Nhạc nềnIrregular

Kỹ Nghệ Ứng Biến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít kim loại chói tai của họng súng máy khổng lồ trên cánh tay cơ khí của robot tuần tra hạng nặng vang lên, dội vào những bức tường thép rỉ sét của Kho Phế Liệu Số 9 một áp lực nghẹt thở. Luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ thấu kính camera đơn độc của nó quét qua bóng tối, khóa chặt vào hốc mắt trái đang rỉ máu của Vũ Hải.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Trần Phong không hề do dự. Gã phi công lực điền gầm lên một tiếng, bả vai trái đang rỉ máu tươi qua lớp áo da sờn rách co rúm lại vì đau đớn. Gã đặt vội Vũ Vy vào một góc khuất sau kệ thép, rồi vớ lấy một thanh sắt rỉ sét dài hơn hai mét dưới nền đất, lao thẳng về phía khớp gối khổng lồ của con quái vật cơ khí. Gã định dùng đòn bẩy vật lý để khóa chặt khớp chân của nó, ngăn cản họng súng máy đang xoay tròn.


"Phong! Đừng chạm vào nó!" Hải hét lên, nhưng đã quá muộn.


Thanh sắt của Phong vừa chạm vào khớp chân robot, một luồng điện hồ quang màu xanh lam cực mạnh bùng phát từ lớp giáp điện từ bảo vệ của nó. Tiếng nổ điện từ đanh tai vang lên. Luồng xung lực từ trường cực đại đánh bật thanh sắt ra ngoài, hất văng thân hình lực lưỡng của Phong đập mạnh vào chồng bánh răng rỉ sét gần đó. Phong ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật nhẹ dưới những tia lửa điện còn sót lại, đầu óc choáng váng đến mức suýt ngất xỉu, hai bàn tay cháy sém khói đen.


"Cảnh báo xâm nhập mức độ bốn," giọng nói tổng hợp vô cảm của robot phát ra từ bộ loa rỉ sét dưới lồng ngực bọc thép dày. "Kích hoạt giao thức tiêu diệt vật lý đối tượng mang mã độc lượng tử."


Hải nghiến răng, nén cơn đau buốt dọc sống lưng nơi Khóa liên kết tủy sống lượng tử mới cấy ghép đang co thắt điên cuồng. Chân trái của anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt do di chứng đông máu nhẹ sau ca đào tẩu dưới hầm rác y tế, khiến anh phải quỳ sụp một chân xuống nền đất đầy mạt sắt. Mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử của anh liên tục rỉ ra những giọt máu nóng hổi qua khe nứt của chiếc thấu kính thủy tinh đục tự chế.


*Hải! Hệ thống bảo an quân sự cũ của Kho Phế Liệu Số 9 đã nhận diện được dao động lượng tử rò rỉ từ Khóa tủy sống của anh!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trực tiếp qua xương chũm của Hải. *Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: mười tám phần trăm. Robot tuần tra này sử dụng hệ thống điều khiển analog tần số thấp để nhận lệnh từ hệ thống trung tâm của kho. Nó hoàn toàn cách ly mạng, tôi không thể hack tắt nó từ xa!*


"Lâm Thế! Mày còn thiết bị nào hoạt động không?" Hải khàn giọng hỏi, mắt phải nhìn về phía gã hacker trẻ đang run rẩy sau một kệ thép.


"Hỏng... hỏng hết rồi!" Lâm Thế hét lên trong tuyệt vọng, hai bàn tay bấu chặt lấy chiếc máy giải mã phụ cầm tay đã bị cháy khét lẹt mạch tản nhiệt từ trận bẻ khóa trước. "Cá Mập đã cháy, máy phụ cũng đã sập nguồn! Tôi không còn bất kỳ công cụ bẻ khóa số nào hoạt động cả!"


Robot tuần tra hạng nặng bắt đầu bước lên một bước, tiếng xích sắt nặng nề nghiền nát những linh kiện điện tử hỏng dưới chân. Họng súng máy khổng lồ bên cánh tay phải của nó đã bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực cao, luồng năng lượng điện từ màu xanh lam nhạt tích tụ ở đầu nòng súng rực sáng, chuẩn bị xả hàng ngàn viên đạn laser nung chảy mọi thứ.


"Lâm Thế, nghe đây!" Hải nén cơn đau đầu búa bổ, hét lớn. "Mày vẫn còn chiếc máy giải mã phụ hỏng mạch tản nhiệt đúng không? Dùng nguồn pin còn sót lại của nó, phát một luồng tín hiệu giả lập tần số giao thoa để đánh lạc hướng thấu kính quang học của nó! Tao cần đúng ba mươi giây!"


Lâm Thế bàng hoàng, nhưng bản năng sinh tồn của một hacker chợ đen đã khiến hắn hành động ngay lập tức. Hắn cắn răng, dùng ngón tay bọc kim loại cạy mạnh lớp vỏ nhựa của chiếc máy giải mã phụ, ép xung cưỡng bức bộ phát sóng tầm ngắn bằng cách nối tắt hai đường mạch nguồn chính.


"Tôi chỉ giữ chân nó được tối đa ba mươi giây thôi! Máy này sẽ nổ tung sau đó!" Lâm Thế hét lên, ném chiếc máy phụ ra khoảng không phía bên phải robot.


Chiếc máy giải mã phụ vừa chạm đất liền phát ra một luồng sóng vô tuyến lậu có tần số mô phỏng chính xác dao động lượng tử của Eve. Thấu kính camera đỏ rực của robot tuần tra lập tức bị thu hút bởi nguồn phát xạ mới. Nó khựng lại, xoay nửa thân trên bọc thép dày về phía chiếc máy đang xì khói, họng súng máy tạm thời dịch chuyển khỏi vị trí của Phong và Vy.


"Phong! Đưa Vy lùi sâu vào góc khuất!" Hải ra lệnh.


Anh loạng choạng bò rạp người dưới gầm của một kệ thép khổng lồ chứa đầy các drone quân sự cũ rỉ sét. Tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, liệt tạm thời do phản lực điện từ của trận chiến trước. Anh chỉ còn cánh tay phải—vẫn còn loang lổ những vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do gel pin cũ ăn mòn—để hành động.


Hải lôi từ trong đống phế liệu ra một xác drone trinh sát quân sự thế hệ cũ đã bị gãy nát một nửa cánh quạt. Bằng đôi bàn tay khéo léo của một kỹ sư bảo trì mạng lưới, anh dùng sức giật mạnh lớp vỏ bảo vệ bằng sợi carbon của drone, lộ ra bộ cuộn cảm đồng thô sơ bên trong hệ thống truyền dẫn analog của nó. Anh cần những sợi dây đồng này để Chế tạo thiết bị làm nhiễu sóng cầm tay ngay tại chỗ.


*Eve, tính toán thông số mạch nhiễu giao thoa cho tôi!* Hải ra lệnh trong tâm thức.


*Đang tính toán...* Võng mạc mắt trái vàng kim của Hải hiển thị một sơ đồ vi mạch thô sơ màu lam nhạt chồng lấp lên xác drone. *Anh cần quấn tối thiểu mười hai vòng dây đồng xung quanh lõi sắt từ của cuộn cảm để tạo ra tần số dao động bốn mươi hai Mega-Hertz, tương thích với sóng điều khiển analog của robot. Nguồn năng lượng yêu cầu: năm vôn ổn định.*


Hải thò tay vào túi áo khoác xám tro bám đầy dầu mỡ, rút ra một viên Pin lượng tử sinh học cũ (Bio-quantum Battery) nhặt được từ bãi rác trước đó. Viên pin nhỏ bằng ngón tay cái, vỏ ngoài đã bị oxy hóa nhẹ và rò rỉ một ít dịch glucose-reactant màu vàng nhạt, nhưng bên trong vẫn còn chứa một lượng điện năng lượng tử siêu nhỏ.


Anh dùng mười đầu ngón tay phải bứt mạnh các sợi dây đồng từ xác drone, quấn tỉ mỉ xung quanh lõi sắt từ của cuộn cảm. Kỹ năng 'Cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay (Đồng cảm máy móc)' kích hoạt. Ngay khi các đầu ngón tay chạm vào sợi dây đồng và cực pin, Hải nhắm mắt phải lại. Trong bóng tối của tâm thức, toàn bộ dòng chảy electron chạy bên trong viên pin lượng tử rò rỉ hiện lên rực rỡ như một bản đồ ánh sáng.


Anh không cần máy đo tần số. Thông qua sự nhạy cảm đột biến gen 'Mù sóng thần kinh', mười đầu ngón tay của anh cảm nhận được từng đợt rung động điện từ siêu nhỏ, từng mức điện trở và nhiệt lượng tỏa ra từ các mối nối thô sơ. Anh dùng răng cắn đứt lớp vỏ bọc cách điện của sợi dây đồng, áp chặt đầu dây vào cực dương của viên pin lượng tử sinh học cũ.


*Xì... xì...*


Thứ dịch glucose rò rỉ từ viên pin tiếp xúc với vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam trên ngón tay Hải, tạo ra một phản ứng hóa học nhỏ bốc khói trắng. Cơn đau rát tột cùng như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào các đầu dây thần kinh ngoại biên khiến Hải nấc nghẹn, nhưng đôi bàn tay của anh vẫn giữ một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không được phép run rẩy. Một mối nối lỏng hoặc sai lệch một phần mười milimet cũng có thể làm chập cháy viên pin duy nhất, thiêu rụi hoàn toàn cơ hội sống sót của họ.


*Cảnh báo! Nhiệt độ tủy sống của anh đã chạm ngưỡng bốn mươi mốt độ năm!* Eve lo lắng gào thét trong đầu anh. *Khóa liên kết tủy sống lượng tử đang phải chịu tải dòng dữ liệu quá lớn để duy trì Thị giác điểm mù và hỗ trợ Đồng cảm máy móc! Anh phải dừng lại ngay, nếu không tế bào não sẽ bị tổn thương vĩnh viễn!*


"Im lặng, Eve! Tôi phải làm xong cái này!" Hải nghiến răng lầm bầm, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm.


Phía ngoài hốc đá, chiếc máy giải mã phụ của Lâm Thế đột ngột phát ra một tiếng nổ điện lớn rồi tắt ngấm, cháy thành một cục nhựa đen sì. Thời gian ba mươi giây đã hết.


Robot tuần tra hạng nặng khựng lại. Thấu kính camera đỏ rực của nó xoay tròn, lập tức nhận diện được luồng phát xạ lượng tử rò rỉ từ tủy sống của Hải đang nấp sau kệ thép. Nó xoay họng súng máy khổng lồ về phía kệ thép số chín, các nòng súng bắt đầu quay tròn với tốc độ cực đại, phát ra tiếng rít kim loại chói tai xé rách không gian vô trùng của kho.


"Hải! Tránh ra!" Phong hét lớn từ góc khuất, gã cố gắng bò dậy nhưng cơ thể bị tê liệt hoàn toàn do luồng điện hồ quang trước đó.


Vy ôm chặt lấy chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lồng ngực mảnh khảnh, cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra âm thanh, chỉ biết mở to đôi mắt hạt dẻ nhìn anh trai trong sự bất lực tột cùng.


Luồng năng lượng điện từ màu xanh lam nhạt ở đầu nòng súng máy của robot đã tích tụ đạt mức tối đa, rực sáng chói mắt trong bóng tối, chuẩn bị xả loạt đạn laser hủy diệt đầu tiên nung chảy toàn bộ kệ thép che chở Hải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!