Nhạc nềnIrregular

Sóng Trước Cơn Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng laser công suất cao "Kẻ Trừng Phạt" của Trịnh Minh rực sáng một luồng hỏa lực đỏ thẫm, nhắm thẳng vào hốc mắt trái của Vũ Hải. Luồng năng lượng nhiệt độ cao nung nóng bầu không khí xung quanh, biến những hạt sương axit lơ lửng thành những làn khói trắng bốc mùi ozone khét lẹt.


Hải quỳ một chân trên nền đất rỉ sét ngoài rìa Kho Phế Liệu Số 9. Chân trái của anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt do di chứng đông máu nhẹ sau ca đào tẩu dưới hầm rác y tế trước đó. Tay trái buông thõng vô lực bên hông, trong khi mười đầu ngón tay phải rộp lên những vết bỏng điện đỏ hửng, rỉ ra thứ dịch lỏng vàng nhạt trộn lẫn với lớp gel lượng tử màu lam ăn mòn từ lõi pin cũ. Mắt trái của anh—không còn thấu kính đục ngụy trang—rực sáng một thứ ánh sáng vàng kim lượng tử lạnh lẽo của Eve, máu tươi hòa lẫn dịch sinh học màu lam nhạt vẫn liên tục rỉ ra từ giác mạc bị rách, chảy dài xuống gò má xám tro.


"Mục tiêu lượng tử đã bị dồn vào góc chết," giọng nói của Trịnh Minh phẳng lặng, vô cảm như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Thấu kính quét màu đỏ rực cấy ghép ở mắt phải của hắn khẽ xoay tròn, phát ra tiếng click cơ học lạnh lùng khi khóa chặt vào hốc mắt trái của Hải. "Chuẩn bị kích hoạt giao thức thu hồi võng mạc. Tiêu diệt vật chủ."


Ngay sau lưng Hải, Trần Phong nghiến chặt răng, bờ vai trái cháy sém rỉ máu do đạn laser trước đó co rút lại vì đau đớn. Gã phi công lực điền dùng hết sức lực còn sót lại ôm chặt lấy Vũ Vy vào lòng. Vy bấu chặt lấy chiếc hộp nhạc cơ khí cũ của mẹ trong lồng ngực mảnh khảnh, đôi mắt hạt dẻ to tròn ngập tràn sự sợ hãi câm lặng. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ họng súng của Trịnh Minh đang tích tụ năng lượng, sẵn sàng nung chảy mọi thứ trong bán kính mười mét.


Lâm Thế nằm gục bên cạnh xác thiết bị "Cá Mập" đã cháy khét lẹt, đôi mắt bị mù nhẹ tạm thời do quá tải quang học nhắm nghiền, gương mặt tái mét không còn một giọt máu.


*Hải! Hệ thống phòng vệ của đối phương quá mạnh! Tôi không thể bẻ khóa súng Kẻ Trừng Phạt từ cự ly này!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập, truyền thẳng qua xương chũm của Hải với những dải sóng nhiễu đỏ rực hiển thị trên võng mạc mắt phải. *Nếu hắn nổ súng, xác suất sống sót của chúng ta là không phần trăm!*


Ngón tay cơ khí của Trịnh Minh từ từ siết cò. Luồng ánh sáng đỏ thẫm ở đầu nòng súng phình to ra, sẵn sàng phóng đi.


"Trịnh Minh! Ngươi nghĩ đất đá của Sector 09 dễ dàng phục tùng thuật toán của tập đoàn thế sao?"


Một giọng nói khàn đặc, trầm đục đột ngột vang lên từ phía trên đống đổ nát của núi phế liệu rỉ sét bên cạnh.


Trịnh Minh không hề quay đầu, nhưng thấu kính quét mắt phải của hắn lập tức xoay một góc chín mươi độ, định vị nguồn âm thanh.


Lão Tam đứng sừng sững trên đỉnh đống bánh răng khổng lồ. Tấm băng gạc đen che khuất đôi mắt mù của ông khẽ bay trong gió tĩnh điện. Mười đầu ngón tay dài, khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng siêu mỏng của ông mở rộng, áp chặt xuống một đường cáp ngầm trần trụi đang rò rỉ điện năng lượng tối dưới nền đất.


"Chân tướng về Vùng Không Sóng... chính là đây!" Lão Tam hét lớn.


Mười ngón tay bọc đồng của ông đột ngột khép lại, truyền một xung điện sinh học cực mạnh thẳng vào đường cáp ngầm.


*ẦM!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất bãi rác. Nền đất thép rỉ sét dưới chân Trịnh Minh nứt toác ra. Không phải là lửa đỏ, mà là một cột sáng điện từ màu lam tím khổng lồ bùng phát từ mỏ quặng siêu dẫn Aegium thô ngầm dưới lòng đất. Sức mạnh của mỏ quặng siêu dẫn tự nhiên bị kích nổ giải phóng ra một cơn bão từ trường cực mạnh, quét qua toàn bộ khu vực bãi rác trong bán kính một trăm mét.


Cơn bão từ trường rít lên chói tai, tạo ra những tia lửa điện màu lam tím bò lan khắp các bề mặt kim loại.


Khẩu súng laser "Kẻ Trừng Phạt" trong tay Trịnh Minh đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ rồi tắt ngấm. Luồng hỏa lực đỏ thẫm chuẩn bị phóng đi bị triệt tiêu hoàn toàn. Thấu kính quét màu đỏ trên mắt phải của hắn phát ra tiếng rít chập mạch lép bép, màn hình AR hiển thị hàng loạt dòng chữ cảnh báo lỗi màu vàng trước khi tối đen hoàn toàn. Bộ não cấy ghép siêu chiến binh lượng tử của hắn bị luồng bão từ thô bạo bóp nghẹt, khiến cơ thể cao lớn của hắn loạng choạng lùi lại ba bước. Khớp gối cơ khí bên chân trái của hắn rò rỉ dầu thủy lực đen sì, phát ra tiếng rít rỉ sét nặng nề.


Toàn bộ hệ thống drone tuần tra Kền Kền và thiết bị quét sinh trắc học của đội đặc nhiệm Thiết Giáp xung quanh chập mạch, rơi rụng lả tả xuống đống phế liệu như một cơn mưa sắt chết.


"Phong! Đưa Hải và Vy rút lui mau!" Lão Tam từ trên đỉnh núi rác nhảy xuống, bước chân của ông nhanh nhẹn và chính xác đến kinh ngạc dù đôi mắt bị mù hoàn toàn. Ông sử dụng hệ thống cảm nhận sóng điện từ qua da để định vị lối thoát hiểm.


Trần Phong gầm lên một tiếng, dùng cánh tay không bị thương bế thốc Vy lên bả vai, tay còn lại đỡ lấy thân hình loạng choạng của Hải. Lâm Thế cũng gượng dậy, bám chặt lấy vai Phong. Cả nhóm vội vã lao theo Lão Tam, băng qua màn sương mù tĩnh điện dày đặc đang gào thét luồng điện Aegium.


Phía sau họ, Trịnh Minh đứng im trong cơn bão từ, thấu kính mắt phải của hắn nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt cố gắng khởi động lại hệ thống điều hành. Hắn nhìn theo bóng dáng của Hải đang mờ dần trong sương mù, giọng nói rít qua bộ lọc âm thanh cơ khí: "Năng lượng Aegium thô... Lão Tam, ngươi đã tự hủy hoại căn cứ của mình để cứu một vật chủ lỗi."


Nhóm Hải lao xuống một hố ga ngầm ẩn giấu sau một tấm tôn dày bọc chì. Lão Tam là người cuối cùng bước xuống, ông dùng hết sức bình sinh kéo sập cánh cửa thép dày ba lớp của căn hầm ngầm Vùng Không Sóng.


*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!*


Ba vòng khóa cơ học nặng nề được gạt chặt, khóa cô lập hoàn toàn căn hầm ngầm với thế giới bên ngoài. Tiếng rít của bão từ trường Aegium bên ngoài lập tức giảm đi tám mươi phần trăm, chỉ còn lại những tiếng u u trầm mặc truyền qua lớp tường chì dày.


Căn hầm ngầm Vùng Không Sóng chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu hỏa duy nhất không phát xạ nhiệt. Không khí nơi đây ngập tràn mùi chì, dầu hàn rỉ sét và mùi nhựa thông nóng chảy từ những bảng mạch cũ nát xếp chồng chất dọc theo các bức tường đá bọc quặng sắt từ tự nhiên.


Vy được Phong đặt ngồi xuống chiếc giường lò xo sờn cũ ở góc hầm. Cô bé câm bẩm sinh ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc, đôi mắt màu hạt dẻ to tròn nhạt nhòa nước mắt nhìn anh trai mình. Vy khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn, mảnh khảnh chạm vào thái dương trái của Hải.


Ngay trong khoảnh khắc hai làn da chạm nhau, trực giác điện từ nhạy bén của Vy cảm nhận được một luồng dao động điện từ dồn dập, yếu ớt và đầy đau đớn phát ra từ mắt trái của Hải. Đó là Eve. AI lượng tử mang cảm xúc đang bị phân rã dữ liệu nghiêm trọng do thiếu năng lượng và băng thông tủy sống chịu tải của Hải đã đạt tới giới hạn cực đại.


*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, yếu ớt đến mức gần như bị lấp liếm bởi tiếng ù tai vĩnh cửu. *Mức độ đồng bộ võng mạc đang tụt dốc xuống còn mười hai phần trăm... Hệ thống tủy sống của anh đang bị hủy hoại bởi nhiệt lượng lượng tử... Tôi... tôi phải tự ngắt kết nối... để bảo vệ tế bào não của anh...*


"Không được, Eve!" Hải khàn giọng nói, cổ họng anh rát buốt như hít phải tàn tro nung đỏ. Anh dùng bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất bấu chặt lấy thành bàn sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. "Nếu cô tự ngắt kết nối lúc này, cấu trúc thuật toán của cô sẽ bị sụp đổ hoàn toàn. Tôi không cho phép cô biến mất!"


Lão Tam bước lại gần, tấm băng gạc đen che mắt ông hướng thẳng về phía Hải. Mười đầu ngón tay bọc đồng của ông khẽ chạm vào gáy Hải, nơi vết sẹo phẫu thuật lượng tử mới cấy ghép đang nóng ran lên màu đỏ cam.


"Cậu nhóc, cậu đang cố giữ một dòng sông lũ bằng một cái đập cát đấy," Lão Tam cất giọng trầm mặc, mang nặng nỗi u uất của một kẻ đã trải qua hàng vạn cuộc thanh trừng. "Mỏ quặng Aegium thô ngoài kia bị kích nổ đồng nghĩa với việc Vùng Không Sóng đã lộ vị trí hoàn toàn trên bản đồ nhiệt của CogniNet. Trịnh Minh bị bão từ chặn lại tạm thời, nhưng trong vòng ba mươi phút nữa, khi hệ thống của hắn khởi động lại, hắn sẽ điều động pháo kích hạng nặng để san phẳng căn hầm này."


"Chúng ta không còn đường lui," Trần Phong nghiến răng, tay gã nắm chặt khẩu súng điện từ cũ đã bị cháy báng súng. "Tàu 'Sao Chổi' đã hỏng động cơ chính dưới đáy vực rác. Chúng ta không thể bay ra ngoài mái vòm thành phố lúc này."


Lão Tam im lặng một lúc, rồi ông từ từ thò tay vào trong lớp áo khoác vải thô sờn rách, lôi ra một chiếc hộp gỗ mun cổ xưa bọc lưới Faraday cách ly sóng. Ông mở nắp hộp cơ học click một tiếng.


Bên trong hộp là một thiết bị dạng mô sinh học dẻo, dài khoảng mười lăm xăng-ti-mét, chằng chịt những sợi cáp quang sinh học siêu mịn phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt mờ ảo trong bóng tối.


Ổ cứng sinh học tủy sống 500TB của Lão Tam.


"Đây là toàn bộ di sản của liên minh kháng chiến 'Võng Mạc Đen' tích lũy suốt hai mươi năm," Lão Tam vuốt ve chiếc ổ cứng sinh học bằng những đầu ngón tay bọc đồng đầy vết sẹo. "Nó chứa bản đồ mạng ngầm toàn thành phố, các công cụ hack lượng tử tối mật chưa từng bị CogniNet kiểm duyệt, và quan trọng nhất... nó chứa mã nguồn gốc có thể giúp Eve nâng cấp khả năng bẻ khóa lên cấp độ lượng tử vĩnh cửu không cần pin sạc phụ."


Hải nhìn chằm chằm vào chiếc ổ cứng sinh học rực sáng màu lam nhạt. Anh cảm nhận được một luồng từ trường mạnh mẽ, cổ điển phát ra từ thiết bị, kích thích trực tiếp vào vết sẹo Khóa liên kết tủy sống sau gáy anh.


"Cái giá là gì, Lão Tam?" Hải hỏi, giọng nói anh phẳng lặng đến đáng sợ. Di chứng xói mòn ký ức của Khóa tủy sống đã bắt đầu ăn mòn những mảnh ký ức tuổi thơ của anh về mẹ mình, khiến anh đối diện với cái chết bằng một sự điềm tĩnh phi nhân tính.


Lão Tam thở dài, tấm lưng còng của ông khẽ rung lên dưới lớp áo khoác: "Cơ thể cậu hiện tại mới chỉ đồng bộ với Eve ở mức mười tám phần trăm. Băng thông tủy sống của cậu không đủ để chứa tải 500TB dữ liệu này. Nếu cậu chấp nhận cấy ghép nó ngay bây giờ... dòng thác dữ liệu khổng lồ sẽ tràn vào hệ thần kinh trung ương như một luồng điện triệu vôn."


Lão Tam khựng lại, giọng ông thấp xuống đầy vẻ đau xót: "Nó sẽ liên tục ghi đè và xóa sạch dần những ký ức còn sót lại trong não bộ của cậu. Cậu sẽ cứu được Eve, cậu sẽ có sức mạnh để đưa Vy vượt qua ranh giới biên giới... nhưng cậu sẽ quên đi chính mình, quên đi những người cậu yêu thương, quên đi lý do vì sao cậu bắt đầu cuộc chiến này."


Căn hầm ngầm chìm vào sự im lặng tịch liêu. Chỉ có tiếng rít lép bép của dòng điện thô chạy dọc theo bức tường đá và nhịp tim đập dồn dập của Vũ Hải hiển thị trên màn hình võng mạc mắt phải: 155 nhịp/phút.


Hải quay đầu nhìn Vũ Vy. Cô bé câm bẩm sinh đang ngồi trên giường, hai bàn tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ. Vy nhìn anh trai mình, đôi mắt nhạt nhòa nước mắt đầy hoảng sợ. Cô bé nhạy cảm với điện từ trường đến mức hiểu rõ cái giá kinh hoàng mà anh trai mình sắp phải trả. Vy khẽ lắc đầu điên cuồng, đưa tay ra như muốn kéo Hải tránh xa chiếc giường mổ rỉ sét.


Hải khẽ mỉm cười—một nụ cười méo mó, đầy vết máu khô dọc theo gò má trái. Anh bước lại gần Vy, dùng bàn tay phải bỏng lam vuốt nhẹ mái tóc hạt dẻ xơ xác của em gái nuôi.


*Vy... anh không thể để mất Eve. Và anh phải đưa em ra khỏi thế giới vô cảm này, dù anh có phải quên đi tất cả.* Hải khẽ ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu thô sơ mà ông Năm Lực đã dạy mười năm trước.


Anh quay lại nhìn Lão Tam, ánh mắt vàng kim lượng tử của mắt trái rực sáng lên một cách kiên định tuyệt đối: "Làm đi, Lão Tam. Cháu chấp nhận cái giá đó."


Lão Tam không nói thêm một lời nào. Ông biết ý chí tự do của Vũ Hải đã vượt qua ngưỡng kiểm duyệt của bất kỳ thuật toán tối cao nào trên thế giới này. Ông ra hiệu cho Lão Lâm chuẩn bị các dụng cụ phẫu thuật thô sơ trên chiếc bàn mổ rỉ sét ở trung tâm căn hầm.


"Phong, giữ chặt bả vai nó," Lão Lâm trầm giọng ra lệnh, đôi bàn tay gầy gò bám đầy vết dầu máy của ông nhanh chóng khử trùng bộ dao mổ laser bằng cồn lượng tử bốc khói xanh.


Hải nằm sấp trên bàn mổ rỉ sét, nền thép lạnh ngắt áp sát vào ngực anh. Phong bước lại gần, đôi bàn tay lực lưỡng đè chặt lấy hai bả vai của Hải. Vy đứng sát bên cạnh giường mổ, cô bé siết chặt chiếc chip nhớ cơ học của mẹ vào lồng ngực, khóc câm lặng trong bóng tối.


Lão Lâm lách mũi dao mổ laser dọc theo vết sẹo rách rỉ máu sau gáy Hải.


*XÈO!*


Mùi thịt cháy sém trộn lẫn mùi ozone lập tức bốc lên. Hải bấu chặt mười đầu ngón tay phải rộp bỏng vào thành bàn sắt rỉ sét, cơ thể anh co rút lại từng cơn dưới nỗi đau đớn tột cùng của ca phẫu thuật sống không thuốc mê. Khóa liên kết tủy sống lượng tử bằng hợp kim siêu dẫn màu bạc mờ lộ ra ngoài, rực sáng một luồng ánh sáng vàng-lam nhạt hỗn loạn dưới ánh đèn dầu hỏa.


Lão Tam cầm chiếc ổ cứng sinh học 500TB bằng đôi bàn tay bọc đồng. Ông quỳ một chân xuống nền đất, áp sát mười đầu ngón tay vào cổng cấy ghép tủy sống chờ sẵn của Hải.


"Hãy giữ vững ý thức tự do của con, Hải! Đừng để dòng thác dữ liệu nuốt chửng linh hồn con!" Lão Tam hét lớn.


Ông cắm mạnh các sợi Bio-fiber siêu mịn của ổ cứng sinh học vào Khóa liên kết tủy sống của Hải.


*OÀNG!*


Một tiếng nổ điện từ cực mạnh bùng phát ngay trong đại não của Hải. Toàn bộ thế giới xung quanh anh chuyển sang màu xám tro, rồi lập tức bị tràn ngập bởi hàng triệu luồng dữ liệu lượng tử rực sáng màu vàng kim và lam nhạt chạy dọc theo hệ thần kinh trung ương.


Dòng thác dữ liệu 500TB của Lão Tam tràn vào vỏ não Hải như một dòng sông lũ thô bạo. Hải trợn trừng mắt phải, hơi thở anh nghẹn lại trong cổ họng.


Trong tâm thức mờ mịt của Hải, những dải nhiễu số màu đỏ bắt đầu càn quét qua các phân vùng ký ức tuổi thơ.


Anh nhìn thấy hình ảnh người mẹ Nguyễn Thị Mai đang lắp ráp vi mạch bán dẫn dưới ánh đèn dầu hỏa... Hình ảnh mẹ cười dịu dàng và hát ru cho anh nghe khi anh mới sáu tuổi...


Nhưng ngay khi dòng dữ liệu 500TB tràn qua, khuôn mặt của mẹ anh bắt đầu bị nhòe sọc đỏ, giọng nói ấm áp của bà biến đổi thành những tiếng rít cơ khí vô hồn, rồi vỡ vụn thành hàng vạn hạt nhiễu số màu xanh lam nhạt và biến mất hoàn toàn vào khoảng không vô tận.


*Mẹ... mẹ trông như thế nào?* Hải âm thầm gào thét trong đầu, nhưng đại não anh hoàn toàn trống rỗng. Ký ức về nụ cười của mẹ đã bị xóa sạch hoàn toàn, thay thế bằng bản đồ mạng ngầm chi tiết đến từng mét vuông của Sector 09 hiển thị rực sáng trên võng mạc.


*Mức độ đồng bộ võng mạc bứt phá: hai mươi phần trăm... hai mươi lăm phần trăm... ba mươi phần trăm!* Giọng nói của Eve vang lên trong đầu Hải, không còn yếu ớt nữa mà rực sáng, vang vọng đầy sức mạnh lượng tử tối cao. *Đồng bộ Giai đoạn 3: Quá tải tủy sống đã kích hoạt thành công vĩnh cửu!*


Mắt trái của Hải bộc phát một luồng ánh sáng vàng kim lượng tử rực rỡ, chiếu sáng cả căn hầm tối tăm. Luồng năng lượng khổng lồ chạy dọc sống lưng anh, làm mát hoàn toàn hệ thần kinh trung ương và dập tắt cơn sốt cao tột độ.


Lão Tam từ từ rút đôi bàn tay bọc đồng ra khỏi gáy Hải. Ông thở dốc, tấm lưng còng rạp xuống vì kiệt sức. Ông đặt bàn tay gầy guộc, ấm áp của mình lên bả vai phải loang lổ vết bỏng của Hải, khẽ siết chặt.


Trong bóng tối của căn hầm ngầm đang rung chuyển nhẹ dưới những chấn động pháo kích tầm xa đầu tiên của Trịnh Minh bên ngoài bãi rác, Lão Tam trầm giọng nói:


"Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Con chính là điểm mù lớn nhất của hệ thống này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!