Pháo Kích Tầng Ngầm
Tiếng u u trầm mặc của quặng siêu dẫn Aegium thô dưới nền hầm Vùng Không Sóng đột ngột bị xé toạc bởi một xung lực chấn động cực mạnh. Đó không phải là một cơn địa chấn tự nhiên. Từ độ sâu ba tầng địa ngầm của Sector 09, Vũ Hải có thể cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang run rẩy theo một nhịp điệu tàn bạo, đều đặn và lạnh lùng.
*Bùm. Bùm. Bùm.*
Những tiếng nổ trầm đục vọng xuống qua các tầng rác thải điện tử và các lớp đá bọc chì. Sóng xung kích nén không khí dưới đường cống ngầm, dội thẳng vào màng nhĩ của Hải thành những tiếng rít chói tai. Cơn bão mặt trời thế kỷ ngoài kia chưa kịp dứt, thì thợ săn mạng tối cao Trịnh Minh đã phát lệnh oanh tạc. Hắn đang cho pháo kích hạng nặng san phẳng các ngõ ngách dẫn vào Vùng Không Sóng, sử dụng các đầu đạn định vị sóng lượng tử để bóp nghẹt mọi điểm mù từ trường.
"Trịnh Minh... hắn điên rồi." Trần Phong nghiến răng, bả vai trái cháy sém rỉ máu do đạn laser trước đó co rút lại vì đau đớn. Gã phi công lực điền cố sức đẩy một tấm chì dày hơn mười phân áp chặt vào khe hở của cửa từ trường chống sập. "Hắn đang bắn phá mù theo biểu đồ nhiệt lượng rò rỉ. Cứ thế này, cả khu chợ đen Sector 09 sẽ bị chôn sống dưới đống phế liệu trước khi chúng ta kịp nhìn thấy ánh mặt trời!"
Bụi đá rỉ sét và những mạt sắt xám xịt rơi lả tả từ trần hầm ngầm xuống chiếc giường mổ lò xo hoen ố. Hệ thống điện lưới lậu đấu nối từ mỏ quặng Aegium nhấp nháy điên cuồng, biến không gian mờ tối thành một mê lộ của những dải sáng vàng-lam chập chờn.
Vũ Vy đứng nép sát vào góc hầm, hai bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ. Cô bé câm bẩm sinh không thể hét lên, nhưng đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt đang nhìn chằm chằm vào anh trai mình. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy gào thét trong câm lặng; cô bé cảm nhận được những luồng sóng quét sinh trắc học vô hình đang xuyên thấu qua lớp đất đá phía trên, như những móng vuốt kim loại rà soát từng tấc thịt của họ.
Trên chiếc giường mổ rỉ sét, Hải nằm sấp, toàn thân anh nóng rực như một lò phản ứng mini bị quá nhiệt. Cơn sốt cao tột độ do trạng thái sốc nhiệt lượng tử của Eve đang thiêu đốt hệ thần kinh trung ương của anh. Lòng bàn tay phải loang lổ những vệt gel lượng tử màu lam ăn mòn từ lõi pin cũ nhức nhối đến tận xương tủy, trong khi tay trái hoàn toàn buông thõng vô lực, liệt tạm thời do phản lực điện từ của cú nổ EMP trước đó.
*Hải... đừng làm vậy...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, yếu ớt và mang theo một dải sóng nhiễu đỏ rực hiển thị trên võng mạc mắt phải. *Dữ liệu 500TB của Lão Tam quá khổng lồ so với băng thông tủy sống hiện tại của anh. Nếu cấy ghép ngay trong cơn sốt này, tế bào thần kinh của anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Anh... anh sẽ quên sạch mọi thứ về mẹ mình... và có thể là cả Vy nữa...*
"Tôi đã đưa ra lựa chọn, Eve," Hải thầm thì trong tâm thức, giọng nói phẳng lặng đến lạnh lùng do di chứng xói mòn ký ức đã bắt đầu gặm nhấm đại não anh. "Nếu không nâng cấp lúc này, tất cả chúng ta đều chết dưới họng súng của Trịnh Minh. Tôi thà quên đi quá khứ còn hơn để Vy phải chết trong cái lồng vô cảm này."
Lão Tam đứng sừng sững bên cạnh bàn mổ, tấm băng gạc đen che khuất đôi mắt mù của ông không hề dao động trước những cú rung chấn dồn dập của trận pháo kích. Mười đầu ngón tay khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng siêu mỏng của ông mở rộng, áp chặt vào gáy Hải, nơi vết rách phẫu thuật lượng tử cũ vẫn đang rỉ máu đỏ tươi.
"Phong! Đóng chặt van xả nhiệt của đường ống chì!" Lão Tam hét lớn, giọng nói khàn đặc át cả tiếng nổ rền rĩ phía trên. "Quặng Aegium dưới nền hầm đang hấp thụ chấn động, nhưng nếu Trịnh Minh chuyển sang bắn phá cơ học bằng mũi khoan điện từ, lớp cửa thép ngoài sẽ sập trong vòng năm phút nữa! Chúng ta phải thực hiện ca mổ ngay bây giờ!"
Lão Lâm đeo chiếc kính lúp đa tròng ố vàng, đôi bàn tay gầy gò bám đầy vết dầu máy khẽ run lên khi ông hiệu chỉnh tiêu cự của dao mổ laser cầm tay. Không có thuốc tê, không có phòng vô trùng. Chỉ có mùi chì, mùi rỉ sét và tiếng rít gầm rú của dòng điện siêu dẫn Aegium đang gồng mình chống đỡ áp lực từ trường từ bề mặt dội xuống.
"Hải, bấu chặt vào thành bàn!" Lão Lâm trầm giọng nói, đôi mắt ông hiện lên một sự ái ngại tột độ. "Tao sẽ lách sợi Bio-fiber cuối cùng từ ổ cứng 500TB của Lão Tam vào Khóa liên kết tủy sống lượng tử của mày. Mày phải giữ vững ý chí tự do, nếu mày ngất đi, dòng thác dữ liệu sẽ biến mày thành một android mất trí nhớ vĩnh viễn!"
*ẦM!*
Một quả pháo kích định vị nổ tung ngay sát vách hầm ngoài. Cú va chạm cực mạnh hất văng Trần Phong vào chồng bánh răng rỉ sét, tấm chì dày móp méo đổ sập xuống tạo ra tiếng vang kim loại chói tai. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hỏa duy nhất vụt tắt. Toàn bộ căn hầm chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ phát ra từ mắt trái của Hải và những sợi Bio-fiber của ổ cứng sinh học đang nhấp nháy như những đốm lửa ma trơi.
Trong bóng tối nghẹt thở ấy, Lão Tam không hề bối rối. Ông là kẻ mù, bóng tối chính là lãnh địa của ông. Nhờ giao thức lắng nghe sóng điện từ qua da, mười đầu ngón tay bọc đồng của ông cảm nhận được chính xác từng nhịp đập tủy sống đang co thắt của Hải.
"Ta đã tìm thấy khớp nối tủy sống lượng tử của con!" Lão Tam gầm lên, ông dùng tay không định vị khớp nối, lách sợi Bio-fiber siêu mịn trực tiếp vào đốt sống cổ của Hải.
*XÈO!*
Mùi thịt cháy sém bốc lên nồng nặc trong bóng tối. Hải trợn trừng mắt phải, toàn thân anh co giật dữ dội, mười đầu ngón tay phải rỉ máu cào nát lớp rỉ sét trên thành bàn mổ. Một luồng điện lượng tử mạnh mẽ như một dòng sông lũ tràn vào hệ thần kinh trung ương, mang theo hàng triệu chuỗi mật mã và bản đồ mạng ngầm toàn thành phố của Lão Tam.
*Cảnh báo! Sốc nhiệt lượng tử đạt mức cực đại! Nhiệt độ vỏ não chạm ngưỡng 42 độ C!* Tiếng gào thét của Eve vang lên chói tai trong đầu Hải.
Hải nhìn thấy những dải nhiễu số màu đỏ rực càn quét qua ký ức của mình. Hình bóng dịu dàng của người mẹ Nguyễn Thị Mai, tiếng hát ru cổ điển thuở nhỏ, nụ cười của mẹ... tất cả rã đám, biến đổi thành những ký tự rác vô nghĩa rồi biến mất vĩnh viễn vào hư vô. Hải muốn hét lên, nhưng cổ họng anh nghẹn đặc, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn với máu tươi chảy dài xuống gò má trái rách nát.
"Gia cố cổng kết nối!" Lão Tam hét lớn, ông dùng hết sức lực còn lại bóp chặt lấy bả vai Hải, truyền xung điện sinh học để ổn định dòng dữ liệu đang hỗn loạn.
Ngay lúc đó, một tiếng rít xé gió kinh hoàng dội thẳng xuống đỉnh hầm. Quả pháo kích hạng nặng thứ hai đã bắn trúng siêu cấu trúc phía trên.
*OÀNG!*
Một góc trần hầm ngầm Vùng Không Sóng đổ sập xuống. Những khối bê tông bọc thép và đá quặng Aegium thô nặng hàng tấn sụp xuống dưới áp lực hủy diệt. Bụi đá rỉ sét bùng lên như một cơn bão cát xám xịt, nuốt chửng cả chiếc giường mổ và che lấp hoàn toàn thân hình của Hải và Lão Tam trong tiếng gào thét câm lặng của Vũ Vy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!