Nhạc nềnIrregular

Mê Lộ Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng laser "Kẻ Trừng Phạt" của Trịnh Minh rực lên một quầng sáng đỏ thẫm, xé toạc màn khói xám tro đang cuộn xoáy trong sảnh chính của Vùng Không Sóng. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp từ họng súng nung chảy không khí xung quanh, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng thét của một linh hồn bị giam cầm.


*Cảnh báo! Cảnh báo!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của Vũ Hải, không còn là những dòng chữ xanh lam hiền hòa nữa mà mang một tần số vàng kim lượng tử rực cháy. *Quỹ đạo đạn laser định hướng thẳng vào thùy chẩm trái của anh! Thời gian tiếp cận: không phẩy bốn giây! Không thể đánh lệch hướng quét số!*


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, năng lực Dự báo AR 3 giây của Eve kích hoạt kịch trần. Trên võng mạc mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử của Hải, một đường quỹ đạo màu vàng nhạt hiển thị trước đường đi của tia laser. Hải không mưu cầu một cú né tránh hoàn hảo. Chân trái của anh vĩnh viễn tê dại do di chứng đông máu nhẹ dưới cống ngầm, khiến anh không thể di chuyển linh hoạt.


Nén cơn đau buốt dọc gáy nơi Khóa liên kết tủy sống lượng tử đang co thắt dữ dội, Hải đổ rạp người về phía bên phải, bám bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam vào chân giường mổ rỉ sét.


*HƯU!*


Tia laser đỏ thẫm sượt sát qua vành tai Hải, găm thẳng vào cột đá trung tâm nâng đỡ trần hầm ngầm của Lão Tam. Cú va chạm tạo ra một vụ nổ áp lực cực mạnh. Cột đá khổng lồ bị nung chảy đỏ rực, rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh đá nóng đỏ. Trần hầm ngầm bắt đầu rên rỉ dưới sức nặng của hàng vạn tấn rác thải điện tử phía trên, trút xuống một cơn mưa mạt sắt và bụi quặng Aegium xám xịt.


"Lũ đặc nhiệm Thiết Giáp 12 đang áp sát vòng trong!" Trần Phong gầm lên. Bả vai trái của gã phi công lực điền rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm lớp áo khoác da sờn rách. Gã một tay ôm chặt lấy Vũ Vy vào lòng, tay còn lại dùng một thanh sắt rỉ sét gạt phăng những tảng đá đang sụp xuống.


Vy bấu chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lồng ngực mảnh khảnh. Đôi mắt màu hạt dẻ của cô bé câm bẩm sinh ngập tràn nước mắt, nhìn Hải với sự sợ hãi tột cùng. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang gào thét khi cảm nhận được luồng quét sinh trắc học của Trịnh Minh đang bao phủ toàn bộ không gian.


"Hải! Con phải đi ngay!"


Tiếng khàn đặc của Lão Tam vang lên đằng sau màn khói bụi. Người thầy mù đứng sừng sững giữa sảnh hầm đang sụp đổ, tấm băng gạc đen dán chặt trên đôi mắt hỏng bám đầy bụi quặng. Ông thò bàn tay khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng vào túi áo khoác sờn cũ, rút ra một vật hình tròn bằng đồng cổ điển rồi ấn mạnh vào bàn tay phải đang run rẩy của Hải.


Đó là chiếc La bàn lượng tử của cha Hải—di vật của Vũ Sơn mà Lão Tam đã âm thầm bảo quản suốt mười năm qua.


"Cầm lấy nó!" Lão Tam hét lên, mười đầu ngón tay bọc đồng của ông bấm chặt vào vai Hải. "La bàn này chứa bản đồ mạng ngầm toàn thành phố của cha con. Đi qua lối hầm kỹ thuật dưới chân giường mổ. Lối đó dẫn thẳng xuống Mê Cung Cổ Đại, nơi không có bất kỳ sóng quét nào của CogniNet chạm tới được!"


"Thầy! Con không thể bỏ thầy lại!" Hải khàn giọng nói. Giọng nói của anh phẳng lặng, lạnh lùng do di chứng xói mòn ký ức của Khóa tủy sống, nhưng sâu trong ánh mắt vàng kim lượng tử vẫn rực cháy một sự bướng bỉnh nguyên bản.


Hải dùng cánh tay phải đầy vết bỏng điện cố sức kéo lấy cơ thể của Lão Tam. Nhưng ngay khi anh vừa chạm vào, Lão Tam đã dùng cây gậy sắt rỉ sét gạt mạnh tay anh ra.


"Cơ thể cấy ghép nặng nề này của ta chỉ làm chậm bước các con!" Lão Tam cười gằn, giọng nói chứa đựng một sự kiên định bi tráng. "Trịnh Minh muốn võng mạc của con để hoàn thiện thuật toán kiểm duyệt. Con sống, thì lý tưởng tự do của chúng ta mới sống! Phong! Đưa con bé Vy đi trước!"


Trần Phong nghiến răng, nhìn Hải rồi nhìn Lão Tam. Gã phi công hiểu rằng sự do dự lúc này là tự sát. Gã vác Vy lên vai, đạp mạnh vào chốt cơ học dưới chân giường mổ rỉ sét. Một nắp hầm sắt nặng nề bật mở, để lộ lối đi tối tăm dốc đứng dẫn sâu xuống lòng đất—lối vào Mê Cung Cổ Đại.


"Hải! Mau lên!" Phong hét lên, thả người xuống lối hầm trước.


*ẦM!*


Một quả pháo kích từ tàu chiến tầm thấp của Trịnh Minh găm thẳng vào góc hầm phía đông, làm sập hoàn toàn phòng phẫu thuật chắp vá của Lão Lâm. Đất đá đổ xuống như thác lũ, che lấp toàn bộ lối vào chính.


Từ trong màn sương mù tĩnh điện dày đặc, Trịnh Minh bước tới. Thấu kính quét màu đỏ trên mắt phải của hắn xoay tròn liên tục, khóa chặt vào hốc mắt trái vàng kim của Hải. Hắn lạnh lùng ra lệnh cho toán đặc nhiệm Thiết Giáp 12 đang tràn vào:


"Phong tỏa lối thoát hiểm dưới lòng đất. Tiêu diệt vật chủ."


Lão Tam đứng chặn ngay trước lối đi chính dẫn đến nắp hầm. Ông giương cây gậy sắt rỉ sét lên, mười đầu ngón tay bọc đồng rực sáng những tia lửa điện liên kết trực tiếp với mỏ quặng Aegium thô dưới nền hầm. Chân tướng về Vùng Không Sóng giờ đây lộ rõ: căn hầm này được xây dựng trên một mỏ quặng siêu dẫn Aegium tự nhiên, và Lão Tam chính là bộ điều chế sống của nó.


"Trịnh Minh! Mười năm trước ngươi hủy hoại đôi mắt ta, nhưng ngươi không bao giờ dập tắt được ánh sáng của tự do!" Lão Tam gầm lên.


Hải bị Lão Lâm đẩy mạnh xuống lối hầm kỹ thuật. Trước khi nắp hầm sắt khép lại, Hải cố rướn người lên, mắt trái vàng kim nhìn trân trân vào bóng lưng gầy gò của người thầy.


*RẦM!*


Lớp cửa thép sập xuống ngăn cách Hải và Lão Tam, qua khe hở cuối cùng, Hải nhìn thấy Lão Tam mỉm cười gõ gậy sắt xuống đất kích nổ mỏ quặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!