặc gặp nguy hiểm tính mạng nếu đối đầu trực diện với Trần Văn Thắng và thế lực tài phiệt ngầm đứng sau.


Lâm Phong vươn tay trái vào trong túi áo đũi, lấy ra một lá bùa hộ mệnh màu vàng chứa tro hương đền Bạch Mã đã được anh trì chú bằng máu huyết mạch Thủ Kho trước đó.


“Lê Minh, nhận lấy cái này.” Lâm Phong đặt lá bùa vào lòng bàn tay gã thám tử. “Trần Văn Thắng thường xuyên tiếp xúc với cổ vật bị nguyền rủa, cơ thể hắn đã bị nhiễm tà độc ve sầu rò rỉ. Nếu anh đối đầu với hắn ban ngày, dương khí của anh rất dễ bị âm khí của hắn ám hại. Lá bùa hộ mệnh tro hương Bạch Mã này sẽ bảo vệ dương khí của anh khỏi bị ăn mòn.”


Lê Minh nhìn lá bùa màu vàng lấp lửng ánh đỏ nhạt trong tay, gã không hề do dự mà cẩn thận cất vào trong ví da bên ngực áo.


“Cảm ơn cậu, Lâm Phong.” Lê Minh khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự tin tưởng tuyệt đối của một người đồng minh sinh tử. “Chúng ta chính thức lập liên minh bảo vệ ranh giới hai cõi. Cậu gác cõi âm, tôi gác cõi dương.”


Lâm Phong khẽ gật đầu, nhưng sâu trong lòng anh vẫn dâng lên một luồng lo lắng dồn nén. Anh cố gắng vận hành linh lực Quầy Phó mới thăng cấp để dò tìm vị trí chiếc Gương đồng oán linh từ xa, nhưng từ trường đô thị sầm uất ban ngày kết hợp với tiếng còi xe, tiếng người qua lại ngoài phố Hàng Bạc đã tạo ra một luồng nhiễu loạn từ trường cực mạnh, hoàn toàn che mắt linh giác của anh. Cổ vật nguyền rủa đã thực sự bị thất lạc vào chợ đen của Hiệp hội Hắc ám.


“Còn một chuyện nữa, Lâm Phong...” Lê Minh khẽ hạ thấp giọng, khuôn mặt gã bỗng chốc trở nên cực kỳ nghiêm trọng. “Tôi đã điều tra ra danh tính của kẻ môi giới bí ẩn đã nhận chiếc gương đồng từ tay Trần Văn Thắng đêm qua qua mạng lưới tai mắt chợ đen.”


“Là ai?” Lâm Phong hỏi, đôi mắt u minh nheo lại.


Lê Minh hít một hơi thật sâu, giọng nói gã run lên nhè nhẹ:


“Hắn là một kẻ môi giới thuộc Hiệp hội Cầm đồ Hắc ám Tây Hồ. Hắn đã lén lút giao chiếc Gương đồng oán linh tịch thu được cho một kẻ thu thập cổ vật giấu mặt để chuẩn bị đưa lên sàn đấu giá ngầm tại nhà cổ tám mươi bảy Mã Mây vào đêm trăng khuyết tuần này.”


Ngay khi Lê Minh vừa dứt lời, một cơn co thắt dữ dội bộc phát từ bả vai phải của Lâm Phong.


“Rắc... rắc...”


Tiếng xương cốt rạn nứt nhẹ vang lên rùng rợn từ khớp vai phải của anh. Vết hoại tử đen kịt bỗng chốc bộc phát, lan rộng thêm một phân nữa xuống phía dưới khuỷu tay.


Lâm Phong không thể ngửi thấy gì, nhưng thám tử Lê Minh đứng đối diện bỗng chốc biến sắc mặt. Gã loạng choạng lùi lại một bước, đưa tay che mũi, đôi mắt trừng lớn đầy kinh hoàng nhìn vào cánh tay phải buông thõng của Lâm Phong.


Một mùi tử khí hôi thối tột cùng—mùi hoại tử của xác chết lâu ngày bị thối rữa—bỗng chốc bốc lên nồng nặc từ bả vai rỉ dịch đen của Lâm Phong, lan tỏa khắp gian phòng ngoài của tiệm cầm đồ cổ kính giữa lòng phố cổ Hà Nội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!