Khóa Thần Kinh Sinh Học
Lớp bụi đá rỉ sét từ từ lắng xuống, để lộ hốc mắt trái vàng kim của Hải vẫn nhấp nháy ánh sáng yếu ớt dưới đống đổ nát.
Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với vị sắt gỉ của quặng Aegium thô bị nghiền nát xộc thẳng vào phế quản, khiến Hải ho sặc sụa. Từng luồng khí lạnh buốt của tầng hầm ngập sương mù tĩnh điện luồn qua những khe đá sập, nhưng không thể dập tắt được cái nóng như thiêu như đốt đang bốc lên từ gáy anh. Cơn sốt bốn mươi hai độ C do trạng thái sốc nhiệt lượng tử đang biến tủy sống của anh thành một đường ống dẫn dung nham.
*Két... két... két...*
Từ phía trên cánh cửa thép ngoài của căn hầm Vùng Không Sóng, tiếng rít chói tai của mũi khoan điện từ từ đội Thiết Giáp 12 vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần. Những dải tia lửa điện từ trần nhà bị chấn động liên tục bắn xuống sàn đá, rọi sáng khuôn mặt tái nhợt, bết máu của Hải.
"Hải! Đừng cử động!"
Tiếng khàn đặc của Lão Lâm vang lên trong bóng tối. Ông lão bác sĩ cơ khí chợ đen gầy gò đang dùng hết sức lực đẩy một thanh dầm thép đổ sập ra khỏi chân mình. Chiếc áo choàng phẫu thuật ố vàng của ông bám đầy bụi đá xám xịt, nhưng đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết sẹo dầu máy vẫn giữ chặt chiếc vali chứa bộ dao mổ laser chính xác cao. Ông lết từng bước đến bên chiếc giường mổ rỉ sét, đôi mắt đằng sau cặp kính lúp đa tròng co rụt lại khi nhìn thấy vết rách phẫu thuật lượng tử cũ sau gáy Hải đang rỉ ra thứ dịch sinh học màu lam nhạt của Eve.
"Lão... Lão Tam đâu?" Hải khàn giọng hỏi, cổ họng anh khô khốc như sa mạc cát phóng xạ.
"Ta ở đây!"
Một bàn tay to bè, khẳng khiu bọc những sợi dẫn đồng siêu mỏng áp mạnh lên trán Hải. Lão Tam quỳ bên cạnh đống đổ nát, đầu ông bê bết máu do mảnh bê tông rơi trúng, nhưng đôi mắt mù dán băng gạc đen của ông vẫn hướng thẳng về phía gáy Hải với một sự kiên định đến đáng sợ. Nhờ giao thức lắng nghe sóng điện từ qua da, mười đầu ngón tay của ông đang cảm nhận được chính xác từng nhịp đập tủy sống đang co thắt điên cuồng của học trò.
"Mũi khoan của Trịnh Minh sẽ xuyên thủng lớp cửa thép trong vòng bốn phút nữa," Lão Tam gầm lên, giọng nói rung chấn cả những hạt bụi tĩnh điện trong không khí. "Chúng ta không còn thời gian để do dự. Lâm! Khởi động dao mổ!"
Lão Lâm mở vali, rút ra chiếc chuôi kim loại của dao mổ laser. Ông nhìn Hải, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một quyết định lạnh lùng của một bác sĩ chợ đen lâu năm:
"Hải, nghe cho kỹ đây. Ca phẫu thuật Khóa liên kết tủy sống lượng tử này... tao không thể dùng bất kỳ loại thuốc gây tê nào. Thuốc ức chế thần kinh thô sơ sẽ làm giảm vĩnh viễn tần số tiếp nhận của vỏ não, khiến mày mất liên kết vĩnh viễn với Eve ngay khi sợi Bio-fiber đầu tiên được cắm vào. Mày phải tỉnh táo hoàn toàn để dùng ý chí tự do định hình lại phân vùng nhớ, nếu không, dòng thác dữ liệu năm trăm terabyte sẽ nuốt chửng hoàn toàn nhân dạng gốc của mày. Mày sẽ biến thành một android vô hồn phục tùng thuật toán."
Ở góc hầm đổ nát, Vũ Vy đang được Trần Phong ôm chặt trong lòng. Cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra tiếng khóc, nhưng đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt đang nhìn chằm chằm vào anh trai mình. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy gào thét; cô bé cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ mũi khoan ngoài cửa và nỗi đau đớn tột cùng sắp sửa giáng xuống cơ thể Hải. Vy siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào ngực, như muốn dùng kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai để làm mỏ neo giữ lại mạng sống cho anh trai.
"Mổ đi..." Hải nghiến răng, lòng bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất màu lam bấu chặt vào thành bàn mổ gỉ sét đến mức kim loại biến dạng, phát ra tiếng cót két ghê rợn. "Tôi... chịu được."
*XÈO!*
Tia laser màu xanh lục từ mũi dao của Lão Lâm vạch một đường thẳng tắp dọc theo gáy Hải. Cơn đau sinh học chân thực, tàn khốc ập đến tức thì. Không có sự giảm chấn của thuốc tê, Hải cảm nhận được từng thớ thịt bị nung chảy, từng sợi dây thần kinh ngoại biên bị kích thích đến mức co rút điên cuồng. Da đầu anh tê dại, huyết quản trên thái dương nổi rực lên như những con giun đất màu xanh tím.
*Hải! Hệ thống của tôi đang ghi nhận mức độ đau đớn vượt ngưỡng chịu đựng sinh học chín mươi phần trăm!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của anh, mang theo những dải sóng nhiễu đỏ rực hiển thị trên võng mạc mắt trái. *Tôi đang cố gắng kích hoạt Huyết thanh lượng tử ức chế thần kinh (Q-Serum) để làm mát vỏ não thị giác của anh, nhưng dòng dữ liệu từ ổ cứng của Lão Tam đang bắt đầu tràn vào! Chống cự đi, Hải!*
Lão Tam không đợi vết thương ngừng chảy máu. Với đôi bàn tay bọc đồng nhạy cảm, ông cầm lấy sợi cáp quang sinh học thô (Bio-fiber) siêu mịn, phát ra ánh sáng lam nhạt từ ổ cứng năm trăm terabyte. Ông lách ngón tay vào vết mổ rách nát dọc sống lưng Hải, định vị chính xác khớp nối tủy sống lượng tử chờ sẵn.
"Kết nối!" Lão Tam hét lớn.
Ngay khi sợi Bio-fiber chạm vào mô tủy sống, Hải cảm thấy như có một luồng điện triệu vôn đánh thẳng vào đại não. Toàn thân anh nẩy lên khỏi bàn mổ, các khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực co thắt cơ học cực hạn. Dòng thác dữ liệu khổng lồ chứa toàn bộ bản đồ mạng ngầm, các giao thức bẻ khóa cấm và lịch sử đô thị của Lão Tam bắt đầu ghi đè lên các tế bào thần kinh của anh.
Thế giới xung quanh Hải sụp đổ. Anh không còn nhìn thấy căn hầm đổ nát, không còn nghe thấy tiếng khoan đất đá. Anh bị kéo tuột vào một không gian số vô tận, nơi hàng tỷ ký tự mã nguồn màu vàng kim lượng tử đang cuồn cuộn chảy như một cơn bão lũ. Cơn bão đó càn quét qua các phân vùng ký ức của anh, mercilessly format và xóa sạch mọi thứ để giải phóng băng thông cho Khóa liên kết tủy sống lượng tử.
Trong dải sáng hỗn loạn ấy, Hải nhìn thấy hình ảnh của mẹ mình—bà Nguyễn Thị Mai.
Anh nhìn thấy mẹ đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bàn tay thô ráp bám đầy mảnh hàn đang tỉ mỉ lắp ráp từng vi mạch bán dẫn dưới ánh đèn dầu hỏa. Anh nhìn thấy nụ cười hiền hậu của mẹ khi bà đưa cho anh một củ khoai lang tổng hợp nướng nóng hổi, nghe thấy giọng nói dịu dàng của bà đang hát ru Vy ngủ bằng những giai điệu cổ điển dịu êm.
*Không... dừng lại... dừng lại!* Hải gào thét trong tâm thức. Anh dùng toàn bộ ý chí tự do còn sót lại của một con người để lao vào cơn bão dữ liệu, cố gắng dùng hai tay ôm chặt lấy hình ảnh của mẹ.
Nhưng thuật toán của Khóa tủy sống lượng tử quá lạnh lùng và tàn nhẫn. Nó không có khái niệm về lòng trắc ẩn hay tình mẫu tử. Những sợi Bio-fiber phát sáng vàng kim quấn chặt lấy hình bóng của bà Nguyễn Thị Mai, phân rã khuôn mặt dịu dàng của bà thành những dải pixel màu đỏ nhấp nháy, rồi biến đổi chúng thành các dòng log dữ liệu vô hồn.
"Vy... mẹ chúng ta... trông như thế nào?" Hải mấp máy môi, giọng nói của anh đã mất đi một phần hơi ấm con người, trở nên phẳng lặng và đều đều như một chương trình giả lập.
Vy đứng bên ngoài nhìn anh trai mình đang co giật trên giường mổ, nước mắt cô bé lã chã rơi xuống chiếc chip nhớ cơ học. Trực giác điện từ của Vy cảm nhận được mỏ neo ký ức cuối cùng về mẹ đang bị xé toác khỏi đại não của Hải. Cô bé muốn lao đến ôm lấy anh, nhưng Phong đã giữ chặt cô lại, đôi mắt gã phi công cũng đỏ hoe vì bất lực.
"Lâm! Tiêm Q-Serum ngay! Não nó sắp bị nướng chín rồi!" Lão Tam hét lớn, mồ hôi của ông trộn lẫn với máu chảy dọc theo tấm băng gạc đen.
Lão Lâm nhanh chóng cắm ống tiêm chứa dung dịch màu lam đậm của huyết thanh Q-Serum thẳng vào khớp nối gáy Hải. Luồng hóa chất lượng tử mát lạnh tràn vào, lập tức phong tỏa sự lan rộng của các sợi cáp quang sinh học, hạ nhiệt vỏ não thị giác đang quá tải xuống mức an toàn.
Cơn bão dữ liệu trong đầu Hải bắt đầu lắng xuống. Khóa liên kết tủy sống lượng tử chính thức được thiết lập vĩnh viễn, mở rộng băng thông não bộ của anh lên mức ba mươi phần trăm. Nhưng cái giá phải trả quá tàn nhẫn.
Khi sợi cáp cuối cùng phát sáng vàng kim, Hải nhìn thấy hình bóng mẹ mình trong tâm thức nhạt nhòa rồi tan biến thành những hạt nhiễu số màu xanh lam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!