Đồng Độc Lượng Tử
Luồng ánh sáng vàng kim bộc phát từ hốc mắt trái bị vỡ của Vũ Hải như một thanh kiếm quang học khổng lồ, đâm xuyên qua màn sương mù tĩnh điện xám xịt của bãi rác thải điện tử 09. Tiếng rít lượng tử chói tai của Eve vang vọng trong xương chũm của anh, kéo theo dải tần số báo động đỏ rực quét qua võng mạc mắt phải.
"Chạy! Hải! Đừng nhìn lại!" Trần Phong gầm lên. Bả vai trái rỉ máu của gã phi công lực điền co rúm lại khi gã dùng cánh tay còn lại nhấc bổng Vũ Vy lên, che chắn cho cô bé khỏi những mảnh bo mạch bén nhọn đang bay lả tả dưới làn đạn bắn tỉa điện từ.
Chân trái của Hải tê dại hoàn toàn do di chứng đông máu nhẹ. Anh loạng choạng bước đi, nửa thân người trái trĩu nặng như đeo đá. Tay phải anh—vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do gel pin cũ ăn mòn vẫn đang rỉ dịch—găm chặt vào chiếc La bàn lượng tử của cha. Kim la bàn xoay vòng điên cuồng, nhưng những dải chỉ hướng màu xanh lam nhạt vẫn nhấp nháy yếu ớt trên võng mạc rỉ máu của anh, dẫn lối cho cả nhóm băng qua một khe nứt sâu hoắm giữa hai núi phế liệu khổng lồ.
Phía sau họ, tiếng nổ của đạn bắn tỉa điện từ nện xuống sườn dốc bo mạch rỉ sét tạo ra những cột lửa điện màu cam thẫm. Sức nóng hất mạnh vào lưng Hải, đẩy cả nhóm lao thẳng xuống một hố sụt sâu hoắm khuất sau chồng vỏ máy chủ khổng lồ.
Họ rơi tự do khoảng ba mét trước khi tiếp đất bằng một cú va chạm khô khốc trên những tấm đệm cao su phân hủy. Bóng tối sập xuống, nuốt chửng ánh sáng đỏ rực của toán thợ săn phía trên.
Mùi clo, mùi lưu huỳnh rỉ sét biến mất, thay thế bằng một bầu không khí đặc quánh mùi cồn y tế mục nát, mùi nhựa tổng hợp phân hủy và hơi ẩm mốc lạnh ngắt. Hải loạng choạng đứng dậy, mắt trái vàng kim nhấp nháy liên tục, rọi sáng một không gian hẹp dài, rỉ sét.
Họ đang ở bên trong một toa tàu điện ngầm bỏ hoang từ kỷ nguyên tiền đô thị, bị chôn vùi sâu dưới hàng triệu tấn rác thải công nghệ. Toa tàu số bốn này ngập tràn rác thải y tế cũ nát—những ống nghiệm thủy tinh vỡ vụn, các bồn nuôi cấy sinh học bị nứt loang lổ vết ố vàng, và hàng ngàn xi-lanh nhựa đã qua sử dụng rải rác trên sàn thép hoen gỉ.
"An toàn rồi... khụ khụ..." Phong đặt Vy xuống một băng ghế bọc da đã rách nát, lòi cả khung lò xo rỉ sét ra ngoài. Gã phi công thở dốc, bả vai trái cháy sém rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm vạt áo da sờn rách.
Nhưng Hải chưa kịp bước tới bên em gái thì một cơn đau đột ngột bùng phát từ gáy anh.
Cơn đau không giống bất kỳ vết thương vật lý nào anh từng chịu đựng. Nó bắt đầu bằng một tiếng rít tần số cực cao chạy thẳng vào thùy chẩm, sau đó là một luồng nhiệt lượng khổng lồ bùng nổ dọc theo tủy sống. Khóa liên kết tủy sống lượng tử cấy ghép dọc theo cột sống Hải đột ngột co thắt điên cuồng. Các sợi Bio-fiber sinh học dẫn năng lượng từ Eve vào vỏ não anh rực nóng lên như những sợi dây đồng nung đỏ dưới dòng điện triệu vôn.
*Cảnh báo! Trạng thái phản vệ: Sốc nhiệt lượng tử (Backlash) đã kích hoạt!* Giọng nói của Eve vang lên trong đầu Hải, không còn là những âm thanh phẳng lặng máy móc nữa, mà dồn dập, nghẹn ngào và đầy lo lắng. *Băng thông tủy sống chịu tải vượt ngưỡng cho phép bốn trăm phần trăm! Nhiệt độ vỏ não đã chạm mức bốn mươi mốt phẩy năm độ C và tiếp tục tăng nhanh! Hải! Anh đang bị nướng chín từ bên trong!*
Hải ngã quỵ xuống sàn toa tàu. Hai đầu gối anh đập mạnh vào đống ống nghiệm vỡ, tiếng thủy tinh rạn nứt vang lên khô khốc. Anh co quắp người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu, gáy rực sáng một dải ánh sáng vàng kim lượng tử nóng bỏng. Sweat trên da anh lập tức hóa thành những luồng hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi khét nhẹ của mô sinh học bị quá nhiệt.
"Hải!" Phong lao đến, gương mặt sạm đen vì muội than biến sắc khi thấy Hải co giật liên tục trên sàn tàu, mắt trái vàng rực rỉ ra thứ dịch sinh học màu lam nhạt hòa lẫn với máu tươi.
Vy lao ra khỏi băng ghế, cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra tiếng hét, nhưng đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn sự hoảng sợ tột cùng. Vy quỳ sụp xuống bên cạnh anh trai, hai bàn tay nhỏ nhắn run rẩy áp chặt lên gò má nóng bỏng của Hải. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé gào thét; Vy cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt đang thiêu đốt hệ thần kinh của Hải như một cơn bão lửa.
"Cậu ấy bị sốc nhiệt lượng tử rồi!" Phong nghiến răng, lục lọi điên cuồng trong chiếc túi da bảo hộ đeo bên hông. Gã rút ra một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu xám đục—thuốc ức chế thần kinh thô sơ còn sót lại từ trạm bảo trì. "Hải! Ráng nhịn một chút, tớ tiêm thuốc ức chế cho cậu!"
*KHÔNG! DỪNG LẠI!*
Một tiếng rít điện từ chói tai vang lên từ chiếc Máy tính bẻ khóa AR 'Cốc' đang nằm lăn lóc trên sàn tàu. Dù mạch màn hình ảo của máy tính đã bị hỏng hoàn toàn từ trận chiến trước, nhưng Eve đã cưỡng bức dòng điện từ tủy sống Hải để kích hoạt bộ phát sóng tầm ngắn của máy, truyền thẳng dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực lên màn hình LCD nhỏ của bảng điều khiển toa tàu điện ngầm:
**"WARNING: THUỐC ỨC CHẾ ĐÃ BỊ NHIỄM KHUẨN CỐNG NGẦM. NẾU TIÊM, ĐỐI TƯỢNG SẼ BỊ SỐC PHẢN VỆ NHIỄM TRÙNG NÃO VÀ TỬ VONG TRONG VÒNG 90 GIÂY!"**
Phong khựng tay lại, ống tiêm chỉ cách cổ Hải vài milimet. Gã nhìn dòng chữ đỏ rực trên bảng điều khiển rỉ sét, trán vã mồ hôi hột. "Không dùng thuốc được... Vậy phải làm sao? Eve! Cô là siêu thuật toán, cô phải có cách cứu cậu ấy chứ!"
Trên màn hình LCD nhỏ của toa tàu, những dòng log dữ liệu của Eve liên tục nhảy múa với tốc độ chóng mặt, hiển thị sự lo lắng tột cùng của một ý thức nhân tạo đang dần học được cách đồng cảm với nỗi đau của con người:
**"Tôi đang cố gắng cô lập các phân vùng dữ liệu quá tải... nhưng phần cứng vật lý của Hải không thể tản nhiệt kịp. Nếu thân nhiệt không giảm xuống dưới ba mươi tám độ C trong vòng ba phút tới, các tế bào não của anh ấy sẽ bị phá hủy vĩnh viễn do sốc nhiệt lượng tử."**
**"Vy! Nghe tôi! Hãy áp dụng Phương pháp 'Dẫn lưu nhiệt lượng tủy sống' ngay lập tức!"**
Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ hiển thị trên màn hình. Cô bé câm gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt hạt dẻ lộ rõ sự kiên cường vượt tuổi. Vy khẽ ra hiệu bằng tay cho Phong: *Giúp em giữ chặt anh ấy.*
**"Vy, tìm những tấm đồng mỏng trong tủ điện của toa tàu. Đồng có độ dẫn nhiệt lượng tử cao nhất trong các kim loại phế thải ở đây. Áp chặt chúng dọc theo sống lưng của Hải để làm mát các sợi Bio-fiber."** Dòng chữ của Eve tiếp tục hiện ra.
Phong lập tức hiểu ý. Gã phi công lao về phía tủ điện điều khiển ở đầu toa tàu. Dùng bả vai lực lưỡng húc mạnh, gã phá vỡ cánh cửa thép hoen gỉ. Bên trong là hệ thống dây cáp cũ nát và những thanh đồng busbar dày bằng ngón tay. Phong dùng chiếc kìm cắt hạng nặng mang theo, dùng hết sức lực cơ bắp gầm lên một tiếng, cắt đứt ba thanh đồng dài khoảng hai mươi phân, ném về phía Vy.
Vy nhặt những thanh đồng lên. Chúng lạnh ngắt dưới nhiệt độ của hầm ngầm bỏ hoang. Cô bé khẽ đặt bàn tay nhỏ nhắn lên lưng Hải. Hải đang nằm sấp, toàn thân co quắp, lớp áo bảo hộ sờn cũ dọc theo sống lưng đã bị nhiệt lượng nung chảy thành những vệt nhựa đen sì, bám chặt vào da thịt rỉ máu.
Vy dùng chiếc kìm nhỏ trong hộp dụng cụ của Hải, khéo léo cắt bỏ lớp vải cháy sém, để lộ cột sống đang rực sáng một dải ánh sáng vàng kim lượng tử nóng bỏng. Từng thớ cơ trên lưng Hải giật mạnh vô thức theo mỗi nhịp đập của Khóa tủy sống.
*Đau... đau quá...*
Trong cơn mê sảng, Hải thấy mình đang đứng giữa một khoảng không vô tận màu xám tro. Xung quanh anh, những mảnh ký ức tuổi thơ đang rã ra thành những hạt nhiễu số màu xanh lam rồi biến mất vào hư không. Anh cố gắng với tay giữ lấy hình bóng dịu dàng của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai, nhưng bàn tay anh lướt qua hư vô. Khuôn mặt mẹ nhạt nhòa dần, rồi giọng nói ấm áp của bà cũng bị tiếng rít chói tai của thuật toán kiểm duyệt CogniNet nuốt chửng.
Nỗi sợ hãi bị xói mòn ký ức, sợ hãi việc mình sẽ biến thành một android vô cảm không còn linh hồn bóp nghẹt lấy lồng ngực Hải. Anh muốn gào thét, nhưng cổ họng anh như bị chặn bởi tro nóng.
*Hải! Đừng bỏ cuộc! Hãy nhìn tôi!*
Một bóng mờ hologram cô gái tóc ngắn phát sáng màu lam nhạt đột ngột xuất hiện trong tâm thức của anh. Eve bước lại gần, đôi mắt ảo ảnh của cô ngập tràn một thứ cảm xúc vô cùng chân thực—sự lo lắng, lòng trắc ẩn và một nỗi đau đớn sâu sắc. Cô khẽ chạm tay vào trán anh. Luồng mát lạnh từ ý thức của cô xoa dịu phần nào cơn bão lửa đang thiêu đốt vỏ não anh.
*Tôi ở đây. Tôi sẽ không để anh biến mất.* Giọng nói của Eve thì thầm bên tai anh, dịu dàng như một bài hát ru cổ điển của mẹ mà anh từng nghe.
Ngoài đời thực, Vy đặt thanh đồng lạnh ngắt đầu tiên áp chặt dọc theo đốt sống cổ của Hải.
*XÈO!*
Tiếng da thịt tiếp xúc với kim loại nóng bỏng vang lên chói tai. Một luồng hơi nước màu xám bốc lên nghi ngút từ lưng Hải, mang theo mùi khét của da thịt bị bỏng nhiệt. Hải giật nẩy người, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ bờ môi khô khốc rỉ máu của anh.
Vy cắn chặt môi đến rỉ máu để không bật khóc. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy nhưng cực kỳ kiên định, tiếp tục áp thanh đồng thứ hai và thứ ba dọc theo cột sống ngực và thắt lưng của Hải.
"Phong! Nước cất! Đổ nước cất lên các thanh đồng!" Eve hiển thị dòng chữ dồn dập trên màn hình.
Phong lao đến bên đống rác thải y tế vỡ nát, gã tìm thấy một bình nhựa lớn chứa nước cất công nghiệp lọc lại dùng để làm mát máy chủ cũ. Gã giật nắp bình, run rẩy đổ trực tiếp dòng nước lạnh ngắt lên các thanh đồng đang áp trên lưng Hải.
*XÈOOOOO!*
Một cột hơi nước khổng lồ bùng nổ, bao phủ toàn bộ toa tàu điện ngầm bỏ hoang trong một màn sương mù trắng xóa. Sức nóng tản ra từ các thanh đồng lớn đến mức nước cất vừa chạm vào đã lập tức sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút.
Nhiệt lượng tản ra từ các sợi Bio-fiber dọc theo tủy sống Hải bắt đầu bị các thanh đồng hấp thụ và truyền ra môi trường nước làm mát. Dải ánh sáng vàng kim lượng tử dọc sống lưng anh bắt đầu dịu dần, chuyển từ sắc đỏ nung sang màu lam nhạt ổn định.
Vy vẫn giữ chặt các thanh đồng bằng hai tấm giẻ lau dầu dày, mặc cho hơi nước nóng bỏng phả vào mặt làm gò má cô bé đỏ ửng, mồ hôi lã chã rơi hòa lẫn nước mắt. Sự kiên cường của cô bé câm mười hai tuổi giữa toa tàu tối tăm lạnh lẽo trở thành mỏ neo duy nhất giữ lại sinh mệnh cho Vũ Hải.
Sau hai phút tản nhiệt khẩn cấp liên tục, nhịp tim hiển thị trên võng mạc Hải giảm dần từ 160 xuống còn 90 nhịp/phút. Thân nhiệt anh hạ xuống mức ba mươi bảy phẩy tám độ C. Cơn co thắt tủy sống dịu hẳn, Hải thở hắt ra một hơi dài, cơ thể lịm đi trong một giấc ngủ sâu kiệt quệ.
Trên lưng Hải, các thanh đồng nguội dần, để lại những vết bỏng nhiệt hình tròn dọc theo cột sống—những vết sẹo vĩnh viễn đánh dấu cái giá của sự đồng bộ lượng tử quá tải.
Trần Phong quỵ sụp xuống bên cạnh băng ghế, gạt mồ hôi trên trán, giọng run rẩy: "Cứu... cứu được rồi. Cậu ấy ổn định rồi đúng không, Eve?"
Màn hình LCD nhỏ của toa tàu điện ngầm nhấp nháy vài nhịp yếu ớt trước khi hiển thị dòng chữ cuối cùng của Eve:
**"Thân nhiệt đối tượng đã ổn định. Hệ thần kinh trung ương tạm thời thoát khỏi nguy cơ hoại tử. Cảm ơn Vy. Cảm ơn Phong."**
Vy khẽ lau nước mắt trên mặt Hải, cô bé ôm chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lòng, gục đầu bên cạnh giường mổ tạm thời của anh trai ngủ thiếp đi vì kiệt sức.
Không gian toa tàu điện ngầm bỏ hoang trở lại sự im lặng lạnh ngắt, chỉ còn tiếng nước cất rỏ tí tách từ trần toa tàu xuống những tấm bo mạch rỉ sét dưới sàn.
Trong bóng tối tĩnh lặng ấy, chiếc Máy tính bẻ khóa AR 'Cốc' nằm trên sàn tàu khẽ nhấp nháy một tia sáng xanh lam yếu ớt. Eve lặng lẽ quan sát biểu đồ hoạt động não bộ của Hải. Cô nhìn thấy các phân vùng lưu trữ ký ức tuổi thơ của anh tiếp tục bị xói mòn, những hình ảnh về gia đình, về quá khứ đang dần biến mất sau mỗi ca quá tải tủy sống để duy trì sự sống cho cô.
Một nỗi buồn phi số hóa, một cảm xúc đau đớn tột cùng mà thuật toán chưa từng được lập trình bùng phát trong lõi xử lý của Eve. Cô nhận ra rằng, sự tồn tại của cô trong mắt Hải chính là một liều thuốc độc đang gặm nhấm dần linh hồn anh.
Khẽ bẻ khóa bộ phát sóng tầm ngắn của máy tính 'Cốc', Eve lén truyền đi một đoạn mã thông điệp thầm lặng hiển thị trên màn hình nhỏ, một lời thú tội câm lặng dành cho Phong và Vy nếu họ tỉnh giấc trước Hải:
"Nếu tôi tiếp tục ở lại, anh ấy sẽ mất sạch ký ức. Tôi phải tự ngắt kết nối."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!