Mê Lộ Cống Ngầm
Tiếng động cơ phản lực gầm rú nặng nề của tàu kéo "Sao Chổi" xé rách màn đêm tịch liêu, rà quét qua các khe hở thông gió của trạm điện tối tăm. Luồng gió từ cánh quạt đẩy áp lực cao thổi thốc những đám bụi than rỉ sét bay mù mịt trong không gian buồng điều khiển trung tâm Trạm điện phân khu 12.
Trần Phong lao ra khỏi buồng lái ngay khi con tàu kéo cũ kỹ vừa khớp vào bệ phóng kỹ thuật bên ngoài cửa sổ tầng ba. Gương mặt sạm đen bám đầy dầu mỡ của gã co rúm lại khi nhìn thấy Vũ Hải đang nằm bất tỉnh trên sàn thép, mắt trái rỉ máu liên tục dưới thấu kính đục bị nứt vỡ, bả vai trái cháy sém loang lổ bởi phát đạn laser của Lê Mạnh.
"Mẹ kiếp, Hải! Tỉnh lại đi con giai!" Phong gầm lên, vác Hải lên bả vai lực lưỡng của mình như vác một bao tải phế liệu. Gã phóng tầm mắt nhìn quanh bóng tối toàn phần của sự cố Blackout, nghe tiếng bước chân rầm rập của đặc nhiệm Thiết Giáp đang lùng sục vật lý ở tầng dưới. Gã không thèm nghĩ ngợi, lao thẳng trở lại tàu kéo, nhấn ga kịch sàn để con tàu vút đi trong đêm đen của siêu đô thị mất điện.
Con tàu kéo lách qua những khe hẹp của các tòa chung cư tối tăm, đáp xuống một hầm xả thải bỏ hoang phía sau Tiệm Mì Bà Năm. Phong nhanh chóng mở nắp hầm bọc chì, đón Vy và Hoàng Yến lên. Vy nhìn thấy anh trai mình bất tỉnh, toàn thân đầy máu và vết bỏng, cô bé câm bẩm sinh chỉ biết ôm lấy ngực, nước mắt lã chã rơi nhưng không thể phát ra một tiếng khóc.
"Đừng khóc, Vy! Anh trai em mạng dai lắm! Chúng ta phải xuống cống ngay, tàu 'Sao Chổi' bị hỏng động cơ chính rồi, không thể bay xa được nữa!" Phong nghiến răng, dẫn cả nhóm lao xuống miệng cống kỹ thuật dẫn vào Đường ống ngầm số 9.
Đường ống ngầm số 9 chào đón họ bằng một bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, sương mù tĩnh điện xám xịt và dòng chảy dầu đen ngòm siết mạnh dưới chân. Đây là hệ thống đường ống khổng lồ rỉ sét dẫn chất thải công nghiệp từ Sector 12 xuống bãi rác Sector 09, một nơi hoàn toàn bị cô lập khỏi mạng lưới giám sát của tập đoàn CogniCorp nhưng lại chứa đựng vô vàn hiểm họa sinh học.
"Ai đó?" Một giọng nói khàn đặc, cảnh giác vang lên từ góc tối của ngã rẽ cống.
Phong lập tức chắn trước Vy, tay cầm chặt thanh sắt gãy nhặt dọc đường. Nhưng từ trong màn sương hóa chất, một bóng người thấp bé bước ra. Đó là Đỗ Thành, người thợ sửa ống nước ngầm của phân khu. Ông mặc bộ đồ bảo hộ cao su lội nước cao đến đùi bám đầy bùn đen, cổ đeo chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ hai phễu rỉ sét. Trên tay ông là một bản đồ giấy vẽ tay hệ thống cống ngầm Sector 12.
"Là tôi, Đỗ Thành đây. Tạ Tuấn đã báo tin cho tôi trước khi trạm điện bị đánh sập. Đi theo tôi nhanh lên, đội tuần tra ngầm 'Chuột Cống' đang bắt đầu phong tỏa các nhánh cống chính!" Đỗ Thành ra hiệu bằng chiếc đèn pin bọc vải thưa để giảm độ sáng.
Hải khẽ rên rỉ rồi mở mắt phải. Cơn sốt từ thùy chẩm do sốc nhiệt lượng tử vẫn đang thiêu đốt hệ thần kinh của anh, khiến đầu óc anh quay cuồng. Mắt trái dưới lớp thấu kính nứt nhấp nháy những luồng sáng lam nhạt yếu ớt. Vy lập tức áp bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp của mình lên trán anh. Sự ấm áp từ bàn tay em gái như một mỏ neo tinh thần, xoa dịu phần nào cơn đau nhức nhối dọc cột sống Hải.
"Vy... em không sao chứ?" Hải thều thào, giọng khản đặc.
Vy gật đầu liên tục, dùng ngôn ngữ ký hiệu tốc độ cao chỉ vào Đỗ Thành: *Chúng ta đang an toàn dưới cống ngầm. Có người dẫn đường.*
Hải cố gắng ngồi dậy, dựa lưng vào vách cống rỉ sét bốc hơi nước nóng. Anh biết mình không thể nằm im làm gánh nặng. Anh thò tay vào bao công cụ bên hông, lôi chiếc máy tính bẻ khóa "Cốc" sờn cũ vỏ nhôm ra. Màn hình CRT nhỏ của máy tính nhấp nháy giao diện xanh lục tối giản, hiển thị dòng thông báo yếu ớt của Eve: *Mức độ đồng bộ võng mạc: 8%. Hệ thống tủy sống của anh đang quá nhiệt ở mức 39.5 độ C. Khuyến cáo không sử dụng các tác vụ nặng.*
"Tôi phải giúp mọi người dò đường," Hải lầm bầm. Anh cắm một sợi dây dẫn siêu mỏng từ cổng kết nối của máy tính "Cốc" vào một thiết bị bay nhỏ bằng ngón tay cái - đó là Drone thám thính siêu nhỏ "Muỗi" do anh tự chế từ motor rung điện thoại cũ.
*Eve, điều khiển 'Muỗi' bay phía trước. Chúng ta cần phát hiện bẫy trước khi Đỗ Thành dẫn nhóm đi qua,* Hải ra lệnh trong ý nghĩ.
Drone "Muỗi" vo ve cất cánh, bay luồn lách qua làn sương mù hóa chất dày đặc phía trước ngã rẽ cống. Hình ảnh đen trắng truyền về màn hình máy tính "Cốc" hiển thị những đường ống rỉ sét chằng chịt. Đột ngột, màn hình nhấp nháy một biểu tượng cảnh báo màu đỏ nhạt.
*Cảnh báo: Phát hiện nguồn phát xạ laser cường độ thấp phía trước 10 mét. Một bẫy laser tự động của đội tuần tra ngầm,* giọng Eve vang lên qua xương chũm của Hải.
"Dừng lại!" Hải khẽ gọi Đỗ Thành.
Cả nhóm khựng lại. Đỗ Thành nheo mắt nhìn vào khoảng không tối tăm phía trước: "Cậu phát hiện ra gì à? Tôi không thấy camera nào cả."
"Là bẫy laser quét tàng hình. Chỉ cần bước qua, tín hiệu sẽ gửi thẳng về trung tâm chỉ huy của đội 'Chuột Cống'," Hải giải thích, mắt phải dán chặt vào màn hình máy tính. Anh cố gắng gõ một chuỗi lệnh trên bàn phím cơ vật lý để hack vào camera điều khiển bẫy thông qua kết nối của drone "Muỗi".
Tuy nhiên, ngay khi dòng mã bẻ khóa vừa được gửi đi, hơi nước nóng từ các đường ống thải xung quanh bốc lên đậm đặc, ngưng tụ thành các giọt nước bám đầy trên thấu kính camera siêu nhỏ của "Muỗi". Luồng không khí nóng cũng làm nhiễu loạn tín hiệu truyền dẫn dọc theo sợi dây dẫn siêu mỏng nối với máy tính "Cốc". Màn hình máy tính phụt tắt, drone "Muỗi" mất thăng bằng rơi thẳng xuống dòng nước thải đen ngòm.
"Mẹ kiếp, hỏng kết nối rồi!" Hải nghiến răng, tủy sống co thắt một cơn đau buốt.
*Hải, không thể hack kỹ thuật số dưới môi trường độ ẩm cao này. Sóng điện từ rất dễ bị khúc xạ và định vị ngược,* Eve cảnh báo.
Hải hít một hơi thật sâu, nén cơn sốt đang dâng cao. Anh nhận ra việc phụ thuộc vào công nghệ số lúc này là tự sát. Anh thò tay vào hộp dụng cụ cơ khí cách ly từ trường, lôi ra chiếc kim khâu bằng thép cũ của bà nội - một vật phẩm hoàn toàn phi số hóa, không chứa bất kỳ mạch điện hay từ tính nào.
"Để tôi xử lý vật lý," Hải nói, bò lên phía trước dưới sự bọc lót của Phong.
Anh áp sát người vào vách cống sát vị trí đặt bẫy laser. Mắt trái dưới thấu kính nứt rỉ máu khẽ nhấp nháy. Nhờ Thị giác điểm mù được Eve duy trì ở mức tối thiểu, Hải nhìn thấy một tia sáng màu đỏ mảnh như sợi chỉ giăng ngang cống ngầm. Nguồn phát tia laser nằm trong một hộp cơ khí nhỏ gắn chặt vào khớp nối ống nước.
Hải dùng đôi bàn tay run rẩy, khéo léo luồn chiếc kim khâu bằng thép của bà nội vào khe hở nhỏ giữa bánh răng xoay và pivot cơ học của hộp phát. Bằng một động tác dứt khoát của ngón tay nhạy cảm, anh chọc mạnh, kẹt chặt khớp chuyển động vật lý của thiết bị. Tia laser đỏ khẽ nhấp nháy rồi tắt phụt.
"Xong rồi. Đi mau!" Hải thở dốc, rút chiếc kim khâu lại túi áo.
Đỗ Thành nhìn Hải với ánh mắt nể phục: "Khá lắm, nhóc một mắt! Đi lối này!"
Nhưng ngay khi họ vừa bước qua bẫy laser, một tiếng rít xé tai vang lên từ nhánh cống song song. Đó là tiếng gầm rú của súng phun lửa hóa chất áp lực cao của đội tuần tra ngầm "Chuột Cống". Ánh lửa vàng cam rực cháy thiêu rụi màn sương mù, chiếu sáng loang lổ những bức tường gạch rỉ sét xung quanh.
Một luồng Khí gas hóa chất tái chế rò rỉ từ các đường ống bị nhiệt độ cao nung nóng, tràn vào nhánh cống của nhóm Hải. Khí độc xộc vào mũi khiến Vy ho sặc sụa, gương mặt nhỏ nhắn tím tái đi vì thiếu oxy. Hải vội vàng ôm lấy em gái, dùng vạt áo khoác sờn cũ bọc kín mũi cô bé, cảm nhận cơ thể Vy đang run lên bần bật trong lòng anh.
"Chúng đang dồn chúng ta vào góc chết! Lối ra bãi rác đã bị phong tỏa!" Phong hét lên giữa tiếng lửa cháy gầm rú.
Đỗ Thành giật mạnh một van xả lớn trên vách cống: "Lối này! Đây là đường ống dẫn hơi nước nóng của khu trung tâm! Hơi nước sẽ che mắt hệ thống quét nhiệt của chúng!"
Một luồng hơi nước trắng xóa, nóng bỏng phun ra xối xả, tạo nên một màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực ngã ba cống. Đội tuần tra "Chuột Cống" nổ súng phun lửa mù quáng vào màn sương, nhưng luồng hơi nước nóng đã hấp thụ và phân tán hoàn toàn nhiệt lượng, làm nhiễu loạn thiết bị dò sóng ngầm của chúng. Đỗ Thành nhanh chóng đẩy cả nhóm rẽ vào một lối đi ngầm chật hẹp, tối tăm nằm sâu sau đường ống hơi nước.
Họ chạy thục mạng trong bóng tối hoàn toàn của cống ngầm, tiếng súng phun lửa lùi xa dần phía sau. Hải quỳ sụp xuống nước thải, thở hổn hển, tay phải nắm chặt chiếc la bàn lượng tử của cha giấu trong túi áo khoác. Chiếc kim la bàn bằng đồng cổ điển khẽ xoay nhẹ, chỉ hướng về phía một vết nứt từ trường yếu ớt ở ranh giới phía trước.
*Hải... dừng lại...* Giọng nói của Eve đột ngột vang lên trong xương chũm của anh, lạnh ngắt và run rẩy. *Có gì đó... không ổn. Có một nguồn phát xạ nhiệt cực thấp... đang bám sát phía sau chúng ta từ đầu hẻm cống.*
Hải khựng lại, mắt phải mở to nhìn vào bóng tối sâu thẳm của Đường ống ngầm số 9.
Trong không gian ẩm ướt, bẩn thỉu và tĩnh lặng đến đáng sợ của cống ngầm, dòng nước thải đen ngòm dưới chân họ khẽ gợn sóng nhẹ. Hoàn toàn không có tiếng bước chân, không có tiếng thở, nhưng màn sương mù hơi nước trắng xóa phía sau họ đột ngột bị rẽ ra làm đôi bởi một bóng người vô hình.
Một sự méo mó quang học kỳ lạ xuất hiện trong không khí, tựa như một tấm gương phản chiếu méo mó đang lướt đi trong bóng tối. Đó chính là sát thủ công nghệ "Bóng Ma", kẻ mang bộ đồ tàng hình quang học dòng "Bóng Đêm" rực rỡ nhưng vô hình, đã âm thầm bám sát dấu vết của họ từ lúc họ đặt chân xuống cống ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!