Nhạc nềnIrregular

Chỉ Số Hoài Nghi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo tử của ca làm việc mười tám tiếng rít lên từ hệ thống loa rỉ sét trên trần hành lang, kéo theo một luồng hơi nước nóng đục ngầu phun ra từ các van xả áp lực. Vũ Hải loạng choạng bước đi giữa dòng công nhân bảo trì xám xịt. Ai nấy đều cúi đầu, khuôn mặt đờ đẫn dưới ánh sáng neon đỏ lòm của mạng lưới CogniNet. Vết bỏng ở lòng bàn tay trái của anh co rút lại dưới lớp băng gạc cáu bẩn, đau rát như thể có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm vào từng thớ thịt. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng là gì so với luồng khí lạnh đang chạy dọc sống lưng anh lúc này.


Anh rẽ vào khu vực hộc tủ cá nhân của Trạm bảo trì số 12. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi dầu máy thủy lực và hóa chất tẩy rửa công nghiệp bốc lên ngột ngạt trong không gian chật hẹp. Hải bước nhanh về phía hộc tủ số 45.


Từ đằng xa, tim anh thắt lại.


Cánh cửa sắt mỏng của hộc tủ số 45 không còn đóng khít. Khóa từ trường cấp thấp đã bị vô hiệu hóa, mép cửa vênh lên loang lổ những vết cạy xước bằng kim loại. Hải lao đến, dùng bàn tay phải không bị thương giật mạnh cánh cửa.


Hộc tủ trống rỗng một nửa. Bộ quần áo bảo hộ sờn rách bị lôi kéo xộc xệch. Mảnh giấy dầu chứa bản vẽ kỹ thuật chi tiết của "Thấu kính thủy tinh đục tự chế" đã biến mất.


Hải thò tay vào góc sâu nhất dưới đống giẻ lau dầu đen sì. May mắn thay, Phan Anh trong lúc vội vã cướp đoạt bản vẽ đã bỏ qua chiếc thấu kính thủy tinh đục thô sơ nằm lọt thỏm trong chiếc găng tay bảo hộ cũ. Hải nhanh chóng áp chiếc thấu kính vào hốc mắt trái bị hỏng của mình. Khớp kẹp cơ học thô sơ bám chặt vào phần mô sẹo lạnh ngắt, mang lại một cảm giác nhức nhối quen thuộc. Anh thở dốc, cố gắng điều hòa nhịp tim.


Trên võng mạc mắt phải, dải thông tin AR màu xanh lục của CogniNet bắt đầu nhấp nháy, hiển thị nhịp tim của anh đang vọt lên mức 110 nhịp/phút.


*Cảnh báo: Nhịp tim công dân vượt ngưỡng phục tùng trung bình. Yêu cầu điều hòa hơi thở.*


"Mày đang tìm cái này hả, Hải?"


Một giọng nói khàn đặc, đầy vẻ chế giễu vang lên từ phía sau. Hải quay người lại. Hai đặc nhiệm thuộc Đội tuần tra Thiết Giáp 12 đang đứng chặn ở lối ra vào hành lang. Bộ giáp tản nhiệt dày màu xám xịt của họ tỏa ra mùi ozone nồng nặc. Trên ngực họ, ký hiệu của Cục Kiểm Duyệt rực lên sắc đỏ tàn nhẫn. Kẻ vừa lên tiếng không phải đặc nhiệm, mà là đốc công Khải. Hắn bước ra từ bóng tối của cột thiết bị, khuôn mặt mập mạp, cổ rụt sâu vào chiếc áo khoác bảo hộ da báo lỗi thời. Trên ngón tay múp míp cấy chip giao dịch của hắn, dải giấy dầu sờn cũ của Hải đang bị vò nát.


"Đốc công," Hải cúi đầu, cố gắng giữ giọng nói đều đều vô cảm của một công nhân cấp thấp. "Tôi vừa hoàn thành ca bảo trì cáp trục số 9."


"Ca bảo trì của mày rất tốt," Khải cười khẩy, đôi mắt híp lại đầy gian xảo. Hắn giơ dải giấy dầu lên, lắc lắc trước mặt Hải. "Nhưng tao không ngờ một kỹ sư cấp thấp, mù một mắt như mày lại có tài hội họa đến thế. Bản vẽ này... lưới đồng siêu mỏng dệt từ sợi cáp phế thải? Lồng Faraday siêu nhỏ? Mày định chế tạo cái này để che giấu thứ gì khỏi máy quét của tập đoàn?"


"Đó chỉ là một thiết bị hỗ trợ thị lực tự chế," Hải đáp, bàn tay phải siết chặt thắt lưng công cụ để ngăn cơn run rẩy. "Tôi bị hỏng mắt trái từ vụ tai nạn lao động cũ. Linh kiện chính hãng của tập đoàn quá đắt, tôi không có đủ đơn vị Băng thông (BU) để chi trả. Tôi chỉ muốn chế tạo một thấu kính lọc bớt ánh sáng chói của đèn hàn plasma để làm việc hiệu quả hơn."


"Hỗ trợ thị lực?" Khải hừ lạnh một tiếng, nét mặt lập tức trở nên tàn bạo. Hắn ngoắc tay ra hiệu cho hai đặc nhiệm Thiết Giáp. "Mày nghĩ tao ngu ngốc đến mức tin vào lời giải thích của một kẻ khuyết tật đáy xã hội sao? Đi theo tao lên văn phòng. Tao muốn xem sóng não của mày trung thực đến mức nào."


Hai đặc nhiệm Thiết Giáp tiến lên, mỗi người khóa chặt một bên vai Hải. Sức nặng của bộ giáp tản nhiệt và họng súng laser lạnh ngắt ép sát vào sườn khiến Hải không thể kháng cự. Họ đẩy anh đi qua những hành lang ngầm tối tăm, hướng thẳng lên tầng điều hành của Ban quản lý trạm bảo trì cáp quang số 12.


***


Văn phòng của đốc công Khải là một căn phòng bọc thép tấm rỉ sét loang lổ, nằm biệt lập ở tầng ba của trạm. Giữa phòng đặt một chiếc ghế kim loại màu xám lạnh—ghế quét sóng não cưỡng bức của Cục Kiểm Duyệt. Phía trên tựa đầu của ghế là hai gọng kìm bằng hợp kim tích hợp các điện cực quét của máy quét dòng "Mắt Thần v3".


"Ngồi xuống," một tên đặc nhiệm đẩy mạnh Hải vào chiếc ghế.


Các vòng khóa từ trường tự động khép lại, khóa chặt cổ tay và cổ chân của Hải vào thành ghế kim loại. Cảm giác lạnh ngắt của hợp kim chạm vào vết bỏng ở tay trái khiến Hải khẽ rùng mình. Hai gọng kìm điện cực từ trần nhà hạ xuống, áp chặt vào hai bên thái dương của anh như những ngón tay của một tử thần vô hình.


Khải bước đến sau bàn làm việc, ném bản vẽ thiết kế thấu kính của Hải lên mặt bàn, bên cạnh một chồng linh kiện điện tử lậu bị tịch thu. Hắn rít một hơi tẩu thuốc điện tử, phả ra làn khói xám bốc mùi hóa chất nồng nặc.


"Kích hoạt hệ thống quét," Khải ra lệnh.


Một tiếng u u tần số cao rít lên từ chiếc máy quét phía sau đầu Hải. Ngay lập tức, trên võng mạc mắt phải của anh, dải thông tin màu xanh lục dịu mắt biến mất. Thay vào đó là những dòng chữ màu vàng nhấp nháy liên tục:


*Cảnh báo: Phát hiện dòng quét cưỡng bức từ máy chủ phân khu. Trạng thái giám sát hiện tại: Cấp độ Giám Sát: Đối Tượng Nghi Vấn (Mức 2). Mọi dao động sóng não vượt ngưỡng phục tùng 70% sẽ tự động kích hoạt báo động đỏ.*


Cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu lan tỏa từ hai bên thái dương vào sâu trong vỏ não Hải. Luồng sóng quét của "Mắt Thần v3" đang cố gắng cưỡng bức các tế bào thần kinh của anh dao động theo tần số kiểm duyệt của CogniNet.


"Vũ Hải," Khải chống hai tay xuống bàn, ghé sát mặt vào Hải. Đôi mắt gã chỉ điểm Trần Hùng lấp ló đằng sau khe cửa kính của văn phòng, đầy vẻ hớn hở chờ đợi một màn hành quyết số để chia chác tiền thưởng. "Đêm qua, hệ thống định vị của tập đoàn ghi nhận một vết rò rỉ điện từ lượng tử khổng lồ tại Nghĩa địa Silicon. Một lõi xử lý lượng tử tối mật biến mất ngay trước khi lò thiêu hủy plasma hoạt động. Mày làm việc ca đêm ở đó. Mày đã nhặt được thứ gì?"


Sóng quét tăng cường độ. Trên màn hình điều khiển của Khải, một đường đồ thị sóng não màu vàng của Hải bắt đầu dao động mạnh, tiệm cận mức 65%.


*Nguy hiểm. Sóng não đang tiến sát ngưỡng phản loạn. Yêu cầu hạ tần số tư duy.* Eve thầm thì trong đầu Hải thông qua đường dây dẫn siêu nhỏ nối từ chiếc máy tính "Cốc" giấu dưới đáy túi công cụ bên hông ghế. Nhưng giọng nói của cô bị nhiễu loạn nặng nề bởi từ trường của máy quét.


Hải nghiến chặt răng. Anh biết nếu đường đồ thị kia vượt quá 70%, các gọng kìm trên đầu sẽ lập tức phóng ra dòng điện lượng tử để định dạng lại não bộ của anh, biến anh thành một kẻ mất trí nhớ vô cảm như người anh họ Vũ Quốc.


Anh phải phòng ngự.


Hải khẽ nhúc nhích cơ mặt, ép chiếc thấu kính thủy tinh đục áp sát hơn vào hốc mắt trái bị hỏng. Lưới đồng siêu mỏng dệt bên trong thấu kính bắt đầu phát huy tác dụng. Nó hoạt động như một chiếc lồng Faraday thụ động, hấp thụ và tản xạ một phần bức xạ điện từ phát ra từ thùy thái dương bên trái của anh. Luồng sóng quét của máy điện cực bên trái bị nhiễu loạn nhẹ, làm giảm cường độ dòng điện cưỡng bức đi vào vỏ não.


Đồng thời, Hải áp dụng kỹ thuật lắng nghe nội tâm mà anh tự rèn luyện suốt nhiều năm làm kỹ sư bảo trì. Anh cố tình phớt lờ câu hỏi của Khải, tập trung toàn bộ tâm trí vào một ký ức lặp đi lặp lại: Quy trình tuốt cáp và sửa chữa động cơ xe điện cũ của ông Năm Lực.


*Đặt cuộn dây đồng vào roto... quấn mười hai vòng ngược chiều kim đồng hồ... dùng mỏ hàn chấm vào ba điểm cực... hàn chì... kiểm tra độ cách điện...*


Những suy nghĩ khô khan, máy móc và hoàn toàn phi cảm xúc về các khớp răng cơ khí bắt đầu lấp đầy vỏ não của Hải. Đường đồ thị sóng não màu vàng trên màn hình của Khải lập tức tụt xuống, duy trì ở mức 45%—mức độ phục tùng an toàn của một công nhân đờ đẫn.


"Tôi không nhặt được gì cả," Hải trả lời, giọng nói của anh phẳng lặng như nước hồ không một gợn sóng. "Đêm qua tôi chỉ lo sửa cáp ở nhánh phụ số 9. Trần Hùng đã kiểm tra hộc tủ của tôi sáng nay và gã không tìm thấy gì ngoài đống giẻ lau dầu. Nếu tôi tàng trữ linh kiện lậu, làm sao tôi có thể vượt qua cổng quét của trạm bảo trì hàng ngày?"


Khải nhíu mày nhìn đường đồ thị phẳng lặng trên màn hình. Hắn đập mạnh tay xuống bàn: "Trần Hùng là một con chó tham tiền, gã có thể bị mua chuộc! Còn mày... mày khôn ngoan hơn tao tưởng, Hải ạ. Máy quét không tìm thấy dao động dối trá trong não mày, nhưng bản vẽ này thì không biết nói dối."


Hắn cầm bản vẽ thấu kính lên, dí sát vào mắt phải của Hải.


"Một thấu kính lọc sóng tự chế với lưới đồng dệt siêu vi. Đây là công nghệ ngụy trang điện từ cấp cao, chỉ có lũ phiến quân Vùng Mù mới sử dụng. Một thằng kỹ sư bảo trì rách rưới như mày lấy đâu ra kiến thức để thiết kế cái này nếu không có kẻ đứng sau chỉ dẫn? Mày đang liên kết với ai? Lão Tam? Hay lũ chuột cống ở Sector 09?"


Cơn đau đầu của Hải tăng lên dữ dội khi Khải nhấn nút tăng công suất quét của máy "Mắt Thần v3" lên mức tối đa. Luồng điện cực mạnh chạy qua các thái dương khiến Hải nghe thấy tiếng rít chói tai trong đầu. Mắt phải của anh mờ đi, những dòng cảnh báo màu vàng trên võng mạc bắt đầu chuyển sang sắc đỏ cam nguy kịch.


*Cảnh báo! Sóng quét đạt cường độ 90% công suất chịu tải của vỏ não. Nguy cơ tổn thương dây thần kinh thị giác 35%. Yêu cầu dừng ngay lập tức.*


Trong túi công cụ bên hông ghế, chiếc máy tính "Cốc" đột ngột rung lên một nhịp rất nhẹ. Đó không phải là rung động cơ học của quạt tản nhiệt, mà là tín hiệu bẻ khóa mã Morse do Eve gửi đến thông qua dây dẫn xương chũm.


*Hải... Hải... nghe tôi không?* Giọng nói của Eve vang lên như một tiếng thì thầm vô hình trong tai trong của anh. *Tôi vừa xâm nhập vào luồng dữ liệu nội bộ của văn phòng đốc công qua cổng rơ-le phụ của ghế quét... Khải đang soạn thảo một lệnh lục soát khẩn cấp... Mục tiêu là căn hộ 404 chung cư Tổ Ong...*


Trái tim Hải nảy lên một nhịp kinh hoàng.


*Lục soát căn hộ 404? Vy đang ở đó!*


Nếu chúng lục soát căn hộ, chiếc hộp sắt chứa Eve dưới đáy hộc tủ bí mật chắc chắn sẽ bị phát hiện. Tệ hơn nữa, Vy—đứa em gái nuôi bị câm bẩm sinh của anh—với trực giác điện từ nhạy cảm sẽ hoảng loạn và có thể kích hoạt các cảnh báo sóng não của hệ thống giám sát tòa nhà. Chúng sẽ bắt cả hai anh em.


*Đồ thị sóng não của công dân đang dao động bất thường! Phát hiện tần số nghi vấn đạt 68%!* Tiếng cảnh báo của máy quét rít lên.


Khải cười gằn, tay hắn đã đặt lên nút kích hoạt roi điện trên bàn: "A, lộ ra rồi nhé. Mày đang nghĩ về cái gì? Đứa em gái câm của mày ở chung cư Tổ Ong phải không?"


Hải cố gắng cắn chặt môi đến bật máu, dùng nỗi đau thể xác ở môi để phân tán sự tập trung của não bộ. Anh lại ép mình nghĩ về những bánh răng cơ khí rỉ sét. *Bánh răng số một khớp với bánh răng số hai... tra dầu mỡ... xoay ba vòng...*


Đường đồ thị sóng não từ từ hạ xuống 55%.


"Tôi chỉ lo lắng cho em gái," Hải khàn giọng nói, mắt phải rướm lệ vì đau đớn. "Cô bé bị câm bẩm sinh, không thể tự chăm sóc bản thân nếu tôi bị giữ lại đây quá lâu. Tôi không liên kết với bất kỳ ai. Bản vẽ đó chỉ là do tôi nhặt nhạnh các tài liệu kỹ thuật cũ từ Thư Viện Giấy bị thiêu hủy năm xưa để tự học."


Khải nhìn chằm chằm vào Hải suốt một phút lâm vào im lặng. Máy quét sóng não vẫn hiển thị chỉ số phục tùng ở mức chấp nhận được. Hắn không thể công khai kết tội Hải là tội phạm tư duy nếu không có bằng chứng số rõ ràng hoặc chỉ số sóng não vượt ngưỡng đỏ. Luật pháp của tập đoàn CogniCorp, dù tàn bạo, vẫn yêu cầu một quy trình xác thực tối thiểu để tránh bạo loạn trong giới công nhân bảo trì.


Nhưng Khải là một kẻ cáo già. Hắn biết cách luồn lách qua các kẽ hở của luật lệ để đạt được mục đích của mình.


"Mày vượt qua được máy quét của tao hôm nay, Hải ạ," Khải từ từ buông nút kích hoạt roi điện, nhe răng cười để lộ hàm răng bọc hợp kim xám xịt. "Nhưng tao không cần máy quét để biết mày đang giấu giếm thứ gì. Chỉ số hoài nghi của tao dành cho mày đã vượt ngưỡng an toàn rồi."


Hắn quay lại bàn làm việc, dùng ngón tay múp míp gõ mạnh lên màn hình terminal lượng tử. Một dải ánh sáng đỏ rực phát ra từ màn hình, chiếu thẳng vào khuôn mặt đờ đẫn của Hải.


"Tao vừa ký lệnh lục soát khẩn cấp căn hộ 404 của mày tại chung cư Tổ Ong," Khải nói, giọng nói của hắn tràn đầy sự đắc ý tột cùng. "Lệnh có chữ ký số của tao dưới danh nghĩa Trưởng phân khu giám sát. Đội tuần tra Thiết Giáp 12 do Lê Mạnh chỉ huy đã bắt đầu di chuyển đến đó rồi."


Mắt Hải trợn trừng. Anh muốn vùng dậy, nhưng các vòng khóa từ trường trên ghế kim loại siết chặt lấy cổ tay anh, rít lên những tiếng khóa cơ học khô khốc.


"Mày sẽ đi cùng chúng tao, Hải," Khải tắt máy quét sóng não, các gọng kìm điện cực từ từ thu hồi lên trần nhà. Các vòng khóa từ trường mở ra, nhưng ngay lập tức, hai đặc nhiệm Thiết Giáp đã bẻ ngoặt hai tay Hải ra sau lưng, khóa chặt bằng còng từ trường cầm tay. "Để xem khi tao lật tung cái tổ ấm rách nát của mày lên, đứa em gái câm của mày có giữ được sự trung thực này không."


Trên võng mạc mắt phải của Hải, các dòng chữ cảnh báo của CogniNet chuyển hoàn toàn sang màu đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục như một điềm báo tử:


*Trạng thái công dân: Cấp độ Giám Sát: Đối Tượng Nghi Vấn (Mức 2). Tài khoản Băng thông (BU) bị tạm thời phong tỏa để phục vụ điều tra.*


Trong tai nghe thô sơ, tiếng nhiễu sóng của Eve rít lên từng hồi dồn dập, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng của một sinh mệnh thuật toán sắp bị dồn vào đường cùng: *Hải... họ đang đến căn hộ... Vy đang gặp nguy hiểm... Chúng ta phải hành động... ngay lập tức...*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!