Nhạc nềnSpook5

Khế Ước Quá Hạn Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao găm xương thú nguyền rủa rỉ nước đen chỉ còn cách ngực Lâm Phong đúng ba phân, hơi lạnh tử khí đã xuyên qua lớp áo đũi trắng mỏng manh, áp thẳng vào da thịt anh một cảm giác buốt nhói đến tận cùng xương tủy.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thế giới của Lâm Phong dường như chậm lại. Anh không ngửi thấy mùi máu tanh nồng của chính mình, cũng không nghe thấy mùi mưa bụi ngai ngái bốc lên từ những kẽ gạch rêu phong của ngõ Tạm Thương. Khứu giác của anh đã bị tước đoạt hoàn toàn như một cái giá phải trả cho phiên giao dịch trước. Thế nhưng, tất cả các giác quan còn lại của anh lại nhạy bén đến mức tàn khốc. Anh có thể nhìn thấy từng giọt nước mưa đen đúa, nhớp nháp oán khí đang trượt dài trên lưỡi dao găm bằng xương thú của Phan Vĩnh. Anh có thể nghe thấy tiếng rít gào run rẩy của linh hồn ác quỷ bị giam cầm trong món hung khí ấy.


Lâm Phong muốn gọi chiếc bóng bảo mệnh của mình lên để hóa hình thành lá chắn bóng tối. Thế nhưng, sâu trong tâm thức, anh nhận ra một sự thật cay đắng: chiếc bóng hộ mệnh dưới chân anh giờ đây chỉ là một dải đen mờ nhạt, kiệt quệ hoàn toàn sau khi đã nuốt chửng lượng oán khí khổng lồ từ đàn trùng độc ve sầu của Vũ Đức Mạnh cách đây ít phút. Nó bất lực co rúm lại, không thể nhúc nhích.


Phan Vĩnh—gã sát thủ chuyên nghiệp của thế giới ngầm siêu nhiên—nở một nụ cười lạnh lùng dưới lớp khăn che mặt đen kịt. Đôi mắt gã lóe lên sát khí tột cùng của một kẻ đã quen đoạt mạng người bằng những khế ước máu.


“Chết đi, gã chưởng quầy tập sự!”


Lâm Phong không thể lùi bước. Phía sau lưng anh, Tô Thanh Hà vẫn đang bất tỉnh nhân sự bên trong chiếc kén Chỉ ngũ sắc tịnh hóa. Nếu anh tránh né nhát dao này, lưỡi dao nguyền rủa chắc chắn sẽ đâm xuyên qua kén chỉ, cướp đi sinh mạng của cô điều tra viên tội nghiệp.


Nghiến chặt răng, Lâm Phong dồn toàn bộ sức lực còn sót lại vào chân trái, cưỡng chế xoay người một góc nghiêng hiểm hóc.


“Xoẹt!”


Nhát dao của Phan Vĩnh đi chệch hướng, không đâm trúng tim nhưng lưỡi dao sắc lạnh, rỉ nước đen oán độc đã chém sượt qua bả vai phải của Lâm Phong. Vết thương lập tức bộc phát dữ dội. Nước độc từ xương thú nguyền rủa ăn mòn lớp áo đũi, ngấm thẳng vào da thịt anh. Một luồng hoại tử đen kịt, tanh tưởi lan nhanh như những vệt rết bò quanh vai phải, rỉ ra thứ nước dịch màu đen hôi thối. Cơn đau bỏng lạnh ập đến dữ dội đến mức Lâm Phong suýt chút nữa đã buông rơi Thước Định Hồn trên tay trái.


“Ồ? Né được sao?” Phan Vĩnh khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên. Thế nhưng gã không hề dừng lại. Lợi dụng đà lướt tới, gã xoay cổ tay, lưỡi dao găm xương thú vẽ ra một đường vòng cung chết chóc thứ hai, hướng thẳng vào cuống họng của Lâm Phong.


Lâm Phong ngã quỵ một bên gối xuống nền gạch sũng nước mưa. Vai phải của anh đã hoàn toàn mất cảm giác vật lý, tà độc đang điên cuồng tấn công vào hệ thống kinh mạch, khiến nửa thân người anh tê dại. Đối mặt với nhát dao kết liễu đang lao đến gần, trong lòng Lâm Phong không có nỗi sợ hãi, chỉ có một nỗi căm hận tột cùng. Anh hận sự bất lực của bản thân, hận những kẻ trốn nợ nghiệp chướng đã dồn ép gia đình anh vào đường cùng, hận kẻ đứng sau đang muốn cướp đi chiếc Cân Nhân Quả gia truyền.


“Khánh Chi... Anh không thể chết ở đây...”


Ký ức về khuôn mặt gầy gò, trắng bệch của đứa em gái đang nằm trên giường bệnh bệnh viện Bạch Mai bùng lên như một ngọn lửa sưởi ấm tâm trí đang dần đóng băng của anh.


Chính vào khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mờ nhạt nhất, vết sẹo khế ước hình ngọn lửa trên lưng Lâm Phong—ấn ký ngàn năm của dòng họ “Thủ Kho Địa Ngục”—đột ngột rực sáng rực rỡ xuyên qua lớp áo đũi rách nát.


Một cơn đau đớn khủng khiếp, như thể có ai đó đang đổ chì nóng chảy dọc theo xương sống của Lâm Phong bùng phát. Thế nhưng đi kèm với cơn đau ấy là một luồng linh lực u minh khổng lồ, lạnh lẽo và uy nghiêm tột độ tràn vào huyết quản anh. Trạng thái “Thủ Kho sơ tỉnh” đã thức tỉnh lần đầu tiên.


“Uỳnh!”


Một luồng hơi lạnh địa ngục, mang theo sắc xanh xám của cõi u minh từ vết sẹo trên lưng Lâm Phong bùng nổ, quét sạch sương mù xung quanh trong bán kính năm mét. Mặt đất ngõ Tạm Thương lập tức bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng màu đen xám.


Lưỡi dao găm xương thú nguyền rủa của Phan Vĩnh chỉ còn cách cổ họng Lâm Phong đúng một phân thì đột ngột khựng lại. Toàn bộ không gian xung quanh gã sát thủ như bị đông cứng bởi một thế lực vô hình tối cao. Phan Vĩnh trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy cánh tay cầm dao của mình từ từ bị một lớp băng đen bao phủ, đóng băng hoàn toàn chuyển động của gã giữa không trung.


“Cái... cái gì thế này?! Sức mạnh này...” Phan Vĩnh lắp bắp, giọng nói run rẩy tột độ.


Lâm Phong từ từ đứng dậy. Đôi mắt xám tro của anh giờ đây đã chuyển sang một màu xanh U Minh sâu thẳm, lạnh lùng và không mang theo một chút cảm xúc phàm trần nào. Khí chất của anh hoàn toàn thay đổi, không còn là gã thanh niên gầy gò, yếu ớt của phố cổ, mà là hiện thân của một Phán Quan tối cao đang gánh vác luật lệ sinh tử.


“Ngươi dám dùng tà khí địa ngục để mưu sát Thủ Kho?” Giọng nói của Lâm Phong vang lên, trầm đục, vang vọng trực tiếp vào tâm linh phách của Phan Vĩnh thông qua linh lực huyết mạch.


“Rắc... rắc... xoảng!”


Chiếc dao găm xương thú nguyền rủa—món hung khí cấp trung chứa đựng oán hồn ác thú—dưới áp lực của luồng hơi lạnh địa ngục bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt, rồi nổ tung thành trăm mảnh vụn xương trắng xóa rơi lả tả xuống đất. Lực phản phệ từ món pháp bảo bị hủy hoại dội ngược lại, bẻ gãy nát toàn bộ xương ngón tay và cổ tay phải của Phan Vĩnh.


“A!!!”


Gã sát thủ hét lên một tiếng thảm thiết, ngã nhào ra đất, ôm lấy cánh tay phải đang chảy máu đen ròng ròng, cơ thể run rẩy dữ dội vì luồng âm khí lạnh thấu xương đang ăn mòn phách thể gã. Gã nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt sợ hãi tột cùng, như thể đang nhìn thấy một Diêm Vương sống bước ra từ cõi chết.


“Nói. Ai thuê ngươi?” Lâm Phong bước lên một bước, Thước Định Hồn trên tay trái khẽ gõ nhẹ xuống mặt đất đóng băng đen. Một luồng sóng âm tịnh hóa lan tỏa, ép chặt linh thể Phan Vĩnh xuống sát đất, khiến gã không thể cử động dù chỉ một ngón tay.


“Là... là Nguyễn Bá Đại... và Ngô Thế Vinh...” Phan Vĩnh vừa ho ra máu đen vừa run rẩy khai nhận. “Nguyễn Bá Đại muốn cướp Cân Nhân Quả để xóa nợ khế ước máu... Ngô Thế Vinh hứa sẽ giúp gã tịnh hóa thọ mệnh... Xin chưởng quầy tha mạng... Tôi chỉ làm theo khế ước ngầm...”


Lâm Phong lạnh lùng nhìn gã sát thủ đã bị phế bỏ hoàn toàn tà thuật. Anh không ra tay giết gã. Luật nhân quả của Âm Dương Các cấm sát sinh vô tội bằng bạo lực thế tục, kẻ ác tự có cán cân phán quyết.


Anh quay sang phía tế đàn rách nát của Vũ Đức Mạnh trong Ngõ Gạch. Chiếc hòm sành nhỏ màu đen vẫn nằm im lìm giữa đống đổ nát. Lâm Phong lết thân xác đang kiệt quệ linh lực sau màn bộc phát huyết mạch, vươn bàn tay trái run rẩy nhặt chiếc hòm sành lên.


Khi ngón tay anh chạm vào nắp hòm, bùa chú phong ấn tự động tan rã dưới máu Thủ Kho còn dính trên tay anh. Nắp hòm mở ra, lộ ra một cuộn giấy da người cổ xưa, tỏa ra luồng oán khí màu xám xịt nhạt. Lâm Phong mở cuộn giấy ra, trên đó hiện rõ những dòng chữ Nho viết bằng máu khô đen:


*“Khế ước thế chấp thọ mệnh: Ngô Thế Vinh thế chấp 120 năm thọ thọ mệnh phàm nhân... Người nhận thế chấp: Âm Dương Các... Hạn định: Canh ba ngày mùng 1 tháng cô hồn...”*


Đây chính là khế ước gốc quá hạn của Ngô Thế Vinh! Vật chứng tối cao trói buộc sinh mạng của gã tà sư 120 tuổi.


Lâm Phong khẽ siết chặt cuộn khế ước da người trong tay, lòng tràn ngập một tia hy vọng. Chỉ cần mang cuộn khế ước này về tiệm, dùng Cân Nhân Quả để thực hiện phiên phán quyết tước đoạt thọ mệnh, anh có thể thu hồi toàn bộ tuổi thọ lậu của Vinh để chữa trị dứt điểm chứng thối rữa linh hồn cho em gái Khánh Chi.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


“Reng... Reng... Reng...”


Tiếng chuông điện thoại di động trong túi quần Lâm Phong đột ngột vang lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí u tịch của ngõ tối. Màn hình hiển thị số điện thoại của Bệnh viện Bạch Mai. Lâm Phong vội vàng áp điện thoại lên tai trái bằng bả vai, bàn tay phải tê dại cố gắng bấm nút nghe.


“Alô... Lâm Phong phải không?!” Giọng nói hốt hoảng, khóc không thành tiếng của y tá Lan vang lên qua làn sóng điện thoại chập chờn, staticky liên tục. “Mau... mau đến bệnh viện đi! Kết giới chỉ đỏ... kết giới chỉ đỏ quanh giường bệnh của Khánh Chi đột ngột bốc cháy dữ dội rồi tan biến hoàn toàn rồi!”


“Cái gì?!” Lâm Phong cảm thấy tim mình như ngừng đập, toàn thân run rẩy.


“Bác sĩ Hùng đang cố gắng hồi sức cấp cứu... nhưng không có tác dụng!” Giọng y tá Lan gào lên trong tiếng còi báo động hỗn loạn ở đầu dây bên kia. “Các vệt gân đen hoại tử trên cơ thể con bé đang bộc phát điên cuồng, lan nhanh từ cổ chân lên đến ngực rồi! Có... có một luồng oán khí màu đen xám cực mạnh đang bao phủ lấy phòng bệnh, chúng tôi không thể tiếp cận gần... Bác sĩ Hùng nói linh hồn con bé đang bị một thế lực từ xa cưỡng chế rút đi... Lâm Phong, mau cứu con bé!”


“Tút... tút... tút...”


Cuộc gọi bị cắt đứt đột ngột do từ trường oán khí cực mạnh làm nghẽn hoàn toàn tín hiệu.


Lâm Phong đứng chết lặng giữa ngõ tối Tạm Thương. Điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống vũng nước mưa, vỡ tan màn hình. Lời nguyền thối rữa linh hồn của Khánh Chi đã bộc phát hoàn toàn trước thời hạn đóng băng. Trận Pháp Phong Ấn Chỉ Đỏ bảo vệ em gái đã bị phá hủy.


Lâm Phong cúi đầu nhìn cuộn khế ước da người của Ngô Thế Vinh trong tay. Anh nhìn thấy những dòng chữ máu trên khế ước bỗng dưng rực sáng lên một màu đỏ ma quái, như thể đang cười nhạo sự bất lực của anh.


Anh lập tức hiểu ra tất cả. Ngô Thế Vinh biết khế ước gốc đã bị thu hồi, gã biết mình sắp đối mặt với cái chết khi thời hạn canh ba kết thúc. Vì vậy, gã đã điên cuồng kích hoạt nghi thức hiến tế cuối cùng ngay tại sào huyệt của mình, dùng sợi tơ nhân quả nguyền rủa để cưỡng chế rút sạch linh hồn và thọ mệnh còn lại của Khánh Chi hòng duy trì thân xác thối rữa của bản thân.


Nỗi tuyệt vọng tột cùng trong lòng Lâm Phong trong tích tắc biến thành một luồng sát khí ngút trời, lạnh lẽo và sắc bén hơn cả băng tuyết địa ngục. Đôi mắt xanh U Minh của anh rực sáng rực rỡ, vết sẹo khế ước trên lưng rít lên những tiếng rền rĩ uy nghiêm.


Cẩn trọng gác tiệm? Luật lệ âm dương sòng phẳng?


Vào khoảnh khắc em gái anh cận kề cái chết, tất cả những quy tắc ấy đều trở nên vô nghĩa. Anh không cần phải chờ đợi đến phiên giao dịch canh ba tại tiệm nữa. Anh sẽ mang theo Cân Nhân Quả, tiến thẳng vào sào huyệt Ngõ Gạch của Ngô Thế Vinh để thực hiện một phiên phán quyết nợ nghiệp tối cao bằng chính máu và mạng sống của mình.


Lâm Phong quay lại, cúi xuống bế xốc Tô Thanh Hà vẫn đang bất tỉnh lên bả vai trái không bị thương. Anh nhìn chằm chằm về hướng sào huyệt Ngõ Gạch đang bị bao phủ bởi một cột khói oán khí đen ngút trời phía xa.


“Ngô Thế Vinh... Nợ máu phải trả bằng máu. Hôm nay, ta sẽ dùng cán cân nhân quả để nghiền nát linh hồn ngươi!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!