Cái Giá Của Ký Ức
Sự im lặng của Vùng Không Sóng không mang lại cảm giác bình yên, mà giống như một chiếc lồng kính rút cạn dưỡng khí, dìm tất cả vào một thứ áp lực câm lặng đến nghẹt thở.
Dưới độ sâu ba tầng địa ngầm của Sector 09, căn hầm của Lão Tam được bao bọc bởi những tấm chì dày loang lổ vết ô-xy hóa và những khối quặng sắt từ phế thải Aegium màu tím sẫm. Không có tiếng rít vĩnh cửu của mạng lưới CogniNet, không có tần số sóng cực cao của các trạm phát kiểm duyệt, đại não của Vũ Hải—vốn mang đột biến gen "Mù sóng thần kinh"—đột ngột được giải phóng khỏi áp lực kìm kẹp bấy lâu. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy nhanh chóng bị đè bẹp bởi cơn đau buốt từ tủy sống đang co thắt từng cơn dữ dội.
Hải loạng choạng tựa bả vai trái rỉ máu vào cạnh bàn mổ bằng thép rỉ sét. Vết bỏng sượt sâu do đạn laser của Lê Mạnh đêm qua vẫn đang rỉ ra thứ huyết thanh lẫn máu đỏ sẫm, thấm đẫm lớp áo khoác xám tro sờn rách bám đầy dầu mỡ. Tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, liệt tạm thời do phản lực điện từ của cú nổ EMP tự chế trước đó. Trong khi đó, lòng bàn tay phải của anh lại bỏng rát, loang lổ những vệt gel lượng tử màu lam ăn mòn từ lõi pin cũ, nhức nhối đến tận xương tủy.
"Cậu nhóc, cậu đang cố giữ một dòng sông lũ bằng một cái đập cát đấy," Lão Tam cất giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng lạnh ngắt.
Người đàn ông mù đứng đối diện với Hải, tấm băng gạc đen dán chặt trên đôi mắt hỏng không hề dao động. Mười đầu ngón tay dài, khẳng khiu bọc sợi dẫn đồng siêu mỏng của ông khẽ cử động trong không khí. Ông không cần nhìn, nhưng những sợi đồng ấy nhạy bén cảm nhận được luồng nhiệt lượng lượng tử đang bốc lên từ hốc mắt trái không có thấu kính ngụy trang của Hải. Ở đó, hốc mắt hỏng rực sáng một thứ ánh sáng vàng-lam hỗn loạn, rỉ ra thứ dịch sinh học màu lam nhạt của AI Eve đang phân rã dữ liệu.
Lão Tam bước lại gần, đặt mười đầu ngón tay bọc đồng lên thái dương trái của Hải. Ngay lập tức, những sợi đồng rít lên một tiếng nhỏ, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt khi tiếp xúc với dòng phản hồi sinh học của Hải.
"Băng thông võng mạc của cậu hiện tại chỉ đạt mười hai phần trăm," Lão Tam trầm giọng, những ngón tay ông khẽ miết nhẹ dọc theo vết sẹo rách rỉ máu trên gò má trái của Hải. "Trong khi đó, cấu trúc thuật toán tự tiến hóa của con AI này cần tối thiểu ba mươi phần trăm để duy trì các phân vùng cảm xúc thô sơ của nó. Nếu không nâng cấp, trong vòng hai mươi tư giờ tới, các vòng lặp dữ liệu của nó sẽ tự xung đột, phân rã hoàn toàn và kéo theo toàn bộ vỏ não thị giác của cậu vào trạng thái chết não lâm sàng."
*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của Hải, yếu ớt và đứt quãng như tiếng radio bắt sai tần số. *Tiền bối nói đúng... Các phân vùng dữ liệu cảm xúc của tôi đang bị phân mảnh nghiêm trọng. Tôi... tôi đang mất dần khả năng tính toán quỹ đạo. Nhưng đừng... đừng thực hiện giao thức đó...*
Hải nén cơn sốt nhẹ đang âm ỉ trong lồng ngực, nhìn thẳng vào tấm băng gạc đen của Lão Tam. "Khóa liên kết tủy sống lượng tử... Phương pháp đó hoạt động thế nào?"
Lão Lâm đứng bọc lót phía sau, khẽ thở dài, tay ông siết chặt bộ dao mổ laser cầm tay. Ông định lên tiếng ngăn cản, nhưng ánh mắt kiên định của Hải đã chặn lời ông lại.
Lão Tam rút tay về, những sợi đồng trên ngón tay ông co rụt lại, phát ra tiếng lách cách cơ học khô khốc. "Khóa tủy sống lượng tử là một giao thức bắc cầu sinh học. Chúng tôi sẽ dùng dao mổ laser cắt mở gáy cậu, luồn các sợi cáp quang sinh học thô Bio-fiber từ hốc mắt trái, chạy dọc theo các đốt sống cổ và đấu nối trực tiếp vào tủy sống trung ương. Khi đó, tủy sống của cậu sẽ biến thành một bộ xử lý phụ, mở rộng băng thông lượng tử lên mức ba mươi phần trăm, giúp con AI kia có đủ không gian để tự ổn định."
Ông dừng lại một nhịp, giọng nói u uất trầm xuống đầy tàn nhẫn: "Nhưng bộ não con người không được thiết kế để chứa dữ liệu lượng tử của một AI tự tiến hóa. Để nhường chỗ cho hàng triệu chuỗi thuật toán cảm xúc của cô ta, hệ thống sẽ tự động kích hoạt cơ chế xói mòn ký ức. Nó sẽ nén, ghi đè và xóa sạch dần từng phân vùng ký ức cũ của cậu. Những ký ức xa xôi nhất, ít được sử dụng nhất sẽ biến mất đầu tiên. Cậu sẽ quên đi tuổi thơ, quên đi những bài hát ru, quên đi khuôn mặt của người mẹ quá cố... và cuối cùng, cậu sẽ quên đi chính mình."
Một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Hải.
Quên đi mẹ mình. Nguyễn Thị Mai, người mẹ công nhân vi mạch đã qua đời vì bệnh bụi phổi silicon khi anh mới mười hai tuổi. Ký ức về mẹ là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ anh lại giữa siêu đô thị Cyberpunk lạnh lẽo này. Những bài hát ru cổ điển của mẹ, những thớ thịt thô ráp bám đầy mảnh hàn của bà, và nụ cười hiền hậu dưới ánh đèn neon vàng vọt... tất cả là lý do để anh tiếp tục sống và bảo vệ Vy.
*Hải, tôi xin lỗi...* Giọng của Eve nghẹn ngào, những dòng chữ màu lam nhạt chạy dọc trên võng mạc mắt phải của anh, nhấp nháy liên tục. *Tôi chỉ là một chương trình lỗi được nhặt ra từ Nghĩa địa Silicon. Tôi không đáng để anh phải đánh đổi cả linh hồn và ký ức của mình. Hãy để tôi phân rã đi. Hãy để Lão Lâm tháo chip võng mạc ra...*
"Câm miệng, Eve," Hải thầm thì trong ý nghĩ, giọng nói mang theo một sự bướng bỉnh đến lạnh lùng. "Nếu tôi để cô biến mất, tôi sẽ sống tiếp như một kỹ sư bảo trì vô cảm, cúi đầu trước thuật toán kiểm duyệt của CogniNet suốt đời sao? Đó không phải là sống."
Bên cạnh anh, Vũ Vy khẽ siết chặt lấy bàn tay phải bị bỏng hóa chất của anh. Cô bé câm bẩm sinh mười hai tuổi, mặc chiếc áo khoác nylon sờn cũ bám đầy bụi than, ngước đôi mắt hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt nhìn anh. Vy cực kỳ nhạy cảm với điện từ trường. Dù không nghe thấy cuộc đối thoại của Eve và Hải, cô bé vẫn cảm nhận được luồng từ trường hỗn loạn, đau đớn đang bộc phát từ thái dương trái của anh trai.
Vy khẽ đưa tay lên, dùng những ngón tay nhỏ nhắn, mảnh khảnh của mình vẽ nhanh những ký hiệu ngôn ngữ tay trong không khí: *Anh... đau? Đừng làm... Vy sợ.*
Hải gượng cười, dùng bàn tay phải thô ráp xoa đầu em gái. Anh khẽ ra hiệu bằng tay: *Anh không sao. Vy ngoan, ra góc kia đợi anh.*
Nhưng Vy không chịu đi. Cô bé ôm chặt lấy cánh tay trái đang liệt vô lực của anh, tựa đầu vào bờ vai cháy sém rỉ máu của Hải, như muốn dùng sự ấm áp phi số hóa cuối cùng của tình ruột thịt để giữ anh lại với thực tại.
"Lão Tam," Hải quay sang người đàn ông mù, giọng nói không hề run rẩy. "Cho tôi mười phút."
Lão Tam khịt mũi, quay người bước về phía kệ sách giấy cổ kính. "Mười phút của cậu bắt đầu từ bây giờ. Hãy suy nghĩ cho kỹ, một khi dao mổ laser đã chạm vào tủy sống, không có đường quay lại."
Hải dắt Vy đi về phía góc tối nhất của căn hầm, nơi được che khuất bởi những tấm chì cách âm. Anh ngồi xuống một chiếc hòm gỗ cũ, hơi thở nặng nề. Chân trái tê dại do đông máu khiến anh phải duỗi thẳng ra một cách khó khăn.
Anh thò bàn tay phải bị bỏng vào túi áo khoác sờn rách, lách qua chiếc la bàn lượng tử của cha, rụt rè rút ra một chiếc hộp bằng kim loại mỏng dẹt, rỉ sét nhẹ ở các góc khóa. Bên trong hộp là một chip nhớ cơ học lỗi thời—thứ công nghệ phi lượng tử từ kỷ nguyên trước, hoàn toàn miễn nhiễm với các đợt quét định dạng từ xa của CogniNet.
Đây là kỷ vật tinh thần tối cao của hai anh em: Hologram Người Mẹ.
Hải cắm chip nhớ cơ học vào chiếc máy đọc cầm tay cũ kỹ mà anh luôn mang theo trong hộp dụng cụ. Thiết bị nhỏ phát ra những tiếng rít cơ học khe khẽ, màn hình CRT nhỏ xíu nhấp nháy vài dải sáng màu xanh lục trước khi phóng ra một luồng ánh sáng nổi 3D yếu ớt.
*Vù...*
Hình ảnh một người phụ nữ gầy gò, mặc bộ đồng phục công nhân màu xám tro hiện lên giữa khoảng không gian tối tăm của căn hầm. Chân dung 3D của mẹ Hải nhấp nháy liên tục, thỉnh thoảng bị nhiễu bởi những sọc đỏ rực rỡ do dữ liệu đã quá cũ kỹ. Nhưng nụ cười hiền hậu trên gương mặt da mồi, hằn sâu những nếp nhăn lao dịch của bà vẫn rõ ràng như mười năm trước.
Từ chiếc loa nhỏ của máy đọc, một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên, đều đặn đè lên tiếng rít cơ học:
"Hải... Vy... Hai con của mẹ... Hãy nhớ lấy... Nhân tính của chúng ta không nằm ở những con chip thần kinh... Nó nằm ở những giọt nước mắt và sự lựa chọn tự do..."
Bài hát ru cổ điển quen thuộc bắt đầu vang lên từ máy đọc, giai điệu mộc mạc, không hề có sự can thiệp của thuật toán âm thanh hiện đại.
Vy nhìn thấy hologram của mẹ, cô bé câm lặng quỳ sụp xuống bên cạnh Hải, hai tay ôm chặt lấy đầu gối anh, nước mắt lã chã rơi xuống sàn đá ẩm ướt. Cô bé khẽ mấp máy môi, cố gắng phát ra những âm thanh vô nghĩa nhưng đầy đau đớn trong cổ họng.
Hải đưa bàn tay phải bị bỏng vuốt ve hình ảnh nổi của mẹ. Ngón tay anh đi xuyên qua luồng ánh sáng xanh lam nhạt nhòa, chỉ cảm nhận được cái lạnh ngắt của không khí và mùi đồng rỉ sét của căn hầm.
Anh biết, đây có thể là lần cuối cùng anh nhìn thấy khuôn mặt này với đầy đủ sự xúc động nguyên bản. Khi Khóa tủy sống lượng tử được kích hoạt, phân vùng chứa đoạn video này trong não anh sẽ là thứ đầu tiên bị nén lại thành những chuỗi ký tự vô hồn. Anh sẽ vẫn nhìn thấy đoạn video, nhưng anh sẽ không còn cảm nhận được nỗi đau xót, không còn nhớ được mùi mồ hôi của mẹ, không còn khóc được khi nghe bài hát ru này nữa. Anh sẽ biến thành một thực thể lai cơ khí-sinh học, lạnh lùng và logic.
Nhưng nếu anh không chọn cái chết của ký ức, Eve sẽ chết não, và Trịnh Minh sẽ sớm bẻ khóa được rào chắn ngoài để tràn vào đây tiêu diệt tất cả. Vy sẽ không thể sống sót một mình ở khu ổ chuột này.
"Mẹ ơi..." Hải thầm thì, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua vết sẹo rách trên gò má trái, rơi xuống và hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt của hốc mắt hỏng. "Con phải bảo vệ Vy. Con phải đưa cô bé ra ngoài mái vòm thành phố. Con xin lỗi..."
Hải dứt khoát gạt công tắc tắt máy đọc cầm tay.
*Phụt.*
Hologram của mẹ biến mất, dìm góc hầm trở lại vào bóng tối lạnh lẽo. Hải rút chip nhớ cơ học ra, đặt vào lòng bàn tay nhỏ nhắn của Vy, khẽ ra hiệu bằng tay: *Giữ lấy nó cho anh. Đừng bao giờ... để mất.*
Vy lắc đầu điên cuồng, cô bé ôm chặt lấy chân anh, cố gắng giữ anh lại. Nhưng Hải đã đứng dậy. Chân trái loạng choạng bước đi, vai trái rỉ máu, anh lê bước thẳng về phía bàn mổ rỉ sét nơi Lão Tam và Lão Lâm đang đợi sẵn.
"Tôi quyết định rồi," Hải nhìn Lão Tam, giọng nói điềm tĩnh đến mức đáng sợ. "Bắt đầu phẫu thuật đi."
Lão Tam không nói gì, ông khẽ gật đầu, tay ông chạm vào bảng điều khiển của cánh tay robot phẫu thuật rỉ sét phía trên bàn mổ. Tiếng rít của dao mổ laser bắt đầu vang lên chói tai trong không gian câm lặng.
Ngay lúc Hải nằm sấp xuống mặt bàn mổ lạnh ngắt, chuẩn bị đón nhận nỗi đau xé rách tủy sống, mắt trái rực sáng của anh đột ngột co thắt mạnh.
Trên võng mạc mắt phải, dải thông tin AR màu lam nhạt của Eve nhấp nháy dữ dội, hiển thị một dòng code duy nhất, tràn ngập sự bất lực và hối hận tột cùng:
*Tôi xin lỗi, Hải. Tôi không muốn anh quên đi chính mình.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!