Nhạc nềnIrregular

Bẫy Tần Số

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lục nhạt từ dịch làm mát rò rỉ của lò phản ứng lượng tử mini chiếu lên gương mặt góc cạnh, xám tro của Vũ Hải, tạo nên những cái bóng méo mó trên bức tường bê tông ẩm ướt của căn hầm trú ẩn. Lâm Thế khẽ gạt lớp bụi dày bám trên bảng điều khiển của lò phản ứng mini, rít lên một tiếng nhỏ đầy điên cuồng trong bóng tối hầm ngầm. Hơi lạnh từ chất dịch hóa chất bốc lên, mang theo mùi ozone nồng nặc xen lẫn vị kim loại rỉ sét đặc trưng của những thiết bị quân sự bị thải hồi.


"Nó rò rỉ thế này bao lâu rồi?" Hải khàn giọng hỏi, mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử của anh nhấp nháy liên tục dưới lớp thấu kính thủy tinh đục bị nứt vỡ nặng nề. Vết sẹo rách rỉ máu dọc theo gò má trái của anh co rút nhẹ theo mỗi nhịp thở. Đại não anh lúc này là một bãi chiến trường của những luồng dữ liệu năm trăm terabyte từ di sản của Lão Tam, liên tục ghi đè và xói mòn những mảnh ký ức tuổi thơ ít ỏi còn sót lại.


Lâm Thế nhún vai, ngón tay gõ liên tục lên vỏ thép của lò phản ứng. "Ba tháng. Tao nhặt được nó từ kho phế liệu tuyệt mật số chín của tập đoàn. Hệ thống tản nhiệt lượng tử của nó đã bị phá hủy hoàn toàn sau một vụ quá tải dòng. Nếu mày cố tình ép xung để phát sóng EMP diện rộng, dịch làm mát sẽ bốc hơi trong vòng năm phút, và toàn bộ khối lượng tử bên trong sẽ nổ tung, quét sạch cả cái khu chợ đen này thành tro bụi."


"Chúng ta không thể lắp ráp nó ở đây," Hải bình thản nói, giọng nói phẳng lặng đến lạnh lùng do di chứng xói mòn ký ức của Khóa tủy sống lượng tử. Ba vết sẹo bỏng nhiệt hình tròn dọc cột sống anh rát buốt lên khi anh khẽ cúi người. "Tần số rò rỉ nhiệt hồng ngoại của lò phản ứng này quá lớn. Nếu kích hoạt trong không gian kín, hệ thống quét 'Mắt Diều Hâu' của Trịnh Minh sẽ định vị được chúng ta trong vòng chưa đầy ba phút. Chúng ta cần một lồng Faraday tự nhiên."


"Lồng Faraday tự nhiên?" Lâm Thế nhíu mày. "Ý mày là sao?"


"Bãi rác thải điện tử 09," Hải đáp, bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam khẽ chỉ về hướng lối ra ngầm. "Những ngọn núi bo mạch cũ, vỏ máy chủ rỉ sét và quặng sắt từ phế thải ở đó kéo dài hàng cây số. Sự chồng chéo của hàng triệu tấn kim loại sẽ tản xạ hoàn toàn bức xạ nhiệt và sóng điện từ rò rỉ trong quá trình lắp ráp. Đó là nơi duy nhất giúp chúng ta biến mất khỏi radar của tập đoàn."


Nửa tiếng sau, dưới sự bọc lót của bóng đêm ẩm ướt và sương mù tĩnh điện dày đặc của Sector 09, nhóm của Hải bắt đầu di chuyển. Trần Phong—với bả vai trái vẫn còn cháy sém rỉ máu do đạn laser đã được Vy băng bó thô sơ—nghiến răng khênh một đầu của lò phản ứng lượng tử nặng gần trăm ký. Lâm Thế đỡ đầu còn lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã hacker trẻ tự phụ. Hải đi loạng choạng phía trước, chân trái tê dại do di chứng đông máu nhẹ kéo lê trên mặt đất đầy mạt sắt rỉ sét. Một tay anh ôm chặt lấy Vũ Vy đang ngủ thiếp đi dưới lớp mũ len tản nhiệt chống quét hồng ngoại. Cô bé câm bẩm sinh khẽ cựa mình, hai bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ như một mỏ neo giữ chặt lấy chút nhân tính cuối cùng của anh trai mình.


Khi cả nhóm tiếp cận một thung lũng khuất sâu giữa ba ngọn núi phế liệu khổng lồ của Bãi rác thải điện tử 09, sương mù tĩnh điện xám nhạt gầm rú trên đầu họ như những linh hồn câm lặng. Không khí nơi đây đặc quánh mùi axit ăn mòn và hơi ẩm buốt giá.


"Đặt nó ở đây," Hải ra hiệu. Phong và Lâm Thế rên rỉ một tiếng rồi hạ chiếc lò phản ứng xuống một tấm đệm cao su phân hủy.


"Phong, mang các khối Pin lượng tử sinh học cũ lại đây," Hải ra lệnh, giọng nói đều đều không chút hơi ấm.


Trần Phong gật đầu, loạng choạng lết đến góc xe kéo cũ, khuân ra bốn khối pin lượng tử sinh học cũ rỉ sét, rò rỉ dịch glucose màu vàng nhạt. Những viên pin này hoạt động bằng cách chuyển hóa glucose sinh học thành dòng điện lượng tử siêu nhỏ, là nguồn năng lượng duy nhất không phát ra tần số RF bị kiểm duyệt. Phong cẩn thận lắp ghép từng khối pin vào các khe cắm phụ trợ của lò phản ứng mini lỗi dưới sự hướng dẫn của Hải.


Trong khi đó, Lâm Thế quỳ sụp xuống bên cạnh bảng điều khiển của lò phản ứng. Hắn sử dụng chiếc máy giải mã phụ cầm tay—thiết bị bẻ khóa duy nhất còn lại sau khi Cá Mập bị cháy—để lập trình bẻ khóa tần số quét ngược của thiết bị nhiễu sóng cầm tay quy mô lớn mà họ đang chế tạo. Ngón tay gã gõ liên tục trên màn hình ảo nhỏ xíu của máy giải mã phụ, mồ hôi nhỏ xuống bảng mạch rỉ sét kêu xèo xèo.


"Tao đang thiết lập dải tần quét ngược từ 450MHz đến 800MHz," Lâm Thế lầm bầm, mắt đỏ ngầu vì căng thẳng. "Nếu thành công, thiết bị này sẽ bẻ cong toàn bộ sóng radar của hệ thống Mắt Diều Hâu, tạo ra một vùng mù di động rộng ba mét xung quanh chúng ta. Nhưng tao cần mày đấu nối các cực siêu dẫn chịu tải cao từ pin vào lò phản ứng. Mạch điều khiển của tao không chịu nổi dòng điện khởi động của bốn viên pin sinh học cùng lúc."


Hải bước lại gần, quỳ một chân xuống nền đất đầy mạt sắt rỉ sét. Anh giơ tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất màu lam lên, cầm lấy chiếc mỏ hàn plasma cầm tay đã qua sửa đổi công suất.


*Hải... tôi cảm nhận được một nguồn phát xạ nhiệt lượng cực thấp đang tiếp cận rìa bãi rác từ phía Đông Bắc.* Giọng nói của Eve vang lên trực tiếp trong xương chũm của Hải qua kết nối tủy sống lượng tử. *Drone trinh sát tầm thấp của Cục Kiểm Duyệt đã vượt qua hàng rào từ trường Sector 09. Chúng đang quét theo chu kỳ 8 giây. Nếu anh không hoàn thành việc hàn mạch trong vòng ba phút, nguồn nhiệt phát ra từ mỏ hàn plasma sẽ bị phát hiện.*


"Lâm Thế, chuẩn bị chạy chương trình giả lập tín hiệu giả," Hải ra lệnh bằng giọng nói phẳng lặng. Anh nhắm mắt phải lại, chỉ dùng mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử để quan sát bảng mạch của lò phản ứng.


Nhờ kỹ năng "Cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay (Đồng cảm máy móc)", Hải không cần nhìn sơ đồ kỹ thuật. Khi mười đầu ngón tay của anh chạm nhẹ lên bề mặt các đường cáp siêu dẫn bằng đồng thô, anh có thể cảm nhận được từng rung động điện từ nhỏ nhất và sự thay đổi nhiệt độ của các mối nối. Một điểm đứt mạch siêu vi nằm sâu trong lớp cách điện của lò phản ứng hiển thị rõ mồn một trong tâm trí anh như một vệt đỏ chói mắt.


Hải bóp cò mỏ hàn plasma. Một tia lửa hồ quang màu lam cực mạnh bùng lên, nung chảy sợi cáp đồng thô vào cực dương của lò phản ứng.


*VÚT!*


Một chiếc drone trinh sát bốn cánh quạt màu đen tuyền từ sương mù tĩnh điện đột ngột lao qua đỉnh núi rác, rọi một luồng ánh sáng đỏ quét nhiệt hồng ngoại sát sạt ngay trên đầu họ. Luồng sáng đỏ rực quét qua các kệ thép rỉ sét, chỉ cách vị trí của Hải chưa đầy hai mét.


"Thế! Che nguồn nhiệt!" Hải hét lên trong câm lặng.


Lâm Thế nhanh như cắt đổ một xô quặng sắt từ phế thải nghiền nát lên nắp tản nhiệt của lò phản ứng để hấp thụ nhiệt lượng hồng ngoại, đồng thời gõ lệnh trên máy giải mã phụ để phát đi một gói tin giả lập sự cố chập điện rác thải sinh hoạt. Chiếc drone trinh sát khựng lại trên không trung hai giây, thấu kính camera của nó xoay tròn liên tục, hiển thị thông số nhiệt lượng bão hòa bình thường trước khi quay đầu bay đi.


Hải thở hắt ra, nhưng tay anh không hề rời khỏi mối nối. Để ngăn chặn hoàn toàn việc rò rỉ tín hiệu RF ra mạng lưới kiểm duyệt trong suốt quá trình chuẩn bị bẫy, anh đã chọn phương án sử dụng kết nối dây đồng thô phi số hóa đấu nối trực tiếp bằng tay. Đây là một quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm.


"Thế, kết nối không dây của máy giải mã phụ bị bão tĩnh điện tự nhiên làm đứt rồi!" Lâm Thế hoảng loạn hét lên khi màn hình của hắn tối sầm. "Tao không thể kích hoạt lò phản ứng từ xa được nữa! Mày phải đấu nối thủ công bằng tay!"


"Tớ biết," Hải đáp. Anh đưa hai đầu ngón tay trái—vốn đang run rẩy vô thức do di chứng tủy sống—chạm trực tiếp vào hai đầu cực siêu dẫn chịu tải cao để hoàn thành mạch điện kín.


*XOẸT!*


Một luồng điện lượng tử thô bạo, cực mạnh từ bốn viên pin sinh học đột ngột dội ngược lại qua dây dẫn đồng, đánh thẳng vào hệ thần kinh của Hải. Dòng điện triệu vôn nung nóng da thịt, khiến hai đầu ngón tay trái của Hải bị bỏng điện sâu, cháy sém khói đen bốc lên khét lẹt. Cơn co thắt tủy sống lượng tử bùng phát dữ dội dọc theo cột sống anh, ba vết sẹo bỏng nhiệt hình tròn sau lưng rực nóng lên như bị nung đỏ. Hải nấc nghẹn một tiếng, toàn thân run bần bật, nhưng anh không hề buông tay. Ý chí tự do kiên định bướng bỉnh bóp nghẹt lấy nỗi đau thể xác, ép buộc mười đầu ngón tay anh phải giữ chặt mối nối cho đến khi tiếng u u trầm mặc của lò phản ứng mini lỗi vang lên ổn định.


*Bíp!*


Màn hình LCD nhỏ rỉ sét của lò phản ứng đột ngột rực sáng màu xanh lục. Bẫy tần số khổng lồ đã được thiết lập thành công. Vùng nhiễu sóng di động rộng ba mét xung quanh họ chính thức hoạt động, tản xạ hoàn toàn mọi sóng quét của tập đoàn.


Lâm Thế thở phào, ngã quỵ xuống đất. "Mày... mày làm được rồi, Hải. Mày đúng là một gã quái vật cơ khí."


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi Hải loạng choạng rút tay ra khỏi mối nối rực nóng, mắt trái vàng kim của anh đột ngột co rút mạnh mẽ. Trên màn hình máy dò sóng EM-Scanner cầm tay đã qua sửa đổi mà anh đặt bên cạnh, một dải sóng quét lượng tử màu đỏ thẫm, dày đặc và mang uy áp tàn khốc chưa từng thấy đột ngột hiển thị, đè bẹp hoàn toàn dải tần nhiễu sóng của họ.


Đó không phải là sóng quét của drone tuần tra thông thường. Đó là sóng quét lượng tử của siêu máy tính Helios.


*Hải! Tránh ra ngay!* Tiếng gào thét của Eve vang lên chói tai trong xương chũm anh. *Mắt Diều Hâu đã bị ghi đè bởi quyền truy cập cao cấp. Trịnh Minh đã định vị được sự sụt áp điện lưới từ trận đấu trí trước... Hắn đã đích thân dẫn quân đến rìa bãi rác!*


Từ trong màn sương mù tĩnh điện xám xịt của bãi rác thải điện tử 09, hàng chục cột sáng laser màu đỏ thẫm từ các tàu chiến tuần tra tầm thấp đột ngột rọi xuống xé toạc đêm đen, hướng thẳng về phía thung lũng nơi họ đang đứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!