Nhạc nềnSpook5

Đối Chất Trước Cán Cân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão mùa hạ ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Hà Nội, nhưng khi Lâm Phong bước qua cánh cửa gỗ mục nát dẫn xuống mật thất ngầm của Ngõ Gạch, mọi âm thanh của dương thế bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt tịch mịch, đều đặn vang lên từ những vách đá ẩm ướt, lạnh lẽo.


Lâm Phong bế Tô Thanh Hà trên tay. Cơ thể cô nhẹ bẫm, hơi thở đứt quãng và yếu ớt như một ngọn nến trước gió. Khóe môi cô vẫn rỉ ra từng vệt máu đen kịt của tà độc ve sầu, thấm đẫm vào vạt áo vest đen thanh lịch. Lâm Phong nén cơn đau bỏng rát đang điên cuồng cào xé bả vai phải của mình, nhẹ nhàng đặt cô nằm tựa vào sau một cây cột đá cổ bám đầy rêu xanh, khuất sau tầm mắt của tế đàn chính. Anh cởi chiếc áo khoác đũi rộng của mình, đắp lên người cô, rồi lén dùng chút linh lực Quầy Phó vừa nhen nhóm để vẽ một vòng bùa bảo hộ bằng tơ máu quanh chỗ cô nằm.


“Thanh Hà, đợi tôi ở đây. Tôi sẽ đòi lại thọ mệnh cho cô và Khánh Chi,” anh thầm thì, đôi mắt xanh U Minh lóe lên một tia sáng sắc lạnh.


Cánh mũi của Lâm Phong khẽ phập phồng, nhưng khoang mũi anh chỉ đón nhận một khoảng không vô vị, lạnh ngắt. Khứu giác của anh đã chết lâm sàng—cái giá tàn khốc của việc đánh thức Cân Nhân Quả cứu em gái vẫn đang trừng phạt anh triệt để. Anh không ngửi thấy mùi ẩm mốc của đất mộ sâu, không ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất, nhưng nhãn lực u minh của anh lại nhìn thấy rõ ràng những luồng chướng khí màu xám đen đang cuộn xoắn dữ dội phía trước.


Lâm Phong đứng thẳng người, tay trái nắm chặt Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh, bước từng bước vững chắc vào gian phòng chính của mật thất ngầm.


Hiện ra trước mắt anh là một cảnh tượng kinh hoàng khiến huyết quản người thường phải đông cứng. Giữa mật thất rộng lớn, một tế đàn khổng lồ được xây dựng bằng hàng trăm chiếc xương sọ của trẻ mồ côi xếp chồng lên nhau thành hình bát quái. Xung quanh tế đàn, hàng chục chiếc hũ sành màu đen ngỏm được dán bùa chú phong ấn chằng chịt, bên trong phát ra những tiếng khóc lóc, rên rỉ yếu ớt của những vong hồn trẻ nhỏ bị tước đoạt thọ mệnh.


Ngồi xếp bằng ở trung tâm tế đàn xương sọ là tà sư Ngô Thế Vinh. Trông gã không giống một cụ già một trăm hai mươi tuổi chút nào; da mặt gã căng bóng, hồng hào một cách dị thường nhờ liên tục hút sinh khí của trẻ mồ côi, nhưng đôi mắt ti hí của gã lại đỏ ngầu đầy oán độc và tà khí.


“Ngươi đến muộn hơn ta tưởng, gã chưởng quầy tập sự rách nát,” Ngô Thế Vinh mở miệng, giọng nói của gã lanh lảnh, ma quái vang dội khắp bốn bức tường đá. Gã không hề đứng dậy, chỉ khẽ mân mê chiếc gậy đầu lâu đen bóng trên tay. “Ta đã nghĩ huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục của dòng họ Lâm các ngươi phải nhạy bén lắm, hóa ra cũng chỉ là một lũ phàm nhân ngu xuẩn, dấn thân vào chỗ chết vì những thứ tình cảm gia đình vô nghĩa.”


“Ngô Thế Vinh,” Lâm Phong trầm giọng, tiếng bước chân của anh gõ xuống nền đá ẩm ướt vang lên khô khốc. “Thời hạn khế ước nợ thọ mệnh một trăm hai mươi năm của ngươi tại Âm Dương Các đã hết từ canh ba hôm nay. Ngươi trốn nợ địa phủ, cướp đoạt sinh mạng của trẻ mồ côi để kéo dài thân xác thối rữa này. Hôm nay, ta đến để thu hồi.”


Ngô Thế Vinh bỗng rũ rượi cười lớn, tiếng cười của gã giống như tiếng cú kêu đêm, chói tai và đầy ngạo mạn. “Thu hồi? Bằng cái gì? Bằng chiếc cân đồng gỉ sét của cha ngươi để lại sao? Thằng Nam đã bỏ trốn xuống địa phủ thế mạng cho con nhóc Khánh Chi rồi! Đến cả nó còn phải quỳ gối trước thế lực của địa phủ, thì một gã tập sự như ngươi làm được gì?”


Gã tà sư khẽ cúi đầu, ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt vào bả vai phải đang rỉ máu đen của Lâm Phong. “Chưa kể, thằng chú họ tham lam Lâm Hoài Bắc của ngươi đã nhận tiền cờ bạc của ta để đặt bùa yếm dưới móng tiệm Âm Dương Các. Vận khí của tiệm ngươi đã suy kiệt, kết giới đã thủng. Ngươi lấy tư cách gì để phán xét ta?”


“Ta lấy tư cách là Chưởng Quầy Âm Dương Các,” Lâm Phong dứt khoát nói. Anh vung tay trái, Sổ khế ước da người tự động bay ra lơ lững giữa không trung, các trang sách lật giở liên tục dưới luồng gió âm ty lạnh buốt, dừng lại đúng trang khế ước có chữ ký máu của Ngô Thế Vinh. Cùng lúc đó, anh rút mảnh khế ước da người rách nát thu hồi được từ hòm sành của Vũ Đức Mạnh ra, ném thẳng về phía tế đàn. “Dấu triện đỏ của Ty Phán Quyết địa phủ vẫn còn đây. Khế ước nợ nghiệp của ngươi không thể xóa bỏ!”


Ngô Thế Vinh biến sắc khi nhìn thấy mảnh khế ước rách nát. Gã không ngờ gã đệ tử đắc ý Vũ Đức Mạnh lại để mất vật chứng quan trọng này vào tay Lâm Phong. Khuôn mặt căng bóng của gã bỗng co rúm lại, để lộ những nếp nhăn sâu hoắm của một xác chết thực sự.


“Ranh con ngạo mạn! Hôm nay ta sẽ dùng hồn phách của ngươi và cô ả cảnh sát kia để hiến tế cho chiếc Gương đồng oán linh này!”


Ngô Thế Vinh hét lớn, vung gậy đầu lâu đập mạnh xuống đất. Ngay lập tức, chiếc Gương đồng oán linh đặt trên tế đàn rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ ngầu như máu. Từ trong mặt gương đồng rạn nứt, một luồng âm khí cực lạnh bùng phát, kéo theo tiếng khóc oán hận thê lương của người phụ nữ bị phụ tình.


Hồn ma oán phụ sông Hồng từ trong gương bay vọt ra, mái tóc dài đen nhánh bám đầy rong rêu sông nước sũng nước rủ xuống che kín khuôn mặt sưng húp. Theo mệnh lệnh chú thuật của Vinh, oán phụ rít lên một tiếng chói tai, há miệng phun ra một luồng nước đen âm ty tanh tưởi, cuồn cuộn lao thẳng về phía Sổ khế ước da người hòng ăn mòn và tiêu hủy tận gốc bản hợp đồng nợ nghiệp.


“Muốn tiêu hủy khế ước? Nằm mơ!”


Lâm Phong không hề lùi bước. Mặc cho bả vai phải hoại tử đang bỏng rát dữ dội, anh dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào tay trái, vung Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh gõ mạnh xuống mặt bàn đá tế đàn.


“Tiếng gõ thước triệt oán! Khởi!”


“Binh!!!”


Một tiếng nổ âm thanh vang dội, phát ra luồng sóng âm màu vàng kim lấp lánh lan tỏa khắp mật thất. Luồng sóng âm va chạm trực diện với luồng nước đen âm ty giữa không trung. Trong tích tắc, nước đen bị đóng băng hoàn toàn thành những khối băng đen xám xịt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh rơi lả tả xuống đất, không thể chạm vào một góc của Sổ khế ước da người.


Ngô Thế Vinh trợn trừng mắt, gã không ngờ một gã chưởng quầy tập sự lại có thể sử dụng Thước Định Hồn thuần thục đến thế. Gã điên cuồng cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tà sư sẫm màu lên mặt Gương đồng oán linh để khuếch đại oán khí.


“Oán phụ sông Hồng, hiến tế huyết phách! Trói buộc cho ta!”


Nhận được máu tà sư, Hồn ma oán phụ sông Hồng bộc phát điên cuồng. Linh thể của mụ phình to gấp đôi, mái tóc dài bám đầy rong rêu bỗng nhiên kéo dài ra hàng vạn sợi, uốn lượn như những con rắn đen chủ động lao đến quấn chặt lấy chiếc Cân Nhân Quả đang lơ lửng trên không trung. Những sợi tóc rong rêu ẩm ướt, mang theo oán độc sông nước cực mạnh siết chặt lấy đĩa cân đồng cổ, định kéo sập và nghiền nát cán cân nhân quả.


Lâm Phong kinh hoàng nhận ra Cân Nhân Quả đang bị lung lay dữ dội. Anh vội vàng rút Kéo bạc gia truyền dắt bên hông, lao lên định cắt đứt những sợi tóc rong rêu đang quấn quanh đĩa cân. Thế nhưng, khi lưỡi kéo bạc vừa chạm vào tóc oán phụ, tà khí sông nước quá ẩm ướt và trơn tuột đã làm lưỡi kéo trượt đi hoàn toàn, không thể cắt đứt nổi một sợi tóc. Kéo bạc gia truyền vốn đã bị tổn hại từ trước nay lại càng gỉ đen thêm, suýt nữa tuột khỏi tay anh.


“Ha ha ha! Vô ích thôi! Oán khí năm trăm năm sông nước của mụ ta không phải thứ pháp cụ rách nát của ngươi có thể chạm vào!” Ngô Thế Vinh cười ngạo nghễ, điều khiển tóc rong rêu siết chặt hơn, đĩa cân bên trái của Cân Nhân Quả bắt đầu xuất hiện những tiếng kêu rạn nứt nhỏ.


Lâm Phong cắn răng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh nhìn thấy rõ ràng Ngô Thế Vinh đang dùng oán khí của oán phụ sông Hồng để gánh chịu toàn bộ tội nghiệp thế mạng cho bản thân gã, khiến cán cân không thể định lượng chính xác linh hồn nợ nghiệp của Vinh. Nếu cứ tiếp tục thế này, Cân Nhân Quả sẽ bị phá hủy, và Khánh Chi tại bệnh viện sẽ chết vĩnh viễn.


*“Phải ép cán cân nhận diện chính xác linh hồn của gã...”*


Trong giây phút sinh tử, bản năng của huyết mạch Thủ Kho Địa Ngục trong người Lâm Phong hoàn toàn thức tỉnh. Anh không dùng kéo bạc nữa, mà đưa ngón trỏ tay phải—ngón tay vốn quấn sợi chỉ đỏ liên kết với Cân Nhân Quả—lên miệng, dứt khoát cắn mạnh vào đầu ngón tay.


“Máu huyết mạch Thủ Kho... định lượng nhân quả... cưỡng chế thăng bằng!”


Lâm Phong gầm lên, vẩy mạnh giọt máu tươi đỏ rực chứa tàn dư ấn ký địa ngục lên đĩa cân bên phải còn lại của Cân Nhân Quả.


Ngay khi giọt máu huyết mạch Thủ Kho chạm vào đĩa cân đồng, một luồng ánh sáng đỏ rực như lửa địa ngục bộc phát dữ dội từ tâm cán cân. Luồng ánh sáng ấy mang theo uy lực nghiêm minh của luật lệ âm dương tối cao, hóa thành những ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi hoàn toàn những sợi tóc rong rêu đang quấn quanh đĩa cân. Hồn ma oán phụ sông Hồng bị ngọn lửa huyết mạch phản phệ, thét lên một tiếng đau đớn rồi bị đẩy lùi sát vách đá, tà khí bám trên người mụ bị tịnh hóa đi một phần lớn.


Cán cân đồng cổ tự động thăng bằng giữa không trung, phát ra tiếng chuông vang dội chấn động cả mật thất. Luồng ánh sáng đỏ rực từ cán cân phóng thẳng về phía Ngô Thế Vinh, khóa chặt lấy linh thể của gã tà sư, ép gã bước vào trạng thái phán quyết khế ước cưỡng chế của địa phủ.


“Không! Không thể nào! Huyết mạch của ngươi làm sao có thể đánh thức cán cân đến mức này?!” Ngô Thế Vinh hoảng sợ tột độ, gã cảm nhận được thọ mệnh bất hợp pháp trong người mình đang bị cán cân đồng cổ điên cuồng hút ra ngoài.


Trong cơn tuyệt vọng điên cuồng, Ngô Thế Vinh trợn trừng mắt, khuôn mặt căng bóng bỗng nứt nẻ ra từng vệt máu đỏ ngầu. Gã dùng toàn bộ tà thuật cuối cùng, ép buộc Hồn ma oán phụ sông Hồng phải tự bạo oán khí năm trăm năm để đồng quy vu tận.


“Muốn phán xét ta? Ta sẽ bắt toàn bộ mật thất này phải chôn thây cùng ta!”


Ngô Thế Vinh gào lên, kích hoạt trận pháp tự bạo oán khí. Oán phụ sông Hồng bị khống chế điên cuồng rít gào, linh thể mụ bành trướng dữ dội, tỏa ra luồng ánh sáng đen kịt mang theo sức mạnh hủy diệt cực mạnh ngay trước khi phán quyết của cán cân được đưa ra.


“Uỳnh!!!”


Một tiếng nổ kinh hoàng rền vang dưới lòng đất. Sức ép oán khí tự bạo khổng lồ va đập trực tiếp vào Cân Nhân Quả.


Lâm Phong bàng hoàng nhìn thấy đĩa cân đồng cổ bên trái của Cân Nhân Quả bỗng xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ sắc nét, phát ra tiếng kêu “rắc” lạnh ngắt ngay trước khi luồng sáng phán quyết hoàn thành.


Cùng lúc đó, vết thương hoại tử trên bả vai phải của Lâm Phong bị chấn động dội ngược, lan rộng thêm hai centimet dọc theo cánh tay phải, biến toàn bộ vùng da thịt quanh vai anh thành một màu đen kịt, lạnh buốt không còn cảm giác vật lý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!