Liên Kết Võng Mạc
Tiếng xích sắt của buồng thang máy kỹ thuật ngầm nghiến vào nhau rùng rợn, dội lên những âm thanh khô khốc trong ống giếng đứng tối tăm của Sector 12. Buồng thang máy rung lắc dữ dội khi nó lao vút lên các tầng cao, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và luồng hơi nóng ẩm bốc lên từ hệ thống cống thải công nghiệp bên dưới.
Vũ Hải đứng bất động giữa hai đặc nhiệm Thiết Giáp 12. Đôi vòng còng từ trường siết chặt lấy cổ tay anh, liên tục phát ra những xung điện từ nhẹ để khóa cứng khớp xương sinh học. Vết bỏng ở lòng bàn tay trái do sự cố chập điện đêm qua gặp xung từ trường càng trở nên nhức nhối, từng cơn đau buốt nhói chạy dọc theo cánh tay lên thẳng bả vai. Hải khẽ nghiến răng, cố giữ cho bả vai không run rẩy. Trên võng mạc mắt phải của anh, dải thông tin AR màu đỏ của mạng lưới CogniNet vẫn nhấp nháy liên tục:
*Cảnh báo: Trạng thái công dân: Đối Tượng Nghi Vấn (Mức 2). Chỉ số nhịp tim dao động không ổn định. Yêu cầu điều hòa hơi thở để tránh kích hoạt báo động cưỡng chế.*
"Mày đang run đấy à, Hải?" Đốc công Khải đứng phía trước, quay lưng về phía cửa buồng thang máy, khẽ nhếch mép cười. Chiếc áo khoác da báo sờn cũ của gã đung đưa theo nhịp rung của cabin. Hắn giơ dải giấy dầu chứa bản vẽ thấu kính lọc sóng của Hải lên, dùng ngón tay múp míp gõ nhẹ vào lớp giấy. "Mày sợ đứa em gái câm của mày nhìn thấy cảnh này sao? Hay mày sợ tao tìm thấy thứ mà mày đang cố giấu?"
"Tôi không giấu gì cả, đốc công," Hải đáp, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, cố gắng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào vào biểu đồ sóng não đang bị máy chủ phân khu giám sát từ xa. "Tôi đã nói rồi, đó chỉ là một thiết bị hỗ trợ thị lực tự chế. Tôi không muốn Vy phải lo lắng."
"Hỗ trợ thị lực..." Khải hừ lạnh một tiếng, đôi mắt hí híp lại đầy tàn nhẫn. "Để xem lát nữa mày có còn cứng họng thế này không."
*Hải... Hải... nghe tôi không?*
Tiếng rít nhiễu sóng của Eve đột ngột vang lên, truyền trực tiếp qua xương chũm vào tai trong của Hải. Giọng nói của cô yếu ớt, đứt quãng nhưng ngập tràn sự hoảng loạn.
*Đội tuần tra của Lê Mạnh... họ đã đến tầng 40... Họ đang đứng trước cửa căn hộ 404... Vy đang rất sợ... Tôi cảm nhận được nhịp tim của cô bé đang tăng vọt...*
Lồng ngực Hải thắt lại. Vy bị câm bẩm sinh từ nhỏ, nhưng bù lại, cô bé có một trực giác nhạy bén đến kỳ lạ với các rung động điện từ. Sự xuất hiện của đội tuần tra Thiết Giáp với những bộ giáp tản nhiệt phát xạ sóng cực cao chắc chắn đang bóp nghẹt không gian sống nhỏ bé của cô bé.
*Eve, chuẩn bị sẵn sàng,* Hải âm thầm gửi tín hiệu bẻ khóa mật mã Morse bằng cách gõ nhẹ ngón tay phải vào thành còng từ trường. *Khi cửa mở, tôi sẽ tìm cách tiếp cận máy tính 'Cốc'. Cô phải chuẩn bị cho giao thức cấy ghép khẩn cấp.*
*Nhưng Hải!* Eve hét lên trong đầu anh. *Cổng kết nối lượng tử sinh học trong hốc mắt trái của anh... nó chưa từng được kiểm tra kể từ sau tai nạn mười năm trước! Nếu tôi tải trực tiếp vào vỏ não thị giác của anh lúc này, băng thông chịu tải sẽ bị quá giới hạn. Nguy cơ chết não lên tới 45%!*
*Không còn lựa chọn nào khác,* Hải gõ nhịp dứt khoát. *Nếu họ tịch thu máy tính, cô sẽ bị đưa vào lò thiêu hủy plasma. Tôi không để cô chết, và tôi phải bảo vệ Vy.*
"Coong!"
Tiếng chuông báo hiệu vang lên khô khốc. Cánh cửa thép của buồng thang máy kỹ thuật rên rỉ mở ra, để lộ hành lang tối tăm, ẩm ướt của khu chung cư Tổ Ong. Bầu không khí nơi đây nặng mùi ozone rò rỉ từ các đường ống xả khí khổng lồ bên ngoài cửa sổ. Những cư dân nghèo khổ đứng nép sát vào hai bên bức tường bê tông nứt nẻ, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn hai đặc nhiệm Thiết Giáp đang áp giải Hải đi qua.
Tại cuối hành lang, trước cửa Căn hộ 404, Đội trưởng tuần tra Lê Mạnh đang đứng cùng ba đặc nhiệm khác. Tay gã lăm lăm chiếc búa tạ cơ khí tích hợp động cơ phản lực mini tăng lực đập.
"Đốc công Khải," Lê Mạnh cúi đầu chào khi nhìn thấy Khải bước đến. "Đối tượng bên trong không chịu mở cửa. Chúng tôi chuẩn bị dùng búa tạ phá khóa."
"Khoan đã!" Hải hét lên, cố gắng vùng vẫy khỏi vòng vây của hai đặc nhiệm phía sau. "Em gái tôi bị câm! Cô bé không thể nghe thấy tiếng gọi cửa! Để tôi mở!"
"Tránh ra!" Lê Mạnh hừ lạnh, gạt Hải sang một bên. Gã nâng chiếc búa tạ cơ khí lên, nhấn nút kích hoạt trên báng cầm. Tiếng động cơ phản lực siêu nhỏ trên đầu búa rít lên chói tai, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam.
"Rầm!"
Cú đập cực mạnh của búa tạ cơ khí giáng thẳng vào ổ khóa từ trường của Căn hộ 404. Cánh cửa thép mỏng bị biến dạng hoàn toàn, văng mạnh vào trong, đập vào bức tường gạch bên trong căn hộ tạo ra một tiếng nổ lớn. Bụi bê tông và muội than bay mù mịt.
Hải lao vào trong phòng ngay khi hai đặc nhiệm buông lỏng tay vịn.
Trong góc phòng chật hẹp chưa đầy 12 mét vuông, Vy đang ngồi co rúm trên chiếc giường tầng nhỏ, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc cơ khí cũ của mẹ. Đôi mắt hạt dẻ của cô bé mở to, ngập tràn nước mắt và sự sợ hãi câm lặng. Khi nhìn thấy Hải bị còng tay bước vào, cô bé khẽ mếu máo, muốn chạy lại phía anh nhưng bị họng súng laser của một tên đặc nhiệm Thiết Giáp chặn lại.
"Vy! Đừng sợ! Anh đây!" Hải hét lên, nhưng một báng súng laser đã giáng mạnh vào lưng anh, ép anh quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh ngắt.
Đốc công Khải bước vào phòng, đôi giày da của hắn giẫm lên những mảnh vụn bê tông vỡ. Ánh mắt gã lướt qua đống drone hỏng, các bảng mạch rỉ sét xếp chồng lên nhau trong góc phòng, rồi dừng lại ở chiếc bàn gỗ nhỏ sát cửa sổ.
Trên bàn, chiếc máy tính bẻ khóa "Cốc" đang chạy ở chế độ ẩn, màn hình xanh lục tối giản thỉnh thoảng nhấp nháy những dòng chữ màu lam nhạt của Eve.
"A, đây rồi," Khải cười gằn, bước về phía chiếc bàn. "Chiếc máy tính cầm tay cũ kỹ này... chứa sơ đồ cáp quang bảo trì, hay chứa thứ gì khác? Lê Mạnh, tịch thu chiếc máy tính này cho tao."
Hải biết thời khắc quyết định đã đến. Nếu gã chạm vào "Cốc", mọi thứ sẽ kết thúc.
Bằng một động tác cực nhanh tích lũy từ nhiều năm làm việc cơ khí chính xác, Hải lén thò ngón tay phải vào trong cổ áo khoác sờn cũ, rút ra chiếc Kim khâu bằng thép cũ của bà nội mà anh luôn giấu kỹ như một bùa hộ mệnh. Chiếc kim khâu bằng thép nguyên bản từ kỷ nguyên cũ hoàn toàn vô hình trước mọi máy dò kim loại của đặc nhiệm. Anh đâm mạnh chiếc kim vào khe hở của còng từ trường bên tay trái, nối tắt hai điểm cực của mạch điều khiển xung điện.
Một tiếng "xoạch" nhỏ vang lên kèm theo một tia lửa điện siêu nhỏ chỉ có Hải cảm nhận được. Vòng khóa từ trường tay trái lập tức bị mất nguồn trong 3 giây.
Hải giật mạnh tay trái ra khỏi còng, nhoài người lao về phía bàn gỗ trước sự kinh ngạc của hai đặc nhiệm Thiết Giáp.
"Ngăn nó lại!" Khải hét lên.
Nhưng Hải đã nhanh hơn. Anh giật phăng sợi cáp kết nối quang học sinh học Bio-fiber đang cắm ở hông máy tính "Cốc". Đầu sợi cáp phát ra ánh sáng lam nhạt của luồng dữ liệu lượng tử đang dao động cực mạnh.
Bằng tay trái, Hải giật phăng chiếc thấu kính thủy tinh đục tự chế (Mắt Giả) ra khỏi hốc mắt trái bị hỏng của mình. Vết sẹo phẫu thuật lượng tử cũ bị kích thích bởi lực giật mạnh, lập tức rách ra và rỉ máu đỏ tươi dọc theo gò má anh.
Anh cắm thẳng đầu sợi cáp Bio-fiber vào cổng kết nối lượng tử sinh học nằm sâu trong hốc mắt trái hỏng.
"A... A... A!"
Một tiếng hét đau đớn tột cùng thoát ra từ cổ họng Hải. Anh cắn chặt chiếc kim khâu bằng thép của bà nội vào giữa hai hàm răng để giữ cho mình không bị ngất đi.
Nỗi đau sinh học xé rách dây thần kinh thị giác. Nó không giống bất kỳ nỗi đau vật lý nào anh từng trải qua. Các sợi cáp quang sinh học của Eve hoạt động như những con rết điện rực lửa, điên cuồng luồn lách qua các mô sẹo, cắm sâu vào thùy chẩm của vỏ não thị giác Hải.
Trên võng mạc mắt phải của anh, dải thông tin AR của CogniNet bắt đầu quay cuồng điên cuồng, các dòng chữ cảnh báo màu đỏ tràn ngập tầm nhìn:
*Cảnh báo khẩn cấp! Phát hiện thiết bị cấy ghép lậu không xác định kết nối trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương. Nguy cơ sốc nhiệt lượng tử 85%. Băng thông vỏ não bị chiếm dụng 95%. Hệ thống chuẩn bị kích hoạt giao thức ngắt kết nối cưỡng bức.*
*Hải! Giữ vững ý thức!* Tiếng Eve vang lên dữ dội trong tâm trí anh, không còn qua xương chũm nữa mà là trực tiếp từ bên trong não bộ của anh. *Tôi đang cố gắng điều chỉnh cấu trúc tương thích sinh học với đột biến gen của anh... 30%... 50%... 80%... Anh không được ngất! Nếu anh ngất, vỏ não sẽ bị thiêu rụi!*
Hải trợn trừng mắt phải, toàn thân co giật mạnh trên sàn nhà. Máu tươi từ hốc mắt trái chảy ra xối xả, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt bên trái và ướt đẫm cổ áo khoác màu xám tro. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng lượng tử khổng lồ rực sáng màu lam đang tràn ngập vỏ não thị giác, bẻ gãy mọi thuật toán kiểm duyệt của CogniNet đang cố gắng xâm nhập.
Lê Mạnh lao đến, giáng một cú đá mạnh vào sườn Hải khiến anh ngã gục xuống bàn gỗ. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, tiến trình tải dữ liệu hiển thị trong tâm thức anh đạt mức 100%.
Chiếc máy tính "Cốc" trên bàn đột ngột tắt lịm, màn hình xanh lục tối đen hoàn toàn. Toàn bộ dữ liệu của Eve đã biến mất khỏi bộ nhớ máy tính.
Cửa căn hộ đổ sập hoàn toàn dưới sức nặng của các đặc nhiệm Thiết Giáp đang ập vào khống chế Hải, đè chặt anh xuống sàn nhà loang lổ máu.
Khải bước đến bên chiếc máy tính "Cốc", giật lấy nó và kiểm tra bộ nhớ. Hắn điên cuồng gõ lên bàn phím nhưng màn hình chỉ hiển thị một thông báo trống rỗng: *Không tìm thấy dữ liệu hệ thống. Thiết bị đã bị format sạch.* Hắn quay lại nhìn Hải, khuôn mặt mập mạp méo mó vì tức giận.
"Dữ liệu đâu? Mày đã làm gì hả thằng khuyết tật kia?" Khải gầm lên, túm lấy cổ áo Hải kéo ngược lên.
Hải thở dốc, chiếc kim khâu bằng thép rơi khỏi miệng, leng keng trên sàn nhà bám đầy bụi bê tông. Anh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Khải.
Hốc mắt trái của Hải, nơi vừa được gắn lại chiếc thấu kính thủy tinh đục tự chế, bắt đầu rỉ máu tươi dọc theo gò má. Nhưng đằng sau lớp thủy tinh đục màu xám tro vô hại kia, một luồng ánh sáng lam nhạt, huyền ảo của Eve đang nhấp nháy, rực sáng lên đầy thách thức trong bóng tối của căn hộ 404.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!