Mùi Vị Của Sự Phản Bội
Cơn gió đêm rít qua những khe hở của bồn nước rỉ sét, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi ozone nồng nặc đặc trưng của tầng kỹ thuật Sector 12. Vũ Hải tựa lưng vào tấm tôn lạnh ngắt, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết bỏng sâu hoắm ở lòng bàn tay trái do cuộn cảm đồng của khẩu súng EMP-Mini tự chế nung chảy vẫn đang rỉ dịch, đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy. Mắt trái của anh dưới lớp thấu kính thủy tinh đục bị nứt nhấp nháy những luồng sáng lam nhạt hỗn loạn, dịch sinh học lẫn máu tươi rỉ ra dọc theo gò má xám tro.
Hoàng Yến hạ chiếc mặt nạ lọc khí xám tro xuống, để lộ nụ cười nửa miệng đầy nghịch ngợm. Cô nhìn lướt qua vết thương rách vai đang chảy máu của Hải, rồi dừng lại ở cô bé Vy đang nép chặt sau lưng anh. Đôi mắt sắc sảo của cô gái giao hàng drone lậu khẽ nheo lại.
"Nhìn anh thảm hại thật đấy, kỹ sư bảo trì lậu," Hoàng Yến khẽ huýt sáo, giọng nói nhỏ nhưng lanh lảnh. "Nhưng mạng của anh dai thật. Cú nhảy từ độ cao ba mươi mét đó, nếu là người thường cấy chip chính quy của tập đoàn thì đã bị xung lực làm chập mạch tủy sống mà chết não từ lâu rồi. Đi theo tôi, Lê Mạnh và lũ chó săn Thiết Giáp 12 đang lùng sục từng mét vuông của tòa nhà đối diện đấy."
Hải không còn sức để tranh cãi. Anh siết chặt bàn tay phải ôm lấy Vy, khẽ gật đầu. Vy không phát ra âm thanh, nhưng bàn tay nhỏ nhắn của cô bé bấu chặt lấy vạt áo sờn cũ của anh, đôi mắt to tròn màu hạt dẻ đầy vẻ cảnh giác nhìn Hoàng Yến. Trực giác điện từ của Vy đang rung lên những nhịp đều đặn, báo hiệu cho Hải biết rằng cô gái tóc hồng neon trước mặt tạm thời không mang theo sóng quét thù địch.
Hoàng Yến dẫn họ đi luồn lách qua những đường ống dẫn hơi nước nóng khổng lồ, rẽ vào những lối đi kỹ thuật tối tăm, chắp vá mà chỉ có những kẻ giao hàng lậu chuyên nghiệp mới biết. Sau mười phút di chuyển dưới sự dẫn đường chớp nhoáng của chiếc drone siêu nhỏ 'Ruồi Trâu' bay lập lòe phía trước, họ tiếp cận một con hẻm cụt ngập sương mù tĩnh điện xám xịt. Con hẻm này nằm khuất sau siêu cấu trúc của trạm biến áp phân khu 12, nơi tiếng u u trầm mặc vĩnh cửu của các máy biến thế lượng tử khổng lồ phát ra làm bão hòa mọi bước sóng rà quét.
"Vào đi," Hoàng Yến khẽ đẩy một cánh cửa sắt rỉ sét không có khóa từ. "Đây là nơi duy nhất ở Sector 12 mà lũ Mắt Thần của tập đoàn bị mù hoàn toàn."
Bên trong là Tiệm Mì Bà Năm.
Không gian quán nhỏ hẹp, xập xệ chưa đầy mười lăm mét vuông, ngập tràn làn hơi nước ấm áp bốc lên nghi ngút từ chiếc bếp lò dầu hỏa cổ điển. Mùi thơm nồng của nước dùng, vị cay nhẹ của tiêu và mùi bột mì chín tới lập tức xua tan đi cái lạnh lẽo, ngột ngạt của khí độc ngoài phố. Sự tương phản đột ngột giữa thế giới Cyberpunk lạnh lùng, vô cảm bằng sắt thép bên ngoài và bầu không khí ấm áp, mang đậm hơi thở con người bên trong khiến Hải có cảm giác như vừa bước qua một cổng dịch chuyển thời gian.
Bà Năm, một người phụ nữ luống tuổi, mập mạp, tóc búi cao gọn gàng, đang cầm chiếc vá gỗ lớn múc nước dùng bốc khói. Bà không đeo bất kỳ thấu kính AR hay chip cấy ghép nào trên gương mặt đôn hậu hằn sâu những nếp nhăn thời gian. Khi nhìn thấy Hải dắt Vy bước vào trong tình trạng đầy máu và muội than, đôi mắt bà Năm không hề có vẻ sợ hãi hay nghi ngờ. Bà vội vã đặt chiếc vá xuống, chạy lại đỡ lấy Vy.
"Trời đất ơi! Hai đứa nhỏ làm sao thế này? Yến, sao mày lại dẫn tụi nó đi đường cống ngầm để ra nông nỗi này?" Bà Năm xuýt xoa, giọng nói ấm áp đầy lòng trắc ẩn.
"Tụi nó bị Cục Kiểm Duyệt phát lệnh truy nã đỏ rồi, bà Năm," Hoàng Yến nhún vai, tự nhiên kéo một chiếc ghế gỗ cũ ngồi xuống. "Cho tụi nó ăn chút gì đi. Cả ngày nay chắc tụi nó chỉ hít khí ozone thay cơm rồi."
Bà Năm không hỏi thêm câu nào. Bà nhanh chóng ấn Hải ngồi xuống chiếc băng ghế dài sát góc tường, nơi khuất sau một tấm rèm vải sờn. Chưa đầy ba phút sau, hai tô mì sợi nóng hổi được đặt trước mặt hai anh em.
Hải nhìn tô mì, mắt phải khẽ cay xè. Những sợi mì vàng óng nằm ngập trong thứ nước dùng màu nâu nhạt rắc đầy hành lá cắt nhỏ. Thực chất, đây là món ăn được cải tiến từ Khẩu phần dinh dưỡng lỏng loại C - thứ chất lỏng tổng hợp màu xám nhạt, nhạt nhẽo mà tầng lớp công nhân bảo trì như Hải phải uống hàng ngày để duy trì sức lao động. Nhưng qua bàn tay của bà Năm, bằng cách pha trộn với một vài loại gia vị thô không số hóa và đun trên bếp dầu hỏa cổ điển, thứ hóa chất lỏng rẻ tiền đó đã biến thành một món ăn có mùi vị thực sự. Mùi vị của sự sống, của gia đình.
Vy nhìn anh trai, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy như muốn hỏi điều gì. Hải khẽ xoa đầu em gái, dùng bàn tay phải run rẩy bẻ đôi đôi đũa tre: "Ăn đi em. Ăn cho nóng."
Vy cúi đầu gắp một sợi mì đưa vào miệng. Gương mặt cô bé giãn ra, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hạnh phúc giản đơn. Hải cũng gắp một miếng. Vị ấm nóng của nước dùng trôi xuống thực quản, xoa dịu đi cơn bỏng rát trong lồng ngực anh. Thế nhưng, ngay khi anh vừa nuốt miếng mì đầu tiên, một cảm giác nhức nhối dữ dội lại bùng lên từ mắt trái.
*Cảnh báo!* Những dòng chữ màu lam nhạt của Eve đột ngột hiện lên trên võng mạc mắt trái, đè lên tầm nhìn đang nhòe đi của Hải. *Mức độ đồng bộ võng mạc: 8%. Phát hiện dao động điện từ tần số cực thấp trong phạm vi 3 mét. Sóng phát xạ có cấu trúc mã hóa bảo mật của Cục Kiểm Duyệt Tư Duy. Có nguồn phát tín hiệu lén lút đang hoạt động!*
Hải khựng lại, đôi đũa tre dừng giữa không trung. Anh khẽ liếc mắt phải qua khe hở của tấm rèm sờn nhìn ra phía cửa tiệm mì.
Cửa tiệm khẽ kẹt một tiếng. Một dáng người thấp lùn, lưng hơi khom bước vào. Đó là A Tòng, một tên buôn lậu nhỏ quen mặt tại chợ đen Sector 12. Hắn mặc chiếc áo khoác nylon xám bẩn thỉu có nhiều túi phồng lên chứa đầy linh kiện cũ, khuôn mặt xương xẩu với đôi mắt hí gian xảo liên tục đảo quanh phòng. Hắn bước đến gần bếp lò, giả vờ xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau để lấy hơi ấm từ bếp dầu.
"Bà Năm, cho con mượn chút lửa bếp dầu mồi điếu thuốc điện tử cái. Lạnh sun cả vòi rồi," A Tòng cười giả lả, để lộ hàm răng vàng ố có vài chiếc răng bọc hợp kim rẻ tiền.
Bà Năm hừ lạnh một tiếng, chỉ tay vào chiếc bếp lò: "Lửa đó, tự đi mà mồi. Đừng có làm ồn quán của tao."
A Tòng cúi người xuống gần bếp dầu, nhưng mắt hắn lại lén lút liếc qua tấm rèm sờn, khóa chặt vào bóng dáng của Hải và Vy đang ngồi trong góc tối.
*Hải!* Giọng Eve rít lên trong xương chũm, âm thanh dồn dập đến mức khiến anh đau nhói nửa đầu. *Tần số phát xạ phát ra trực tiếp từ răng giả bọc hợp kim của gã kia! Gã đang sử dụng thiết bị truyền tin mã hóa siêu nhỏ giấu dưới kẽ răng để gửi dữ liệu sinh trắc học của anh lên máy chủ trung tâm! Giao thức truyền tin đang ở mức 70%... 80%... Gã đang bán đứng anh để lấy tiền thưởng BU!*
Cơn giận dữ và cảm giác bị phản bội lập tức bùng lên trong lồng ngực Hải. Tô mì nóng hổi trước mặt anh bỗng chốc trở nên lạnh ngắt và đắng ngắt. A Tòng, kẻ từng nhận không biết bao nhiêu linh kiện bảo trì hỏng từ tay Hải để đem bán lấy tiền, kẻ luôn miệng gọi anh là "người anh em kỹ thuật tốt nhất", giờ đây đang sẵn sàng bán đứng mạng sống của hai anh em anh chỉ để đổi lấy vài đồng xu điện tử dơ bẩn của tập đoàn.
Hải không hề do dự. Anh khẽ ra hiệu bằng tay cho Vy ngồi im, rồi đứng dậy. Dù vai trái đau nhức và tay trái bị liệt tạm thời do bỏng điện, Hải vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn nhờ kiến thức cơ khí chính xác của một kỹ sư bảo trì. Anh bước ra khỏi tấm rèm với bước chân hoàn toàn không phát ra tiếng động.
A Tòng vẫn đang lầm bầm gõ nhẹ ngón tay lên chiếc răng giả bọc hợp kim để điều chỉnh tần số mã hóa, hoàn toàn không chú ý đến bóng đen đang áp sát từ phía sau.
"Cạch!"
Một tiếng kim loại chạm nhau lạnh ngắt vang lên sát bên tai A Tòng. Trước khi gã kịp phản ứng, Hải đã vòng cánh tay phải qua cổ gã, siết chặt, đồng thời dí thẳng mũi nhọn của chiếc kìm tuốt cáp bằng thép hợp kim sắc lẹm vào ngay động mạch cổ của gã. Lực siết mạnh đến mức khiến gã buôn lậu lùn tịt không thể thở nổi, mặt mũi đỏ gay.
"Tắt thiết bị truyền tin đi, A Tòng. Trước khi tao cắt đứt cuống họng của mày," Hải thì thầm sát tai gã, giọng nói lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ. Mắt trái màu vàng kim lượng tử của anh rực sáng dưới thấu kính đục bị nứt, rọi thẳng vào đôi mắt hí đang trợn trừng vì sợ hãi của gã phản bội.
"Hải... Hải... người anh em... mày hiểu lầm rồi..." A Tòng run rẩy gầm gừ qua kẽ răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. "Tao chỉ... tao chỉ đang mồi thuốc..."
*Thiết bị truyền tin vẫn đang hoạt động!* Eve cảnh báo. *Giao thức truyền dữ liệu: 95%! Gói tin chứa tọa độ GPS của tiệm mì đang được nén để đồng bộ hóa trực tiếp lên máy chủ Helios!*
Hải nghiến răng, ấn mạnh mũi kìm tuốt cáp sâu thêm một milimet vào da cổ A Tòng. Một vệt máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, chảy dọc xuống cổ áo bẩn thỉu của gã.
"Tao bảo: Tắt. Ngay. Lập. Tức."
"Tao tắt! Tao tắt liền!" A Tòng hét lên trong tuyệt vọng. Gã dùng lưỡi đẩy mạnh vào chiếc răng giả bọc hợp kim sâu trong hàm. Một tiếng *tạch* nhỏ vang lên, luồng sóng điện từ tần số cực thấp biến mất hoàn toàn.
Thế nhưng, trên võng mạc mắt trái của Hải, dòng log của Eve đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ.
*Quá trễ rồi, Hải!* Giọng Eve nghẹn ngào, chứa đựng một sự tuyệt vọng sâu sắc. *Tôi đã cố gắng dùng máy tính 'Cốc' để ghi đè và thu hồi gói tin truyền đi của gã, nhưng gói tin đã hoàn thành đồng bộ hóa trực tiếp lên máy chủ Helios cách đây đúng 1 phút. Tọa độ của chúng ta đã bị lộ hoàn toàn!*
A Tòng nhìn Hải, nụ cười gian xảo lại hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt vì sợ hãi của gã: "Hải... mày không thoát được đâu... Cục Kiểm Duyệt treo thưởng đến năm ngàn BU cho cái đầu của mày... Năm ngàn BU đấy! Đủ để tao đổi lấy một căn hộ sạch ở khu trung tâm... Mày..."
"Bốp!"
Hải không thèm nghe hết câu. Anh xoay người, giáng một cú đấm cực mạnh bằng báng kìm vào thẳng quai hàm của A Tòng. Tiếng xương rạn nứt vang lên khô khốc, gã buôn lậu lùn tịt bay thẳng vào đống thùng gỗ góc quán, ngất xỉu ngay lập tức, máu miệng chảy ròng ròng.
Bà Năm nhìn gã phản bội nằm bất động dưới đất, gương mặt đôn hậu của bà không hề có sự do dự. Bà lập tức tắt bếp dầu hỏa cổ điển, dập tắt hoàn toàn mọi nguồn phát xạ nhiệt hồng ngoại trong quán.
"Đi theo tao! Mau lên!" Bà Năm hét lên, chạy lại góc phòng, dùng hai bàn tay thô ráp kéo phăng tấm thảm len cũ kỹ bám đầy vết dầu mỡ sang một bên.
Dưới lớp sàn gỗ mục nát hiện ra một cánh cửa sập bằng sắt dày, khóa bằng một chốt cơ học thô sơ.
"Đây là hầm chứa thực phẩm cũ từ thời kỳ đầu xây dựng phân khu, được bao bọc bởi các tấm chì cách nhiệt không phát xạ nhiệt hồng ngoại ra ngoài," bà Năm nhanh chóng bẻ chốt cửa, đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra, lộ ra một lối cầu thang tối tăm dẫn xuống lòng đất sâu. "Chui xuống đó ngay!"
Hoàng Yến lao lại, bế thốc Vy lên: "Để tôi bế con bé! Hải, đi mau!"
Hải vừa định bước chân theo Hoàng Yến xuống hầm ngầm, thì đột nhiên, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, chói mắt từ ngoài phố xuyên qua lớp cửa kính vỡ của tiệm mì, rọi thẳng vào phòng, biến toàn bộ không gian ấm áp vừa rồi thành một bãi chiến trường rực sắc máu.
*Cảnh báo đỏ!* Eve hét lên trong thùy não Hải, những dòng chữ cảnh báo chạy liên tục trên võng mạc anh với tốc độ chóng mặt. *Mắt Thần 12 ngoài phố đã chuyển sang chế độ giám sát thời gian thực! Phát hiện luồng quét sinh trắc học hồng ngoại bao phủ toàn bộ con hẻm! Lực lượng Thiết Giáp 12 đang khép chặt vòng vây!*
Từ đầu con hẻm cụt, tiếng bốt sắt nện rầm rập xuống nền bê tông rỉ sét dội lại, kèm theo tiếng rít cơ khí lạnh lùng của các khớp nối thủy lực trên giáp nặng. Tiếng loa phát thanh của Lê Mạnh vang lên, dõng dạc và tàn nhẫn, xé rách sự yên tĩnh của đêm đen:
"Vũ Hải! Mày đã bị bao vây hoàn toàn! Đầu hàng ngay lập tức để nhận sự khoan hồng, hoặc toàn bộ khu vực này sẽ bị san phẳng bằng hỏa lực laser!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!