Vết Nứt Định Vị
Phòng điều khiển trung tâm của Cục Kiểm Duyệt Tư Duy tại Sector 12 ngập trong thứ ánh sáng màu đỏ thẫm của các màn hình giám sát lượng tử. Tiếng rít đều đều từ hệ thống làm mát heli lỏng tạo nên một bầu không khí vô trùng nhưng ngột ngạt đến lạnh gáy.
Hoàng ngồi sừng sững trên chiếc ghế kim loại đúc nguyên khối, mười đầu ngón tay lướt nhanh như bay trên bàn phím ảo lượng tử của chiếc máy tính xách tay dòng 'Mắt Thần'. Gương mặt gã phản chiếu luồng ánh sáng xanh lam từ biểu đồ lưu lượng băng thông đô thị. Hoàng là một kẻ kiêu ngạo, gã luôn coi thường những hacker đường phố ở khu ổ chuột dưới lòng đất, xem họ như những con bọ gậy quẫy đạp trong vũng nước bẩn của thuật toán rác. Nhưng ngay lúc này, đôi mắt một mí đằng sau cặp kính AR đa màn hình của gã đột ngột co rút lại.
Trên màn hình quét hệ thống, một cột sáng năng lượng lượng tử khổng lồ, rực sắc vàng kim pha lẫn lam nhạt, vừa bắn thẳng lên từ tọa độ bãi rác thải điện tử 09 của Sector 09. Cột sáng đó mạnh đến mức đâm thủng cả màn sương mù tĩnh điện vĩnh cửu của khu ngoại biên, để lại một vết nứt định vị rõ mồn một trên bản đồ mạng lưới CogniNet.
"Trịnh đặc vụ," Hoàng khàn giọng nói vào bộ đàm truyền xương, giọng gã không giấu nổi sự kinh ngạc pha lẫn phấn khích của một kẻ vừa săn được mồi lớn. "Tôi đã định vị được vết nứt. Một nguồn phát xạ lượng tử có tần số tương thích hoàn hảo với mã nguồn của Eve vừa bộc phát trên đỉnh núi rác số bốn. Cường độ dòng đạt tới mức chưa từng thấy ở khu vực ngoại biên."
Phía sau gã, trong bóng tối của phòng điều khiển, một bóng người cao lớn từ từ bước ra. Trịnh Minh mặc chiếc áo măng tô đen chống đạn dài chạm gót, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng như được tạc từ đá granite xám. Thấu kính quét sinh trắc học màu đỏ rực cấy ghép ở mắt phải của hắn khẽ xoay tròn, phát ra tiếng click cơ học cực nhỏ. Hắn không nói một lời dư thừa, chỉ khẽ nâng bàn tay cơ khí lên, gạt nhẹ trên màn hình ảo của Hoàng.
"Mục tiêu đã tiến hóa," giọng nói của Trịnh Minh trầm đục, vô cảm như một dòng lệnh hệ thống đã được lập trình sẵn. "Vết nứt định vị này cho thấy vật chủ đang cố gắng quá tải băng thông tủy sống để duy trì liên kết với Eve. Phát lệnh càn quét đỏ khẩn cấp toàn bộ khu vực bãi rác Sector 09. Huy động Đội phản ứng nhanh Thiết Giáp 12 và biệt đội tuần tra đường ống 'Chuột Cống' lập tức tiến vào thực địa. Tiêu diệt vật chủ nếu kháng cự, giữ nguyên vẹn võng mạc mắt trái."
"Rõ!" Hoàng lập tức gõ lệnh. Trên màn hình của gã, hàng trăm chấm đỏ đại diện cho các drone chiến đấu sinh trắc Kền Kền 01 bắt đầu chuyển hướng, lao xuống như một đàn chim săn mồi đói khát hướng về phía khu ổ chuột.
***
Trong lúc đó, trên đỉnh núi rác thải điện tử 09, cột sáng lượng tử rực rỡ vừa tắt lịm, trả lại không gian sự tối tăm và ngột ngạt của màn sương mù axit nồng nặc mùi lưu huỳnh.
Vũ Hải quỵ một gối xuống đống thấu kính camera vỡ nát. Cú va chạm vật lý và sự quá tải năng lượng từ trận đấu trí với Lâm Thế đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng trong cơ thể anh. Mắt trái của anh—nơi không còn thấu kính đục ngụy trang—rực sáng màu vàng kim lượng tử qua những kẽ nứt rách nát, máu tươi hòa lẫn dịch sinh học màu lam nhạt liên tục rỉ ra, chảy dài xuống gò má trái mang vết sẹo rách rỉ máu cũ. Tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông, tê dại do phản lực điện từ của vụ nổ súng EMP trước đó. Trong khi đó, lòng bàn tay phải lại bỏng rát, da thịt sạm đen loang lổ những vệt gel lượng tử màu lam ăn mòn từ lõi pin cũ.
"Hải... anh Hải!"
Vũ Vy lao đến bên cạnh anh trai. Cô bé câm mười hai tuổi không thể phát ra tiếng khóc, nhưng đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt. Hai bàn tay nhỏ nhắn của Vy siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ vào lồng ngực mảnh khảnh. Vy cực kỳ nhạy cảm với điện từ trường; cô bé có thể cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ những tháp tuần tra của tập đoàn từ xa đang bắt đầu hướng về phía họ. Cơ thể cô bé run lên bần bật, khẽ giật vạt áo khoác xám tro của Hải như muốn giục anh chạy trốn.
Lâm Thế nằm gục bên cạnh xác thiết bị bẻ khóa 'Cá Mập' đã bị cháy khét lẹt, bốc khói đen nghi ngút. Kính AR trên mặt hắn đã nứt đôi, tắt lịm hoàn toàn. Hắn loạng choạng bò dậy, nhìn Hải với ánh mắt bàng hoàng, sợ hãi pha lẫn sự nể phục tột độ. Sự tự phụ của một thiên tài hacker chợ đen trong hắn hoàn toàn sụp đổ trước kỹ nghệ bẻ cong AR của Hải.
"Mày... mày thực sự đã bẻ gãy được 'Thiên Đường' của tao..." Lâm Thế lẩm bẩm, giọng run rẩy. Nhưng khi nhìn thấy cột sáng lượng tử vừa biến mất trên bầu trời, sắc mặt hắn lập tức cắt không còn giọt máu. "Chết tiệt! Cột sáng đó... nó đã đâm thủng màn sương mù tĩnh điện. Hoàng của CogniCorp chắc chắn đã định vị được chúng ta!"
*Hải... Hải... nghe tôi không?* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của Hải, yếu ớt và đứt quãng do tủy sống của anh đang bị quá nhiệt nghiêm trọng. *Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: mười tám phần trăm. Tín hiệu định vị của tôi đã bị rò rỉ ra mạng lưới đô thị. Trịnh Minh đã phát lệnh phong tỏa toàn diện bãi rác. Anh phải di chuyển ngay lập tức!*
Hải nén cơn đau buốt dọc sống lưng, dùng cánh tay phải loang lổ vết bỏng lam rút chiếc Máy dò sóng điện từ cầm tay (EM-Scanner) giắt bên hông ra. Màn hình CRT nhỏ của máy nhấp nháy điên cuồng, hiển thị những dải sóng màu cam nhạt vọt lên vượt ngưỡng an toàn năm lần. Tiếng u u của máy rít lên dồn dập, báo hiệu cường độ quét của CogniNet đang tăng lên theo từng giây.
"Phong!" Hải khàn giọng gọi.
Trần Phong từ dưới sườn núi rác lao lên, bả vai trái cháy sém rỉ máu do đạn laser từ trận chiến trước vẫn chưa kịp băng bó. Gã phi công lực điền mặt mũi sạm đen vì muội than, nghiến răng hét lớn: "Tàu kéo 'Sao Chổi' đang đỗ ở lối thoát hiểm đường lớn! Lên xe mau! Chúng ta phải vượt qua biên giới trước khi chúng khóa cứng cửa khẩu!"
Phong bế thốc Vy lên, trong khi Lâm Thế loạng choạng đỡ lấy Hải. Chân trái tê dại do di chứng đông máu nhẹ khiến Hải đi loạng choạng, mỗi bước chân trên đống phế liệu silicon sắc nhọn đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào tủy xương. Họ lao nhanh xuống chân núi rác, nơi chiếc xe kéo bọc thép cũ kỹ 'Sao Chổi' của Phong đang nổ máy chờ sẵn.
Nhưng ngay khi Phong đặt Vy vào cabin và chuẩn bị nhấn ga khởi động động cơ phản lực thô sơ, một tiếng rít xé gió từ trên cao đột ngột dội xuống.
*Hưu... u... u...*
Một chiếc drone chiến đấu sinh trắc Kền Kền 01 đen tuyền, với sải cánh bằng sợi carbon sắc lẹm, lao ra từ màn sương mù axit. Thấu kính camera dưới bụng nó rực sáng ánh đỏ, khóa chặt vào tần số nhiệt của chiếc xe kéo.
*Đoành!*
Một luồng đạn laser triệu vôn găm thẳng xuống lốp xe và khoang động cơ của 'Sao Chổi'. Tiếng nổ lớn vang lên, nung chảy kim loại thành những vũng nước đỏ lòm sủi bọt sặc sụa. Chiếc xe kéo chao đảo dữ dội, khung gầm bị biến dạng hoàn toàn dưới sức nóng tàn khốc của laser.
"Nhảy ra mau!" Phong hét lên, dùng thân hình hộ pháp che chắn cho Vy, lăn xả ra khỏi cabin ngay trước khi một luồng đạn laser thứ hai bắn nát bét phần mui xe.
Chiếc xe kéo 'Sao Chổi'—phương tiện trốn chạy duy nhất của họ trên đường lớn—đã bị hủy hoại hoàn toàn, bốc cháy ngùn ngụt giữa bãi rác. Việc chạy trốn bằng đường lớn lúc này hoàn toàn là tự sát.
"Chết tiệt! Con 'Sao Chổi' của tôi!" Phong đấm mạnh xuống đất, vết bỏng laser trên bả vai trái rách ra rỉ máu đỏ tươi.
Lâm Thế nhìn chiếc xe kéo bốc cháy, gương mặt hắn tràn ngập sự hối hận tột cùng. Hắn biết chính sự kiêu ngạo muốn thách đấu bẻ khóa của mình đã gián tiếp đẩy tất cả vào con đường chết.
"Tất cả là tại tôi..." Lâm Thế khóc nghẹn, giọng nói tự phụ thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn của một thiếu niên chợ đen đối mặt với cái chết. "Nếu tôi không ép mày đấu trí... Trịnh Minh sẽ không định vị được..."
"Câm miệng và dẫn đường đi, Lâm Thế!" Hải cắt ngang, giọng nói phẳng lặng đến lạnh lùng do di chứng xói mòn ký ức của Khóa tủy sống. Mắt trái vàng kim của anh nhìn thẳng vào Lâm Thế qua khe nứt rỉ máu của thấu kính đục. "Mày biết rõ địa hình bãi rác này hơn bất kỳ ai. Muốn chuộc lỗi thì tìm con đường sống cho em gái tao!"
Lâm Thế nhìn vào đôi mắt vàng kim lạnh lẽo nhưng đầy kiên định của Hải, rồi nhìn sang cô bé Vy đang ôm chặt chiếc chip nhớ, đôi mắt hạt dẻ ngập tràn nước mắt nhưng không hề phát ra một tiếng động. Lòng tự trọng của một hacker và lòng trắc ẩn trỗi dậy trong lòng hắn.
"Đi đường này!" Lâm Thế gạt nước mắt, chỉ tay về phía một rãnh nứt sâu hoắm, tối tăm nằm giữa hai ngọn núi rác thải khổng lồ. "Dưới các rãnh nứt sâu có chứa rất nhiều quặng sắt từ phế thải. Kim loại nặng và tĩnh điện tự nhiên ở đó sẽ hấp thụ và tản xạ hoàn toàn sóng quét hồng ngoại của drone. Chúng ta phải đi bộ xuyên qua đó để đến Kho Phế Liệu Số 9!"
"Kho Phế Liệu Số 9?" Phong hỏi khi đang cõng Vy trên lưng.
"Đó là một nhà kho tuyệt mật cũ của tập đoàn bỏ hoang, chứa các nguyên mẫu vũ khí quân sự bị đào thải. Nơi đó có tường bọc chì dày, là điểm mù sóng hoàn hảo nhất lúc này!" Lâm Thế giải thích nhanh khi cả nhóm bắt đầu trượt xuống rãnh nứt sâu hoắm.
Cơn gió mang bụi phóng xạ và sương mù axit rít lên bên tai họ. Hải loạng choạng bám sát sau Phong. Chân trái tê dại khiến anh suýt ngã quỵ nhiều lần, nhưng anh vẫn nén đau đớn, tay phải bấu chặt vào các cạnh sắt gỉ để giữ thăng bằng.
Vy khẽ áp bàn tay nhỏ nhắn của mình lên thái dương trái của Hải. Trực giác điện từ của cô bé cảm nhận được luồng dao động điện từ hỗn loạn, dồn dập của Eve đang cố gắng điều phối năng lượng lượng tử để duy trì thị giác điểm mù cho Hải.
*Hải... mức đồng bộ đang ở mười tám phần trăm. Tủy sống của anh đang bị quá nhiệt nặng. Tôi đang cố gắng vẽ sơ đồ điểm mù của camera Kền Kền trên võng mạc của anh, nhưng anh không được sử dụng thêm kỹ năng AR Hacking nào nữa, nếu không tế bào não của anh sẽ bị thiêu rụi!*
"Tôi biết, Eve. Hãy tập trung giữ ẩn nấp cho Vy," Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ.
Dưới rãnh nứt sâu của bãi rác thải điện tử 09, sương mù tĩnh điện dày đặc bốc lên từ những đống linh kiện hỏng. Những tia sét tĩnh điện màu lam nhạt bò lép bép trên mặt đất rỉ sét. Nhờ những khối quặng sắt từ phế thải khổng lồ xung quanh hấp thụ nhiệt lượng, màn hình máy dò sóng EM-Scanner của Hải bắt đầu ổn định lại, các dải sóng cam nhạt giảm xuống mức an toàn tạm thời.
Lâm Thế dẫn đầu đầy quyết tâm, luồn lách qua các đường ống kỹ thuật rỉ sét và những đống silicon chết. Hắn sử dụng một thiết bị bẻ khóa cầm tay nhỏ dự phòng để liên tục phát tín hiệu giả lập nhiễu sóng tầm ngắn, đánh lạc hướng các drone trinh sát đang bay lượn trên đỉnh rãnh nứt.
Sau gần hai mươi phút di chuyển nghẹt thở dưới lòng đất, họ cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào của Kho Phế Liệu Số 9. Đó là một siêu cấu trúc bằng thép dày màu xám xịt, nửa chìm nửa nổi dưới một núi rác khổng lồ. Cánh cửa thủy lực bằng hợp kim titan của nhà kho đóng chặt, bám đầy những vết rỉ sét và rêu mốc hóa chất.
Tuy nhiên, ngay khi Lâm Thế vừa bước lại gần và tra thiết bị bẻ khóa vào bảng điều khiển cửa, một tiếng bíp lớn, chói tai đột ngột vang lên từ hệ thống loa cổ điển của nhà kho.
*Còi... còi... còi...*
Đèn cảnh báo trên đỉnh cửa từ chuyển từ màu vàng sang màu đỏ nhấp nháy liên tục. Hệ thống bảo vệ tự động của nhà kho phế liệu đã bị kích hoạt chế độ cảnh báo xâm nhập do phát hiện dao động lượng tử rò rỉ từ Khóa tủy sống của Hải.
"Chết tiệt! Hệ thống bảo an quân sự cũ của kho đã tự khởi động!" Lâm Thế hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán khi hắn điên cuồng gõ lệnh bẻ khóa trên thiết bị cầm tay. "Cửa bị khóa cứng từ bên trong! Tôi cần ít nhất hai phút để bẻ khóa tường lửa cách ly này!"
"Chúng ta không có hai phút đâu!" Phong hét lớn, chỉ tay lên bầu trời phía sau họ.
Màn sương mù axit xám xịt trên đỉnh bãi rác đột ngột bị xé rách hoàn toàn. Tiếng động cơ phản lực gầm rú nặng nề nện thẳng vào màng nhĩ của cả nhóm. Từ trên bầu trời sương mù, hàng trăm chiếc drone săn mồi Kền Kền 01 bắt đầu lao xuống như cơn mưa đen, rọi những luồng ánh sáng đỏ quét ráo riết khắp mặt đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!