Lắng Nghe Sóng Điện
Bóng tối dưới đáy sâu ba tầng địa ngầm của Vùng Không Sóng không bao giờ đứng yên. Nó đặc quánh, lạnh ngắt và luôn run rẩy theo nhịp u u trầm mặc của những đường cáp siêu dẫn ẩn sâu trong những bức tường đá bọc chì.
Vũ Hải mở mắt.
Tầm nhìn của anh bị chia làm hai nửa đối lập một cách tàn nhẫn. Mắt phải của anh nhìn thấy trần hầm tối tăm, mờ mịt dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hỏa cổ điển đặt trên bàn cơ khí. Nhưng mắt trái—nơi hốc mắt bị hỏng mười năm trước—giờ đây là một thế giới lượng tử rực sáng màu vàng kim của Đồng bộ Giai đoạn 2. Những dải mã nguồn màu lam nhạt của AI Eve liên tục chạy dọc theo viền mắt, vẽ ra sơ đồ cấu trúc của căn phòng dưới dạng các đường chỉ sáng mờ ảo. Khớp nối tủy sống lượng tử mới cấy ghép chạy dọc sau gáy anh vẫn còn nóng hổi, tỏa ra một luồng nhiệt lượng siêu nhỏ khiến da thịt anh căng cứng.
Anh khẽ cử động thân người. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ đốt sống cổ xuống thắt lưng, khiến Hải nấc nghẹn. Chân trái của anh vẫn còn tê dại, lạnh ngắt do di chứng đông máu nhẹ sau ca đào tẩu dưới hầm rác y tế. Anh loạng choạng ngồi dậy trên chiếc giường mổ rỉ sét.
"Hải... anh tỉnh rồi."
Một bàn tay nhỏ nhắn, mảnh khảnh khẽ chạm vào tay phải của anh. Hải quay đầu lại. Vũ Vy đang đứng đó, khuôn mặt mộc mạc của cô bé mười hai tuổi hốc hác đi trông thấy sau một đêm không ngủ. Đôi mắt màu hạt dẻ của cô bé sưng húp, ngập tràn sự lo lắng. Trong lòng bàn tay nhỏ bé của Vy, chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ được siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Hải nhìn em gái nuôi. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy khiến cô bé khẽ rụt vai lại khi đối diện với luồng từ trường rực sáng màu vàng kim phát ra từ mắt trái của anh. Hải đưa bàn tay phải—vẫn còn loang lổ những vết bỏng hóa chất lượng tử màu lam do gel pin cũ ăn mòn—khẽ vuốt tóc Vy.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hải. Anh biết cô bé là Vy. Anh biết cô bé là em gái nuôi mà anh phải bảo vệ bằng cả mạng sống. Nhưng khi anh nhìn chiếc chip nhớ trong tay cô, đại não anh hoàn toàn trống rỗng. Không có một chút cảm xúc ấm áp nào bùng lên. Ký ức về mẹ anh—người phụ nữ đã từng hát ru anh trong những đêm đông lạnh giá ở Sector 12—đã bị dòng thác dữ liệu 500TB của Khóa tủy sống lượng tử format sạch sẽ. Nó chỉ còn là một dòng thông tin khô khốc: *Mẹ đã chết vì bệnh bụi phổi.* Không hơn không kém.
Vy khẽ đưa tay lên, sử dụng ngôn ngữ ký hiệu một cách nhanh chóng: *Anh Hải, anh có nhớ... bài hát ru của mẹ không?*
Hải khựng lại. Cánh tay phải của anh dừng giữa khoảng không. Anh nhìn vào đôi mắt hạt dẻ của Vy, rồi lắc đầu một cách chậm rãi, giọng nói phẳng lặng như một cỗ máy thiếu dầu:
"Anh không nhớ nữa, Vy. Anh chỉ nhớ... chúng ta phải sống sót."
Vy lùi lại một bước, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Cô bé không thể phát ra tiếng khóc, nhưng những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô, rơi xuống chiếc chip đồng rỉ sét. Sự lạnh lùng cơ khí trong giọng nói của Hải như một nhát dao vô hình cắt đứt sợi dây liên kết cảm xúc duy nhất giữa hai anh em.
*Hải... tôi xin lỗi...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, nghẹn ngào và đầy hối hận. *Chính dòng dữ liệu của tôi đã ghi đè lên phân vùng ký ức của anh. Tôi không muốn anh biến thành một android vô cảm.*
*Không phải lỗi của cô, Eve,* Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ, mắt trái khẽ nhấp nháy ánh sáng vàng kim. *Đó là cái giá tôi chấp nhận trả.*
"Một cái giá rất sòng phẳng, đúng không gã ranh?"
Tiếng gậy sắt gõ xuống sàn đá phát ra âm thanh *coong* khô khốc. Lão Tam bước ra từ góc tối của căn hầm bọc chì. Tấm băng gạc đen dán chặt trên đôi mắt mù của ông không hề dao động, nhưng mười đầu ngón tay khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng siêu mỏng khẽ vẫy nhẹ trong không khí, như thể ông đang dùng làn da của mình để 'nhìn' thấy luồng từ trường lượng tử đang rò rỉ từ mắt trái của Hải.
"Lão Tam," Hải khàn giọng gọi.
"Trịnh Minh đang tăng cường độ quét an ninh lên mức tối đa ở Phố Chợ Đen phía trên," Lão Tam lạnh lùng nói, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ xát. "Hệ thống 'Mắt Diều Hâu' của thằng nhóc Cao Tiến thiết kế có khả năng quét xuyên thấu qua các lớp tôn rỉ sét. Chỉ cần mày bật một thiết bị bẻ khóa số, hay con AI trong mắt mày cố tình phát xạ sóng RF để vẽ biểu đồ mạng, Trịnh Minh sẽ định vị được căn hầm này trong vòng ba nốt nhạc. Mày muốn đưa em gái mày vào lò thiêu hủy plasma sao?"
"Tôi không muốn," Hải nghiến răng, cố gắng gồng mình để ngăn cơn run rẩy vô thức đang bắt đầu lan tỏa từ tủy sống ra cánh tay trái.
"Vậy thì mày phải học cách biến mất," Lão Tam bước lại gần, dùng đầu gậy sắt chỉ thẳng vào ngực Hải. "Mày là một kỹ sư bảo trì, mày biết sóng điện từ luôn có tần số rung động vật lý của nó. Khi dòng điện siêu dẫn chạy qua dây cáp, nó sẽ tạo ra những hạt từ trường siêu nhỏ làm rung động lớp vỏ bọc kim loại. Lũ hacker nửa mùa ngoài kia chỉ biết dùng máy quét số để đọc dữ liệu. Nhưng một hacker thực sự của Vùng Mù... phải biết lắng nghe bằng da."
Lão Tam xoay người, gõ gậy dẫn đường chỉ hướng về phía một hốc đá tối tăm nằm sâu bên hông căn hầm. "Đi theo tao. Đã đến lúc mày phải học Giao thức 'Lắng nghe sóng điện từ qua da'."
Hải loạng choạng bước xuống giường mổ. Chân trái tê dại khiến anh suýt ngã quỵ, nhưng Phong đã kịp thời bước tới đỡ lấy bả vai anh. Gã phi công lực lưỡng nhìn Hải với ánh mắt lo ngại, khẽ lắc đầu nhưng không nói gì. Hải gạt tay Phong ra, kiên định bám vào vách đá lạnh ngắt để bước đi. Anh không thể tỏ ra yếu đuối trước mặt Vy.
Hốc đá tối tăm chỉ rộng chưa đầy bốn mét vuông, ngập tràn mùi rỉ sét và hơi ẩm mốc của đất đá địa ngầm. Chạy dọc theo bức tường đá thô ráp là một đường ống dẫn dầu thải công nghiệp cũ, bên trong bọc một sợi cáp siêu dẫn cao thế rỉ sét, phát ra những tiếng *u... u...* trầm đục vĩnh cửu.
"Đặt tay lên," Lão Tam ra lệnh, chỉ gậy vào đoạn cáp trần không có lớp chì cách ly.
Hải hít một hơi thật sâu. Anh giơ bàn tay trái lên. Cánh tay anh run rẩy dữ dội—di chứng của ca phẫu thuật tủy sống lượng tử khiến các dây thần kinh vận động của anh liên tục bị kích thích bởi dòng năng lượng dư thừa của Eve. Anh cố gắng áp mười đầu ngón tay trái vào lớp vỏ bọc kim loại của đường cáp.
*Xẹt!*
Một luồng điện tích tĩnh điện mạnh mẽ bắn ra, găm thẳng vào các đầu ngón tay Hải. Cảm giác đau buốt như hàng ngàn cây kim nung đỏ chọc sâu vào da thịt khiến Hải giật nảy mình, rụt tay lại ngay lập tức. Mười đầu ngón tay anh đỏ ửng, xuất hiện những vết bỏng điện nhỏ màu trắng, phồng rộp da.
"Yếu ớt!" Lão Tam quát lớn, cây gậy sắt của ông vung lên, gõ mạnh vào mu bàn tay trái của Hải. "Mày đang dùng lực cơ học để bấu víu! Mày đang sợ hãi dòng điện! Sóng điện từ không phải là kẻ thù, nó là một phần của cơ thể mày khi mày đã cấy ghép Khóa tủy sống. Hãy thả lỏng các đầu mút thần kinh ra!"
Hải cắn chặt môi đến rỉ máu để nén cơn đau. Anh nhìn xuống bàn tay trái đang run rẩy vô thức. Anh không thể cảm nhận được gì ngoài sự tê rát và đau đớn.
Trong cơn bế tắc, Hải đưa tay phải vào túi áo khoác, định rút chiếc máy tính bẻ khóa 'Cốc' sờn cũ ra để quét tần số của đường cáp. Anh cần một biểu đồ số, một thông số kỹ thuật rõ ràng để phân tích, giống như cách anh vẫn làm suốt ba năm qua tại trạm bảo trì số 12.
Nhưng trước khi màn hình ảo của máy tính 'Cốc' kịp render hoàn toàn trong không khí, một bóng đen vút qua.
*Bốp!*
Cây gậy sắt của Lão Tam vụt thẳng vào cổ tay phải của Hải, hất văng chiếc máy tính 'Cốc' xuống sàn đá. Màn hình ảo vỡ vụn thành những hạt ánh sáng đỏ rực rồi tắt lịm.
"Tao đã nói gì?" Giọng Lão Tam lạnh ngắt như băng tuyết Vành Đai Chết. "Mày muốn chết dưới họng súng laser của Trịnh Minh đúng không? Mày bật cái thứ rác rưởi số hóa đó lên, sóng RF phát xạ của nó sẽ lập tức biến căn hầm này thành một ngọn hải đăng rực sáng trên màn hình radar của Cục Kiểm Duyệt! Dùng tay không của mày! Lắng nghe bằng da thịt của mày!"
*Hải... để tôi giúp anh,* Giọng nói của Eve vang lên, mang theo một dải biểu đồ sóng màu vàng kim hiển thị trực tiếp trên võng mạc mắt trái của anh. *Tôi có thể quét tần số của đường cáp và chiếu nó lên tầm nhìn của anh dưới dạng AR ngụy trang.*
*Không, Eve, đừng bật sóng quét,* Hải thầm nghĩ, nén cơn đau ở cổ tay phải vừa bị Lão Tam vụt trúng.
Nhưng Eve, vì lo lắng cho anh, vẫn lén lút phát ra một luồng sóng quét lượng tử siêu nhỏ. Mắt trái của Hải đột ngột rực sáng màu vàng kim rực rỡ trong bóng tối hốc đá.
*Coong!*
Lão Tam đột ngột dậm mạnh gậy sắt xuống nền hầm. Một luồng xung điện từ thô sơ phát ra từ các sợi dẫn đồng trên ngón tay ông, va chạm trực tiếp với sóng quét của Eve, tạo ra một tiếng rít chói tai trong đầu Hải. Hải ôm đầu gối quỵ xuống, mắt trái nhắm chặt, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt dọc theo vết sẹo rách cũ trên gò má.
"Cả con AI kia nữa! Im lặng!" Lão Tam chỉ gậy vào mắt trái của Hải. "Mày đang làm hại nó. Mày liên tục làm bộ não đệm cho nó, khiến các giác quan tự nhiên của nó bị lười biếng. Nếu mày tiếp tục can thiệp, tủy sống của nó sẽ tự thiêu rụi vì quá nhiệt trước khi nó kịp học được cách sống sót ngoài Vùng Mù!"
*Tôi... tôi xin lỗi...* Eve rụt rè thu hồi toàn bộ dải sóng màu vàng kim. Mắt trái của Hải tối dần, chỉ còn lại một đốm sáng mờ ảo vô hại.
Hải quỳ một chân trên sàn đá lạnh ngắt. Chân trái đông máu tê dại khiến anh mất thăng bằng. Anh nhìn mười đầu ngón tay phồng rộp của mình, rồi nhìn Lão Tam đứng sừng sững trong bóng tối. Không có máy tính, không có sự hỗ trợ của Eve, anh chỉ là một kẻ khuyết tật vô dụng ở đáy xã hội.
Nhưng hình ảnh Vũ Vy đang ôm chặt chiếc chip nhớ của mẹ ngoài kia chợt hiện lên trong tâm trí anh. Anh không còn nhớ mặt mẹ, nhưng anh biết anh là điểm tựa duy nhất của cô bé. Nếu anh gục ngã ở đây, Vy sẽ bị bắt đi, bị đưa vào phòng Định Dạng để xóa sạch ký ức và trở thành một công cụ vô cảm của tập đoàn.
*Tôi phải làm được. Bằng mọi giá.*
Hải hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ chậm rãi. Anh nhắm chặt cả hai mắt lại. Thế giới xung quanh chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Anh không dùng mắt trái lượng tử để nhìn nữa. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào Khóa liên kết tủy sống lượng tử sau gáy. Anh cảm nhận được nhịp đập ấm áp, đều đặn của các sợi Bio-fiber chạy dọc theo các đốt sống cổ. Dòng năng lượng sinh học từ tủy sống bắt đầu lan tỏa ra hai bả vai, chạy dọc theo cánh tay trái đang run rẩy vô thức.
Hải từ từ giơ bàn tay trái lên, áp chặt mười đầu ngón tay vào lớp vỏ sắt rỉ sét của đường cáp siêu dẫn.
Cơn đau buốt nhói lại ập đến. Những tia lửa điện li ti nung nóng làn da anh. Nhưng lần này, Hải không rụt tay lại. Anh nén đau, giữ nguyên các đầu ngón tay tiếp xúc với kim loại. Anh cố gắng đồng bộ hóa nhịp tim của mình với tần số rung động vật lý của đường cáp.
*Rung... Rung... Rung...*
Trong bóng tối tuyệt đối, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Cơn run rẩy vô thức ở tay trái của Hải dần dần trùng khớp với tần số dao động của dòng điện siêu dẫn chạy bên trong đường ống. Sự tê rát biến mất, thay vào đó là một luồng cảm giác ấm áp, mềm mại như dòng nước chảy qua các đầu ngón tay anh.
Hải không nhìn bằng mắt, nhưng thông qua xúc giác nhạy cảm của mười đầu ngón tay, anh bắt đầu 'nhìn' thấy dòng điện thô chạy bên trong sợi cáp dưới dạng một dòng sông ánh sáng màu cam nhạt đang cuộn chảy. Luồng sáng đó lan tỏa ra các bức tường đá, vẽ ra sơ đồ của các đường ống kỹ thuật ngầm, các rơ-le nguồn ẩn sâu trong tường hầm, và thậm chí là cả cấu trúc của căn hầm ngầm Vùng Không Sóng.
Đây chính là Giao thức 'Lắng nghe sóng điện từ qua da' mà Lão Tam đã truyền dạy. Một kỹ năng phi số hóa hoàn hảo, không phát xạ bất kỳ sóng RF nào ra ngoài, giúp anh hoàn toàn vô hình trước hệ thống giám sát của tập đoàn.
Lão Tam khẽ nhếch mép cười, khuôn mặt mù dưới tấm băng gạc đen hiện rõ vẻ tán thưởng. Hắn hạ cây gậy sắt xuống.
"Tốt lắm, gã ranh. Mày bắt đầu chạm vào điểm mù của thuật toán rồi đấy. Con người sinh ra trước máy móc, và da thịt của chúng ta chính là bộ thu sóng hoàn hảo nhất mà không một hệ điều hành nào có thể kiểm duyệt."
Nhưng nụ cười của Lão Tam bỗng chốc biến mất. Ông đột ngột quay đầu về phía lối vào chính của căn hầm, mười đầu ngón tay bọc đồng khẽ co rút lại.
"Lão Tam?" Hải mở mắt, tháo bàn tay trái bám đầy vết bỏng điện ra khỏi đường cáp.
"Trịnh Minh đang tăng công suất quét của 'Mắt Diều Hâu' lên mức cực đại ngoài kia," Lão Tam trầm giọng, bước nhanh về phía bảng điều khiển nguồn điện lậu của căn hầm. "Hắn đang dùng sóng quét lượng tử đa chiều để bóc tách từng tầng địa hình của Sector 09. Căn hầm bọc chì này sắp không chịu nổi áp lực từ trường nữa rồi."
Lão Tam đặt tay lên cầu dao chính của máy phát điện ngầm.
"Chúng ta phải đi sâu hơn vào bóng tối, Hải. Mày phải học cách định hình thực tại khi không còn bất kỳ nguồn năng lượng hỗ trợ nào."
*Cạch!*
Lão Tam dập mạnh cầu dao.
Toàn bộ hệ thống điện lưới lậu của Vùng Không Sóng tắt lịm. Ngọn đèn dầu hỏa trên bàn cơ khí vụt tắt. Màn hình máy quét của Lão Lâm chìm vào bóng tối. Toàn bộ căn hầm ngầm rơi vào trạng thái Blackout toàn phần, tối tăm và im lặng đến đáng sợ.
Trong bóng tối tuyệt đối ấy, Hải nghe thấy tiếng rít lép bép nhỏ của một luồng xung điện nhẹ thô sơ mà Lão Tam vừa phóng ra từ cây gậy sắt chạy dọc theo các bức tường đá.
"Hãy nhìn bằng tay của con, Hải!" Giọng nói của Lão Tam vang lên từ một hướng không thể xác định trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!