Mắt Diều Hâu
Bóng tối trong hốc đá của Vùng Không Sóng không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng. Nó là một thực thể đặc quánh, lạnh lẽo, nồng nặc mùi chì tản xạ và hơi ẩm mốc của những phiến quặng sắt từ cổ xưa. Vũ Hải đứng im lặng, hai lòng bàn tay áp chặt vào vách đá xù xì. Dưới lớp da thịt rách nát và mười đầu ngón tay phồng rộp, phập phồng những vết bỏng điện trắng xóa từ ca huấn luyện khắc nghiệt vừa rồi, anh cảm nhận được một nhịp đập vô hình. Đó là tần số dao động năm mươi héc-ta của dòng điện siêu dẫn chạy trong đường ống ngầm, rít lên từng nhịp lép bép như tiếng côn trùng đêm.
Mắt phải của anh nhắm nghiền để tập trung giác quan, nhưng mắt trái—nơi cổng kết nối lượng tử sinh học đã đồng bộ hóa đến mức mười lăm phần trăm—lại rực sáng một luồng ánh sáng vàng kim lượng tử lạnh lùng. Những dải mã nguồn màu lam của Eve chạy liên tục quanh rìa võng mạc, cố gắng vẽ lại sơ đồ nhiệt của hầm ngầm để bù đắp cho khoảng không tối tăm xung quanh. Khóa liên kết tủy sống lượng tử dọc sau gáy anh nóng ran, tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ khiến bả vai trái co rút nhẹ.
Cách đó vài bước chân, Vũ Vy đang ngồi thu mình trên một chiếc hòm gỗ mục nát. Cô bé câm bẩm sinh ôm chặt lấy hai đầu gối, đôi mắt màu hạt dẻ to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi câm lặng phản chiếu ánh sáng vàng kim từ mắt anh trai. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé siết chặt chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ—mỏ neo ký ức duy nhất còn sót lại về người mẹ quá cố mà Hải vừa mới vô tình quên sạch sau ca phẫu thuật tủy sống. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy khiến cô bé khẽ run lên mỗi khi luồng từ trường lượng tử từ mắt Hải quét qua phòng. Cô bé cảm nhận được sự lạnh lùng cơ khí đang dần xâm chiếm anh trai mình, biến người anh vốn dịu dàng thành một thực thể xa lạ, phẳng lặng như một thuật toán tối ưu hóa.
"Mày đang phân tâm, Hải," giọng nói khàn đặc của Lão Tam vang lên từ phía sau tấm băng gạc đen che mắt mù. Ông đứng sừng sững như một pho tượng cổ, mười đầu ngón tay bọc sợi đồng siêu mỏng khẽ gõ gậy sắt xuống nền đá. "Sự run rẩy ở tay trái của mày đang tăng lên ba héc-ta. Mày đang nghĩ về những thứ ký ức đã mất? Hay mày đang tiếc nuối khuôn mặt của người đàn bà đã chết vì bụi phổi?"
"Cháu không nghĩ," Hải đáp, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng cảm xúc. Vết sẹo rách rỉ máu dọc theo gò má trái của anh khẽ giật nhẹ. "Cháu chỉ đang lắng nghe."
"Tốt. Vì nếu mày không nghe thấy những gì đang diễn ra phía trên mái vòm, tất cả chúng ta sẽ biến thành tro bụi trước khi trời sáng."
Ngoài kia, cách Vùng Không Sóng ba tầng địa ngầm bọc chì, bầu khí quyển của khu ổ chuột Sector 09 đang bị xé rách bởi một luồng sáng đỏ rực rỡ.
Trên một bệ phóng di động bằng thép tấm rỉ sét nằm ở rìa phân khu, Thợ săn mạng tối cao Trịnh Minh đứng im lặng dưới cơn sương mù tĩnh điện xám xịt. Chiếc áo măng tô đen chống đạn của hắn bay phần phật trong gió nồng mùi ozone. Mắt phải cấy ghép thấu kính quét sinh trắc học của hắn rực lên một màu đỏ chết chóc, đồng bộ hoàn toàn với thiết bị quét thần kinh cầm tay mẫu thử nghiệm mang tên 'Mắt Diều Hâu' đang được đặt trên giá đỡ ba chân phía trước.
Thiết bị này là kiệt tác mới nhất của Cao Tiến—kỹ sư tối ưu hóa xuất sắc của tập đoàn CogniCorp tại Sector 12. Khác với các máy quét hồng ngoại thông thường, 'Mắt Diều Hâu' sử dụng chùm tia laser lượng tử siêu cao tần để bóc tách từng lớp vật chất của đô thị, phân tích biểu đồ sóng não của cư dân thời gian thực qua các lớp tôn rỉ sét và tường bê tông dày.
"Báo cáo tiến độ," Trịnh Minh ra lệnh qua kênh truyền tin nội bộ lượng tử. Giọng nói của hắn lạnh lùng, vô cảm, hoàn toàn được điều phối bởi chip xử lý tủy sống đã xóa bỏ tám mươi phần trăm cảm xúc.
"Mức độ phủ sóng của Mắt Diều Hâu đạt chín mươi hai phần trăm toàn khu vực Sector 09," giọng của Cao Tiến vang lên từ đầu dây bên kia, kiêu ngạo và tự phụ. "Hệ thống của tôi đã lọc bỏ toàn bộ nhiễu từ trường của bãi rác. Chỉ cần mục tủy sống của tên đào tẩu Vũ Hải rò rỉ một dao động lượng tử vượt quá ngưỡng hai mươi mốt megahertz, Mắt Diều Hâu sẽ khóa mục tiêu lập tức. Hắn không thể trốn dưới đất mãi được đâu, Trịnh đặc vụ."
Trịnh Minh không đáp. Hắn nhìn chùm tia laser đỏ rực của Mắt Diều Hâu đang quét chậm rãi qua các mái nhà tôn của khu ổ chuột, để lại những vệt sáng lân quang màu hồng nhạt trên nền sương mù axit. Hắn biết Vũ Hải mang đột biến gen 'Mù sóng thần kinh', nhưng dưới tầm quét của thiết bị mới này, ngay cả điểm mù cũng sẽ bị lột trần.
Cùng lúc đó, tại một căn lều chắp vá bằng các tấm bảng mạch hỏng nằm cách Vùng Không Sóng khoảng hai trăm mét về phía đông, một bóng người đang ngồi trước màn hình hologram rực sáng xanh lục.
Lâm Thế—thiên tài bẻ khóa trẻ tuổi của chợ đen Sector 09—đang nhai kẹo cao su một cách bốc đồng. Hắn mặc chiếc áo khoác da đính đầy đinh tán kim loại, ngón tay đeo những chiếc nhẫn gõ mã bằng bạc khẽ gõ liên tục lên bàn phím của thiết bị hack di động tích hợp bộ phát sóng lậu 'Cá Mập'. Lâm Thế luôn ghen tị với danh tiếng ngầm của Vũ Hải—kẻ một mắt vừa mới từ Sector 12 trốn xuống và được đồn đại là có khả năng bẻ khóa phần cứng thô bằng tay không. Hắn muốn chứng minh cho cả giới chợ đen thấy rằng, kỹ nghệ số hóa của hắn mới là đỉnh cao, chứ không phải thứ cơ khí chắp vá của một tên kỹ sư què quặt.
"Tìm thấy mày rồi, gã một mắt," Lâm Thế cười gằn, đôi mắt một mí híp lại đầy phấn khích.
Trên màn hình của thiết bị 'Cá Mập', một luồng sóng lượng tử có độ tinh khiết cực cao vừa mới rò rỉ ra từ hốc đá ngầm sâu dưới lòng đất. Đó là dư chấn năng lượng từ ca phẫu thuật tủy sống của Hải vừa mới kích hoạt. Lâm Thế lập tức bẻ khóa tần số, nạp gói tin tấn công đa luồng của 'Cá Mập' vào rơ-le trung gian dẫn thẳng xuống hầm ngầm của Lão Tam.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Dưới Vùng Không Sóng, hệ thống phòng ngự từ trường thô sơ rít lên một chuỗi âm thanh chói tai. Những sợi đồng trên ngón tay Lão Tam đột ngột co rút mạnh, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt.
"Có kẻ đang gõ cửa hầm," Lão Tam nghiến răng, khuôn mặt mù hướng thẳng về phía vách đá phía đông. "Một luồng quét đa luồng cường độ cao. Không phải sóng của tập đoàn, đây là tần số lậu của chợ đen! Thằng ngu nào đang muốn tự sát thế này?"
*Hải!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của Hải, hiển thị dải sóng màu đỏ rực rỡ trực tiếp lên võng mạc mắt trái. *Một gói dữ liệu độc hại mang chữ ký số của thiết bị 'Cá Mập' đang tấn công vào rơ-le nguồn siêu dẫn của căn hầm. Tốc độ bẻ khóa của nó đạt một trăm năm mươi megahertz. Nếu lớp tường lửa ngoài bị phá vỡ, sự xung đột năng lượng sẽ tạo ra một cột sáng lượng tử rò rỉ thẳng lên không trung. Trịnh Minh và Mắt Diều Hâu sẽ định vị được chúng ta trong vòng ba mươi giây!*
"Cháu có thể dùng súng EMP để ngắt sóng của hắn từ xa không?" Hải khàn giọng hỏi, bàn tay phải bám chặt vào vách đá.
"Không được!" Lão Tam quát lớn, cây gậy sắt đập mạnh xuống sàn đá. "Khoảng cách quá xa! Mày bộc phát EMP lúc này sẽ làm nổ tung lưới điện tản nhiệt của hầm, và 'Mắt Diều Hâu' của thằng ranh Cao Tiến sẽ nhìn thấy mày như một đốm lửa giữa đêm đen! Dùng cái đầu của mày, Hải! Đối phó với tin tặc thì phải dùng luật của tin tặc!"
Hải quay đầu lại, nhìn thấy chiếc máy tính bẻ khóa 'Cốc' sờn cũ đang nằm lăn lóc trên sàn hầm ngầm. Màn hình ảo của nó đã bị Lão Tam đập vỡ vụn trong ca huấn luyện trước, nhưng bộ khung vỏ thép chống va đập và bàn phím cơ vật lý vẫn còn nguyên vẹn.
Hải nhặt chiếc máy tính lên, tay phải loang lổ vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam khẽ vuốt qua lớp vỏ nhôm xước xát. Anh không thể bật màn hình ảo AR lên vì sợ rò rỉ tín hiệu quang học, nhưng anh vẫn còn đôi bàn tay. Anh có Khóa liên kết tủy sống lượng tử và mắt trái đang Đồng bộ Giai đoạn 2 ở mức mười lăm phần trăm.
"Eve, kết nối trực tiếp với máy tính 'Cốc' qua cổng tủy sống gáy," Hải ra lệnh trong ý nghĩ.
*Đã kết nối vật lý. Băng thông chịu tải ổn định ở mức mười lăm phần trăm. Tôi sẽ hiển thị giao diện dòng lệnh trực tiếp lên võng mạc mắt trái của anh,* Eve phản hồi.
Thế giới xung quanh Hải lập tức thay đổi. Mắt phải của anh vẫn nhìn thấy bóng tối của hốc đá, nhưng mắt trái lượng tử đã biến thành một bảng điều khiển dòng lệnh màu lam nhạt chạy dọc theo tầm nhìn. Những dòng code của thiết bị 'Cá Mập' đang tấn công được Eve dịch ngược và hiển thị dưới dạng các mũi tên màu đỏ rực đang đâm thẳng vào trung tâm tủy sống của anh.
Hải quỳ một chân xuống sàn đá lạnh ngắt. Chân trái tê dại do di chứng đông máu nhẹ khiến anh phải tựa bả vai trái vào vách đá để giữ thăng bằng. Anh đặt chiếc máy tính 'Cốc' lên đùi, mười đầu ngón tay phồng rộp, cháy sém vì bỏng điện khẽ đặt lên bàn phím cơ vật lý.
*Cọc... cạch... cọc... cạch...*
Tiếng gõ phím khô khốc, dồn dập vang lên trong không gian im lặng của hầm ngầm. Mỗi lần ngón tay Hải nhấn xuống một phím cơ, một cơn đau buốt nhói lại chạy ngược từ đầu ngón tay lên bả vai, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh. Nhưng ánh mắt vàng kim của Hải không hề dao động. Anh sử dụng kỹ năng 'Cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay' để lắng nghe sự thay đổi nhiệt độ của các phím bấm, cảm nhận dòng chảy dữ liệu của Lâm Thế đang chạy qua bo mạch của máy tính 'Cốc'.
"Lâm Thế đang sử dụng giao thức quét đa luồng để tìm kiếm cổng rò rỉ nhiệt lượng của hầm," Hải khàn giọng nói, ngón tay vẫn gõ liên tục không ngừng nghỉ. "Hắn đã khóa được rơ-le ngoài số bốn."
*Hải, nếu chúng ta dùng tường lửa tiêu chuẩn của 'Cốc', hắn sẽ bẻ gãy nó trong vòng mười giây,* Eve cảnh báo, giọng nói của cô rung lên trong đầu anh. *Tôi đề xuất kích hoạt giao thức bẻ cong AR ngụy trang. Chúng ta sẽ ghi đè một địa chỉ IP ảo giả lập một trạm phát sóng lậu của chợ đen ở khu vực phía tây, dẫn dụ luồng quét của 'Cá Mập' đi hướng khác.*
"Thực hiện đi, Eve," Hải gõ một chuỗi lệnh ghi đè cuối cùng, nhấn phím Enter một cách dứt khoát.
Một luồng xung điện nhẹ từ Khóa tủy sống lượng tử chạy dọc theo cánh tay phải của anh truyền thẳng vào máy tính 'Cốc'. Trên võng mạc mắt trái, Hải nhìn thấy những mũi tên màu đỏ của Lâm Thế đột ngột bị bẻ cong, chuyển hướng chín mươi độ và lao thẳng vào trạm phát sóng lậu giả lập mà Eve vừa tạo ra trong không gian ảo.
Tại căn lều rách nát phía đông, Lâm Thế nhảy dựng lên khỏi ghế, hai tay đập mạnh xuống bàn gỗ.
"Cái gì thế này?" Hắn trợn tròn mắt nhìn màn hình của thiết bị 'Cá Mập'. Luồng dữ liệu tấn công của hắn vừa chạm vào mục tiêu thì đột ngột bị dẫn dụ vào một mê lộ IP ảo không có lối thoát, rồi tự động dội ngược lại làm chập cháy một phần rơ-le tản nhiệt của máy 'Cá Mập'. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ khe thông gió của thiết bị, mang theo mùi khét lẹt của nhựa thông nung nóng.
Lâm Thế nghiến răng, khuôn mặt tự phụ biến dạng vì tức giận. Hắn biết mình vừa bị bẫy bởi một kỹ nghệ bẻ cong AR cực kỳ tinh tế—thứ công nghệ ngụy trang mà chỉ những lập trình viên hàng đầu của tập đoàn hoặc những hacker huyền thoại của Vùng Mù mới sở hữu.
"Mày nghĩ mày có thể lừa được tao sao, Vũ Hải?" Lâm Thế gầm gừ.
Hắn không chịu bỏ cuộc. Hắn sử dụng mười ngón tay đeo nhẫn gõ mã, kích hoạt luồng tấn công thứ hai của 'Cá Mập' ở tần số cực thấp—tần số rung động cơ học chạy dọc theo các đường ống ngầm bọc chì. Luồng tấn công này không đi qua không gian mạng ảo, mà truyền trực tiếp dưới dạng các xung điện vật lý chạy qua vách đá.
*Cảnh báo! Cảnh báo!* Giọng nói của Eve rít lên chói tai trong đầu Hải. *Đối phương đã chuyển sang tấn công cơ học tần số thấp. Hệ thống phòng ngự ngoài của Vùng Không Sóng đã bị hư hỏng mười lăm phần trăm. Năng lượng pin lượng tử của tôi đã bị tiêu hao mười lăm phần trăm để duy trì lá chắn ngụy trang!*
Hải cảm nhận được vách đá sau lưng mình khẽ rung lên dưới nhịp đập của luồng xung điện từ Lâm Thế. Anh nín thở, áp lòng bàn tay trái bị bỏng điện lên mặt đá lạnh ngắt, áp dụng Giao thức 'Lắng nghe sóng điện từ qua da' mà Lão Tam vừa dạy.
Trong bóng tối tuyệt đối của đại não, Hải nhìn thấy luồng xung điện của Lâm Thế đang bò dọc theo vách đá như một con rết điện màu đỏ rực, đang tìm kiếm vết nứt nhỏ nhất để xâm nhập vào hệ thống phòng thủ của hầm.
"Hắn đang đi qua đường ống dẫn dầu thải số chín," Hải nói, ngón tay phải của anh bắt đầu gõ một chuỗi mã nguồn ngụy trang mới trên bàn phím máy tính 'Cốc'. "Eve, chuẩn bị ghi đè tần số phản xạ ngược. Chúng ta sẽ giả lập một sự cố mất kết nối mạng cục bộ tại điểm tiếp xúc để dập tắt luồng xung của hắn."
*Đã chuẩn bị xong dải tần số phản xạ. Hải, tủy sống của anh đang quá nhiệt lên ba mươi chín độ rưỡi. Hãy cẩn thận!*
"Ghi đè!" Hải hét lên, ngón tay anh nhấn mạnh xuống phím cơ vật lý.
Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên từ phía sau vách đá phía đông của Vùng Không Sóng. Luồng xung điện màu đỏ của Lâm Thế chạm vào điểm tiếp xúc liền bị dòng tần số phản xạ ngược của Hải triệt tiêu hoàn toàn, tạo ra một vùng tĩnh điện vô hại biến mất trong lòng đất.
Trận chiến bẻ khóa thời gian thực diễn ra câm lặng nhưng tàn khốc dưới lòng đất Sector 09 đã tạm thời khép lại. Hải buông thõng hai tay, thở dốc một cách nặng nề. Mắt trái vàng kim của anh nhấp nháy liên tục các cảnh báo lỗi hệ thống do quá tải tủy sống, rỉ ra một giọt dịch sinh học màu lam nhạt dọc theo gò má trái rách nát.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Hải tưởng như đã ngăn chặn thành công cuộc tấn công, một luồng ánh sáng vàng rực đột ngột bùng lên trên võng mạc mắt trái của anh.
Lâm Thế, trước khi bị triệt tiêu hoàn toàn luồng sóng tấn công thứ hai, đã kịp thời sử dụng tàn dư năng lượng của 'Cá Mập' để bẻ gãy lớp phòng ngự ngoài cùng của hầm ngầm. Hắn không gửi virus hay cố gắng định vị chính xác tọa độ của Hải nữa. Thay vào đó, hắn ghi đè một gói tin văn bản thô trực tiếp vào bộ nhớ đệm của mắt trái Hải.
Những dòng chữ màu vàng rực rỡ, mang theo nhịp rung động điện từ chói tai, hiển thị rõ mồn một trên võng mạc vàng kim lượng tử của Vũ Hải:
*"Vũ Hải. Tao biết mày đang nấp dưới cái hầm rách nát đó cùng con AI lậu của mày. Đừng tưởng bẻ cong AR là có thể trốn được tao. Mười hai giờ trưa mai, mang con AI đó đến bãi rác thải điện tử số chín để đấu trí bẻ khóa thời gian thực với tao. Nếu mày không đến, tao sẽ gửi toàn bộ tần số sóng lượng tử của mày cho thiết bị 'Mắt Diều Hâu' của Trịnh Minh. Để xem con AI của mày có nhanh hơn súng laser của Cục Kiểm Duyệt hay không."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!