Nhạc nềnIrregular

Thức Tỉnh Võng Mạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màu vàng kim. Đó là thứ duy nhất còn sót lại trong hư vô số hóa của Vũ Hải.


Khi ý thức của anh trồi lên từ đáy sâu của cơn hôn mê phẫu thuật, thế giới trong tâm thức anh đã vĩnh viễn khuyết đi một góc. Hải mở mắt. Cơn đau từ gáy không còn là những nhịp dao cắt sắc lẹm nữa, mà đã hóa thành một luồng nhiệt lượng trầm đục, chạy dọc theo cột sống, âm vang một tiếng o o vĩnh cửu của tần số ba trăm megahertz. Khóa liên kết tủy sống lượng tử đã hoàn thành việc đồng hợp sinh học. Sợi Bio-fiber cuối cùng đã cắm rễ sâu vào hệ thần kinh trung ương của anh, biến tủy sống thành một bộ vi xử lý thứ cấp.


Nhưng cái giá phải trả quá tàn nhẫn.


Hải cố gắng lục lọi trong trí nhớ cái tên "Nguyễn Thị Mai". Anh biết đó là mẹ mình. Anh biết bà đã qua đời vì bệnh bụi phổi silicon khi anh mười hai tuổi. Nhưng khuôn mặt bà thế nào? Giọng nói của bà ra sao? Những bài hát ru cổ điển bà từng hát để dỗ dành Vy ngủ... tất cả chỉ còn là một khoảng trống rỗng, lạnh lùng và xám xịt. Ký ức về mẹ đã bị dòng thác năm trăm terabyte dữ liệu lượng tử của Lão Tam ghi đè và xóa sạch, không để lại bất kỳ một pixel ảnh nào trong thùy chẩm.


Một bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy khẽ chạm vào má trái của Hải.


Anh quay đầu lại. Vũ Vy đang quỳ bên cạnh giường mổ rỉ sét, đôi mắt màu hạt dẻ to tròn đẫm nước mắt nhìn anh đầy hoảng sợ. Vy bấu chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lồng ngực mảnh khảnh, tấm lưng nhỏ bé khẽ run lên sau những cơn ho khan vì bụi đá. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang gào thét; Vy cảm nhận được luồng từ trường rực sáng màu vàng kim phát ra từ mắt trái của anh trai mình không còn là thứ ánh sáng lam nhạt hiền hòa của Eve ngày trước nữa. Nó mang một uy áp lạnh lùng, xa lạ của một thực thể lai cơ khí sinh học.


"Vy..." Hải khẽ gọi. Giọng nói của anh phẳng lặng, đều đều đến đáng sợ, mất đi những nhịp dao động cảm xúc tự nhiên của con người.


Vy khẽ giật mình lùi lại nửa bước. Vết sẹo rách rỉ máu dọc theo gò má trái của Hải khẽ co rút. Mu bàn tay phải của anh—loang lổ những vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do gel pin cũ ăn mòn—khẽ run lên vô thức. Tay trái của anh, dù đã phục hồi cử động nhẹ sau ca mổ, vẫn xuất hiện những cơn run rẩy vô lực dọc theo các đầu ngón tay bị bỏng điện.


*Hải... tôi xin lỗi.* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, không còn là những dòng chữ xanh lam hiển thị trên tầm mắt nữa, mà là một giọng nói rõ ràng, rực rỡ tần số vàng kim lượng tử. *Tôi đã cố gắng khóa các phân vùng nhớ của anh, nhưng dòng dữ liệu của Lão Tam quá thô bạo. Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: ba mươi phần trăm. Khóa tủy sống đã kích hoạt vĩnh viễn Giai đoạn 3: Quá tải tủy sống. Anh đã có thể nhìn thấy...*


"Đừng nói nữa, Eve," Hải thầm nghĩ. Anh không trách cô. Ý chí tự do của anh đã lựa chọn cái giá này để cứu cô và bảo vệ Vy.


*ẦM!*


Một chấn động cực mạnh làm rung chuyển cả căn hầm ngầm Vùng Không Sóng. Những mạt sắt và bụi quặng Aegium thô rơi lả tả từ trần hầm xuống nền đá hoen ố. Tiếng khoan điện từ ngoài cửa bỗng ngưng bặt, thay vào đó là tiếng rít chói tai của một luồng xung năng lượng cực đại.


"Lũ Thiết Giáp 12 phá vỡ rào chắn ngoài rồi!" Trần Phong nghiến răng hét lên. Bả vai trái của gã phi công lực điền rỉ máu đỏ tươi qua lớp áo khoác da sờn rách, gã cố sức đẩy một hòm linh kiện nặng để che chắn cho Lão Lâm đang vội vã thu dọn bộ dao mổ laser.


Lão Tam đứng sừng sững giữa sảnh hầm tối tăm, đôi mắt mù dán băng gạc đen hướng thẳng về phía cửa thép khổng lồ đang bị nung chảy đỏ rực dưới tác động của tia laser hạng nặng. Mười đầu ngón tay bọc sợi dẫn đồng của ông khẽ bấm chặt vào cây gậy sắt rỉ sét.


"Cao Tiến đang ở ngoài," Lão Tam khàn giọng nói, giọng ông trầm đục dưới lớp bụi đá. "Thiết bị quét 'Mắt Diều Hâu' của gã đã định vị được luồng năng lượng vàng kim rò rỉ từ ca mổ của con, Hải. Chúng đã khóa chặt căn phòng này. Trịnh Minh dẫn đầu đặc nhiệm Thiết Giáp 12 đang đột kích vật lý."


Hải bật dậy khỏi giường mổ. Anh loạng choạng, chân trái tê dại và lạnh ngắt do di chứng đông máu nhẹ dưới hầm rác y tế khiến anh suýt quỵ xuống. Hải liếc nhìn chiếc máy tính cầm tay 'Cốc' nằm trên sàn đá—màn hình ảo của nó đã bị đập hỏng hoàn toàn mạch bán dẫn, chỉ còn là một cục sắt vô dụng. Anh không còn công cụ bẻ khóa số nào hoạt động.


*ĐOÀNG!*


Cánh cửa thép khổng lồ của Vùng Không Sóng bị thổi bay bởi một vụ nổ áp lực lượng tử cực mạnh. Làn khói xám tro nồng nặc mùi ozone và thuốc súng tràn vào phòng mổ. Từ trong màn sương mù tĩnh điện, những dải tia laser màu đỏ rực rỡ của kính quét sinh trắc học bắt đầu bò dọc theo các bức tường đá, tạo thành một lưới ánh sáng chết chóc.


"Tiến lên! Tiêu diệt mọi đối tượng kháng cự!"


Tiếng ra lệnh lạnh lùng của chỉ huy Thiết Giáp 12 vang lên. Ba đặc nhiệm mặc giáp tản nhiệt dày màu đen tuyền, đội mũ bảo hiểm che kín mặt rực sáng đỏ, tay lăm lăm khẩu súng laser hạng nặng dòng 'Hủy Diệt' lao vào phòng mổ.


Ngay phía sau họ, một luồng ánh sáng đỏ thẫm hình nón quét mạnh qua làn khói bụi—đó là thiết bị quét thần kinh cầm tay mẫu thử nghiệm 'Mắt Diều Hâu' do Cao Tiến điều khiển từ xa. Thiết bị đang cố gắng rà quét và khóa chặt tần số sóng não của Hải để kích hoạt lệnh định dạng lại não bộ cưỡng bức.


"Vy! Nấp sau kệ thép!" Hải hét lên.


Anh mở mắt trái.


Ngay lập tức, thế giới xung quanh Hải sụp đổ các mảng màu sắc thông thường. Toàn bộ căn hầm chuyển sang một màu xám tro tối giản. Dưới tác động của Đồng bộ Giai đoạn 3 (30%), võng mạc mắt trái của anh hiển thị hàng triệu luồng dữ liệu lượng tử rực sáng màu vàng kim chạy dọc theo các đường cáp ngầm, các thớ đá và cả bên trong bộ giáp của kẻ thù.


*Hải! 'Mắt Diều Hâu' đang phát xạ sóng quét ở tần số bốn trăm năm mươi megahertz!* Giọng của Eve vang lên, rực cháy năng lượng lượng tử. *Tôi sẽ bẻ gãy tần số quét của nó ngay lập tức!*


Hải tập trung ý chí vào mắt trái. Cổng kết nối lượng tử sinh học dưới hốc mắt rực sáng màu vàng kim xuyên qua lớp thấu kính đục bị nứt vỡ nặng nề. Một luồng sóng ngược pha cực mạnh phát ra từ võng mạc của anh, đâm thẳng vào luồng ánh sáng đỏ hình nón của 'Mắt Diều Hâu'.


*BÙM!*


Thiết bị quét trên tay tên đặc nhiệm đi đầu phát ra một tiếng nổ điện đanh tai, tóe ra những tia lửa điện màu xanh lam. Màn hình quét của gã bị tràn ngập bởi các vệt sáng vàng kim hỗn loạn, làm mù hoàn toàn kính AR của gã.


"Mắt Diều Hâu bị chập mạch! Không thể khóa mục tiêu số!" Tên đặc nhiệm hét lên qua bộ đàm bộ giáp.


"Nổ súng mù! Càn quét hỏa lực!"


Ba họng súng laser dòng 'Hủy Diệt' đồng loạt rực sáng, xả những loạt đạn laser đỏ thẫm bao phủ toàn bộ khu vực giường mổ. Những luồng năng lượng nhiệt độ cao nung chảy các khay y tế bằng thép, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.


Hải không hề né tránh một cách mù quáng. Trên võng mạc vàng kim của anh, năng lực Dự báo AR 3 giây của Eve đã vẽ ra những đường quỹ đạo màu vàng nhạt hiển thị trước hướng đi của đạn laser. Anh nhìn thấy rõ mồn một nơi viên đạn sẽ găm xuống trước khi tên đặc nhiệm bóp cò.


Hải lướt đi trong bóng tối của những điểm mù quét. Dù chân trái loạng choạng do tê dại, anh vẫn tận dụng sự chính xác của một kỹ sư bảo trì để di chuyển qua các góc khuất. Anh áp sát tên đặc nhiệm đi đầu ngay khi gã đang thay pin súng.


Hải định dùng máy tính 'Cốc' để hack hệ thống giáp của đặc nhiệm, nhưng khi chạm tay vào túi công cụ, anh nhận ra chiếc máy tính đã hỏng hoàn toàn màn hình.


*Không thể bẻ khóa số từ xa!* Eve cảnh báo. *Giáp của Thiết Giáp 12 sử dụng bộ lọc bảo mật độc lập phi mạng! Anh phải can thiệp vật lý!*


Hải nén cơn đau buốt dọc sống lưng, áp lòng bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam trực tiếp vào bộ tản nhiệt sau lưng bộ giáp của tên đặc nhiệm. Với năng lực Đồng cảm máy móc, anh cảm nhận được cấu trúc mạch điện bên trong bộ giáp đang rung động ở tần số cao.


Anh dùng ngón tay phải rỉ máu, chọc mạnh vào rơ-le ngắt nguồn khẩn cấp bằng đồng nằm dưới lớp giáp tản nhiệt—một điểm yếu cơ khí mà chỉ có những kỹ sư bảo trì bậc cao mới biết.


*XÈO!*


Bộ giáp của tên đặc nhiệm lập tức bị sụt áp dòng điện hoàn toàn, các khớp thủy lực khóa cứng lại khiến gã quỵ xuống đất như một khối thép vô tri. Hải giật lấy khẩu súng laser dòng 'Hủy Diệt' trên tay gã, dùng báng súng nện mạnh vào mũ bảo hiểm của tên thứ hai, hất văng gã vào bức tường đá.


Nhưng ngay khi Hải chuẩn bị áp sát tên đặc nhiệm cuối cùng, một luồng xung lực lượng tử cực mạnh từ phía cửa hầm bắn thẳng vào ngực anh, hất văng Hải đập mạnh vào chiếc giường mổ gỉ sét.


*Rắc!*


Khớp nối tủy sống lượng tử sau gáy Hải bị quá nhiệt đột ngột do chịu tải xung lực phản vệ, tỏa ra một nhiệt lượng cực lớn nung đốt da thịt anh. Hải rên rỉ, một dòng máu tươi nóng hổi chảy dài từ hốc mắt trái rực sáng vàng kim xuống cằm. Anh loạng choạng bám vào thành giường để không bị ngã quỵ.


Khói súng xám xịt từ từ dạt sang hai bên.


Một bóng người cao lớn bước qua làn khói súng, bước vào sảnh chính của Vùng Không Sóng. Trịnh Minh mặc chiếc áo măng tô đen chống đạn dài chạm gót, khuôn mặt lạnh lùng như đá granite không mang một chút cảm xúc con người. Thấu kính quét sinh trắc học màu đỏ rực cấy ghép ở mắt phải của hắn khẽ xoay tròn, phát ra tiếng click cơ học lạnh lẽo khi khóa chặt vào hốc mắt trái rực sáng màu vàng kim của Hải. Hắn từ từ nâng khẩu súng laser công suất cao 'Kẻ Trừng Phạt' rực sáng luồng năng lượng đỏ thẫm lên.


"Mục tiêu đã tiến hóa," Trịnh Minh cất giọng phẳng lặng, đều đều như một thuật toán săn mồi tối cao. "Tiêu diệt vật chủ, giữ lại võng mạc."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!