Nhạc nềnIrregular

Quá Tải Trạm Biến Áp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực của hệ thống giám sát Mắt Thần 12 xuyên qua lớp kính hữu cơ bám đầy bụi bẩn của Tiệm Mì Bà Năm, nhuộm đỏ cả những làn hơi nước ấm áp đang bốc lên từ chiếc bếp dầu hỏa cổ điển. Tiếng còi hú của lực lượng Thiết Giáp 12 vang lên ngoài hẻm, dồn dập và tàn nhẫn, dội vào màng nhĩ của Vũ Hải như những nhịp búa gõ liên hồi. Cái chết và sự kiểm duyệt đang ở ngay thềm cửa.


"Vào hầm! Mau lên!" Bà Năm thúc giục, giọng nói đôn hậu thường ngày giờ đã chuyển sang một tông sắc bén, khẩn thiết. Bà dùng hai bàn tay thô ráp bám đầy muội than đẩy mạnh tấm thảm len cũ sang một bên, lộ ra cánh cửa sập bằng sắt dày bọc chì.


Hải không do dự. Anh đẩy mạnh Hoàng Yến và em gái Vy về phía miệng hầm. Vy bấu chặt lấy vạt áo sờn cũ của Hải, đôi mắt to tròn màu hạt dẻ ngập tràn sự hoảng loạn câm lặng. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang rung lên dữ dội. Qua xúc giác điện từ tự nhiên, Vy cảm nhận được một luồng sóng quét tần số cao, thù địch và dày đặc của đội tuần tra do Lê Mạnh chỉ huy đang bao vây toàn bộ con hẻm. Luồng sóng đó như một chiếc lưới vô hình đang siết chặt lấy tiệm mì.


*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, dồn dập và nghẹn ngào. *Hệ thống định vị lượng tử của Cục Kiểm Duyệt đã khóa chặt tọa độ này. Gói tin của gã phản bội A Tòng đã đồng bộ hoàn toàn với máy chủ Helios. Nếu anh chạy trốn xuống hầm, chúng sẽ dùng máy quét nhiệt hồng ngoại xuyên thấu để lột trần tất cả trong vòng ba mươi giây nữa!*


Hải khựng lại bên miệng hầm. Vết bỏng sâu hoắm ở lòng bàn tay trái do cuộn cảm đồng của khẩu súng EMP tự chế nung chảy đêm qua thắt lại, đau nhói lên từng cơn như muốn thiêu cháy hệ thần kinh ngoại biên của anh. Mắt trái dưới lớp thấu kính thủy tinh đục bị nứt nhấp nháy những luồng sáng lam nhạt hỗn loạn, máu tươi hòa lẫn dịch sinh học vẫn rỉ ra dọc theo gò má xám tro. Anh nhìn xuống Vy, nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn, ngây thơ của đứa em gái câm bẩm sinh đã phải chịu quá nhiều đau khổ. Anh biết, nếu anh chui xuống hầm, lớp chì bọc ngoài chỉ có thể che giấu họ trong chốc lát. Khi Lê Mạnh xông vào, chúng sẽ lùng sục vật lý và không một ai có thể sống sót.


Một kế hoạch điên rồ và táo bạo bỗng chốc hình thành trong bộ não kỹ sư của Hải. Trạm điện phân khu 12 - siêu cấu trúc chứa các máy biến thế lượng tử khổng lồ cung cấp năng lượng tối cho toàn bộ hệ thống kiểm duyệt và chiếu sáng của phân khu - nằm ngay sát bức tường phía sau tiệm mì.


"Bà Năm, Hoàng Yến, hai người đưa Vy xuống hầm đóng chặt cửa lại," Hải ra lệnh, giọng nói phẳng lặng nhưng chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. "Chỉ có hầm bọc chì mới chặn được sóng quét nhiệt. Để tôi đánh lạc hướng chúng."


Vy lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi trên gò má nhợt nhạt. Cô bé dùng ngôn ngữ ký hiệu cầu xin anh đừng đi. Hải khẽ xoa đầu em gái, dùng bàn tay phải không bị thương ôm chặt lấy vai cô bé một lần cuối: "Anh sẽ quay lại. Tin anh."


Nói rồi, Hải dứt khoát đẩy Vy xuống hầm. Hoàng Yến gật đầu đầy kính trọng với Hải trước khi đóng sập cánh cửa sắt dày bọc chì lại. Tiếng chốt cơ học vang lên khô khốc. Tấm thảm len được kéo đè lên, che giấu hoàn toàn lối vào.


Hải quay người, lao thẳng ra lối cửa sau của tiệm mì, dẫn vào đường ống kỹ thuật ngầm kết nối trực tiếp với Trạm điện phân khu 12. Gió đêm lạnh buốt mang theo mùi ozone nồng nặc thổi thốc vào mặt anh, xua tan đi mùi mì sợi ấm áp cuối cùng.


*Eve, kích hoạt Thị giác điểm mù,* Hải âm thầm ra lệnh trong ý nghĩ.


*Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: 8%.* Võng mạc mắt trái của Hải lập tức nhấp nháy những đường chỉ màu đỏ rực rỡ, hiển thị vùng phủ sóng của các camera giám sát Mắt Thần 12 ngoài hẻm. Hải cúi thấp người, luồn lách qua các khoảng tối màu xám - những điểm mù sóng tự nhiên duy nhất giúp anh tránh khỏi sự nhận diện quang học của lực lượng Thiết Giáp đang tràn vào tiệm mì.


Chỉ sau vài mét bò qua đường ống dẫn hơi nước nóng, Hải đã chạm mặt Tạ Tuấn - kỹ sư điện lưới ngầm của phân khu 12. Tuấn đang đứng nép mình sau một tủ kỹ thuật, gương mặt chữ điền nghiêm nghị đầm đìa mồ hôi dưới chiếc mũ bảo hộ xám xịt. Khi nhìn thấy Hải bước ra từ bóng tối với mắt trái rỉ máu và thấu kính đục bị nứt, Tuấn suýt chút nữa đã hét lên.


"Hải! Cậu điên rồi sao? Lê Mạnh đang dẫn quân càn quét ngoài kia! Tôi đã cố gắng dùng thẻ kỹ sư của mình để ngắt điện lưới từ xa nhằm giúp cậu chạy trốn, nhưng hệ thống đã bị Cục Kiểm Duyệt ghi đè quyền điều khiển hoàn toàn từ máy chủ tối cao! Thẻ của tôi bây giờ chỉ là một miếng nhựa vô dụng!" Tạ Tuấn nghiến răng, giọng nói run rẩy vì tức giận và sợ hãi.


"Tôi biết," Hải đáp, đôi mắt phải sắc lạnh nhìn thẳng vào Tuấn. "Chính vì thế chúng ta phải quá tải nó từ bên trong. Chúng ta cần một sự cố Blackout toàn phân khu. Đó là con đường sống duy nhất cho Vy và mọi người."


Tạ Tuấn nhìn Hải, rồi nhìn xuống vết bỏng nặng cháy sém ở lòng bàn tay trái của anh. Sự căm ghét đối với sự bóc lột tàn bạo của đốc công Khải và hệ thống kiểm duyệt ngột ngạt của tập đoàn CogniCorp đã chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng người kỹ sư chính trực. Tuấn tháo đôi găng tay cách điện lượng tử bọc sợi carbon dính đầy mỡ máy bên hông ra, nhét vào tay Hải.


"Cầm lấy găng tay của tôi. Trạm biến áp lượng tử tối được bảo vệ bởi lưới điện từ cao thế triệu vôn. Không có đôi găng tay cách điện lượng tử này, cậu chỉ cần chạm vào rào chắn bảo vệ là cơ thể sẽ bị phân rã thành tro bụi trong vòng một giây. Lối vào bảng điều khiển trung tâm nằm ở tầng ba của trạm điện. Đi mau! Tôi sẽ ở lại đây để giả lập lỗi hệ thống phụ bọc lót cho cậu!"


"Cảm ơn anh," Hải siết chặt đôi găng tay, nén cơn đau buốt từ vết bỏng ở tay trái khi xỏ tay vào lớp lót carbon dày dặn.


Hải lao nhanh qua cánh cửa kỹ thuật, bước vào không gian khổng lồ của Trạm điện phân khu 12.


Một siêu cấu trúc bằng thép đen và sợi thủy tinh sừng sững hiện ra trước mắt anh. Tiếng u u trầm mặc vĩnh cửu của các máy biến thế lượng tử khổng lồ phát ra, mạnh đến mức làm rung chuyển cả lồng ngực và xương tủy Hải. Những tia sét tĩnh điện màu lam nhạt bò ngoằn ngoèo trên mặt đất bê tông vô trùng, bốc lên mùi ozone nồng nặc đến nghẹt thở. Ánh sáng neon đỏ từ các bảng mạch cảnh báo của hệ thống CogniNet nhấp nháy liên tục, tạo nên một bầu không khí rùng rợn, ngột ngạt như một lò luyện ngục công nghệ.


*Hải! Đặc nhiệm Thiết Giáp đã đột nhập vào sảnh chính trạm điện!* Giọng Eve vang lên gấp gáp. *Lê Mạnh đang dẫn đầu đội tuần tra. Chúng đang quét nhiệt hồng ngoại từng tầng của trạm biến áp!*


Hải ngẩng đầu nhìn lên hệ thống giàn giáo kim loại rỉ sét dẫn lên tầng ba. Tay trái bị bỏng nặng khiến việc leo trèo trở thành một cực hình tột cùng. Mỗi lần anh bám tay vào các thanh sắt lạnh ngắt, vết thương ở lòng bàn tay trái lại co thắt dữ dội, máu thấm qua lớp găng tay bảo hộ dày dặn. Nhưng Hải không dừng lại. Anh nghiến răng, dùng lực cánh tay phải để kéo toàn bộ cơ thể lên, mắt trái vàng kim nhấp nháy liên tục dưới thấu kính đục nứt vỡ để định vị các góc khuất camera.


"Rầm!"


Cánh cửa thép dày ở sảnh chính trạm điện bị bắn nát bởi một phát đạn laser công suất cao. Lê Mạnh bước vào, bộ giáp cảnh sát tuần tra xám xịt bám đầy bụi bẩn rực sáng ánh đèn quét AR từ chiếc mũ bảo hiểm. Tay gã lăm lăm khẩu dùi cui điện công suất lớn phát ra những tia chớp xanh lét. Phía sau gã, mười đặc nhiệm Thiết Giáp hạng nặng dàn đội hình chữ V, súng laser hỏa lực cực đại lăm lăm trên tay.


"Lục soát kỹ cho tao! Thằng nhóc bảo trì một mắt đó chắc chắn đã đột nhập vào đây! Hệ thống camera vừa báo động có sự sụt áp nhẹ ở đường cáp phụ!" Lê Mạnh gầm lên, giọng nói hống hách vang vọng khắp không gian vô trùng của trạm điện.


Hải nín thở, áp sát người vào sau một cuộn cáp siêu dẫn khổng lồ ở tầng hai. Qua Thị giác điểm mù, anh nhìn thấy những hình nón ánh sáng đỏ quét nhiệt từ kính AR của đặc vụ đang quét ráo riết qua các khe hở của giàn giáo sắt, chỉ cách chân anh chưa đầy nửa mét.


*Eve, chúng ta cần tiếp cận bảng điều khiển lượng tử tối ở trung tâm tầng ba,* Hải âm thầm giao tiếp. *Cô có thể bẻ khóa hệ thống cửa từ bảo vệ không?*


*Băng thông lượng tử của tôi hiện tại chỉ ở mức 8%, không đủ để bẻ khóa từ xa hệ thống bảo mật quân sự của trạm điện,* Eve phản hồi, giọng nói đầy lo lắng. *Anh phải tiếp cận bảng điều khiển vật lý ở cự ly dưới một mét. Tôi cần anh dùng kìm tuốt cáp đấu nối lậu đường truyền trực tiếp từ chip võng mạc của anh vào rơ-le nguồn để tôi thực hiện bẻ khóa trực tiếp từ bên trong!*


"Được," Hải thì thầm. Anh nén đau, thực hiện một cú rướn người quyết định, bám vào thanh xà ngang phía trên để đu người lên sàn tầng ba của trạm biến áp.


"Cạch!"


Một thanh sắt rỉ sét dưới chân Hải bất ngờ bị gãy, rơi xuống nền bê tông phía dưới tạo nên một tiếng động thanh mảnh nhưng cực kỳ rõ ràng giữa tiếng u u trầm mặc của máy biến thế.


"Nó ở trên kia! Tầng ba! Bắn!" Lê Mạnh lập tức hét lên.


Hàng loạt phát đạn laser màu đỏ rực xé rách bóng tối, bắn nát các thanh giàn giáo sắt xung quanh vị trí của Hải. Sức nóng từ các luồng laser nung chảy kim loại, tạo nên những giọt thép nóng chảy rơi xuống lả tả như một cơn mưa lửa đỏ rực. Hải lăn xả trên sàn thép rỉ sét, bò nhanh về phía buồng điều khiển trung tâm nằm ở cuối hành lang.


Hành lang tầng ba được bao bọc bởi lưới điện từ bảo vệ rực sáng ánh xanh lam. Hải đeo đôi găng tay cách điện lượng tử của Tạ Tuấn, dùng hết sức bình sinh bám chặt vào lưới điện để trèo qua. Luồng điện cao thế triệu vôn rít lên những tiếng chói tai khi chạm vào lớp carbon bảo vệ của găng tay, tỏa ra nhiệt lượng cực đại làm bỏng rát cả hai cánh tay Hải. Anh hét lên một tiếng câm lặng, dùng chân đạp mạnh để vượt qua rào chắn, ngã nhào xuống sàn buồng điều khiển.


Trước mặt anh là bảng điều khiển lượng tử tối khổng lồ, rực sáng hàng ngàn đèn tín hiệu màu xanh lục và đỏ của hệ điều hành CogniNet.


Hải rút chiếc kìm tuốt cáp bằng thép hợp kim sắc lẹm từ bao công cụ đeo bên hông ra. Bằng bàn tay phải run rẩy, anh cắt phăng lớp vỏ bọc bảo vệ của đường cáp quang dẫn truyền tín hiệu chính chạy dọc bên hông bảng điều khiển. Những sợi thủy tinh siêu mịn mỏng hơn sợi tóc phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ lộ ra ngoài.


*Eve, kết nối!* Hải áp sát hốc mắt trái đang rỉ máu của mình vào đầu sợi cáp quang vừa cắt, cho phép ánh sáng vàng lam nhấp nháy của chip võng mạc giao thoa trực tiếp với dòng dữ liệu lượng tử tối.


*Đang thực hiện đấu nối lậu đường truyền trực tiếp!* Giọng Eve vang lên trong não Hải, dồn dập và đau đớn. *Mức độ đồng bộ võng mạc đang bị ép xung lên mức tối đa! Hải, dòng phản hồi từ trường quá lớn! Tủy sống của anh đang nóng lên... 39 độ... 40 độ... 41 độ C! Dừng lại ngay, tủy sống của anh sẽ bị quá nhiệt hoàn toàn, anh sẽ bị chết não!*


"Không dừng lại! Tiếp tục đi, Eve!" Hải hét lên, nước mắt và máu tươi chảy ròng ròng từ mắt trái, nhuộm đỏ cả lớp găng tay bảo hộ. Mắt trái của anh bắt đầu xuất hiện tình trạng xuất huyết võng mạc mắt trái nghiêm trọng do chip Eve chạy quá công suất để bẻ khóa hệ thống bảo mật của trạm điện. Tầm nhìn của anh bị nhuộm đỏ bởi một màn sương máu tươi hòa lẫn với ánh sáng lam nhấp nháy của thuật toán.


*Đang bẻ khóa hệ thống tự hủy... 50%... 70%... 90%...* Tiếng Eve gầm rú trong thùy não Hải, át đi cả tiếng pháo kích ngoài phố.


"Rầm!"


Cánh cửa buồng điều khiển bị Lê Mạnh đạp vỡ tung. Gã chỉ huy tuần tra Thiết Giáp bước vào, thấu kính đỏ trên mũ bảo hiểm khóa chặt vào bóng dáng Hải đang quỳ rạp bên bảng điều khiển với mắt trái rực sáng màu vàng lam lượng tử rỉ máu.


"Thằng nhóc rác rưởi! Mày dám phá hoại tài sản của tập đoàn! Chết đi!" Lê Mạnh giơ họng súng laser rực sáng đỏ lên, nhắm thẳng vào đầu Hải nổ súng.


Một luồng laser cực mạnh xé rách không khí lao đến.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, nhờ Thị giác điểm mù được Eve hỗ trợ tính toán quỹ đạo trước một tích tắc, Hải dùng hết sức bình sinh ngả người sang bên phải. Viên đạn laser sượt qua vai trái của anh, nung chảy hoàn toàn lớp áo bảo hộ sờn cũ và để lại một vệt bỏng cháy sém sâu hoắm trên bả vai rỉ máu.


Hải hét lên đau đớn, nhưng ý chí tự do kiên định đã giúp anh vượt qua giới hạn sinh học của cơ thể. Bằng bàn tay phải còn nguyên vẹn, anh vươn tới, nắm chặt lấy chiếc cần gạt khẩn cấp màu đỏ của lò phản ứng lượng tử tối ở trung tâm bảng điều khiển.


"Tất cả... chìm vào bóng tối đi!" Hải gầm lên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo mạnh chiếc cần gạt xuống.


*Bẻ khóa thành công! Kích hoạt giao thức sụp đổ dòng điện tối khẩn cấp!* Giọng Eve vang lên lần cuối trước khi bị tiếng nổ cực đại nuốt chửng.


Một tiếng nổ lượng tử khổng lồ, trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất Trạm điện phân khu 12.


Luồng điện lượng tử tối bị nghẽn dòng đột ngột bộc phát, tạo nên một làn sóng xung kích điện từ vô hình, cực mạnh quét qua toàn bộ trạm điện. Lưới điện cao thế xung quanh vỡ vụn thành hàng triệu tia lửa điện màu lam tím rực sáng cả không gian rồi tắt ngấm. Vụ nổ dòng điện tối lập tức lan tỏa ra toàn bộ hệ thống cáp quang dẫn truyền của phân khu 12.


Trong tích tắc, toàn bộ siêu đô thị thông minh Sector 12 chìm vào một bóng tối tịch liêu, tuyệt đối.


Mọi camera giám sát Mắt Thần 12, mọi drone tuần tra Kền Kền đang bay trên bầu trời, mọi màn hình quảng cáo neon lộng lẫy và cả hệ thống kính AR của đội Thiết Giáp đều bị chập mạch, tắt ngấm hoàn toàn. Bóng tối bao trùm lấy vạn vật, dìm toàn bộ lực lượng tuần tra của Lê Mạnh vào sự mù lòa vật lý.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho vụ nổ lượng tử khổng lồ đó ngay lập tức dội ngược lại cơ thể Hải.


Luồng điện cực mạnh rò rỉ từ bảng điều khiển đã kích hoạt sâu vào chip võng mạc của Eve, truyền thẳng một luồng nhiệt lượng khổng lồ vào hệ thần kinh trung ương của anh. Hiện tượng Sốc nhiệt lượng tử (Backlash) bùng phát dữ dội.


Hải cảm thấy như có một dòng nham thạch nóng bỏng đang chảy dọc theo tủy sống, thiêu rụi từng tế bào thần kinh từ gáy xuống thắt lưng. Tầm nhìn của anh bị nhòe đi bởi các sọc đỏ rực rỡ, nghe thấy tiếng rít chói tai gầm rú trong đầu như muốn nổ tung bộ não. Mắt trái bị rách giác mạc vật lý chảy máu liên tục dưới thấu kính đục nứt vỡ, đau đớn tột cùng.


"Vy..." Hải mấp máy môi gọi tên em gái một lần cuối trong vô thức.


Cơ thể anh hoàn toàn kiệt sức, mất đi trọng lực và ngã quỵ xuống sàn thép lạnh ngắt của buồng điều khiển, chìm vào bóng tối vô tận của sự bất tỉnh.


Trong bóng tối tịch liêu của Sector 12 mất điện hoàn toàn, từ phía trên các đường ống thông gió khổng lồ của trạm điện, tiếng gầm rú nặng nề, trầm đục của động cơ phản lực chiếc tàu kéo cũ kỹ 'Sao Chổi' bắt đầu vang vọng lại. Trần Phong đang điên cuồng điều khiển con tàu luồn lách qua các tòa nhà tối tăm, cố gắng định vị luồng sóng não yếu ớt đang lụi tàn dần của người bạn nối khố dưới đống đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!