Bóng Tối Năm Giây
Tiếng kèn kẹt từ khớp xoay của chiếc drone săn mồi Kền Kền 01 vang lên chói tai giữa khoảng không lộng gió của sân thượng khu kỹ thuật Tổ Ong. Thấu kính camera đơn độc của nó rực lên một sắc đỏ gai người, liên tục co giãn để lấy nét vào mắt trái đang rỉ máu của Vũ Hải. Dưới lớp thấu kính thủy tinh đục tự chế đã bị nứt nhẹ sau cú va chạm ở cửa sổ, ánh sáng lam nhạt từ chip võng mạc của Eve nhấp nháy liên tục như một nhịp tim hỗn loạn. Dòng máu nóng hổi hòa lẫn với dịch sinh học rỉ ra từ hốc mắt hỏng, chảy dài xuống gò má xám tro bám đầy muội than của anh.
*Hải! Hệ thống định vị sinh trắc học của nó đã khóa chặt võng mạc của anh!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập, truyền qua xương chũm vào thùy chẩm của anh với một tần số rít nhiễu đầy lo lắng. *Nhiệt độ tủy sống của anh đang tăng lên 39.5 độ C. Khớp nối thần kinh thị giác bị quá tải nghiêm trọng. Nếu anh không ngắt kết nối hoặc tiêu diệt nó trong vòng mười lăm giây, luồng xung điện từ của nó sẽ nướng chín cả bộ não của anh lẫn mã nguồn của tôi!*
Hải không thể trả lời bằng lời nói. Anh nén cơn đau búa bổ đang giật liên hồi sau gáy, cánh tay phải siết chặt lấy Vũ Vy. Cô bé câm nép sát vào lồng ngực phập phồng của anh, cơ thể mảnh khảnh run lên bần bật dưới lớp áo khoác kỹ thuật sờn cũ bám đầy dầu mỡ. Đôi mắt to tròn màu hạt dẻ của Vy nhìn chừng chừng vào họng súng phóng điện dưới bụng chiếc drone. Vy không thể phát ra âm thanh, nhưng bàn tay nhỏ bé của cô bé đang bấu chặt lấy vai áo Hải, những ngón tay khẽ gõ liên tục theo một nhịp điệu đứt quãng.
Đó là trực giác điện từ của Vy. Cô bé bị câm bẩm sinh từ vụ tai nạn hóa chất năm xưa, nhưng đổi lại, hệ thần kinh của cô cực kỳ nhạy cảm với các dao động từ trường. Vy đang dùng xúc giác để cảnh báo anh về luồng năng lượng lượng tử đang tích tụ trong nòng súng của Kền Kền 01.
"Lê Mạnh đang dẫn quân Thiết Giáp 12 lên cầu thang bộ!" Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ với Eve, mắt phải của anh liếc nhanh về phía cánh cửa thép dẫn lên sân thượng. Tiếng bốt sắt nện rầm rập xuống bậc thang bê tông dội lại mỗi lúc một gần. "Cửa thoát hiểm mặt đất đã bị phong tỏa. Chúng ta không thể lùi lại."
*Tôi đang cố gắng bẻ khóa cửa từ trường của tháp làm mát để tìm đường xuống đường ống ngầm!* Eve báo cáo, một sơ đồ kỹ thuật 3D màu xanh lam nhạt hiện lên ở góc thị giác bên phải của Hải. *Nhưng không được! Đốc công Khải đã sử dụng quyền truy cập trung cấp để kích hoạt giao thức khóa vật lý cưỡng bức từ xa. Hệ thống cơ học đã bị chốt chặt bằng các thanh thép dày. Không thể hack bằng phần mềm từ xa!*
"Xoẹt!"
Một tia chớp màu xanh lam rực rỡ đột ngột phóng ra từ họng súng dưới bụng Kền Kền 01. Luồng điện cao thế xé rách không khí, đánh thẳng vào thành lan can sắt ngay sát hông Hải. Tiếng nổ điện đanh tai vang lên, sắt thép rỉ sét bị nung nóng chảy đỏ rực, bắn ra những tia lửa sáng lòa và mùi khét lẹt của kim loại bị oxy hóa. Sức nóng và luồng gió điện từ thổi hất mái tóc bết mồ hôi của Hải ra sau, khiến da mặt anh bỏng rát.
Hải nhào người né tránh, lăn mấy vòng trên sàn bê tông sứt mẻ của sân thượng. Cú ngã khiến vết rách da vai trái do mảnh kính vỡ lúc nãy lại rách miệng, máu tươi thấm đẫm vai áo xám tro. Anh nghiến răng chịu đựng, nhanh chóng đưa tay ra phía sau thắt lưng, rút ra khẩu súng điện từ cầm tay EMP-Mini tự chế.
Đây là vũ khí tự vệ duy nhất của anh, được lắp ráp chắp vá từ cuộn cảm của một máy biến thế hỏng nhặt ở bãi rác và một viên pin lượng tử sinh học cũ. Khẩu súng có vẻ ngoài thô kệch với những sợi dây đồng quấn thô bao quanh một báng nhựa tái chế màu đen, nhưng nó là tất cả những gì Hải có để chống lại công nghệ săn mồi tối tân của tập đoàn CogniCorp.
Kền Kền 01 xoay tròn bốn cánh quạt bằng sợi carbon, nâng độ cao để chuẩn bị cho cú phóng điện thứ hai. Luồng sáng xanh lam dưới bụng nó lại bắt đầu tích tụ, rít lên những tiếng u u trầm mặc.
Đột nhiên, Vy nắm chặt lấy cổ tay trái đang run rẩy của Hải. Cô bé không thể nói, nhưng ngón tay cô bé chỉ thẳng vào một điểm nhỏ nằm ngay dưới khớp nối giữa thấu kính camera và rơ-le nguồn của chiếc drone. Gương mặt nhỏ nhắn của Vy đầy kiên định, đôi mắt cô bé lấp lánh ánh sáng phản xạ từ tia điện xanh lam.
Vy đang chỉ cho anh thấy điểm yếu từ trường. Ở tần số dao động mà cô bé cảm nhận được, đó là nơi lớp giáp chống nhiễu từ của chiếc drone bị mỏng nhất để tản nhiệt cho bộ vi xử lý.
*Hải! Nhắm vào điểm đó! Tôi sẽ hiệu chỉnh tần số phát xạ của EMP-Mini để đồng bộ với nhịp dao động của rơ-le nguồn!* Eve hét lên trong thùy não anh.
Hải gạt công tắc nguồn của khẩu súng tự chế. Viên pin lượng tử sinh học cũ gắn ở báng súng lập tức rút đường glucose từ máu trong lòng bàn tay anh, chuyển hóa thành dòng điện lượng tử siêu nhỏ. Một tiếng rít tần số cao buốt óc vang lên từ cuộn cảm đồng. Lòng bàn tay trái của Hải bắt đầu tê dại, những mạch máu nổi rực lên màu lam nhạt dưới da.
Anh nâng súng bằng cả hai tay, nhắm thẳng vào điểm yếu dưới bụng Kền Kền 01.
*Tần số đồng bộ: 433 MHz... 434 MHz... Khóa mục tiêu! Bắn!*
Hải bóp cò cơ học.
Một luồng xung điện từ vô hình, cực mạnh bùng phát từ đầu nòng súng EMP-Mini. Không có tiếng nổ lớn của thuốc súng, chỉ có một tiếng *xoạch* khô khốc như tiếng bẻ gãy một cành cây khô giữa khoảng không. Luồng sóng điện từ định hướng lao thẳng vào bụng chiếc drone Kền Kền 01.
Ngay lập tức, chiếc drone khựng lại giữa không trung. Thấu kính camera đỏ rực của nó chớp tắt liên tục rồi chuyển sang màu xám vô hồn. Bốn cánh quạt bằng sợi carbon mất kiểm soát, chém loạn xạ vào không khí tạo ra những tiếng rít kèn kẹt. Chiếc drone loạng choạng lao thẳng vào tháp làm mát rỉ sét, tạo ra một cú va chạm mạnh đầy tia lửa điện trước khi rơi rầm xuống sàn bê tông, rò rỉ những luồng khói đen khét lẹt và những tia điện nhỏ màu xanh lam.
Thế nhưng, Hải cũng phải trả một cái giá không hề rẻ. Khẩu súng EMP-Mini trên tay anh bốc khói nghi ngút. Cuộn cảm dây đồng do hoạt động quá công suất đã nóng đỏ lên như một thanh sắt nung, nung chảy cả báng nhựa và găm sâu vào da thịt lòng bàn tay trái của anh. Mùi nhựa cháy và mùi thịt khét lẹt bốc lên.
"A..."
Hải nghiến chặt răng để không gào lên thành tiếng, anh vội vã quăng khẩu súng đã hỏng hoàn toàn xuống đất. Lòng bàn tay trái của anh giờ đây loang lổ những vết bỏng đỏ rực và cháy sém đen sì, những ngón tay co quắp lại vì đau đớn. Vũ khí tự vệ duy nhất của anh đã biến thành một đống phế liệu vô dụng.
"Rầm!"
Cánh cửa thép dẫn lên sân thượng đột ngột bị đạp tung ra. Lê Mạnh bước ra đầu tiên, bộ giáp Thiết Giáp 12 xám xịt của gã phản chiếu ánh sáng neon đỏ của các cột anten xung quanh. Theo sau gã là bốn đặc nhiệm Thiết Giáp hạng nặng, tay lăm lăm khẩu súng laser dòng 'Hủy Diệt' rực sáng hồng ngoại.
"Nó ở đằng kia! Ngăn nó lại!" Lê Mạnh gầm lên qua hệ thống loa phát thanh, họng súng laser của gã lập tức hướng về phía Hải.
Hải ôm chặt Vy, lùi lại sát mép sân thượng. Phía sau lưng anh không còn là sàn bê tông nữa, mà là khoảng không vô tận của siêu đô thị Sector 12 ở độ cao hơn một trăm mét. Gió thổi mạnh, cuốn theo sương mù tĩnh điện xám xịt và mùi ozone nồng nặc.
Cách mép sân thượng khoảng mười mét là nóc của tòa nhà kỹ thuật đối diện—một siêu cấu trúc bằng thép rỉ sét chứa các đường ống dẫn hơi nước khổng lồ. Khoảng cách giữa hai tòa nhà là một vực thẳm sâu hoắm, nơi những ánh đèn neon lấp lánh của các tầng dưới trông nhỏ bé như những đom đóm điện tử.
*Hải! Chúng ta phải nhảy sang tòa nhà đối diện!* Eve ra lệnh, giọng cô vang lên lạnh lùng nhưng dứt khoát.
"Nhảy? Khoảng cách đó gần mười mét! Tôi đang bế Vy, cơ thể lại kiệt sức!" Hải thầm hét lên trong đầu. "Và camera giám sát của CogniNet phủ kín khoảng không trung kia, chỉ cần chúng ta lao ra, tháp pháo tự động của phân khu sẽ bắn nát chúng ta trước khi kịp chạm đất!"
*Nghe tôi đây! Áp dụng Quy tắc 'Bóng tối 5 giây'!* Eve hiển thị một dòng chữ màu vàng kim rực rỡ trên võng mạc mắt trái của Hải, đè lên những vệt máu đỏ đang nhòe đi. *Trạm phát sóng trung tâm của phân khu 12 thực hiện đồng bộ hóa dữ liệu lượng tử và làm sạch bộ nhớ đệm của toàn bộ hệ thống camera giám sát cứ mỗi mười phút một lần. Trong khoảng thời gian đó, sẽ có một khoảng trễ chính xác là 5 giây khi toàn bộ camera hành lang và camera quét nhiệt ngoài trời bị khởi động lại để cập nhật cơ sở dữ liệu sinh trắc học mới. Đó là điểm mù lớn nhất của hệ thống kiểm duyệt tư duy!*
*Đồng hồ đếm ngược của trạm phát sóng hiển thị trên võng mạc của anh:*
*00:04:58...*
*Không kịp nữa! Lê Mạnh chuẩn bị nổ súng!* Hải nhìn thấy họng súng laser của Lê Mạnh đã bắt đầu tích tụ năng lượng đỏ rực.
*Tôi sẽ gửi một gói tin lỗi giả lập sự cố phần cứng đến trạm phát sóng gần nhất thông qua máy tính 'Cốc' đã bị format mà Khải đang giữ!* Eve giải thích cực nhanh. *Dù máy tính bị xóa sạch dữ liệu, nhưng cổng phần cứng của nó vẫn kết nối với rơ-le mạng của trạm bảo trì. Tôi có thể kích hoạt một xung vòng lặp để ép trạm phát sóng thực hiện đồng bộ hóa khẩn cấp ngay lập tức! Việc này sẽ làm sụt áp điện lưới cục bộ, nhưng nó sẽ cho chúng ta 5 giây bóng tối hoàn toàn!*
"Làm đi!" Hải hét lên trong tâm trí.
Trong văn phòng trạm bảo trì cách đó vài tầng, chiếc máy tính "Cốc" đang nằm trên bàn làm việc của Khải đột ngột chớp sáng màu xanh lam rực rỡ, phát ra một tiếng rít điện tử chói tai trước khi toàn bộ hệ thống đèn LED trên vỏ máy phụt tắt.
Ngay lập tức, trên sân thượng Tổ Ong, đèn tín hiệu màu đỏ trên đỉnh các cột anten giám sát xung quanh đột ngột chuyển sang màu vàng nhấp nháy.
*Giao thức 'Giả lập mất kết nối mạng cục bộ' đã kích hoạt! Đồng hồ đếm ngược bóng tối bắt đầu:*
*5...*
Vy đột ngột giật mạnh vạt áo Hải. Cô bé không thể nói, nhưng ngón tay nhỏ bé của cô chỉ thẳng về phía một góc tối khuất dưới chân bồn chứa nước của tòa nhà kỹ thuật đối diện. Đôi mắt Vy mở to, lấp lánh một niềm tin kỳ lạ.
Bằng trực giác nhạy bén với các rung động điện từ, Vy đã phát hiện ra hướng đi của các đường cáp ngầm khuất sóng chạy dọc theo tường tòa nhà đối diện—nơi không hề có dòng điện từ trường mạnh quét qua. Đó là điểm hạ cánh an toàn nhất để tránh bị các trạm quét mặt đất định vị ngược lại ngay khi họ tiếp đất.
*4...*
"Vy, ôm chặt lấy anh! Đừng buông tay!" Hải hét lên giữa tiếng gió rít gào.
Anh bế thốc Vy vào lòng, dùng cánh tay phải siết chặt lấy cơ thể mảnh dẻ của em gái, che chở cho đầu và ngực cô bé bằng chính lồng ngực của mình. Chân phải anh đạp mạnh lên gờ bê tông nứt nẻ của mép sân thượng, lấy đà.
*3...*
Toàn bộ hệ thống camera giám sát của phân khu 12 chớp sáng màu vàng rồi tắt phụt. Những tia quét laser màu đỏ rực rỡ giăng kín khoảng không trung đột ngột biến mất như chưa từng tồn tại. Đô thị neon rực rỡ phía dưới bỗng chốc chìm vào một khoảng tối cục bộ tĩnh lặng.
*2...*
Hải phóng mình vào khoảng không vô tận.
Cảm giác không trọng lực ập đến ngay lập tức, bóp nghẹt lồng ngực anh. Gió rít gào điên cuồng bên tai, thổi tung mái tóc bết máu và mồ hôi. Dưới chân anh, siêu đô thị neon Sector 12 hiện ra như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy những luồng sáng xanh, đỏ lấp lánh nhưng lạnh lẽo và vô cảm. Hải cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại đến mức cực hạn.
Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa ranh giới sinh tử ở độ cao một trăm mét, sự tính toán lạnh lùng của thuật toán Eve, trực giác nhạy bén của Vy và hành động cơ khí chính xác của Hải đã hòa làm một. Hải không còn cảm thấy sợ hãi nữa, chỉ có một khát vọng tự do nguyên bản đang cháy bỏng trong huyết quản.
*1...*
Tòa nhà kỹ thuật đối diện lao thẳng về phía mặt Hải với tốc độ chóng mặt.
"Rầm!"
Cơ thể Hải đập mạnh xuống tấm sàn tôn rỉ sét của nóc tòa nhà kỹ thuật. Cú va chạm cực mạnh khiến anh mất đà, lăn mấy vòng trên bề mặt sắt thép thô ráp. Vai trái rách da đập xuống một gờ kim loại nhọn, cơn đau rát bỏng ập đến khiến anh suýt ngất xỉu. Hải nghiến răng, dùng toàn bộ cơ thể làm tấm đệm đỡ để Vy không bị va đập trực tiếp xuống sàn sắt.
*0! Giao thức kết thúc. Hệ thống camera đã khởi động lại!* Tiếng Eve báo cáo vang lên ngay khi đèn tín hiệu trên các cột anten phía đối diện chớp đỏ trở lại.
Nhưng Hải đã kịp ôm Vy lăn vào bóng tối dưới chân bồn chứa nước khổng lồ, hoàn toàn biến mất khỏi tầm quét của hệ thống camera vừa hồi phục.
Phía bên kia sân thượng Tổ Ong, Lê Mạnh và toán đặc nhiệm Thiết Giáp lao sát ra mép tường, rọi những luồng đèn pin công suất cao và kính ngắm laser quét ráo riết khắp khoảng không trung. Thế nhưng, tất cả những gì chúng nhìn thấy chỉ là khoảng không tối tăm và tiếng gió rít gào.
"Đội trưởng! Không tìm thấy dấu vết nhiệt hồng ngoại hay sinh trắc học của mục tiêu trên cầu kỹ thuật!" Tiếng đặc nhiệm báo cáo đầy bất lực qua bộ đàm.
Lê Mạnh đấm mạnh tay giáp vào thành lan can sắt, thốt lên một tiếng nguyền rủa đầy giận dữ.
Hải nằm áp sát người xuống tấm sàn sắt lạnh ngắt dưới bóng tối của bồn nước, lồng ngực phập phồng thở dốc từng hơi nặng nề. Phổi anh vẫn còn bỏng rát do hít phải khí ozone lúc nãy, lòng bàn tay trái bị bỏng nặng nhói lên từng đợt đau nhức nhối, và mắt trái rỉ máu liên tục khiến tầm nhìn của anh bị nhuộm một sắc đỏ lòm.
Vy lách người ra khỏi vòng tay anh, cô bé không hề khóc. Vy dùng bàn tay nhỏ bé, mát lạnh của mình khẽ lau đi những vệt máu trên mặt Hải, đôi mắt hạt dẻ ngập tràn sự lo lắng và thương cảm.
"Anh không sao, Vy... chúng ta an toàn rồi..." Hải cố gắng nở một nụ cười yếu ớt để trấn an em gái, nhưng giọng nói khàn đặc của anh chỉ còn là những tiếng thào thào.
*Hải, có dao động nhiệt bất thường ở phía sau anh!* Giọng Eve đột ngột vang lên, không còn là tiếng rít nhiễu nữa mà chuyển sang một tần số cảnh báo sắc lạnh. *Không phải là đặc nhiệm của Lê Mạnh. Đây là một nguồn phát xạ nhiệt di động tầm gần, hoàn toàn không có tín hiệu kết nối mạng của CogniNet!*
Hải giật mình, cố nén cơn đau tột cùng để gượng dậy. Tay phải anh vô thức đưa ra phía sau tìm kiếm khẩu súng EMP-Mini, nhưng anh lập tức nhớ ra khẩu súng duy nhất đã bị hủy hoại hoàn toàn và vứt lại phía bên kia sân thượng Tổ Ong. Anh giờ đây hoàn toàn không có vũ khí tự vệ.
Từ trong màn sương tĩnh điện xám xịt dưới chân bồn chứa nước, một bóng người cao gầy âm thầm bước ra.
Người đó khoác một chiếc áo choàng bảo hộ ôm sát màu đen tuyền, mũ trùm đầu kéo sụp xuống che khuất nửa gương mặt. Dưới ánh sáng neon xanh nhạt yếu ớt của bồn nước, Hải nhìn thấy một vài lọn tóc nhuộm màu hồng neon rực rỡ lọt ra ngoài mép mũ trùm. Trên tai cô đeo một bộ tai nghe liên lạc lậu lấp lánh ánh sáng lam, và bên hông dắt một chiếc drone trinh sát siêu nhẹ tự chế có hình dáng như một con 'Ruồi Trâu' đang cụp cánh quạt.
Cô gái dừng bước cách Hải khoảng ba mét, khẽ đưa tay lên hạ chiếc mặt nạ lọc khí màu xám tro xuống, để lộ một gương mặt lanh lợi, đôi mắt sắc sảo đang nhìn Hải với vẻ đầy thích thú và nghịch ngợm.
"Nhảy đẹp đấy, kỹ sư bảo trì lậu," cô gái khẽ cười, giọng nói năng động và chứa đựng một sự tự do kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với bầu không khí ngột ngạt, vô cảm của siêu đô thị kiểm duyệt. "Nhưng nếu không muốn bị Lê Mạnh nướng chín ở chốt chặn tiếp theo của Cục Kiểm Duyệt, thì đi theo tôi. Tôi là Hoàng Yến."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!