Chướng Khí Ngõ Gạch
Cơn giông bão mùa hạ trút xuống ba mươi sáu phố phường Hà Nội như muốn nhấn chìm cả vùng đất kinh kỳ vào một lòng hồ tối tăm, u tịch. Những hạt mưa lạnh buốt, nặng hạt như những viên đá nhỏ, quất liên tục vào khuôn mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của Lâm Phong. Tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng lại vạch ra những tia chớp sáng lòa, soi rõ những mái ngói rêu phong cổ kính đang run rẩy dưới sức gió gầm rú.
Lâm Phong bế Tô Thanh Hà trên vai trái, bước điên cuồng trong màn mưa giông. Bả vai phải của anh—nơi bị lưỡi dao găm xương thú nguyền rủa của Phan Vĩnh chém sượt qua—đang bùng phát một cơn đau đớn tột cùng. Nước độc hoại tử đen kịt, tanh tưởi lan nhanh như những vệt rết bò quanh vai, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hôi thối ăn mòn cả lớp áo đũi trắng rộng. Cơn đau không buốt nhói phàm trần mà lạnh buốt đến tận xương tủy, giống như có hàng vạn cây kim băng bằng đá đang cắm sâu vào da thịt anh, liên tục gặm nhấm sinh lực.
Cánh mũi của Lâm Phong phập phồng, nhưng khoang mũi anh chỉ đón nhận một khoảng trống rỗng lạnh ngắt và hoàn toàn vô vị. Anh không thể ngửi thấy mùi đất cát sũng nước mưa, không ngửi thấy mùi tanh nồng của máu đen đang rỉ ra từ bả vai mình, cũng chẳng ngửi thấy mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường gạch cổ dọc ngõ Tạm Thương. Khứu giác của anh đã chết lâm sàng—cái giá tàn khốc của Cân Nhân Quả vẫn đang trừng phạt anh triệt để. Thế nhưng, đôi mắt xanh U Minh của anh lại sáng quắc, nhìn thấu qua màn mưa bão dày đặc để định vị cột khói oán khí đen ngút trời đang bốc lên từ phía Ngõ Gạch.
“Khánh Chi... đợi anh... anh nhất định sẽ cứu được em...”
Lâm Phong lầm bầm, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. Thời gian đóng băng linh hồn của em gái anh tại bệnh viện Bạch Mai đang trôi dần về những giờ cuối cùng. Kết giới chỉ đỏ đã sụp đổ, và Ngô Thế Vinh đang điên cuồng rút thọ mệnh của con bé từ xa để thế mạng. Anh không còn đường lui, cũng không còn thời gian để do dự.
“Khụ... khụ... Lâm Phong... buông tôi xuống...”
Một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên sát tai anh. Tô Thanh Hà, người nãy giờ vẫn bất tỉnh nhân sự bên trong chiếc kén Chỉ ngũ sắc tịnh hóa, khẽ run rẩy rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt hai màu của cô—vốn bị che giấu dưới lớp kính áp tròng—khẽ lóe lên một luồng sáng xanh lục nhạt đầy mệt mỏi nhưng cực kỳ kiên định. Vết thương do tà độc ve sầu trên vai trái cô vẫn đang rỉ máu đen, khiến làn da cô trắng bệch không còn một giọt máu.
“Cô tỉnh rồi sao?” Lâm Phong khàn giọng hỏi, chân vẫn không hề giảm tốc độ. “Đừng cử động, tà độc ve sầu trong người cô mới chỉ được khống chế tạm thời thôi.”
“Tôi... tôi tự đi được...” Tô Thanh Hà kiên quyết nói, bàn tay run rẩy bấu chặt vào vai anh. “Cục An Ninh... không cho phép điều tra viên trở thành gánh nặng cho dân thường. Thả tôi xuống, nếu không cả hai chúng ta sẽ chết trước khi đến được Ngõ Gạch.”
Nhìn thấy sự kiên định sắt đá trong đôi mắt cô, Lâm Phong thở hắt ra một hơi lạnh buốt, từ từ hạ cô xuống đất bên cạnh một bức tường gạch cũ kỹ che bớt gió mưa. Tô Thanh Hà loạng choạng suýt ngã, nhưng cô nhanh chóng tựa lưng vào tường, tay phải rút khẩu súng lục ổ quay đặc chế từ trong bao da vest đen, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát đặt sẵn trên cò súng.
“Ngõ Gạch... ngay phía trước rồi,” Thanh Hà nói, hơi thở đứt quãng, từng luồng khí trắng phả ra giữa màn mưa lạnh. “Nhưng có gì đó không ổn. Nhãn quan âm dương của tôi... nhìn thấy một luồng oán khí khổng lồ, dày đặc như một bức tường đen đang phong tỏa hoàn toàn lối vào con ngõ.”
Lâm Phong đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của cô. Ngay đầu Ngõ Gạch—con ngõ cụt tối tăm vốn là nơi ẩn náu của tà sư Ngô Thế Vinh—bây giờ không còn là một lối đi thông thường nữa. Nó đã biến thành một cái miệng vực sâu thẳm, bị bao phủ bởi một làn sương mù xám xịt, dày đặc và ẩm ướt đến mức nghẹt thở. Luồng chướng khí ấy không trôi đi dưới sức gió bão gầm rú, mà tựa như một thực thể có ý thức, cuộn xoắn liên tục và phát ra những tiếng thì thầm, rên rỉ thảm thiết.
“Đó là Quỷ đói Ngõ Gạch,” Lâm Phong trầm giọng, đôi mắt xanh U Minh của anh co thắt lại. “Thực thể tích tụ từ oán khí của hàng vạn người chết đói năm 1945. Ngô Thế Vinh đã dùng máu trẻ mồ côi nuôi dưỡng nó suốt nhiều năm qua để biến nó thành lá chắn bảo vệ sào huyệt. Người thường chỉ cần bước vào phạm vi ba mét của làn sương này sẽ bị nuốt chửng dương khí vĩnh viễn không thể đầu thai.”
“Chúng ta phải vượt qua nó,” Tô Thanh Hà nghiến răng, cố gắng gượng dậy, luồng khí xanh lục nhạt bao quanh cơ thể cô bắt đầu rung động dữ dội. “Để tôi nổ súng mở đường.”
“Không được! Đạn muối bạc của cô không có tác dụng với thực thể oán khí phi vật lý quy mô lớn thế này,” Lâm Phong ngăn lại, tay trái anh khẽ vươn ra sau hông, chạm vào Thước Định Hồn gỗ dâu sét đánh. “Để tôi.”
Thế nhưng, Quỷ đói Ngõ Gạch không cho họ cơ hội để chuẩn bị. Nhận thấy sự xuất hiện của hai sinh mệnh mang dương khí dồi dào, làn sương mù xám xịt đầu ngõ bỗng nhiên bùng phát điên cuồng. Từ trong lòng chướng khí đen kịt, một khối oán khí khổng lồ kết tụ từ hàng vạn khuôn mặt đói khát, rách nát hiện hình. Những đôi mắt đỏ lòm như lửa âm ty đồng loạt mở ra, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và Tô Thanh Hà với sự thèm khát tột độ.
“Gào!!!”
Một tiếng rú kinh hoàng, mang theo sóng âm oán hận ngút trời bùng nổ, chấn động cả khu phố cổ. Quỷ đói Ngõ Gạch há cái miệng đen ngỏm rộng hoác, phun ra một luồng sương đen cuồn cuộn ăn mòn dương khí lao thẳng về phía hai người. Luồng sương đi đến đâu, nước mưa giữa không trung lập tức bị đóng băng thành những tinh thể màu đen xám rơi lả tả, mặt đất sỏi đá xung quanh Lâm Phong bị phủ một lớp băng lạnh buốt, bốc lên mùi tử khí nồng nặc.
“Tránh ra!”
Tô Thanh Hà hét lớn, đẩy mạnh Lâm Phong ra một bên. Bản năng của một điều tra viên linh dị khiến cô quên đi cơn đau đớn thể xác, nâng súng nổ liên tiếp ba phát đạn.
“Đoành! Đoành! Đoành!”
Ba tia sáng bạc tịnh hóa xé rách màn mưa, lao thẳng vào luồng sương đen. Thế nhưng, đúng như Lâm Phong dự đoán, những viên đạn muối bạc vừa chạm vào làn chướng khí liền bị vô số khuôn mặt đói khát tranh nhau cắn xé, nuốt chửng hoàn toàn. Linh lực tịnh hóa của đạn chỉ kịp tạo ra vài vệt sáng mờ nhạt rồi tắt lịm trong màn oán khí dày đặc vô tận.
“Không có tác dụng sao?!” Tô Thanh Hà bàng hoàng, bước chân loạng choạng lùi lại.
Luồng sương đen ăn mòn dương khí sau khi nuốt chửng đạn bạc càng trở nên hung hãn hơn, lao đến sát người cô. Hơi lạnh thấu xương của cái chết đã áp sát khuôn mặt nhợt nhạt của nữ điều tra viên.
Lâm Phong không chần chừ, tay trái vội vàng rút từ trong túi áo đũi ra một lá bùa màu vàng—Bùa hộ mệnh tro hương Bạch Mã do anh tự tay vẽ bằng mực chu sa trộn tro hương thần đền. Anh dồn chút linh lực ít ỏi còn lại vào đầu ngón tay, ném mạnh lá bùa ra trước mặt Tô Thanh Hà.
“Bạch Mã trấn trạch, xua đuổi yêu tà! Khởi!”
Lá bùa vàng rực sáng lên một luồng ánh sáng vàng kim ấm áp, tạo ra một lá chắn ánh sáng nhỏ rộng một mét trước mặt hai người. Thế nhưng, luồng sương đen của Quỷ đói Ngõ Gạch quá nồng đậm và hung hãn. Ngay khi chạm vào lá chắn, oán khí cuồng bạo tích tụ ngàn năm lập tức dập tắt hoàn toàn luồng ánh sáng vàng kim. Lá bùa hộ mệnh chưa kịp phát huy tác dụng đã bị tà khí ăn mòn đen kịt, tự động bốc cháy thành tro tàn rơi rụng xuống vũng nước mưa sũng nước.
“Phụt!”
Lâm Phong bị lực phản phệ dội ngược lại, lồng ngực đau nhói, ho ra một ngụm máu nhạt màu xám. Cánh tay phải hoại tử của anh bị chấn động mạnh, các vệt gân đen điên cuồng lan rộng lên đến bả vai, gây ra cơn đau bỏng lạnh như muốn xé rách da thịt anh.
“Lâm Phong!” Tô Thanh Hà lao đến đỡ lấy anh, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
“Không sao... kết giới tiệm... và bùa chú thông thường không thể chặn được nó,” Lâm Phong thở dốc, đôi mắt xanh U Minh nhìn chăm chằm vào Quỷ đói đang từ từ áp sát. “Thực thể này không có thực thể vật lý, nó là hiện thân của oán hận đói khát. Chỉ có thể dùng sức mạnh địa ngục để đối phó.”
Nghiến răng chịu đựng cơn đau đớn thể xác đang gặm nhấm phách thể, Lâm Phong nhắm chặt mắt, tập trung ý chí tinh thần lực vào vết sẹo khế ước hình ngọn lửa trên lưng. Vết sẹo rực sáng rực đỏ xuyên qua lớp áo đũi ướt sũng mưa bão, tỏa ra hơi lạnh u minh uy nghiêm.
“Chiếc bóng... thức tỉnh!”
Lâm Phong gầm lên một tiếng. Ngay lập tức, chiếc bóng dưới chân anh—vốn đang mờ nhạt và suy kiệt sau trận chiến trước—nhận được linh lực từ huyết mạch Thủ Kho bộc phát, bỗng nhiên rung động dữ dội. Nó tự kéo dài, uốn lượn độc lập trên nền đất đóng băng đen, rồi dựng đứng lên thành một dải bóng tối khổng lồ, bao bọc lấy cả Lâm Phong và Tô Thanh Hà bên trong, tạo thành một lá chắn bóng tối vòm vững chắc.
“Uỳnh!”
Luồng sương đen của Quỷ đói va đập mạnh vào khiên bóng tối, phát ra những tiếng kèn kẹt, rít gào ghê rợn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Những khuôn mặt đói khát điên cuồng cào xé lớp màng bóng tối, để lại những vết cào rỉ ra tà khí xám xịt. Mỗi lần khiên bóng tối bị cào xé, Lâm Phong lại cảm thấy đầu óc mình như bị búa bổ, linh hồn run rẩy dữ dội.
“Không ổn rồi... chiếc bóng của anh đang bị ăn mòn rạn nứt!” Tô Thanh Hà dùng Nhãn quan âm dương nhìn thấy rõ ràng kết cấu khiên bóng tối đang xuất hiện những vết nứt li ti màu xám đen. “Linh lực của anh đã cận kề giới hạn rồi, nếu tiếp tục duy trì lá chắn này, phách thể của anh sẽ bị hủy hoại trước khi kết giới vỡ!”
Lâm Phong biết cô nói đúng. Vai phải hoại tử của anh đã hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, tà độc đang lan dần về phía tim. Sức mạnh Thủ Kho sơ tỉnh chỉ duy trì được trong thời gian ngắn, và chiếc bóng của anh không thể phòng thủ thụ động mãi dưới sự tấn công vô hạn của hàng vạn vong hồn đói khát.
Anh nhìn thẳng vào khối oán khí khổng lồ của Quỷ đói Ngõ Gạch đang gầm rú phía trước. Đôi mắt xanh U Minh của anh lóe lên một tia quyết đoán tàn nhẫn.
“Muốn nuốt chửng dương khí của ta sao? Để xem... ai nuốt chửng ai!”
Lâm Phong khàn giọng nói, bàn tay trái quấn chỉ đỏ vươn thẳng ra trước mặt. Anh không duy trì khiên bóng tối nữa, mà cưỡng chế mở rộng kết giới bóng tối ra xung quanh.
“Chiếc bóng... Nuốt chửng oán khí!”
Nhận được mệnh lệnh tàn khốc của chủ nhân, dải bóng tối khổng lồ bao quanh hai người bỗng nhiên biến đổi hình dạng. Nó không còn là một tấm khiên vòm phòng thủ, mà co cụm lại, rồi bộc phát thành một quái thú bóng tối khổng lồ không có hình dạng cố định, há cái miệng rộng đen ngỏm như một hố đen vũ trụ lao thẳng về phía Quỷ đói Ngõ Gạch.
“Gào!!!”
Quỷ đói Ngõ Gạch cảm nhận được mối đe dọa từ thực thể bóng tối mang căn tính địa ngục, liền gào rú điên cuồng, phun ra toàn bộ luồng sương đen cuồn cuộn để chống trả. Thế nhưng, trước sức mạnh nuốt chửng tối cao của dòng họ Thủ Kho Địa Ngục, mọi oán khí phàm trần đều trở nên vô nghĩa.
Quái thú bóng tối lao vào lòng chướng khí, điên cuồng há miệng nuốt chửng từng luồng sương đen, từng khuôn mặt đói khát vào sâu trong lòng bóng đêm vô tận. Tiếng khóc la thảm thiết của hàng vạn vong hồn đói khát vang dội khắp ngõ tối, rồi lịm dần khi bị bóng tối của Lâm Phong đồng hóa và tịnh hóa triệt để.
Chính vào khoảnh khắc chiếc bóng nuốt chửng lõi năng lượng của Quỷ đói, Lâm Phong đột ngột quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Một cơn đau đớn khủng khiếp bùng phát ngay giữa trung khu thần kinh của anh, như thể có một bàn tay bằng sắt nóng bỏng đang thò vào đại não, thô bạo giật đứt một sợi dây ký ức quan trọng.
*“A!!!”*
Lâm Phong hét lên một tiếng thảm thiết, dòng lệ máu chảy dài từ hai bên khóe mắt xám tro.
Trong tâm thức của anh, một mảng ký ức tuổi thơ tươi đẹp bỗng nhiên bị nhòe đi. Anh nhìn thấy hình ảnh một cậu bé mười tuổi đang cười rạng rỡ, tay nắm chặt lấy tay cha và mẹ đi dạo giữa công viên Thủ Lệ lộng gió. Anh nhớ rõ tiếng cười ấm áp của cha Lâm Hoài Nam, nhớ rõ cái xoa đầu dịu dàng của mẹ Nguyễn Thị Mai, nhớ rõ mùi vị ngọt ngào của chiếc kem ốc quế đầu tiên được cha mua cho...
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, một làn sương mù đen xám từ chiếc bóng bùng lên, thô bạo xóa nhòa toàn bộ mảng ký ức ấy. Khuôn mặt của cha, nụ cười của mẹ, tiếng cười đùa vui vẻ của tuổi thơ—tất cả đều tan rã thành tro bụi xám xịt, biến mất vĩnh viễn khỏi trí nhớ của anh như thể chưa từng tồn tại.
Cái giá tích lũy của sức mạnh bảo mệnh đã được trích xuất. Anh đã dùng chính ký ức hạnh phúc nhất của tuổi thơ để làm thức ăn nuôi dưỡng chiếc bóng chiến đấu.
“Lâm Phong! Lâm Phong! Anh có sao không?!”
Tiếng gọi hốt hoảng của Tô Thanh Hà vang lên bên tai anh, kéo anh trở lại thực tại lạnh lẽo. Lâm Phong thở hổn hển, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt không còn một tia huyết sắc. Đôi mắt anh trống rỗng, ngơ ngác nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Anh biết mình vừa mất đi một điều gì đó cực kỳ trân quý, nhưng anh thậm chí không thể nhớ nổi đó là điều gì.
“Tôi... tôi không sao...” Lâm Phong gượng dậy, giọng nói khàn đặc, vô hồn.
Anh nhìn ra phía đầu Ngõ Gạch. Làn sương mù chướng khí dày đặc và khối oán khí khổng lồ của Quỷ đói Ngõ Gạch đã bị chiếc bóng nuốt chửng hoàn toàn, để lại một khoảng không gian trống trải, lạnh lẽo. Lối vào sào huyệt của Ngô Thế Vinh đã mở ra ngay trước mắt họ—một cánh cửa gỗ mục nát, bám đầy bùa chú đen ngỏm nằm sâu trong con ngõ cụt rêu phong.
“Vượt qua được rồi...” Tô Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm, cô vịn vào vai anh để đứng vững. “Chúng ta mau vào trong thôi, thời gian của Khánh Chi không còn nhiều...”
Thế nhưng, lời nói của cô bỗng nhiên dừng lại đột ngột.
“Khụ... khụ... khụ!”
Tô Thanh Hà bất ngờ quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Cô ho khan liên tục, từng tiếng ho nặng nề, đau đớn vang lên giữa tiếng mưa giông rền rĩ.
Bàn tay cô run rẩy đưa lên che miệng, nhưng khi cô bỏ tay ra, Lâm Phong bàng hoàng nhìn thấy trong lòng bàn tay cô đầy những vệt dịch lỏng màu đen kịt, bốc lên làn khói xám nhạt ma quái. Đó không phải là máu phàm trần, mà là tà độc ve sầu đã ăn mòn sâu vào phổi cô.
“Thanh Hà! Cô...”
Lâm Phong vội vàng quỳ xuống bên cạnh cô. Nhãn quan âm dương của anh nhìn thấy rõ ràng luồng khí xanh lục nhạt bảo hộ quanh người cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng oán khí màu đen xám của ve sầu đang điên cuồng xâm nhập, tàn phá hệ thống kinh mạch phách thể của cô. Trận pháp phòng ngự của Ngô Thế Vinh kích hoạt lúc nãy đã ngầm hạ độc vào phổi cô thông qua làn sương chướng khí mà cô không hề hay biết.
“Khụ... khụ... tôi... tôi không sao...” Tô Thanh Hà ngước khuôn mặt trắng bệch, dòng máu đen rỉ ra từ khóe môi cô. “Đừng lo cho tôi... mau cứu... Khánh Chi...”
Nói rồi, cơ thể cô mềm nhũn, đổ gục hoàn toàn vào vòng tay của Lâm Phong, hơi thở yếu ớt đến mức gần như tắt lịm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!