Nhạc nềnSpook5

Phán Quyết Hóa Xương Khô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão mùa hạ ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Hà Nội, nhưng sâu dưới lòng đất Ngõ Gạch, không gian dường như đã bị nén chặt bởi một áp lực u minh kinh hoàng. Tiếng nước sông Hồng chảy xiết dội vào vách đá mật thất ngầm nghe như tiếng vạn quỷ gào rú.


Tế đàn xương sọ sụp đổ từng mảng. Những hũ sành màu đen ngỏm phong ấn hồn phách trẻ mồ côi bị chấn động nứt vỡ, rỉ ra những luồng oán khí xám xịt, lạnh buốt. Ở trung tâm sự hỗn loạn ấy, Cân Nhân Quả lơ lửng giữa hư không, đĩa cân đồng cổ bên trái đã xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ sắc nét, đỏ rực như tơ máu dưới tác động từ đòn tự bạo oán khí của oán phụ sông Hồng.


Lâm Phong quỳ rạp trên nền đá ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh mũi anh cố gắng co thắt để hít lấy một hơi khí trong lành, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không vô vị, rỗng tuếch. Khứu giác của anh đã hoàn toàn biến mất—cái giá tàn khốc của Cân Nhân Quả từ phiên giao dịch trước vẫn đang trừng phạt anh triệt để. Anh không ngửi thấy mùi đất cát sũng nước, không ngửi thấy mùi tanh nồng của máu, cũng không ngửi thấy mùi tử khí đang bốc lên ngùn ngụt từ bả vai phải của mình. Vết hoại tử đen kịt đã lan rộng thêm hai centimet, ăn sâu vào khớp vai, cướp đi hoàn toàn cảm giác vật lý của cánh tay phải. Cánh tay ấy giờ đây buông thõng như một khúc gỗ chết, lạnh buốt và bất động.


“Ranh con! Đi chết đi!”


Ngô Thế Vinh điên cuồng hét lên. Khuôn mặt vốn căng bóng, hồng hào bất thường của gã tà sư một trăm hai mươi tuổi giờ đây đang co rút lại, da thịt nứt nẻ lộ ra những vệt xám ngoét của một xác chết lâu năm. Biết mình đã bị luồng sáng phán quyết của Cân Nhân Quả khóa chặt linh thể, gã không còn đường lui. Trong cơn đường cùng, gã rút từ trong ống áo rộng ra một thứ vũ khí hiểm độc—chiếc Dao găm xương thú nguyền rủa làm từ xương đùi hổ bị yếm bùa oán độc.


Lưỡi dao găm xám xịt rỉ ra thứ nước dịch màu đen hôi thối, mang theo sát khí lạnh lùng lao thẳng về phía ngực Lâm Phong. Ngô Thế Vinh muốn sát hại Chưởng quầy ngay tại tế đàn. Gã tin rằng chỉ cần Lâm Phong chết, khế ước da người sẽ vô chủ, và cán cân phán quyết sẽ sụp đổ trước khi kịp trích xuất thọ mệnh của gã.


Lâm Phong trừng mắt nhìn lưỡi dao găm đang phóng đến với tốc độ kinh hoàng. Thân thể anh lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn, bả vai phải hoại tử hoàn toàn khiến anh không thể né tránh một cách linh hoạt. Tô Thanh Hà vẫn đang bất tỉnh nhân sự phía sau cột đá cổ bám đầy rêu xanh, được bảo bọc trong chiếc kén Chỉ ngũ sắc tịnh hóa đang yếu dần. Nếu anh ngã xuống ở đây, không một ai có thể sống sót rời khỏi mật thất này.


*“Chấp nhận gánh chịu... dùng máu Thủ Kho làm mồi nhử!”*


Một ý nghĩ quyết liệt lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. Anh không lùi bước, cũng không cố gắng tránh né nhát dao chí mạng. Thay vào đó, anh dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay trái, vươn bàn tay thon dài quấn sợi chỉ đỏ ra, dứt khoát chụp thẳng vào lưỡi Dao găm xương thú nguyền rủa.


“Xoẹt!”


Lưỡi dao nguyền rủa bén ngót khẽ cứa sâu vào lòng bàn tay trái của Lâm Phong. Cơn đau bỏng rát lập tức ập đến, nhưng dòng máu tươi đỏ rực—máu của huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục—đã tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả lưỡi dao găm và bàn tay anh. Nước độc hoại tử trên dao găm vừa chạm vào máu Thủ Kho liền phát ra tiếng xèo xèo kinh tởm, bốc lên làn khói xám nhạt rồi bị đẩy lùi hoàn toàn.


Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức rỉ máu nơi khóe môi, bàn tay trái nắm chặt lưỡi dao như gọng kìm thép, khóa cứng mọi chuyển động của Ngô Thế Vinh. Gã tà sư bàng hoàng nhận ra lưỡi dao nguyền rủa của mình không thể đâm sâu thêm một phân nào, sát khí trên dao hoàn toàn bị dòng máu đỏ rực của Lâm Phong áp chế.


“Ngươi... ngươi dám dùng tay không đỡ dao?!” Ngô Thế Vinh lắp bắp, đôi mắt ti hí đỏ ngầu đầy kinh hãi.


“Ngô Thế Vinh, ngươi đã trốn nợ nhân quả một trăm hai mươi năm. Hôm nay, cán cân này sẽ thăng bằng bằng chính thọ mệnh của ngươi!”


Lâm Phong khàn giọng gầm lên. Lợi dụng lúc Ngô Thế Vinh đang bị khựng lại vì kinh hãi, anh dùng tay phải vốn đã hoại tử đen kịt—bằng một nỗ lực phi thường vượt qua sự tê liệt vật lý—vung mạnh chiếc Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh lên, đập mạnh đầu thước xuống mặt đĩa cân bên phải của Cân Nhân Quả đang lơ lửng.


“Binh!!!”


Một tiếng nổ âm thanh vang dội như sấm sét canh ba chấn động khắp mật thất ngầm. Luồng sóng âm màu vàng kim lấp lánh phát ra từ Thước Định Hồn cộng hưởng trực tiếp với dòng máu Thủ Kho đang chảy từ tay trái Lâm Phong, kích hoạt trạng thái tối cao của Cân Nhân Quả.


“Tuyên án phản phệ! Khởi!”


Trang Sổ khế ước da người lơ lửng giữa không trung bỗng rực sáng rực rỡ. Những chữ viết bằng máu hiện lên rõ mồn một, phát ra luồng ánh sáng xanh U Minh lạnh lẽo bao phủ lấy toàn bộ thân thể Ngô Thế Vinh.


“Ngô Thế Vinh! Sinh năm Canh Thìn, thọ mệnh định sẵn sáu mươi năm. Ngươi dùng tà thuật đoạt thọ, sát hại ba mươi hai đứa trẻ mồ côi để kéo dài mạng sống thêm sáu mươi năm bất hợp pháp. Khế ước quá hạn canh ba hôm nay. Nay, Chưởng Quầy Canh Ba tuyên án: Tước đoạt toàn bộ thọ mệnh lậu, trả lại nhân quả cho đất trời!”


Lâm Phong đọc to từng lời tuyên án, giọng nói của anh không còn là giọng của một thanh niên hai mươi ba tuổi bình thường, mà mang theo sự uy nghiêm, lạnh lùng tột cùng của một Phán Quan cõi âm giới. Mỗi lời anh thốt ra, Cân Nhân Quả lại rung động mạnh mẽ, đĩa cân bên trái đại diện cho tội ác của Vinh nặng trĩu xuống, ép đĩa cân bên phải chứa máu Thủ Kho thăng bằng trở lại.


“Không! Ta không phục! Ta muốn trường sinh! Ta có bùa trùng độc bảo mạng!”


Ngô Thế Vinh điên cuồng gào rú. Gã dùng bàn tay khô héo còn lại rút từ trong người ra một chiếc hũ sành nhỏ chứa đầy trùng độc ve sầu đột biến, định đập vỡ để làm nổ tung toàn bộ linh hồn bản thân, kéo theo Lâm Phong và Tô Thanh Hà cùng chôn thây dưới mật thất ngầm.


Nhưng Lâm Phong đã dự tính trước điều đó. Anh không để gã có cơ hội thực hiện đòn đồng quy vu tận hèn nhát này.


“Tróc Hồn Định Phách!”


Lâm Phong gõ mạnh Thước Định Hồn lần thứ hai. Một luồng sóng âm tịnh hóa hình vòng cung vàng kim phóng ra, khóa chặt lấy linh phách và thần trí của Ngô Thế Vinh, đóng băng hoàn toàn cử động của gã giữa không trung. Chiếc hũ sành chứa trùng độc ve sầu trên tay gã bị sóng âm quét qua, lập tức nứt vỡ, đàn trùng độc chưa kịp bay ra đã bị tịnh hóa thành những làn khói xám nhạt rồi tiêu biến vĩnh viễn.


Ngay sau đó, quá trình phản phệ kinh hoàng bắt đầu bộc phát trên cơ thể Ngô Thế Vinh.


Dưới tác động của Cân Nhân Quả, một luồng ánh sáng đen kịt đại diện cho thọ mệnh cướp đoạt bất hợp pháp bắt đầu bị cưỡng chế trích xuất ra khỏi lồng ngực gã tà sư. Luồng ánh sáng đen ấy rít gào, hóa thành những sợi tơ hắc ám bay thẳng vào đĩa cân đồng cổ.


Mỗi sợi tơ thọ mệnh lậu thoát ra, cơ thể Ngô Thế Vinh lại biến đổi một cách kinh hoàng. Làn da căng bóng, hồng hào do hút sinh khí trẻ em lập tức bị rút sạch nước, trở nên khô héo, xám xịt và nhăn nheo như vỏ cây mục. Những nếp nhăn sâu hoắm xuất hiện chi chít trên mặt gã chỉ trong vòng một giây.


“A... A... Thọ mệnh của ta... Trả lại cho ta...”


Ngô Thế Vinh rên rỉ thảm thiết, giọng nói lanh lảnh ban nãy giờ đây trở nên khàn đặc, thều thào như tiếng gió rít qua khe cửa nghĩa trang. Mái tóc đen nhánh của gã bạc trắng hoàn toàn trong tích tắc, khô xơ như cỏ úa rồi rụng lả tả thành tro bụi.


Sự phân hủy sinh học diễn ra với tốc độ chóng mặt dưới áp lực tàn khốc của luật nhân quả. Da thịt trên mặt gã bắt đầu nứt nẻ, khô héo rồi bong tróc từng mảng lớn như những mảnh giấy cháy dở, rơi xuống nền đá ẩm ướt lộ ra lớp xương sọ xám ngoét bên dưới. Đôi mắt ti hí đỏ ngầu sụp sâu vào hốc mắt đen ngòm, hóa thành hai vũng nước dịch đục ngầu rồi bốc hơi hoàn toàn.


“Rắc... rắc...”


Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên rùng rợn. Các thớ cơ trên người gã co rút, tiêu biến thành những làn khói xám hôi thối. Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, một tà sư cao cấp một trăm hai mươi tuổi, kẻ từng hô mưa gọi gió ngầm dưới lòng phố cổ Hà Nội, đã hoàn toàn tan rã. Thân xác gã đổ gục xuống nền đá ẩm ướt, hóa thành một bộ xương khô trắng bệch, không còn một mảnh da thịt, nằm trơ trọi bên cạnh chiếc gậy đầu lâu đã bị nứt vỡ làm đôi.


Cùng lúc đó, hàng chục chiếc hũ sành chứa hồn phách trẻ mồ côi xung quanh tế đàn đồng loạt vỡ tan. Những luồng oán khí màu đen xám bốc lên bỗng chốc được tịnh hóa thành những đốm sáng màu vàng kim ấm áp, tự do lơ lửng bay lượn khắp mật thất trước khi từ từ bay ngược lên phía trần đá, siêu thoát trở về cõi vĩnh hằng.


Hồn ma oán phụ sông Hồng đứng bên vách đá cũng khẽ run lên. Luồng oán khí đen kịt bám trên người mụ tan biến hoàn toàn, để lộ ra linh thể một người phụ nữ mặc váy trắng giản dị, khuôn mặt hiền hậu không còn vẻ sưng húp nước. Mụ nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn sâu sắc, khẽ cúi đầu chào vị Chưởng quầy trẻ tuổi, rồi từ từ hòa tan vào màn sương mù U Minh rực rỡ ánh sáng tịnh hóa, siêu thoát an lành dưới dòng nước sông Hồng.


“Uỳnh! Rắc rắc!”


Trận pháp tự bạo bị đứt gãy khiến toàn bộ mật thất ngầm mất đi sự chống đỡ năng lượng, bắt đầu rạn nứt dữ dội. Những tảng đá khổng lồ trên trần hầm sạt lở rơi xuống, nước sông Hồng đen ngòm bắt đầu tràn vào từ các kẽ nứt vách đá với tốc độ chóng mặt.


Lâm Phong đứng lặng giữa dòng nước lũ đang dâng lên ngập mắt cá chân. Anh khẽ buông tay trái đang cầm lưỡi dao găm xương thú đã mất linh lực xuống. Lòng bàn tay anh đầy máu, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn nữa. Cơn đau bỏng rát ban nãy bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng, lạnh ngắt đến đáng sợ.


Anh khẽ ho khan, một ngụm máu nhạt trào ra nơi khóe môi. Lâm Phong đưa tay lên quệt đi dòng máu, rồi khẽ liếm môi.


Không có vị gì cả.


Dòng máu nóng hổi trào ra từ cơ thể anh, nhưng đầu lưỡi anh chỉ cảm nhận được một thứ nước nhạt nhẽo, hoàn toàn vô vị như nước lọc. Anh cố gắng mím môi, tập trung tinh thần để cảm nhận vị tanh nồng đặc trưng của máu, nhưng tất cả chỉ là một khoảng không lặng ngắt.


Vị giác của anh đã mất hoàn toàn.


Cùng lúc đó, khoang mũi anh cũng lạnh ngắt, không thể ngửi thấy mùi đất cát ẩm ướt hay mùi tử khí đang bốc lên từ bộ xương khô của Ngô Thế Vinh. Cái giá tích lũy của phán quyết nhân quả tối cao đã chính thức thực thi: khứu giác thực tế tạm thời từ phiên giao dịch trước giờ đây đã hóa thành sự mất mát vĩnh viễn, đi kèm với sự biến mất hoàn toàn của vị giác bẩm sinh. Thế giới của Chưởng Quầy Canh Ba giờ đây chỉ còn lại những hình ảnh câm lặng, vô vị và lạnh lẽo.


Lâm Phong nhìn xuống cánh tay phải của mình. Vết hoại tử đen kịt đã lan rộng vượt qua khuỷu tay, ăn sâu vào các thớ cơ dưới lớp da xám ngoét. Anh không thể cảm nhận được cánh tay phải của mình nữa, nó hoàn toàn chết lâm sàng dưới tác động của tà độc ăn mòn sinh mạng.


“Khánh Chi... cứu được em rồi...”


Lâm Phong thầm thì, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt nhẽo vô vị trước khi tầm mắt anh tối sầm lại. Thân xác kiệt quệ của anh đổ gục xuống nền đá lạnh lẽo, ngay bên cạnh bộ xương khô trắng bệch của Ngô Thế Vinh, khi dòng nước lũ đen ngòm của sông Hồng bắt đầu tràn ngập mật thất ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!