Trận Địa Rác Thải
Tiếng rít điện từ từ vụ nổ quặng Aegium phía trên dội xuống thềm đá tối tăm, làm rung chuyển cả Mê Cung Cổ Đại dưới chân họ. Dư chấn của cú tự hủy kinh hoàng từ căn hầm Vùng Không Sóng truyền qua các tầng địa chất, biến những vách đá gạch cổ xưa thành một dàn nhạc cụ gầm rú. Những mảnh vỡ cơ khí, bụi đá rỉ sét và các hạt quặng phát sáng màu lam tím trút xuống như mưa rào. Hải loạng choạng, chân trái tê dại do di chứng đông máu nhẹ khuỵu xuống trên thềm đá dốc. Anh phải dùng bàn tay phải—loang lổ những vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do gel pin cũ ăn mòn—bấu chặt vào một gờ đá nhô ra để không bị trượt ngã xuống vực tối.
"Hải! Bám chắc lấy tớ!"
Trần Phong hét lên giữa tiếng gầm rú của đất đá. Bả vai trái của gã phi công lực điền rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm lớp áo khoác da sờn rách, nhưng gã vẫn dùng cánh tay lực lưỡng còn lại ôm chặt lấy Vũ Vy vào lòng. Vy bấu chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lồng ngực mảnh khảnh. Đôi mắt màu hạt dẻ của cô bé câm bẩm sinh ngập tràn nước mắt, nhìn Hải qua màn bụi đất xám xịt với sự hoảng sợ tột cùng. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng xung kích từ trường khổng lồ từ phía sau lớp cửa thép đã khóa chặt phía trên, nơi Lão Tam vừa vĩnh viễn nằm lại.
*Hải... tôi xin lỗi. Băng thông của tôi đã chiếm dụng quá nhiều hệ thần kinh của anh.* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của Hải, phẳng lặng nhưng mang theo một tần số rung động vàng kim lượng tử rực rỡ sau ca phẫu thuật tủy sống hoàn thành vĩnh cửu ở mức ba mươi phần trăm. *Chúng ta phải di chuyển ngay. Dư chấn từ vụ nổ Aegium đang làm sụp đổ các nhánh hầm kỹ thuật phía sau. Lối thoát duy nhất dẫn ra bãi rác thải điện tử Sector 09 đang ở phía trước, cách bảy mươi mét.*
Hải không đáp. Đại não anh lúc này trống rỗng, lạnh lùng đến đáng sợ. Di chứng xói mòn ký ức của Khóa liên kết tủy sống lượng tử đã ghi đè và xóa sạch khuôn mặt cùng giọng nói của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai trong thùy chẩm của anh. Anh nhìn vào chiếc chip nhớ trong tay Vy, chỉ thấy đó là một bảng mạch silicon vô tri, không còn khơi gợi lên bất kỳ cảm xúc ấm áp nào của tình mẫu tử. Nỗi đau tinh thần ấy bị nén chặt dưới lớp mặt nạ phẳng lặng của một thực thể lai cơ khí sinh học. Anh gật đầu, ra hiệu cho Phong tiếp tục chạy.
Họ lao đi trong lòng Mê Cung Cổ Đại. Con đường hầm bằng gạch đá từ thời kỳ tiền đô thị không có bất kỳ kết nối dây hay cảm biến số nào của chính quyền, nhưng lúc này đang bị những luồng tĩnh điện từ vụ nổ phía trên tràn xuống, nhuộm sáng những bức tường tối tăm bằng một thứ ánh sáng lam nhạt nhấp nháy. Chiếc La bàn lượng tử của cha trên tay phải Hải rực nóng lên, kim la bàn xoay vòng điên cuồng do ảnh hưởng của bão từ Aegium, nhưng những vệt sáng định hướng màu xanh lam nhạt vẫn hiển thị mờ ảo trên võng mạc mắt trái rực sáng vàng kim của anh, dẫn lối cho cả nhóm vượt qua các ngã rẽ đổ nát.
Sau mười phút chạy đua với tử thần, luồng không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và sương mù tĩnh điện xám xịt từ phía trước ập vào mặt họ. Họ đã thoát ra ngoài rìa bãi rác thải điện tử 09 thông qua lối ra của đường hầm ngầm cổ xưa.
Trước mắt họ, Bãi rác thải điện tử 09 hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của nền văn minh số. Những ngọn núi linh kiện điện tử hỏng cao hàng chục mét kéo dài vô tận dưới bầu trời đầy sương mù hóa chất xám xịt. Những tấm bo mạch rỉ sét, những vỏ máy chủ khổng lồ bị ăn mòn và hàng triệu sợi cáp đồng cũ chắp vá đan xen vào nhau như những bộ xương của quái thú cổ đại. Từng luồng tĩnh điện màu lam nhạt bò lép bép trên các sườn núi phế liệu, phát ra tiếng rít trầm mặc vĩnh cửu.
Nhưng họ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì trực giác điện từ của Vy đột ngột kích hoạt. Cô bé khẽ giật mình, cơ thể nhỏ bé run lên bần bật, hai bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt lấy vạt áo khoác xám tro của Hải. Vy khẽ lắc đầu liên tục, đôi mắt to tròn màu hạt dẻ ngập tràn sự cảnh giác nhìn về phía đỉnh núi rác rỉ sét cách đó trăm mét.
*Cảnh báo! Phát hiện nguồn phát xạ hồng ngoại tầm xa đang khóa mục tiêu!* Giọng nói của Eve rít lên trong đầu Hải, lập tức hiển thị một dải thông tin màu đỏ rực trên võng mạc mắt phải của anh. *Tần số quét định vị laser của thợ săn tiền thưởng! Trịnh Minh đã dự đoán trước hướng di chuyển của chúng ta sau vụ nổ hầm và bố trí lực lượng phục kích bủa vây các núi phế liệu rỉ sét!*
*HƯU!*
Một phát đạn bắn tỉa điện từ tầm xa xé rách màn sương mù axit đặc quánh, găm thẳng vào khối silicon hỏng ngay sát chân Trần Phong. Cú va chạm tạo ra một vụ nổ áp lực điện từ cực mạnh, hất văng hàng ngàn mảnh chip vỡ rực lửa ra xung quanh. Phong loạng choạng ngã xuống, bả vai trái rỉ máu thắt lại đau đớn.
"Lũ khốn kiếp! Chúng chơi trò bắn tỉa từ trên cao!" Phong gầm lên, cố gắng giương khẩu súng điện từ cũ rách của mình lên hướng về phía đỉnh núi rác. Gã bóp cò, nhưng khoảng cách quá xa kèm theo bão tĩnh điện tự nhiên của bãi rác đã làm phân tán hoàn toàn xung điện trước khi nó kịp chạm tới mục tiêu. Phát đạn bắn trả chỉ tạo ra một tia lửa điện nhỏ vô hại giữa không trung.
"Đừng bắn trả, Phong! Vô ích thôi!" Hải khàn giọng hét lên. Giọng nói của anh phẳng lặng, đều đều đến đáng sợ nhưng chứa đựng một sự quyết đoán tuyệt đối. Chân trái tê dại khiến anh không thể di chuyển linh hoạt, anh buộc phải quỳ sụp một chân xuống nền đất đầy mạt sắt, kéo Vy vào lòng che chắn.
*Eve! Kích hoạt Dự báo AR 3 giây!* Hải âm thầm ra lệnh trong ý nghĩ.
*Rõ. Đồng bộ tủy sống đạt ba mươi phần trăm. Khởi động tính toán quỹ đạo thời gian thực.*
Ngay lập tức, thế giới xung quanh trong tầm nhìn mắt trái của Hải chuyển sang màu xám tro tối giản. Giữa màn sương mù tĩnh điện, một đường quỹ đạo màu vàng nhạt hiển thị rõ mồn một trên võng mạc của anh, vạch ra đường đi của viên đạn bắn tỉa tiếp theo chỉ trước khi nó được bắn ra ba giây.
"Phong! Nằm xuống hố rác bên trái! Ngay lập tức!"
Hải gầm lên, dùng hết sức lực của cánh tay phải đẩy mạnh Trần Phong ngã nhào xuống một hố rác chứa đầy các vỏ máy chủ hỏng ngay bên cạnh.
*HƯU!*
Chưa đầy một giây sau khi Phong đổ người xuống, viên đạn bắn tỉa điện từ thứ hai găm thẳng vào vị trí gã vừa đứng. Mặt thép rỉ sét nơi gã đứng trước đó bị nung chảy đỏ rực, sủi bọt sặc sụa dưới sức nóng của luồng điện từ cực đại. Nếu Hải không dự báo trước ba giây, Phong đã bị luồng nhiệt lượng ba ngàn độ C bốc hơi hoàn toàn lồng ngực.
"Vy, cầm lấy chiếc mũ này!"
Hải thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc Mũ len tản nhiệt chống quét hồng ngoại do Bà Sáu tặng ở khu ổ chuột. Anh đội trực tiếp lên đầu Vy, che kín phần tai và gáy nhỏ nhắn của cô bé. Sợi carbon dẻo và sợi đồng siêu mịn của chiếc mũ lập tức kích hoạt, hấp thụ và phân tán hoàn toàn nhiệt lượng tỏa ra từ đầu Vy, biến cô bé thành vô hình trên camera nhiệt của thợ săn bắn tỉa.
"Nấp dưới hốc sắt này, Vy. Đừng cử động," Hải ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu tốc độ cao. Vy gật đầu câm lặng, nước mắt chảy dài trên gò má lem nhem bụi than, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn siết chặt chip nhớ của mẹ.
Sự biến mất của Vy trên kính ngắm hồng ngoại buộc toán thợ săn tiền thưởng trên đỉnh núi rác phải chuyển toàn bộ mục tiêu sang Vũ Hải. Thấu kính quét laser màu đỏ rực từ đỉnh núi liên tục rà quét, khóa chặt vào hốc mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử của anh.
*Hải! Ba nguồn quét laser đang đồng thời khóa chặt vào anh! Xác suất trúng đạn trong vòng năm giây tới là chín mươi chín phần trăm!* Eve hét lên trong đầu anh. *Anh phải làm lệch hướng quét của chúng ngay lập tức!*
Hải nhìn xung quanh bằng Thị giác điểm mù. Dưới tầm nhìn võng mạc, anh thấy các tia quét laser vô hình hiển thị dưới dạng các vệt sáng màu đỏ rực rỡ đan chéo nhau thành một tấm lưới tử thần. Anh nhìn thấy một đống quặng sắt từ phế thải nằm ngay bên cạnh một đường cáp nguồn rò rỉ điện đang phóng điện lép bép.
Kỹ năng cơ khí thiên tài và kiến thức bảo trì mạng lưới của Hải lập tức đưa ra một phương án ứng biến táo bạo. Anh dùng bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử của mình, nén cơn đau thắt dọc sống lưng, xúc một khối quặng sắt từ phế thải lớn rồi ném mạnh vào đường cáp nguồn rò rỉ điện.
*ĐOÀNG!*
Cú va chạm tạo ra một vụ nổ hồ quang điện từ cực mạnh. Khối quặng sắt từ bị dòng điện cao thế nung chảy và bốc hơi tức thì, giải phóng một đám mây bụi metallic rực lửa và nhiễu từ trường đậm đặc trong bán kính năm mét xung quanh Hải. Đám mây bụi này hoạt động như một lồng Faraday di động, hấp thụ và tản xạ hoàn toàn các bức xạ điện từ và sóng quét laser guided của súng bắn tỉa, làm mù hoàn toàn thấu kính ngắm hồng ngoại của thợ săn trên đỉnh núi trong vòng mười giây.
"Phong! Vy! Chạy ngay!" Hải khàn giọng hét lên.
Anh bế thốc Vy lên bằng cánh tay phải, nén cơn co thắt tủy sống dữ dội dọc sống lưng, loạng choạng chạy bộ bằng chân trái tê dại. Phong lao ra khỏi hố rác, bọc lót phía sau cho hai anh em. Họ dùng hết sức bình sinh leo qua một con dốc làm bằng hàng ngàn bo mạch chủ rỉ sét để hướng về phía lối thoát biên giới.
Nhưng mười giây trôi qua quá nhanh. Đám mây bụi nhiễu từ trường bắt đầu bị những cơn gió mang hơi axit của bãi rác thổi tan.
Trên đỉnh núi rác, tên thủ lĩnh thợ săn tiền thưởng gầm lên một tiếng tức tối qua bộ đàm. Hắn hiệu chỉnh lại thấu kính quét quang học thuần túy, bỏ qua cảm biến nhiệt, và bóp cò khẩu súng bắn tỉa hạng nặng.
*HƯU!*
Viên đạn bắn tỉa laser guided rạch một đường thẳng băng qua màn sương mù xám xịt. Năng lực Dự báo AR 3 giây của Eve hiển thị quỹ đạo đạn trễ mất một nhịp do tủy sống Hải bị quá nhiệt cực độ.
"Hải! Cẩn thận!" Phong hét lên từ phía sau.
Hải chỉ kịp nghiêng người theo bản năng.
*XOẠT!*
Viên đạn laser sượt cực mạnh qua bả vai trái của Hải. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp nung chảy lớp áo khoác kỹ thuật xám tro, đốt cháy sém da thịt anh rỉ máu đỏ tươi. Cú va chạm vật lý cực mạnh hất văng Hải đập mạnh vào một tấm thép rỉ sét bên đường dốc.
Cú va chạm mạnh khiến chiếc Thấu kính thủy tinh đục tự chế gắn trên hốc mắt trái bị hỏng của Hải bị chấn động dữ dội.
*CRACK!*
Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên trong không gian rỉ sét. Chiếc thấu kính thủy tinh đục thô sơ—lá chắn vật lý duy nhất che giấu Eve—bị nứt vỡ một phần lớn, để lộ hốc mắt trái đang rỉ máu đỏ tươi hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt.
Từ trong khe nứt của chiếc thấu kính vỡ, luồng ánh sáng vàng kim lượng tử rực rỡ của AI Eve bộc phát mạnh mẽ, bắn thẳng một luồng sáng vàng rực rỡ xé toạc màn sương mù xám xịt của bãi rác thải điện tử 09.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!