Nhạc nềnIrregular

Điểm Mù Đô Thị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lê Mạnh giật mạnh xích còng từ trường khóa tay Hải lại, đẩy anh thô bạo ra phía cửa căn hộ đổ nát. Cú đẩy mạnh đến mức khớp vai trái vừa cấy ghép của Hải nhói lên một cơn đau điếng, dòng máu tươi ấm nóng từ hốc mắt trái rỉ ra nhanh hơn, thấm qua lớp thấu kính đục, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống sàn bê tông xám xịt.


"Đi nhanh lên, thằng rác rưởi!" Giọng Lê Mạnh ồm ồm sau lớp mặt nạ phòng độc của bộ giáp Thiết Giáp 12. Gã không hề có chút kiên nhẫn nào với một kẻ khuyết tật bị nghi ngờ tàng trữ công nghệ lậu.


Đốc công Khải đi phía trước, tay cầm chiếc máy tính cầm tay "Cốc" đã bị format sạch dữ liệu. Gã lật qua lật lại thiết bị với vẻ mặt hằn học tột độ. "Mày đã giấu nó ở đâu? Bản vẽ thấu kính lọc sóng kia chứng minh mày đang ngụy trang một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm. Nếu tao không tìm thấy lõi dữ liệu, mày và con bé câm kia sẽ được đưa thẳng vào phòng Định Dạng 12 để gọt sạch vỏ não!"


Hải không đáp. Anh khẽ liếc mắt phải về phía góc phòng. Vy đang bị một tên đặc nhiệm khác giữ chặt bả vai nhỏ bé. Cô bé không thể phát ra âm thanh, nhưng đôi mắt hạt dẻ mở to ngập tràn nước mắt, cơ thể mảnh khảnh run lên bần bật. Trực giác điện từ của Vy đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng sóng quét từ trường cực cao phát ra từ bộ giáp của Lê Mạnh đang bóp nghẹt bầu không khí xung quanh.


*Hải... Hải... nghe tôi không?* Giọng nói của Eve đột ngột vang lên, không còn là những âm thanh rít nhiễu vô hồn nữa, mà đã trở thành một luồng suy nghĩ rõ ràng chạy thẳng vào thùy chẩm của anh. *Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: 6%. Tôi đang cố gắng ổn định khớp nối thần kinh thị giác của anh. Nhịp tim của anh đang ở mức 140, nếu tăng thêm, mạch máu võng mạc sẽ vỡ hoàn toàn.*


*Eve, chuẩn bị vẽ sơ đồ hành lang,* Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ. *Chúng ta không thể đến phòng y tế phân khu. Đến đó, chúng sẽ lột thấu kính này ra và tiêu hủy cô.*


*Tôi hiểu. Nhưng lối thoát duy nhất từ Căn hộ 404 là cửa chính đã bị Lê Mạnh phong tỏa. Phía sau anh là...*


Phía sau Hải là chiếc cửa sổ kính nứt nẻ nhìn ra khoảng không vô tận của khu chung cư Tổ Ong. Bên ngoài cửa sổ, những đường ống xả khí thải khổng lồ đang phun ra từng luồng khí gas hóa chất tái chế màu xám xịt, kèm theo giàn giáo kỹ thuật rỉ sét treo lơ lửng giữa khoảng không của tầng 40.


"Lê Mạnh, đưa nó đi!" Khải ra lệnh, gằn giọng đầy sốt ruột. "Tao muốn kết quả quét võng mạc của nó trong vòng mười phút nữa!"


Lê Mạnh gật đầu, họng súng laser trên tay gã khẽ nâng lên, chĩa thẳng vào ngực Hải như một lời đe dọa lạnh lùng. Luồng ánh sáng đỏ từ kính ngắm laser của súng vẽ một vệt đỏ rực trên ngực áo khoác xám tro của anh.


Chính trong khoảnh khắc họng súng laser hướng vào mình, Hải biết mình không còn đường lui.


Bằng một động tác bộc phát cực nhanh nhờ luồng năng lượng lượng tử của Eve vừa kích hoạt chạy dọc sống lưng, Hải không màng đến cơn đau xé rách ở mắt trái. Anh dùng toàn lực chân phải đạp mạnh vào gối Lê Mạnh, khiến gã đặc nhiệm nặng nề mất đà khuỵu xuống. Cùng lúc đó, Hải nhoài người tới, dùng cánh tay phải tự do ôm chặt lấy Vy, giật phăng cô bé khỏi tay tên đặc nhiệm đang ngơ ngác.


"Mày làm cái gì thế?!" Khải hét lên kinh hoàng.


"Vy, ôm chặt lấy anh!" Hải thì thầm bên tai em gái.


Không một giây do dự, Hải ôm chặt Vy vào lòng, xoay lưng lại và lao thẳng về phía cửa sổ kính của căn hộ 404.


"Xoảng!"


Tiếng kính vỡ vụn vang lên chói tai. Sức nặng của hai cơ thể cùng đà lao cực mạnh đã nghiền nát lớp kính nứt nẻ. Hải cảm nhận được những mảnh kính sắc nhọn cào rách lớp áo khoác kỹ thuật sờn cũ, găm sâu vào da vai trái của anh (Hải bị rách da vai do mảnh kính vỡ). Cơn đau rát bỏng ập đến ngay lập tức, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi cảm giác hụt hẫng kinh hoàng khi cả hai rơi tự do vào khoảng không trung giữa tầng mây khói của Sector 12.


"Bắn! Bắn hạ nó cho tao!" Tiếng gầm điên cuồng của Khải vang vọng từ phía sau, bị tiếng gió rít bên tai nuốt chửng.


*Eve! Giàn giáo kỹ thuật!* Hải gào lên trong tâm trí.


*Tính toán quỹ đạo rơi... Khoảng cách: 2.4 mét... Chuẩn bị tiếp đất bằng vai phải!*


"Rầm!"


Cơ thể Hải đập mạnh xuống tấm sàn kim loại rỉ sét của giàn giáo kỹ thuật treo lơ lửng ngay dưới tầng 39. Cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ khung giàn giáo rung lên bần bật, những sợi dây cáp thép cũ kỹ rít lên những tiếng kèn kẹt ghê người. Hải nén tiếng rên rỉ, hai tay vẫn ôm chặt lấy Vy để che chắn cho cô bé khỏi cú va chạm vật lý. Vy áp chặt mặt vào ngực Hải, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo anh, cơ thể run rẩy nhưng không hề phát ra một tiếng động nào.


Từ phía trên cửa sổ đổ nát của căn hộ 404, những tia laser màu đỏ rực rỡ bắt đầu xé rách màn đêm xám xịt, bắn xuống xối xả. Những phát đạn laser sượt qua thành giàn giáo, nung chảy lớp thép rỉ sét thành những vũng kim loại lỏng đỏ rực, phát ra tiếng xèo xèo và mùi khét lẹt.


"Lê Mạnh đang dẫn quân xuống thang thoát hiểm!" Eve cảnh báo, giọng cô vang lên dồn dập. *Năng lượng pin sinh học của tôi đã tiêu hao 20% để duy trì bộ lọc thần kinh bảo vệ não bộ của anh khỏi sốc nhiệt. Anh phải di chuyển ngay lập tức!*


Hải gượng đứng dậy, mắt trái vàng rực dưới thấu kính đục nhói lên một cơn đau búa bổ. Anh bế Vy lao qua cánh cửa kỹ thuật rỉ sét dẫn vào hành lang của khu chung cư Tổ Ong.


Bước vào bên trong hành lang, không gian lập tức trở nên ngột ngạt và tối tăm. Đây là mê cung của những bức tường bê tông nứt nẻ, những đường dây cáp quang lòng thòng như mạng nhện và mùi ẩm mốc đặc trưng của khu ổ chuột công nhân nghèo. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là bóng tối, mà là hệ thống giám sát dày đặc của tập đoàn CogniCorp.


*Hải, kích hoạt Thị giác điểm mù,* Eve ra lệnh. *Tôi sẽ truyền luồng dữ liệu phân tích sóng phản xạ của camera trực tiếp vào võng mạc mắt trái của anh.*


Ngay lập tức, thế giới trước mắt Hải thay đổi hoàn toàn.


Tầm nhìn từ mắt phải của anh vẫn là hành lang bê tông xám xịt, tối tăm. Nhưng ở mắt trái, một lớp giao diện kỹ thuật số màu vàng kim và đỏ rực chồng lấp lên thực tại. Hải nhìn thấy những tia quét laser vô hình của các camera an ninh gắn dọc trần nhà hiển thị dưới dạng các đường chỉ đỏ rực rỡ, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới chết chóc. Mỗi camera quét theo một chu kỳ tuần hoàn, phát ra những hình nón ánh sáng đỏ quét qua quét lại trên mặt đất.


*Nhìn thấy các đường chỉ đỏ kia chứ?* Eve giải thích nhanh. *Đó là vùng phủ sóng của camera giám sát thần kinh. Những khoảng trống màu xám tối giữa các tia quét chính là điểm mù vật lý duy nhất của hệ thống. Bước theo tôi!*


"Cộp! Cộp! Cộp!"


Tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm Thiết Giáp 12 vang lên từ phía đầu hành lang bên phải. Lê Mạnh đang dẫn đầu đội tuần tra càn quét gắt gao.


"Lục soát từng ngóc ngách! Hắn mang theo một đứa trẻ câm, không thể chạy nhanh được đâu!" Tiếng Lê Mạnh ra lệnh qua hệ thống loa truyền thanh của bộ giáp dội lại lạnh lùng.


*Hải, bước sang trái hai bước, cúi thấp người xuống!* Eve thét lên.


Hải bế Vy, nhanh chóng bước xéo sang bên trái, nép sát cơ thể vào một hốc tường bê tông nứt nẻ nơi hai đường chỉ quét màu đỏ của camera hành lang giao nhau nhưng để lại một khoảng trống nhỏ chưa đầy nửa mét.


Một tia quét laser màu đỏ rực sượt qua sát sạt chóp mũi Hải, chỉ cách thấu kính đục của anh chưa đầy hai centimet. Hải nín thở, cảm nhận được hơi nóng từ trường nhẹ phát ra từ tia quét. Vy trong lòng anh cũng bất động như một bức tượng gỗ, cô bé nhắm nghiền mắt, dùng trực giác điện từ cảm nhận luồng sóng dữ dội đang quét qua đầu mình.


*Giữ nguyên tư thế trong 3 giây... 2... 1... Bây giờ, chạy thẳng mười mét, rẽ phải vào ngách kỹ thuật!*


Nhờ có Thị giác điểm mù của Eve cung cấp thời gian thực, Hải bước đi chính xác đến từng centimet, luồn lách qua các kẽ hở của tấm lưới laser đỏ rực mà không hề kích hoạt bất kỳ cảnh báo an ninh nào của tòa nhà. Lực lượng tuần tra của Lê Mạnh hoàn toàn mất dấu vết hồng ngoại của Hải trong vòng 5 giây khi họ quét qua khu vực hành lang chính.


"Đội trưởng! Không tìm thấy tín hiệu hồng ngoại của đối tượng trên camera giám sát hành lang số 4!" Tiếng một tên đặc nhiệm báo cáo đầy ngơ ngác qua bộ đàm.


"Vô lý! Hắn không thể biến mất không dấu vết được! Kích hoạt chó cơ khí tuần tra! Cho chúng ngửi mùi dầu thải bảo trì và mùi sinh học của nó!" Lê Mạnh gầm lên đầy giận dữ.


Nghe thấy mệnh lệnh của Lê Mạnh qua tần số vô tuyến thô được Eve giải mã truyền qua xương chũm, tim Hải đập thắt lại. Chó cơ khí tuần tra của tập đoàn sử dụng cảm biến sinh học siêu nhạy, có khả năng phát hiện ra mùi mồ hôi và vết dầu máy bảo trì bám trên áo khoác của anh từ khoảng cách hàng trăm mét. Chúng không cần camera quang học, chúng săn mồi bằng mùi hương sinh học.


Từ phía cuối hành lang, tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên nền bê tông vang lên, kèm theo tiếng gầm gừ điện từ trầm đục của những con chó săn cơ khí.


*Eve, lối thoát hiểm mặt đất bị khóa rồi đúng không?* Hải vừa chạy vừa hỏi trong đầu.


*Đúng vậy. Sơ đồ mạng hiển thị rào chắn điện từ của Thiết Giáp 12 đã được dựng lên kiên cố tại cổng chính chung cư Tổ Ong. Nếu anh cố gắng chạy xuống đất, chúng ta sẽ bị nướng chín bởi dòng điện triệu vôn.* Eve hiển thị một mạng lưới lưới điện màu xanh lam chặn đứng toàn bộ lối ra ở tầng trệt trên võng mạc Hải.


*Vậy chúng ta phải đi lên thượng. Nhưng trước hết, phải cắt đuôi lũ chó săn kia.*


Hải nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một công cụ để ngụy trang mùi hương. Mắt trái của anh, dưới sự hỗ trợ của Eve, quét qua các đường ống kỹ thuật chạy dọc hành lang. Một đường ống dẫn hơi nước khổng lồ rỉ sét rò rỉ khí gas hóa chất tái chế (khí ozone) đang phát ra những luồng khói xám nhạt bốc mùi hăng hắc.


*Khí ozone tái chế...* Hải nhận ra ngay lập tức. Là một kỹ sư bảo trì mạng lưới, anh biết khí ozone nồng độ cao có khả năng oxy hóa cực mạnh, hoàn toàn có thể trung hòa và phá hủy các phân tử mùi sinh học cũng như làm chập mạch cảm biến nhạy cảm của chó cơ khí.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Hít phải khí ozone nồng độ cao sẽ gây bỏng rát đường hô hấp nghiêm trọng, thậm chí gây suy hô hấp cấp.


"Vy, nín thở! Ôm chặt lấy anh!" Hải ra hiệu bằng ánh mắt dứt khoát.


Anh xé một mảnh vải từ gấu áo khoác sờn cũ, thấm chút máu từ vết thương mắt trái của mình để làm ẩm, rồi áp chặt vào mũi và miệng Vy. Bản thân anh không còn mảnh vải nào để che chắn.


Hải bế Vy lao thẳng về phía điểm rò rỉ của đường ống dẫn khí gas hóa chất tái chế. Luồng khí ozone xám xịt, nóng rẫy phun thẳng vào mặt anh.


"Khục... khục..."


Hải cảm nhận được một cơn bỏng rát tột cùng như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào cuống họng và lá phổi. Mắt phải của anh nhòe đi vì nước mắt sinh lý bộc phát, lồng ngực co thắt dữ dội. Cơn đau từ phổi cộng hưởng với cơn đau từ khớp nối tủy sống lượng tử của Eve khiến Hải suýt chút nữa quỵ xuống sàn hành lang ẩm ướt.


*Hải! Hệ thống sinh học của anh đang bị nhiễm độc nhẹ! Tôi đang phải quá tải 20% năng lượng pin sinh học để kích thích adrenaline, giữ cho cơ tim của anh không bị đình trệ!* Tiếng Eve hét lên đầy lo lắng.


Nhưng thủ đoạn tàn nhẫn này đã mang lại hiệu quả ngay lập tức. Luồng khí ozone đậm đặc bám đầy lên quần áo và cơ thể của Hải, hoàn toàn trung hòa mùi mồ hôi và dầu máy bảo trì.


Hai con chó săn cơ khí lao đến điểm rẽ hành lang, chiếc mũi cấy ghép cảm biến sinh học của chúng hít mạnh vào không khí. Ngay khi tiếp xúc với luồng khí ozone oxy hóa mạnh, các cảm biến của chúng phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, màn hình hiển thị mục tiêu của chúng bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi các thông số lỗi. Chúng bắt đầu quay vòng tròn tại chỗ, phát ra những tiếng bíp bíp hỗn loạn vì mất phương hướng.


Hải nén cơn đau phổi, bế Vy lách qua điểm mù của camera cuối hành lang, lao lên cầu thang kỹ thuật dẫn thẳng lên sân thượng của khu chung cư Tổ Ong.


Khi cánh cửa thép dẫn lên sân thượng đổ sập phía sau lưng họ, luồng gió lạnh buốt từ khoảng không của siêu đô thị Sector 12 ập vào mặt Hải, giúp anh tỉnh táo lại phần nào sau cơn ngạt khí ozone.


Sân thượng khu kỹ thuật Tổ Ong là một khoảng không gian rộng lớn, hoang tàn, chứa đầy những tháp làm mát khổng lồ đang hoạt động ầm ĩ và những cột thu phát sóng của CogniNet rực sáng ánh đèn neon đỏ cảnh báo. Bầu trời phía trên được bao bọc bởi mái vòm thành phố mờ đục, nơi những đám mây điện từ xám xịt luôn cuộn xoáy.


Hải đặt Vy xuống bên sau một tháp làm mát lớn rỉ sét. Anh quỵ xuống, thở dốc, máu từ mắt trái vẫn tiếp tục rỉ qua thấu kính đục, nhuộm đỏ cả bàn tay phải của anh.


"Vy... em không sao chứ?" Hải khẽ hỏi, giọng nói khàn đặc và run rẩy.


Vy gật đầu liên tục, đôi mắt hạt dẻ ngập tràn sự lo lắng nhìn vào vết thương của anh trai. Cô bé đưa bàn tay nhỏ bé lên, khẽ vuốt ve gò má đẫm máu của Hải, miệng mếu máo nhưng kiên quyết không khóc để không làm anh thêm bận lòng.


Chưa kịp để hai anh em thở phào, một tiếng rít xé gió chói tai đột ngột vang lên từ phía trên bầu trời sân thượng.


Một luồng ánh sáng đỏ rực từ trên cao rọi thẳng xuống vị trí của Hải, xua tan bóng tối âm u của sân thượng kỹ thuật.


Từ phía trên mái che của tháp làm mát, một thiết bị bay bốn cánh quạt bằng sợi carbon đen tuyền, mang ký hiệu quân sự của CogniCorp, đột ngột lao xuống. Đó là drone chiến đấu sinh trắc Kền Kền 01.


Thấu kính camera đơn độc rực sáng ánh đỏ của nó xoay tròn liên tục, click một tiếng khô khốc, khóa chặt vào mắt trái đang rỉ máu và phát ra ánh sáng lam nhạt dưới thấu kính đục của Hải.


*Cảnh báo! Mục tiêu mang mã độc lượng tử đã bị khóa định vị sinh trắc học! Chuẩn bị phóng xung điện từ làm tê liệt hệ thần kinh trung ương!* Tiếng còi báo động đỏ rực từ võng mạc của Hải vang lên dồn dập, che lấp cả tiếng gió rít trên sân thượng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!