Ảo Ảnh Thực Tại
Bức tường đá bọc chì của Vùng Không Sóng vẫn còn âm ỉ độ rung từ dư chấn của những đợt quét lượng tử ngoài rìa phân khu. Trên võng mạc mắt trái của Vũ Hải, dòng chữ màu vàng rực rỡ từ Lâm Thế vẫn nhấp nháy điên cuồng, đè lên các dải mã nguồn màu lam nhạt của Eve. Mỗi nhịp chớp của dòng chữ như một mũi kim chọc thẳng vào thùy chẩm, kích hoạt một cơn đau buốt dọc theo Khóa liên kết tủy sống lượng tử sau gáy anh.
Hải khẽ rên rỉ, tay phải bám chặt vào thành bàn mổ rỉ sét. Lòng bàn tay anh loang lổ những vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam—hậu quả của việc tiếp xúc với dòng gel điện phân cực độc từ lõi pin cũ—vẫn còn rát buốt. Mắt trái rực sáng màu vàng kim lượng tử của anh khẽ nheo lại, rỉ ra một giọt dịch sinh học màu lam nhạt hòa lẫn với vệt sẹo rách rỉ máu dọc theo gò má trái.
Cách đó không xa, Vũ Vy đang đứng nép sát vào góc hầm tối. Cô bé câm mười hai tuổi ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ mục nát, đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn nỗi lo sợ câm lặng. Hai bàn tay nhỏ nhắn của Vy siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ. Cô bé nhạy cảm với điện từ trường đến mức có thể cảm nhận được luồng sóng xung kích từ lời thách đấu của Lâm Thế đang chạy dọc theo các đường cáp ngầm dưới nền đá. Vy nhìn anh trai, rồi nhìn chiếc chip nhớ, như muốn dùng kỷ vật duy nhất này để giữ lại chút nhân tính đang dần bị xói mòn trong Hải.
"Cháu phải đi, Lão Tam," Hải khàn giọng nói, giọng nói phẳng lặng đến lạnh lùng do di chứng xói mòn ký ức của Khóa tủy sống. "Nếu Lâm Thế gửi tần số lượng tử của cháu cho Trịnh Minh, Mắt Diều Hâu sẽ quét sạch căn hầm này trong vòng ba mươi giây."
Lão Tam đứng sừng sững như một pho tượng cổ dưới ánh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn dầu hỏa duy nhất không phát xạ nhiệt. Tấm băng gạc đen che khuất đôi mắt mù của ông không hề dao động, nhưng mười đầu ngón tay khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng khẽ siết chặt cây gậy sắt.
"Thằng ranh Lâm Thế sử dụng thiết bị 'Cá Mập' để bẻ khóa thực tại bằng các gói dữ liệu hình ảnh ảo," Lão Tam cất giọng trầm đục, vang vọng trong không gian bọc chì chật hẹp. "Nó muốn dùng ảo ảnh để bẻ gãy ý chí của mày. Nếu mày chỉ biết dùng tường lửa số thông thường, mày sẽ bị nó nướng chín não trước khi kịp chạm vào người nó. Hãy nhớ lấy những gì tao đã dạy mày: Điểm mù lớn nhất của thuật toán chính là sự bất định của thực tại vật lý. Đừng nhìn bằng mắt thường, hãy lắng nghe dải tần của ánh sáng ảo."
Hải gật đầu, một cử động cơ học không mang theo chút cảm xúc dư thừa. Anh bước lại gần Vy, khẽ đặt bàn tay phải loang lổ vết bỏng lam lên mái tóc xơ xác của em gái. Vy khẽ rụt vai lại trước luồng từ trường lượng tử lạnh lẽo phát ra từ người anh, nhưng cô bé vẫn kiên quyết không buông chiếc chip nhớ. Hải nhìn chiếc chip, đại não anh trống rỗng, không thể phục dựng nổi một nét mặt nào của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai. Ký ức của anh đã bị format sạch sẽ để làm bộ nhớ đệm cho Eve. Anh chỉ biết, cô bé trước mặt là người duy nhất anh phải bảo vệ bằng mọi giá.
*Hải... tôi xin lỗi...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, nghẹn ngào và đầy lo lắng. *Mức độ đồng bộ võng mạc hiện tại: mười lăm phần trăm. Tủy sống của anh đang quá nhiệt nhẹ. Nếu anh bước vào không gian AR của Lâm Thế, áp lực dữ liệu sẽ tăng gấp đôi.*
"Không sao, Eve. Chúng ta đi."
***
Giữa trưa tại Bãi rác thải điện tử 09.
Bầu trời của khu ổ chuột không có ánh nắng mặt trời, chỉ có một màn sương mù axit xám xịt, đậm đặc mùi lưu huỳnh và bụi silicon lơ lửng. Những ngọn núi linh kiện hỏng khổng lồ cao hàng chục mét kéo dài vô tận, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rít lép bép của tĩnh điện màu lam nhạt bò trên mặt đất rỉ sét.
Lâm Thế đứng trên đỉnh của một đống đổ nát chứa hàng vạn thấu kính camera vỡ. Hắn mặc chiếc áo khoác da đính đầy đinh tán kim loại lấp lánh dưới ánh sáng neon đỏ cảnh báo từ xa. Tóc vuốt keo dựng ngược của hắn đung đưa theo làn gió nồng mùi ozone. Trên tay trái của hắn, thiết bị hack di động 'Cá Mập' rực sáng những dải đèn LED màu xanh lục, liên tục phát ra luồng sóng bẻ khóa đa luồng làm nhiễu loạn không khí xung quanh.
"Mày đến đúng giờ đấy, gã một mắt," Lâm Thế cười gằn, giọng nói tự phụ vang vọng qua chiếc loa phát thanh tự chế đeo bên hông. "Tao cứ tưởng mày đã ôm con AI lậu đó trốn xuống cống ngầm như một con chuột rồi chứ."
Hải đứng dưới chân núi rác, mặc chiếc áo khoác kỹ thuật xám tro sờn cũ bám đầy vết dầu máy. Mắt trái vàng kim lượng tử của anh rực sáng trong màn sương mù xám xịt, tạo ra một sự tương phản bi tráng với vẻ ngoài gầy gò, kiệt quệ của anh. Chân trái tê dại do di chứng đông máu nhẹ khiến anh phải dồn trọng tâm sang bên phải, đứng loạng choạng giữa những mảnh vỡ silicon.
"Thả rơ-le của Vùng Không Sóng ra, Lâm Thế," Hải điềm tĩnh nói, giọng nói không hề có một chút dao động sóng não nào vượt ngưỡng phục tùng cho phép của hệ thống kiểm duyệt. "Mày muốn đấu trí, tao đã đến."
"Được! Để tao cho mày thấy thế nào là bẻ khóa thực tại thực sự!"
Lâm Thế gạt mạnh công tắc trên thiết bị 'Cá Mập'.
*U... u... u...*
Một tiếng rít điện từ siêu cao tần đột ngột bùng phát. Trong vòng chưa đầy một giây, toàn bộ không gian hoang tàn, bẩn thỉu của bãi rác thải điện tử 09 hoàn toàn biến mất. Võng mạc mắt phải của Hải bị ghi đè dữ liệu thô bạo. Thay thế cho những núi rác rỉ sét là một không gian AR mang tên 'Thiên Đường'—một siêu đô thị vô trùng tuyệt đối, lộng lẫy với những tòa tháp màu trắng tinh khôi, những lưới đường truyền ánh sáng neon rực rỡ và bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
Đây là không gian AR do Lâm Thế tự thiết kế từ các mã nguồn lậu của CogniCorp, một ảo ảnh hoàn hảo được xây dựng để đánh lừa hệ thần kinh thị giác của đối thủ, biến mọi cảm giác vật lý thành dữ liệu số.
"Chào mừng đến với Thiên Đường của tao, Hải!" Giọng nói của Lâm Thế vang lên từ mọi hướng trong không gian ảo, lộng lẫy và uy nghiêm như một vị thần thuật toán.
Ngay lập tức, từ phía chân trời trắng muốt của 'Thiên Đường', hàng trăm chiếc drone quân sự màu trắng tinh khôi xuất hiện. Chúng bay lượn với tốc độ không tưởng, họng súng laser dưới bụng rực sáng những tia quét màu đỏ rực, đồng loạt khóa mục tiêu vào hốc mắt trái của Hải.
*Cảnh báo! Cảnh báo!* Tiếng của Eve gào thét trong đầu Hải. *Hệ thống nhận diện hình ảnh của anh đang bị ghi đè hoàn toàn. Đối phương đang gửi các gói tin mô phỏng sát thương vật lý trực tiếp vào vỏ não thị giác. Nếu anh bị bắn trúng trong AR, hệ thần kinh của anh sẽ tin rằng đó là thật và tự hủy hoại tế bào tủy sống!*
Hải nghiến răng, nén cơn đau buốt dọc sống lưng. Anh nhanh chóng lách tay phải vào túi áo, cố gắng kết nối máy tính bẻ khóa 'Cốc' để dựng lên một bức tường lửa tiêu chuẩn nhằm cô lập luồng bẻ khóa của Lâm Thế.
*Cọc... cạch... cọc... cạch...*
Ngón tay Hải gõ liên tục trên bàn phím cơ vật lý. Một bức tường ánh sáng màu xanh lục xuất hiện trước mặt anh trong AR. Nhưng ảo ảnh của Lâm Thế quá nhanh. Những chiếc drone quân sự ảo xả loạt đạn laser đầu tiên. Luồng đạn đỏ rực xuyên qua bức tường lửa của 'Cốc' như xuyên qua một tấm màng mỏng. Chỉ trong vòng mười giây, toàn bộ hệ thống phòng ngự số của máy tính 'Cốc' bị bẻ gãy hoàn toàn. Mạch xử lý của máy tính bốc khói khét lẹt, nổ tung những tia lửa điện nhỏ làm bỏng rộp mười đầu ngón tay Hải.
"Hộc!"
Hải khuỵu một chân xuống đất, máu tươi từ mắt trái rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ một bên gò má trái rách nát. Cơn đau thần kinh tủy sống bùng phát dữ dội, khiến anh cảm thấy như có một dòng nham thạch nóng bỏng đang chảy dọc theo cột sống.
"Ha ha ha! Kỹ nghệ của mày chỉ có thế thôi sao, Vũ Hải?" Lâm Thế cười lớn, ảo ảnh của hắn hiện ra trên bầu trời trắng, khổng lồ và ngạo nghễ. "Thứ cơ khí thô mộc của mày không thể chống lại thuật toán tối ưu hóa của tao! Đầu hàng đi và dâng mắt trái ra đây!"
*Hải! Đừng cố gắng bẻ khóa bằng phần cứng nữa!* Giọng của Eve vang lên, mang theo một dải tần số rung động dồn dập, xoa dịu cơn đau trong đầu anh. *Tôi đã phân tích xong mã nguồn môi trường của 'Thiên Đường'. Lâm Thế đang sử dụng các gói dữ liệu ánh sáng để ghi đè võng mạc của anh. Nguồn phát sáng chính nằm ở tọa độ ba mươi hai độ bắc của thiết bị 'Cá Mập'. Anh phải bẻ cong dải ánh sáng đó!*
Hải nhắm mắt phải lại, chỉ mở mắt trái lượng tử rực sáng màu vàng kim. Dưới sự hướng dẫn của Lão Tam và sự hỗ trợ tính toán của Eve, anh bắt đầu vận dụng Phương pháp 'Bẻ cong AR' (AR Bending) ở mức Đồng bộ Giai đoạn 2.
Anh không nhìn thấy 'Thiên Đường' lộng lẫy nữa. Trong tầm nhìn của mắt trái, toàn bộ không gian trắng muốt biến thành một mạng lưới khổng lồ của các hạt lượng tử ánh sáng đang di chuyển theo các quỹ đạo hình parabol. Hải đưa bàn tay trái run rẩy vô thức lên trước mặt, mười đầu ngón tay khẽ cử động, bắt lấy những dải tần số ánh sáng ảo đang bay tới.
*Kích hoạt giao thức AR Bending. Đồng bộ hóa võng mạc đạt mười tám phần trăm,* Eve thông báo.
Hải hít sâu một hơi nồng mùi lưu huỳnh của bãi rác thực tế. Anh không bẻ khóa mã nguồn của Lâm Thế; anh bẻ cong đường truyền vật lý của các gói dữ liệu hình ảnh ảo. Lòng bàn tay trái của anh phát ra một luồng từ trường lượng tử siêu nhỏ, bẻ cong các tia sáng laser ảo của những chiếc drone đang lao tới.
Trong không gian AR, Lâm Thế kinh ngạc nhìn thấy luồng đạn laser đỏ rực của mình khi bay đến sát Hải đột ngột bị bẻ cong một góc chín mươi độ, tạo ra một lá chắn phản xạ ngược rực rỡ ánh sáng vàng kim.
"Cái gì? Làm sao mày có thể bẻ cong được thuật toán kết xuất đồ họa thời gian thực?" Lâm Thế hét lên, khuôn mặt khổng lồ trên bầu trời ảo xuất hiện những vết nứt số màu xanh lục.
"Bởi vì ảo ảnh của mày vẫn phải dựa trên ánh sáng thực tế để truyền vào mắt tao," Hải điềm tĩnh đáp.
Anh vung tay trái. Lá chắn phản xạ lượng tử bùng phát, hắt toàn bộ luồng đạn laser ảo ngược trở lại phía các drone quân sự của Lâm Thế. Những chiếc drone ảo nổ tung thành những hạt lân quang màu trắng xóa.
Chưa dừng lại ở đó, Hải bẻ cong toàn bộ dải ánh sáng của không gian 'Thiên Đường', tập trung năng lượng phản xạ ngược thẳng vào thấu kính VR trên kính thực tế tăng cường của Lâm Thế. Một luồng ánh sáng vàng kim cực mạnh bùng lên trong AR, làm mù tạm thời tầm nhìn số hóa của Lâm Thế.
"A... mắt tôi!" Lâm Thế hét lên đau đớn, tay ôm chặt lấy chiếc kính AR đang nhấp nháy báo lỗi quá tải quang học.
Không gian 'Thiên Đường' lộng lẫy bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, để lại những núi rác rỉ sét, bẩn thỉu của bãi rác 09 thực tế trong sương mù xám xịt.
Hải không bỏ lỡ cơ hội kéo dài ba giây này. Chân trái tê dại của anh đột ngột bộc phát sức mạnh cơ học thô mộc. Anh lao thẳng lên núi rác, trượt qua những mảnh vỡ silicon sắc nhọn. Tay trái run rẩy của anh vươn ra, cùng với bàn tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất, chộp chặt lấy thiết bị 'Cá Mập' đang phát ra tiếng rít điện từ trên tay Lâm Thế.
"Kết thúc rồi, Lâm Thế," Hải khàn giọng nói.
Thông qua tiếp xúc vật lý trực tiếp, Khóa liên kết tủy sống lượng tử của Hải giải phóng một luồng năng lượng lượng tử khổng lồ từ Eve, truyền thẳng vào bo mạch của 'Cá Mập'. Giao thức bẻ khóa lượng tử tối cao được kích hoạt chỉ trong vòng ba giây.
*Xèo... xèo... đoành!*
Thiết bị 'Cá Mập' của Lâm Thế không thể chịu nổi dòng điện lượng tử quá tải, lập tức chập mạch, nổ tung những tia lửa điện màu xanh lam nhạt và cháy khét lẹt trên tay hắn. Lâm Thế bị chấn động lực đẩy ngã nhào xuống đống thấu kính vỡ, chiếc kính AR trên mặt hắn nứt đôi, tắt lịm hoàn toàn.
Hải đứng sững trên đỉnh núi rác, mắt trái vàng kim rực sáng rỉ máu ròng ròng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh đã chiến thắng.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một tiếng rít điện từ khổng lồ, trầm đục vang dội khắp bầu trời Sector 09. Sự xung đột năng lượng lượng tử cực hạn giữa thiết bị 'Cá Mập' bị cháy và Khóa tủy sống lượng tử của Hải đã tạo ra một phản ứng dây chuyền ngoài ý muốn.
Từ điểm tiếp xúc vật lý trên đỉnh núi rác, một cột sáng điện từ khổng lồ, rực sáng ánh sáng vàng kim lượng tử pha lẫn sắc xanh lam nhạt, đột ngột bắn thẳng lên trời. Cột sáng xé rách màn sương mù axit xám xịt, xuyên qua các lớp mây tĩnh điện, rò rỉ trực tiếp lên bầu trời cao của siêu đô thị mái vòm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!