Nhạc nềnSpook5

Tiệm Cũ Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn cuối thu của Hà Nội bao giờ cũng mang theo cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy, nhuộm xám những bức tường vôi lở loét của ba mươi sáu phố phường. Phố Hàng Bạc lúc chiều tà chìm trong một thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù phát ra từ những cột đèn đường rỉ sét. Những mái ngói rêu phong san sát nhau như những chiếc vảy xám của một con rồng già đang ngái ngủ dưới làn sương mù ẩm ướt. Nằm sâu trong một con ngõ nhỏ tối tăm, tiệm đồ cổ Âm Dương Các hiện lên với vẻ ngoài rách nát, cánh cửa gỗ lim đen kịt đã nứt nẻ nhiều đường, bảng hiệu bằng gỗ sơn mài bám đầy bụi bặm chỉ còn loáng thoáng sắc son đỏ cũ kỹ của ba chữ Nho: "Âm Dương Các".


Lâm Phong ngồi sau chiếc bàn gỗ gụ thô mộc, ngón trỏ tay phải của anh quấn một sợi chỉ đỏ mỏng manh liên kết chặt chẽ với số mệnh của mình. Đôi mắt anh thâm quầng vì những đêm mất ngủ, gọng kính tròn cổ điển hơi trễ xuống sống mũi thanh tú, che giấu ánh nhìn sắc bén của một kẻ vừa tốt nghiệp ngành sử học. Đáng lẽ ra, anh phải ngồi trong thư viện quốc gia dịch thuật những trang gia phả cổ, chứ không phải ở đây, gánh vác cái tiệm cầm đồ rách nát này sau khi cha anh – Lâm Hoài Nam – đột ngột mất tích không một dấu vết để lại.


"Phong! Mày còn lỳ lợm đến bao giờ?"


Một tiếng rầm vang dội cắt đứt bầu không khí u tịch của gian tiệm. Cánh cửa gỗ lim bị đẩy mạnh, Lâm Hoài Bắc bước vào. Gã chú họ tham lam của Phong khoác một chiếc áo gió xộc xệch bốc mùi rượu nồng nặc, khuôn mặt mập mạp đỏ gay vì kích động, đôi mắt lấm lét đảo liên tục quanh những kệ gỗ bày biện vài món đồ đồng giả cổ bám bụi. Theo sau gã là hai gã thanh niên bặm trợn, tay lăm lăm những thanh gậy sắt quấn băng keo đen đầy đe dọa.


Lâm Phong không ngước mắt, ngón tay thon dài của anh vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ gụ theo một nhịp điệu đều đặn, chậm rãi. "Chú Bắc, cháu đã nói rồi. Đây là nhà của cha cháu để lại. Khi chưa có tin tức của ông ấy, cháu tuyệt đối không bán."


"Tin tức cái con khỉ!" Lâm Hoài Bắc đập mạnh một xấp giấy tờ giả xuống mặt bàn gỗ, nước bọt văng tung tóe. "Thằng Nam nó trốn nợ cờ bạc biệt tích rồi! Nó đã ký giấy thế chấp căn nhà này cho tao từ ba năm trước để lấy tiền chung độ. Đây! Chữ ký rành rành, dấu đỏ của phường hẳn hoi! Mày không ký giấy bàn giao nhà hôm nay, tao cho đàn em dỡ cái tiệm rách này ra!"


Lâm Phong khẽ đẩy gọng kính tròn, đưa tay cầm xấp giấy tờ lên. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ in mực đen nhòe nhoẹt. Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi chàng thanh niên 23 tuổi. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, dùng kiến thức sử học và văn tự cổ để vạch trần sơ hở pháp lý của xấp giấy tờ giả mạo.


"Chú Bắc, chú làm giả giấy tờ thì cũng nên tìm hiểu lịch sử một chút." Giọng Phong trầm tĩnh, đều đều nhưng mang theo lực áp chế vô hình. "Tờ giấy này ghi ngày ký là ngày 12 tháng 4 năm 2022. Nhưng con dấu đỏ này lại là mẫu dấu của Ủy ban Nhân dân Phường Hàng Bạc cũ trước khi sáp nhập địa giới hành chính vào năm 2021. Hơn nữa, chất liệu giấy này là giấy bãi bằng loại mỏng mới sản xuất từ cuối năm ngoái, hoàn toàn không phải loại giấy tái chế màu ngà của ba năm trước. Chú muốn cháu chỉ ra thêm năm điểm sai sót về mặt niên đại hành chính nữa không?"


Sắc mặt Lâm Hoài Bắc lập tức chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Gã không ngờ gã cháu họ mọt sách của mình lại có thể tinh tường đến mức nhìn ra những kẽ hở mà gã đã tốn cả triệu bạc thuê người làm giả ở chợ đen đường tàu.


"Mày... thằng ranh con!" Hoài Bắc hóa giận thành thẹn, gã quay sang giật lấy thanh gậy sắt từ tay gã đàn em, trợn mắt quát: "Tao đéo cần biết giấy thật hay giả! Hôm nay mày không ký, tao đập gãy chân mày giống như con em gái mày đang nằm chờ chết ở bệnh viện Bạch Mai kia kìa!"


Thanh gậy sắt rít gió vung lên, nhắm thẳng vào bả vai Lâm Phong. Thế nhưng, thanh gậy chưa kịp hạ xuống thì một bàn tay khô gầy như vỏ cây khô đã vươn ra từ bóng tối phía sau quầy, nắm chặt lấy cổ tay Lâm Hoài Bắc như gọng kìm bằng thép.


Lão A Phúc xuất hiện. Lão gia nhân câm mặc chiếc áo cộc tay màu xám tro, khuôn mặt nhăn nheo không một chút cảm xúc, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài Bắc. Một luồng hơi lạnh thấu xương tỏa ra từ người lão, mang theo âm công hộ vệ cực thịnh của một kẻ gác cửa âm dương lâu năm. Cái nhìn lạnh thấu xương của lão như một lưỡi dao băng giá cắm thẳng vào linh hồn đối phương, khiến hai gã thanh niên bặm trợn đi theo sau cũng phải run rẩy lùi lại một bước.


"Cút... Cút ra!" Lâm Hoài Bắc hoảng sợ giật mạnh tay ra, gã lùi lại sát cửa, khuôn mặt biến dạng vì tức giận và sợ hãi. Gã chỉ tay vào Lâm Phong, nghiến răng kèn kẹt: "Được lắm! Mày cậy có lão già này bảo vệ đúng không? Để tao xem cái tiệm rách này trụ được bao lâu! Canh ba đêm nay, mày sẽ biết tay tao!"


Nói xong, gã cùng hai tên đàn em lật đật chạy biến vào cơn mưa phùn đang ngày càng nặng hạt ngoài phố Hàng Bạc, để lại một khoảng lặng u tối trong tiệm đồ cổ.


Bóng tối bao trùm lấy phố cổ Hà Nội. Khi chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính treo góc tiệm điểm đúng mười hai giờ đêm – thời điểm canh ba bắt đầu – cơn mưa ngoài trời bỗng ngưng bặt một cách kỳ lạ. Không gian xung quanh Âm Dương Các chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, một thứ im lặng tịch mịch đến mức Lâm Phong có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.


Quy tắc canh ba bắt đầu có hiệu lực.


Từ phía hiên nhà, chiếc đèn lồng đỏ cũ kỹ treo trước cửa tiệm bỗng tự động thắp sáng. Nhưng ngọn lửa bên trong không mang sắc đỏ ấm áp của dương gian, mà là một ngọn lửa màu xanh biếc, lạnh lẽo và ma mị – ngọn lửa của âm ty tự động kích hoạt trạng thái U Minh giới.


Lâm Phong rùng mình đứng dậy. Anh cảm thấy thế giới xung quanh mình đang dịch chuyển sang một không gian khác. Những bức tường gỗ của tiệm cầm đồ dường như mờ đi, sương mù xám nhạt từ dưới khe sàn gỗ từ từ bốc lên, bao phủ lấy toàn bộ không gian. Lão A Phúc lặng lẽ bước đến bên cạnh Lâm Phong. Lão dùng Câm Ngôn Thuật truyền ý nghĩ thẳng vào tâm trí anh: "Chưởng quầy tập sự, đến giờ mở tiệm. Khế ước đầu tiên của dòng họ đang chờ cậu kích hoạt."


Lão dẫn Phong đi vào gian phòng trong, nơi đặt chiếc Cân Nhân Quả cổ kính. Gian phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng xanh biếc từ chiếc đèn lồng ngoài hiên hắt vào qua khe cửa. Chiếc cân đồng cổ kính tự thăng bằng một cách kỳ lạ giữa không trung mà không cần bệ đỡ. Khi Lâm Phong tiến lại gần, anh cảm thấy một áp lực tâm linh khổng lồ đè nặng lên vai, khiến hơi thở của anh trở nên dồn dập.


Lâm Phong đưa ngón trỏ tay phải của mình lên đĩa cân bên phải. Anh cố gắng đẩy chiếc Cân Nhân Quả ra xa vì nỗi sợ hãi mơ hồ, nhưng máu huyết mạch Thủ Kho trong người anh tự động bị đĩa cân thu hút không thể cưỡng lại. Sợi chỉ đỏ quấn quanh ngón tay đột ngột siết chặt, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, nhỏ xuống đĩa cân đồng cổ.


"Keng!"


Một tiếng chuông đồng vang dội từ hư vô, làm rung chuyển toàn bộ không gian U Minh giới của tiệm cầm đồ. Giọt máu vừa chạm vào đĩa cân liền bị hấp thụ hoàn toàn. Lớp rỉ sét màu xanh lục trên Cân Nhân Quả bắt đầu bong tróc, rơi rụng lả tả xuống mặt bàn đá, lộ ra chất đồng đen âm ty lấp lánh những hoa văn cổ tự uốn lượn. Sợi chỉ đỏ nhân quả xuất hiện rõ nét, trói buộc thọ mệnh của Lâm Phong vào tiệm cầm đồ Âm Dương Các.


Ngay khi khế ước huyết chỉ được thiết lập, Lâm Phong bỗng nhận ra một sự thay đổi đáng sợ trên cơ thể mình. Anh cố hít một hơi thật sâu, nhưng mùi gỗ mục ẩm ướt, mùi nhang trầm ấm áp đặc trưng của tiệm bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Anh bị mất khứu giác tạm thời trong vòng 24 giờ ngay sau khi giọt máu đầu tiên chạm vào đĩa cân.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi chưa kịp kéo dài thì một tiếng rắc gãy sắc nhọn vang lên từ phía cửa sau tiệm cầm đồ. Hòn đá trấn trạch đặt ở cửa sau bỗng rung chuyển dữ dội. Chữ bùa đỏ rực khắc trên đá nhấp nháy liên tục rồi mờ dần đi dưới một luồng tà khí màu đen kịt đang từ dưới móng nhà phun trào lên.


Lá bùa yếm giấu dưới móng tiệm do Lâm Hoài Bắc lén đặt dưới sự dụ dỗ của tà sư Ngô Thế Vinh đã chính thức bị kích hoạt! Từ vết nứt dưới móng nhà, luồng oán khí đen kịt bốc lên cuồn cuộn như một con hắc long hung hãn. Nó không tấn công Lâm Phong hay Lão A Phúc, mà như có linh tính, nó xoay tròn một vòng giữa không trung rồi lao vút ra ngoài cửa sổ, hướng thẳng về phía Nam thành phố – nơi bệnh viện Bạch Mai tọa lạc, trực chỉ hướng giường bệnh của em gái Lâm Khánh Chi!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!