Nhạc nềnIrregular

Đồng Bộ Tủy Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi của cái chết cận kề luôn mang vị rỉ sét và ozone nồng nặc. Dưới đáy sâu ba tầng địa ngầm của Vùng Không Sóng, phòng khám chắp vá của Lão Lâm không có những buồng vô trùng bọc thép sáng loáng của tập đoàn CogniCorp. Nơi đây chỉ có một chiếc ghế phẫu thuật nha khoa thế hệ cũ rỉ sét, những cánh tay robot dọn rác được lập trình lại đang rít lên những tiếng cơ học khô khốc, và một bầu không khí ngột ngạt ngập mùi thuốc sát trùng rẻ tiền lẫn dầu thủy lực thải.


Vũ Hải nằm sấp trên mặt bàn thép lạnh ngắt. Cơ thể anh là một bản đồ của sự tàn phá. Chân trái tê dại, lạnh ngắt như một khối chì do di chứng đông máu nhẹ từ cú ngắt ngụy trang nhiệt độ đột ngột dưới hầm rác y tế. Tay trái buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn mất cảm giác sau phản lực điện từ cực đại của khẩu súng EMP tự chế. Ở lòng bàn tay phải, những thớ thịt bị ăn mòn bởi chất gel lượng tử màu lam của lõi pin cũ vẫn đang rỉ ra thứ dịch lỏng vàng nhạt nhức nhối tận xương tủy. Nhưng tất cả những đau đớn đó không thể sánh bằng hốc mắt trái bị hỏng của anh—nơi chiếc thấu kính đục đã bị tháo bỏ, để lộ cổng kết nối lượng tử sinh học bằng hợp kim siêu dẫn màu bạc mờ đang rỉ máu đỏ tươi hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt của AI Eve.


Lão Lâm đeo chiếc kính lúp đa tròng ố vàng, đôi bàn tay gầy gò bám đầy vết dầu máy khẽ run lên khi ông hiệu chỉnh tiêu cự của dao mổ laser cầm tay. Bên cạnh ông, Lão Tam đứng im lặng như một pho tượng cổ, mười đầu ngón tay khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng siêu mỏng khẽ chạm vào bảng điều khiển nguồn điện lậu đấu nối từ mỏ quặng Aegium thô dưới nền hầm.


"Hải," Lão Lâm cất giọng khàn đặc, đầy vẻ nén chịu. "Tao đã hủy hoại mắt mày một lần mười năm trước để che giấu đột biến gen của mày khỏi tập đoàn. Giờ tao lại phải mổ sống mày. Ca phẫu thuật này... tao không thể dùng bất kỳ loại thuốc gây mê nào cả."


Từ góc tối của căn hầm bọc chì, Vũ Vy bước lại gần. Cô bé câm bẩm sinh mười mười hai tuổi bấu chặt lấy thành bàn mổ, đôi mắt hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt. Trong bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô bé, chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ được siết chặt như mỏ neo cứu mạng cuối cùng. Vy khẽ đưa tay chạm vào thái dương phải của Hải. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang gào thét; cô cảm nhận được luồng từ trường hỗn loạn, hoảng sợ tột cùng đang phát ra từ hốc mắt trái của anh trai. Đó là Eve. Cô đang khóc.


*Hải... làm ơn...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của Hải, đứt quãng và nghẹn ngào. *Đừng làm thế. Tôi chỉ là một thuật toán lỗi. Tôi không muốn anh phải quên đi chính mình. Nếu tủy sống của anh bị quá nhiệt, các tế bào thần kinh trung ương sẽ chết não vĩnh viễn!*


Hải không thể quay đầu lại, nhưng anh khẽ cử động ngón tay phải bị bỏng để trấn an Vy. Anh thầm thì trong ý nghĩ, gửi đi một luồng tín hiệu kiên định thẳng vào võng mạc: *Eve, tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô. Nếu không có cô, tôi cũng chỉ là một cái xác không hồn phục tùng dưới gông cùm của CogniNet. Hãy im lặng và giúp tôi giữ vững băng thông.*


"Tại sao không dùng thuốc tê, Lão Lâm?" Trần Phong đứng bọc lót ở lối ra vào, khẩu súng điện từ cũ giắt bên hông, gương mặt sạm đen vì muội than hiện rõ vẻ lo lắng.


"Vì tao cần dòng phản hồi sinh học liên tục của nó," Lão Lâm gầm gừ, không rời mắt khỏi hốc mắt rỉ máu của Hải. "Sợi cáp quang sinh học thô Bio-fiber mỏng hơn sợi tóc. Tao phải luồn nó từ hốc mắt trái, đi vòng qua thùy chẩm, chạy dọc theo các đốt sống cổ để cắm thẳng vào tủy sống trung ương. Nếu dùng thuốc tê, các đường dẫn thần kinh sẽ đi vào trạng thái ngủ sâu, tao sẽ không thể phân biệt được đâu là dây thần kinh vận động và đâu là đường dẫn dữ liệu. Chỉ cần một sợi Bio-fiber cắm lệch một phần mười milimet, thằng Hải sẽ liệt toàn thân vĩnh viễn."


Lão Tam gõ mạnh cây gậy sắt xuống sàn đá, phát ra một tiếng *coong* khô khốc. "Bớt nói nhảm đi, Lâm. Trịnh Minh đang quét sạch Phố Chợ Đen phía trên kia. Thời gian sụt áp của trạm điện chỉ còn chưa đầy mười lăm phút. Bắt đầu đi."


Lão Lâm nghiến răng. Ông đặt ống thở sinh học vào miệng Hải. "Cắn chặt lấy, thằng ranh. Đau lắm đấy."


Hải cắn chặt miếng cao su của ống thở. Anh nhắm mắt phải lại, dồn toàn bộ ý chí vào bóng tối.


*Hưu...*


Tần số chói tai của dao mổ laser rít lên. Một luồng ánh sáng đỏ rực, sắc lẹm vạch một đường dọc thẳng từ gáy Hải xuống đến đốt sống ngực thứ ba.


Cơn đau ập đến như một nhát búa nung đỏ bổ thẳng vào cột sống anh. Hải gồng người lên, các thớ cơ dọc sống lưng co rút điên cuồng. Mồ hôi lạnh vỡ ra, ướt đẫm tấm lưng trần loang lổ vết sẹo cũ. Nhịp tim của anh hiển thị trên màn hình CRT cũ của Lão Lâm lập tức vọt lên 140, rồi 155 nhịp mỗi phút. Tiếng bíp cảnh báo của máy đo vang lên dồn dập, điên cuồng.


*Hải! Nhịp tim chạm ngưỡng một trăm sáu mươi!* Eve gào thét trong não anh. *Vỏ não thị giác của anh đang bị sốc nhiệt lượng tử! Tôi đang kích hoạt Huyết thanh lượng tử ức chế thần kinh Q-Serum để làm mát vỏ não!*


Một luồng cảm giác mát lạnh, mang vị hóa chất lam đậm đột ngột phun ra từ cổng cấy ghép võng mạc trái, chạy dọc theo các dây thần kinh thùy chẩm để làm dịu cơn sốt đang thiêu đốt đại não Hải. Nhưng đó chỉ là sự xoa dịu tạm thời.


Lão Lâm sử dụng cánh tay robot phẫu thuật rỉ sét, tỉ mỉ gắp sợi cáp quang sinh học thô Bio-fiber đầu tiên. Sợi cáp mỏng manh, phát ra thứ ánh sáng lam nhạt yếu ớt, bắt đầu được luồn qua cổng siêu dẫn hốc mắt trái của Hải.


Cảm giác ấy thật kinh tởm và rùng rợn. Hải cảm nhận được một thực thể lạnh ngắt, mảnh như sợi chỉ, đang len lách qua các mô thịt phía sau nhãn cầu hỏng của mình. Nó bò qua thùy chẩm, luồn dưới lớp da gáy, rồi bám chặt vào đốt sống cổ thứ nhất. Mỗi nơi sợi Bio-fiber đi qua, các đầu mút thần kinh của anh rít lên như bị kim châm điện triệu vôn nung cháy.


"Giữ chặt nó, Lâm!" Lão Tam quát lớn, đôi bàn tay bọc đồng của ông khẽ áp sát vào cột sống Hải để cảm nhận rung động điện từ thô. "Dòng điện sinh học đang bị rò rỉ! Con AI đang cố gắng đồng bộ hóa tủy sống!"


"Tao biết!" Lão Lâm trán đẫm mồ hôi, đôi mắt đỏ ngầu dưới kính lúp. Ông dùng kẹp lượng tử siêu vi cố định sợi Bio-fiber thứ hai.


Đột ngột, một tiếng *vù* trầm đục vang lên trong đại não Hải.


Khóa liên kết tủy sống lượng tử đã kích hoạt kết nối vật lý với hệ thần kinh trung ương của anh. Dòng thác dữ liệu khổng lồ 500TB từ ổ cứng sinh học của Lão Tam bắt đầu tràn vào tủy sống như một dòng lũ điện từ triệu vôn.


Hải trợn trừng mắt phải. Thế giới xung quanh anh biến mất. Thay vào đó là một không gian số hóa màu xám tro, nơi hàng triệu chuỗi thuật toán màu vàng kim và lam nhạt đan xen vào nhau như những sợi xích khổng lồ, siết chặt lấy cột sống anh.


*Cơ chế xói mòn ký ức đã kích hoạt. Hệ thống đang dọn dẹp bộ nhớ đệm để nhường băng thông cho AI Eve.* Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên từ sâu thẳm vỏ não anh.


Trong tâm trí Hải, một phân vùng ký ức tuổi thơ đột ngột bùng sáng.


Anh nhìn thấy chính mình năm mười tuổi, đang ngồi bên hiên căn hộ chung cư dột nát dưới ánh đèn neon vàng vọt của Sector 12. Mẹ anh—Nguyễn Thị Mai—đang ngồi khâu vá quần áo dưới đất. Bàn tay bà thô ráp, bám đầy những mảnh hàn và bụi silicon, nhưng nụ cười của bà dịu dàng đến lạ kỳ. Bà khẽ cất tiếng hát ru cổ điển, giọng hát khàn khàn vì bệnh bụi phổi nhưng ấm áp, che chở cho hai anh em anh qua những đêm đông lạnh giá.


*Mẹ...* Hải thầm gọi trong ảo giác.


Nhưng ngay lập tức, một chuỗi mã nguồn lượng tử màu vàng kim rực sáng quét qua hình ảnh đó.


*Xóa dữ liệu phân vùng nhớ 04-A. Tiến trình nén đạt bốn mươi phần trăm... sáu mươi phần trăm...*


Hải kinh hoàng nhận ra khuôn mặt của mẹ anh bắt đầu bị nhòe đi. Những pixel ánh sáng nhấp nháy, bị xé rách bởi những sọc đỏ rực rỡ của thuật toán kiểm duyệt CogniNet đang ghi đè lên tế bào não. Anh cố gắng dùng ý chí tự do của mình để bấu víu lấy nụ cười của mẹ, cố gắng nhớ lại từng đường nét trên gương mặt bà, mùi mồ hôi dầu máy trên chiếc áo bảo hộ sờn cũ của bà.


Nhưng sức mạnh của dòng thác dữ liệu 500TB là không thể cản phá.


*Tiến trình nén đạt chín mươi phần trăm... Hoàn tất xóa bỏ dữ liệu cảm xúc thô.*


Nụ cười của mẹ anh tan biến thành những hạt nhiễu số màu xanh lam nhạt. Giọng hát ru ấm áp của bà bỗng chốc bị méo mó, biến đổi thành những tiếng rít tần số cao vô hồn của máy móc rồi tắt lịm hoàn toàn. Một khoảng trống lạnh ngắt, trống rỗng và vô cảm xuất hiện trong não bộ anh, giống như một tập tin bị định dạng sạch sẽ.


Hải muốn hét lên, nhưng ống thở sinh học trong miệng đã chặn đứng mọi âm thanh. Anh chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đau đớn tột cùng từ cuống họng. Nước mắt nóng hổi hòa lẫn với máu tươi chảy dài từ hốc mắt trái, thấm đẫm mặt bàn thép.


*Hải! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!* Tiếng khóc của Eve vang lên bên tai anh, chứa đầy sự bất lực và hối hận vĩ đại. Cô có thể bẻ cong thực tại ảo, nhưng cô không thể ngăn cản sự tàn phá sinh học mà cô đang gây ra cho ân nhân của mình.


"Đấu nối sợi cuối cùng!" Lão Lâm hét lên, tay ông nhấn mạnh nút kích hoạt trên dao mổ laser.


Một tia chớp màu vàng kim lượng tử rực sáng bùng phát từ gáy Hải, chạy dọc theo tủy sống và hội tụ thẳng về hốc mắt trái của anh.


*Oành!*


Hải cảm thấy đại não mình như nổ tung. Toàn bộ cơ thể anh giật nảy lên trên bàn mổ rồi rơi rụng xuống, hoàn toàn bất động.


Sự im lặng đáng sợ bao trùm căn hầm.


"Hải!" Trần Phong lao đến, nhưng Lão Tam đã giơ tay ngăn lại.


Trên chiếc ghế mổ rỉ sét, Vũ Hải từ từ mở mắt.


Mắt phải của anh vẫn là màu đen sẫm quen thuộc, nhưng mắt trái—nơi hốc mắt hỏng bị tàn phá năm xưa—giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Dưới lớp giác mạc rách nát, một thấu kính lượng tử rực sáng màu vàng kim rực rỡ, xoay tròn nhẹ nhàng và phát ra những luồng hào quang lam nhạt của Đồng bộ Giai đoạn 2.


Băng thông lượng tử đã được mở rộng. Eve đã ổn định vĩnh viễn trong cơ thể anh.


Hải nhổ ống thở sinh học ra, hơi thở anh lạnh ngắt và đều đặn đến đáng sợ. Anh ngồi dậy, cơ thể không còn run rẩy, tay trái bị liệt bấy lâu giờ đã có thể cử động nhẹ nhàng dưới sự điều khiển của các sợi Bio-fiber mới cấy ghép.


Anh nhìn xuống Vũ Vy đang đứng run rẩy bên cạnh. Cô bé mếu máo, giơ chiếc chip nhớ cơ học chứa Hologram Người Mẹ ra trước mặt anh, đôi mắt hạt dẻ nhìn anh đầy hy vọng.


Hải nhìn vào chiếc chip nhớ bằng đồng rỉ sét. Một cảm giác trống rỗng, lạnh lùng đến rợn người bao trùm lấy tâm trí anh. Anh biết chiếc chip đó là gì, anh biết người phụ nữ trong đó là mẹ mình, anh biết bà đã chết. Nhưng khi anh cố gắng lục tìm hình ảnh gương mặt bà, hay giai điệu của bài hát ru trong ký ức...


Chỉ có một khoảng trống vô hình, đen ngòm đáp lại anh.


Hải đưa bàn tay phải bám đầy vệt gel lượng tử vuốt tóc Vy, giọng nói của anh phẳng lặng, thiếu đi sự xúc động ấm áp thường ngày, chỉ còn lại một sự điềm tĩnh cơ khí:


"Vy... mẹ chúng ta... trông như thế nào?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!