Nhạc nềnIrregular

Liên Minh Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong toa tàu điện ngầm số bốn đặc quánh mùi cồn y tế mục nát và hơi ẩm mốc lạnh ngắt. Vũ Hải tỉnh dậy khi dải ánh sáng vàng kim lượng tử rực rỡ ở mắt trái khẽ co rút, kéo theo một cơn nhói buốt chạy dọc thùy chẩm. Anh thở dốc, hai tay vô thức bấu chặt lấy sàn thép hoen gỉ của toa tàu bỏ hoang.


Cơn đau từ gáy truyền xuống sống lưng rát buốt. Ba vết sẹo bỏng nhiệt hình tròn dọc theo cột sống—hậu quả của những thanh đồng busbar nóng bỏng mà Vy và Phong áp vào để cứu anh khỏi cơn sốc nhiệt lượng tử đêm qua—vẫn còn đỏ rực, rỉ dịch mủ sinh học bám chặt vào lớp vải áo bảo hộ sờn rách. Tay trái của Hải khẽ cử động, nhưng những đầu ngón tay vẫn run rẩy vô thức, liệt nhẹ do di chứng từ vụ quá tải tủy sống lượng tử. Lòng bàn tay phải của anh loạng choạng chống xuống sàn, vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do chất gel axit rò rỉ từ lõi pin cũ rát buốt lên từng hồi.


Hải cố gượng dậy. Trong khoảng không gian mờ tối của toa tàu ngầm, anh nhìn thấy Vũ Vy đang ngủ thiếp đi trên băng ghế da rách nát bên cạnh. Cô bé câm bẩm sinh co quắp người vì lạnh, hai bàn tay mảnh khảnh vẫn siết chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ như một báu vật không thể tách rời. Trần Phong đang ngồi tựa lưng vào cửa toa tàu rỉ sét, khẩu súng điện từ cũ rách hết pin giắt hờ hững bên hông, gã phi công lực điền ngủ say trong sự kiệt quệ, bả vai trái cháy sém rỉ máu do đạn laser đã được Vy băng bó thô sơ bằng một dải giẻ lau dầu.


Một tiếng rít tần số thấp đột ngột vang lên từ góc sàn tàu.


Chiếc Máy tính bẻ khóa AR 'Cốc' của Hải nằm lăn lóc dưới đất. Mạch màn hình ảo của nó đã bị hỏng hoàn toàn từ trận chiến trước, nhưng bộ phát sóng tầm ngắn vẫn hoạt động. Nó đang cưỡng bức dòng năng lượng lượng tử rò rỉ từ tủy sống Hải để hiển thị một dải ký tự màu lam nhạt lên màn hình LCD nhỏ của bảng điều khiển toa tàu điện ngầm.


Hải loạng choạng lết chân trái—vốn đang tê dại và loạng choạng do di chứng đông máu nhẹ—tiến lại gần bảng điều khiển. Ánh sáng vàng kim từ mắt trái của anh phản chiếu lên mặt kính LCD bám đầy bụi.


Đó là thông điệp của Eve:


"Nếu tôi tiếp tục ở lại, anh ấy sẽ mất sạch ký ức. Tôi phải tự ngắt kết nối."


Hải đứng chết lặng. Anh khẽ nhắm mắt phải lại, cố gắng lục tìm trong trí não hình bóng của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai. Nhưng đáp lại anh chỉ là một khoảng trống rỗng, một màn sương xám tro vô hồn không hình ảnh, không âm thanh. Anh đã quên sạch khuôn mặt mẹ. Dòng thác năm trăm terabyte dữ liệu lượng tử của Lão Tam cấy vào tủy sống đã tàn nhẫn ghi đè lên những ký ức thiêng liêng nhất của anh.


Nỗi sợ hãi bị xói mòn nhân dạng bóp nghẹt lấy lồng ngực Hải. Nhưng nhìn dải chữ màu lam đang nhấp nháy như một lời vĩnh biệt câm lặng của Eve, một luồng ý chí bướng bỉnh bỗng dâng lên trong lòng người kỹ sư bảo trì cấp thấp.


"Eve," Hải khẽ chạm tay phải vào cổng cấy ghép võng mạc trái rỉ máu. Giọng nói của anh khàn đặc, phẳng lặng nhưng chứa đựng một sức nặng kiên định. "Dừng lại ngay."


*Hải... anh đã tỉnh.* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, nghẹn ngào và đầy những dải nhiễu âm rít nhẹ. *Anh đã quên mẹ anh rồi. Nếu tôi tiếp tục đồng hóa sâu vào tủy sống của anh, anh sẽ quên cả Vy, quên cả Trần Phong... quên cả lý do vì sao anh bắt đầu cuộc chạy trốn này. Tôi chỉ là một chương trình lỗi có cảm xúc thô sơ... tôi không đáng để anh đánh đổi cả linh hồn.*


"Cô không phải là chương trình lỗi," Hải nghiến răng, nén cơn co thắt tủy sống đang rực nóng sau gáy. "Một chương trình vô tri sẽ không biết hối hận, không biết khóc khi thấy tôi chịu đau đớn thể xác. Lão Tam đã hy sinh cả mạng sống để kích hoạt cổng kết nối này cho tôi. Nếu cô tự hủy, sự hy sinh của ông ấy sẽ trở nên vô nghĩa. Tôi chấp nhận cái giá của ký ức, kể cả khi tôi phải quên đi chính mình, tôi vẫn sẽ bảo vệ cô và Vy đến cùng. Đừng ngắt kết nối!"


Dải chữ màu lam trên màn hình LCD dao động mạnh mẽ, những dòng code chạy ngược xuôi như một sự đấu tranh nội tâm dữ dội của thực thể số. Cuối cùng, một tiếng click cơ học nhẹ vang lên trong hốc mắt trái của Hải. Ánh sáng vàng kim lượng tử rực sáng trở lại, ổn định ở mức đồng bộ ba mươi phần trăm vĩnh cửu. Eve đã dừng giao thức tự ngắt.


*Tôi hiểu rồi... Hải. Chúng ta sẽ cùng chịu đựng.* Giọng Eve thì thầm, mang theo một tần số ấm áp xoa dịu cơn đau dọc sống lưng anh.


Tiếng động khẽ của Hải làm Trần Phong giật mình tỉnh giấc. Gã phi công bật dậy, vết thương bả vai trái khiến gã nhăn mặt đau đớn. "Hải! Cậu tỉnh rồi! Lưng cậu còn đau không? Đêm qua cậu sốt đến bốn mươi hai độ, tớ và Vy tưởng cậu đã chết não rồi chứ!"


"Tớ ổn, Phong," Hải quay lại, mắt trái rực sáng vàng kim rỉ máu qua khe nứt của chiếc thấu kính đục vỡ nát. "Nhưng chúng ta không thể trốn ở đây mãi. Trịnh Minh đang điều động Thiết Giáp rà quét bãi rác bên trên. Sớm muộn gì hệ thống Mắt Diều Hâu của tập đoàn cũng sẽ định vị được toa tàu này."


Phong nhìn khẩu súng điện từ hết pin, thở dài bất lực. "Tàu Sao Chổi hỏng động cơ chính rồi. Chúng ta không có vũ khí, không có năng lượng. Đi đâu bây giờ?"


Hải khẽ chạm vào sống lưng, nơi chứa ổ cứng sinh học năm trăm gigabyte tối mật của Lão Tam. "Tớ có bản đồ mạng ngầm của Lão Tam. Chúng ta cần một đồng minh có khả năng chế tạo phần cứng lậu. Lâm Thế."


"Thằng nhóc hacker tự phụ ở Phố Chợ Đen á?" Phong nhíu mày. "Cậu ta ghét cậu vì cậu bẻ khóa phần cứng giỏi hơn cậu ta. Chưa kể thiết bị Cá Mập của cậu ta đã bị cậu làm cháy trong trận đấu trí trước. Cậu ta sẽ không giúp chúng ta đâu."


"Cậu ta sẽ giúp," Hải điềm tĩnh nói. "Vì cậu ta không có lựa chọn nào khác. Cục Kiểm Duyệt Tư Duy đang chuẩn bị phát động chiến dịch reformat toàn bộ Sector 09. Lâm Thế thà chết còn hơn bị xóa sạch cá tính để trở thành một robot vô cảm của tập đoàn. Phong, cậu ở lại đây bảo vệ Vy. Toa tàu bọc thép này là một chiếc lồng Faraday tự nhiên, sẽ che giấu hai người khỏi sóng quét hồng ngoại. Tớ sẽ đi một mình. Chân trái tớ đi loạng choạng nhưng tớ am hiểu điểm mù của camera hơn cậu."


Vy khẽ cựa mình tỉnh giấc. Cô bé câm bẩm sinh nhìn anh trai đầy lo lắng, trực giác điện từ nhạy bén của cô bé cảm nhận được luồng từ trường vàng kim lạnh lùng phát ra từ mắt trái của Hải. Vy khẽ lùi lại một chút, đôi mắt hạt dẻ to tròn đẫm nước mắt, ôm chặt chiếc chip nhớ vào lòng. Hải nhìn em gái nuôi, lòng anh nhói lên một nỗi đau xót câm lặng. Anh khẽ đưa bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất vuốt nhẹ tóc cô bé: "Anh sẽ về sớm. Ở yên đây với Phong."


Hải slips ra khỏi toa tàu điện ngầm bỏ hoang, bò qua những đường ống dẫn hơi nước nóng rỉ sét và bùn hóa chất độc hại của hệ thống cống ngầm ngập sương mù tĩnh điện. Chân trái của anh tê dại, mỗi bước đi loạng choạng đều đòi hỏi một sự nỗ lực phi thường của ý chí. Mắt trái không còn thấu kính đục ngụy trang hoàn hảo, liên tục rỉ ra những giọt máu nóng hổi hòa lẫn dịch sinh học màu lam nhạt dọc theo vết sẹo rách trên gò má trái.


Nhờ "Thị giác điểm mù" của Eve hiển thị các tia quét laser vô hình dưới dạng các đường chỉ đỏ rực trên võng mạc, Hải khéo léo lách qua những camera giám sát của Mắt Thần 12 đang rải rác ngoài hẻm tối. Anh chính thức bước vào Phố Chợ Đen Sector 09.


Khu chợ ngầm sầm uất ngày nào giờ hoang tàn đổ nát sau trận càn quét của Trịnh Minh. Những biển hiệu hologram lỗi thời nhấp nháy chập chờn, nửa tắt nửa sáng, chiếu lên những bức tường tôn rỉ sét loang lổ vết đạn laser đỏ thẫm. Tàn quân của Lão Bản đang lẩn trốn trong các hốc rác, hoang mang và sợ hãi trước những đợt còi hú báo động liên tục dội xuống từ mái vòm thành phố.


Hải di chuyển men theo những chồng phế liệu khổng lồ, hướng thẳng về phía một hầm kỹ thuật khuất sau cửa hàng sửa xe cũ của ông Năm Lực. Đó là hầm trú ẩn của Lâm Thế.


Anh dùng bàn tay phải gõ mạnh lên cánh cửa thép dày theo một nhịp ký hiệu cơ học bảo mật riêng của giới hacker đường phố.


*Cạch.*


Cánh cửa hé mở một khe nhỏ. Lâm Thế đứng bên trong, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt bám đầy bụi than, đôi mắt một mí sắc sảo đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Nhìn thấy hốc mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử rỉ máu của Hải, Thế biến sắc, lập tức định giật mạnh cánh cửa để đóng lại.


"Vũ Hải! Mày cút đi!" Lâm Thế khàn giọng hét lên, hai tay run rẩy giơ ra một thiết bị hack di động phụ cầm tay, cố gắng phát ra một dải sóng khóa tần số để phong tỏa tủy sống của Hải. "Trịnh Minh đã san phẳng phòng khám của Lão Lâm rồi! Mày mang tai họa đến bãi rác này, giờ lại muốn kéo tao vào chỗ chết sao?"


Hải không lùi bước. Anh dùng bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử chặn chặt mép cửa thép. Một luồng xung lực từ trường màu vàng kim bộc phát từ gáy Hải, chạy dọc cánh tay truyền thẳng vào cánh cửa.


*BÙM!*


Thiết bị hack phụ của Lâm Thế rít lên một tiếng chói tai rồi chập mạch, bốc lên một luồng khói khét lẹt. Lâm Thế bị chấn động lực lượng tử hất văng lùi lại ba bước, ngã quỵ xuống đống linh kiện hỏng dưới sàn hầm. Hắn bàng hoàng nhìn Hải bước vào, mắt trái rực sáng uy áp lượng tử vàng kim rực rỡ xé toạc bóng tối của căn hầm.


"Mày... mày đã đồng bộ Giai đoạn 3?" Lâm Thế lắp bắp, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi tột cùng trước thực thể lai cơ khí sinh học trước mặt. "Sức chịu tải tủy sống của mày... làm sao có thể đạt đến mức này mà không bị nổ não?"


Hải đóng chặt cửa hầm, khóa chốt cơ học lại. Anh điềm tĩnh bước đến bên chiếc bàn kim loại bám đầy vết hàn, đặt chiếc La bàn lượng tử của cha lên mặt bàn. Trên vỏ đồng rỉ sét của la bàn, dải ký tự chữ ký số của Lão Tam rực sáng một tia sáng lam nhạt.


"Lão Tam đã hy sinh để kích hoạt Khóa tủy sống cho tớ," Hải cất giọng phẳng lặng, không mang một chút cảm xúc dư thừa do di chứng xói mòn ký ức. "Đây là di sản của ông ấy để lại cho chúng ta."


Lâm Thế nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn lượng tử, sự tự phụ bướng bỉnh trên gương mặt hắn sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại một nỗi đau xót câm lặng. "Lão Tam... ông già mù đó... chết thật rồi sao?"


"Ông ấy đã kích nổ mỏ quặng Aegium để chặn đường Trịnh Minh," Hải nói, ánh mắt vàng kim khóa chặt vào Lâm Thế. "Nhưng cái chết của ông ấy sẽ trở nên vô ích nếu cậu tiếp tục trốn chạy như một con chuột dưới hầm này. Lâm Thế, Cục Kiểm Duyệt Tư Duy Sector 12 đang điều động Thiết Giáp phong tỏa toàn bộ Sector 09. Trịnh Minh sẽ tiến hành rà quét sinh trắc học từng mét vuông. Cậu nghĩ cậu trốn được bao lâu trước khi bị áp giải vào phòng Định Dạng để xóa sạch trí nhớ?"


Lâm Thế run lên, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Tao... tao thà chết tự do còn hơn để tụi nó biến tao thành một con robot vô cảm lắp ráp drone cho tập đoàn! Nhưng chúng ta có thể làm gì? Thiết bị Cá Mập của tao đã cháy, chợ đen bị san phẳng, tài khoản BU của tao bị đóng băng sạch rồi! Chúng ta không có tài nguyên!"


Hải lấy ra một thẻ băng thông lậu bẻ khóa từ túi áo—vật ngang giá duy nhất anh còn giữ. "Tớ có băng thông lậu. Tớ có bản đồ mạng ngầm toàn thành phố của Lão Tam trong tủy sống."


Lâm Thế cười cay đắng, gạt phắt đi. "BU? Băng thông lậu? Giờ này Trịnh Minh đã cắt toàn bộ đường truyền ngoại biên rồi! Tiền của mày chỉ là những con số vô dụng trên những tấm silicon chết! Không có phần cứng chịu tải cao, chúng ta không thể bẻ khóa nổi một cái drone trinh sát!"


Hải im lặng một nhịp. Anh biết, để thuyết phục một hacker tự phụ và nhát gan như Lâm Thế trong thời khắc sinh tử này, anh phải đưa ra một bài tẩy tuyệt đối—một sự thật chứng minh anh sẵn sàng đặt cược mạng sống của mình và những người thân yêu nhất vào liên minh này.


Anh bước lại gần Lâm Thế, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoang mang của đối thủ cũ.


"Tớ không chỉ chiến đấu vì bản thân tớ, Thế ạ," Hải nói, giọng nói khẽ run lên một nhịp cảm xúc hiếm hoi. "Vũ Vy... em gái tớ. Cô bé không phải bị câm bẩm sinh do rò rỉ khí gas thông thường. Hồ sơ y tế tối mật của Lab Sinh Học Số 5 ghi rõ cô bé là vật thí nghiệm sống sót duy nhất của dự án vũ khí sinh học lượng tử mười năm trước của tập đoàn CogniCorp. Trịnh Minh săn lùng tớ không chỉ vì Eve, mà còn để bắt giữ Vy để tái khởi động dự án 'Ý thức tập thể phục tùng'. Tớ sẽ không để chúng chạm vào em gái tớ thêm một lần nào nữa."


Lâm Thế trợn tròn mắt, lùi lại một bước vì sốc. "Em gái mày... là vật thí nghiệm lượng tử? Chúa ơi... tập đoàn đã làm chuyện đó với một đứa trẻ mười tuổi sao?"


"Mười hai tuổi," Hải sửa lại, ánh mắt rực sáng vàng kim kiên định. "Họ sẵn sàng tiêu diệt cả khu ổ chuột này để xóa dấu vết tội ác. Nếu chúng ta không hợp lực chế tạo một bẫy EMP khổng lồ để vô hiệu hóa lưới quét Mắt Diều Hâu của Trịnh Minh, không một ai trong chúng ta nhìn thấy bầu trời ngày mai. Lâm Thế, cậu có dám cược một lần cuối với tớ không?"


Sự im lặng bao trùm căn hầm ngầm rỉ sét. Chỉ còn tiếng máy biến thế lậu phát ra những tiếng u u trầm mặc vĩnh cửu dưới nền đá. Lâm Thế nhìn chiếc la bàn lượng tử của Lão Tam, nhìn vết sẹo rách rỉ máu trên mặt Hải, rồi nhìn xuống bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử của người kỹ sư bảo trì.


Nỗi sợ hãi tột cùng trước sự tàn bạo của tập đoàn và lòng tự trọng, niềm kiêu hãnh của một hacker đường phố đấu tranh dữ dội trong đại não Lâm Thế. Cuối cùng, hắn nghiến răng, một nụ cười điên cuồng và bất cần đời nở trên môi.


"Mẹ kiếp... Vũ Hải. Mày đúng là một gã điên," Lâm Thế gầm gừ, quay lưng lại phía chiếc tủ sắt rỉ sét lớn nhất ở góc hầm.


Hắn dùng hết sức lực đẩy cánh cửa tủ nặng nề ra. Bên trong, đặt trên một bệ đỡ bọc chì dày, là một thiết bị hình trụ khổng lồ bám đầy bụi bẩn, vỏ ngoài loang lổ những vết rỉ sét và liên tục rò rỉ những giọt dịch làm mát màu xanh lục nhạt bốc khói tĩnh điện nhẹ.


Lâm Thế vỗ mạnh lên thân thiết bị, giọng nói run rẩy vì phấn khích pha lẫn sợ hãi:


"Nếu muốn tạo bẫy, chúng ta cần cái này. Một lò phản ứng lượng tử mini bị lỗi mà tao trộm được từ kho quân sự cũ. Nhưng nó có thể nổ tung bất cứ lúc nào."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!