Vùng Không Sóng
Tiếng rít điện từ trầm đục của họng súng laser Kẻ Trừng Phạt vẫn còn dội lại trong đại não Vũ Hải như một cơn ác mộng chưa tan.
Trên mặt đất, Phố Chợ Đen Sector 09 đang chìm trong ngọn lửa neon hỗn loạn và những đám mây bụi từ trường màu lam tím rực trời. Nhưng ngay dưới chân họ, khi nắp hố ga bằng sắt rỉ sét nặng nề được Trần Phong và Lão Lâm dùng xà beng bẩy mạnh lên, một khoảng tối đen ngòm, lạnh ngắt mở ra, bốc lên mùi bùn đất ẩm ướt và rác thải y tế phân hủy.
"Xuống! Mau lên!" Phong nghiến răng, bả vai lực lưỡng của gã sạm đen vì vết bỏng laser, gồng sức giữ chặt nắp hố ga đang run lên bần bật dưới chấn động của những bước chân cơ khí từ xa.
Hải ôm chặt lấy Vũ Vy vào lòng. Chân trái của anh, do hậu quả của việc ngắt giao thức ngụy trang nhiệt độ đột ngột dưới hầm rác y tế trước đó, giờ đây hoàn toàn tê dại. Cơn đông máu nhẹ khiến bắp chân anh cứng đờ như một khối chì, mỗi cử động nhỏ đều kéo theo một cơn đau buốt dọc lên tận hông. Anh loạng choạng, suýt ngã quỵ xuống mặt thép rỉ sét của hố ga nếu không có cánh tay gầy guộc nhưng dẻo dai của Lão Lâm đỡ lấy.
"Vy, nhắm mắt lại em," Hải thầm thì vào tai em gái nuôi.
Cô bé câm bẩm sinh không phát ra một tiếng động, đôi bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt đến rách cả vạt áo khoác xám tro của anh. Trực giác điện từ của Vy đang rung lên những nhịp điên cuồng, báo hiệu cho cô bé biết luồng quét sinh trắc học của Trịnh Minh đang quét sát sạt ngay trên đỉnh đầu họ.
Hải dùng cánh tay phải—vẫn còn rát buốt và loang lổ những vệt gel lượng tử màu lam ăn mòn từ lõi pin cũ—bám vào thanh thang sắt rỉ sét bên trong hố ga. Anh thả người xuống bóng tối, kéo theo cơ thể nhỏ bé của Vy. Ngay phía sau, Phong và Lão Lâm nhảy xuống, dùng hết sức bình sinh kéo sập nắp hầm sắt lại, khóa chặt chốt chặn cơ học từ bên trong.
*Rầm!*
Bóng tối tuyệt đối ập xuống.
Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là bóng tối, mà là sự im lặng.
Khi cả nhóm tuột xuống độ sâu hơn mười mét dưới lòng đất, một cảm giác kỳ lạ, gần như nghẹt thở bao trùm lấy giác quan của họ. Tiếng rít chói tai vĩnh cửu của mạng lưới CogniNet, tiếng u u trầm mặc của các trạm phát sóng cao thế đô thị, và cả tần số nhiễu tĩnh điện nặng nề của khu ổ chuột Sector 09... tất cả đột ngột biến mất.
Nó không chỉ là sự im lặng của âm thanh vật lý, mà là sự biến mất hoàn toàn của sóng điện từ.
Đối với một người mang đột biến gen "Mù sóng thần kinh" như Hải, đại đại não của anh vốn luôn phải chịu đựng những tần số kiểm duyệt đè nặng như một áp lực vô hình. Giờ đây, áp lực đó biến mất hoàn toàn. Cảm giác nhẹ nhõm đột ngột khiến anh choáng váng, lồng ngực phập phồng hít lấy bầu không khí lạnh lẽo, nồng mùi đất ẩm.
Bên cạnh anh, tấm lưng nhỏ nhắn của Vy khẽ giãn ra. Cô bé không còn run rẩy nữa. Trực giác điện từ nhạy cảm của cô bé cuối cùng cũng được giải thoát khỏi sự tra tấn của lưới sóng thành phố.
*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, nhưng không còn hiển thị những dòng biểu đồ AR rực rỡ nữa. Giọng cô nhỏ dần, mệt mỏi và có phần mờ nhạt. *Tín hiệu định vị của tôi... đã bị ngắt kết nối hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Lớp chì dày và lưới Faraday tự chế xung quanh khu vực này đang triệt tiêu chín mươi chín phần trăm sóng vô tuyến. Chúng ta đã bước vào Vùng Không Sóng.*
"Lão Lâm? Đây là đâu?" Phong khàn giọng hỏi, tiếng gã vang vọng trong đường hầm hẹp bằng gạch đá cổ kính.
"Đường ngầm tiền đô thị," Lão Lâm bật một chiếc đèn pin cơ học cầm tay, thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt quét qua những bức tường gạch bám đầy rêu mốc. "Nơi này được xây dựng từ thế kỷ trước, trước khi tập đoàn CogniCorp phủ sóng mạng lưới kiểm duyệt lên toàn bộ thành phố. Đi theo tôi, đừng chạm vào các vách đá bọc quặng sắt từ."
Hải lê lết cái chân trái tê dại, tựa vào vai Phong để di chuyển. Mắt trái của anh, nơi không còn thấu kính đục ngụy trang, rực sáng một luồng ánh sáng vàng-lam nhạt nhòa trong bóng tối, phản chiếu những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
Họ đi sâu vào mê cung ngầm khoảng mười phút, vượt qua những lối rẽ chật hẹp, ẩm ướt, cho đến khi đối mặt với một cánh cửa thép dày cộp, loang lổ những vết chì xám xịt. Trên cánh cửa không có bất kỳ bảng điều khiển cảm ứng hay đầu quét sinh trắc học nào, chỉ có một chiếc bánh lái cơ học rỉ sét khổng lồ.
Lão Lâm gõ lên cánh cửa thép theo một nhịp điệu kỳ lạ: ba nhịp ngắn, hai nhịp dài, rồi một nhịp gõ mạnh bằng chuôi dao mổ.
*Két... rắc...*
Chiếc bánh lái cơ học từ bên trong bắt đầu tự xoay chuyển với những tiếng rít kim loại khô khốc. Cánh cửa thép nặng nề từ từ hé mở, để lộ ra một không gian ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp của những chiếc bóng đèn sợi đốt cổ điển—loại bóng đèn không phát ra bất kỳ tần số vô tuyến nào.
Bước ra từ sau cánh cửa là một người đàn ông trung niên gầy gò, râu tóc bạc phơ xơ xác. Đôi mắt của ông bị che phủ hoàn toàn bởi một tấm băng gạc màu đen dính đầy muội than. Trên mười đầu ngón tay dài, khẳng khiu của ông được bọc bởi những sợi dây dẫn bằng đồng siêu mỏng, dính liền trực tiếp vào các cổng cấy ghép sinh học cũ kỹ ở cổ tay.
Đó chính là Lão Tam, cựu lập trình viên huyền thoại của thế giới ngầm.
"Lâm lão đầu, ông mang theo những kẻ rác rưởi nào đến địa bàn của tôi thế này?" Lão Tam cất giọng khàn đặc, u uất. Ông không nhìn thấy, nhưng mười đầu ngón tay bọc sợi đồng của ông khẽ cử động trong không khí, như thể đang lắng nghe những rung động nhiệt lượng nhỏ nhất.
"Họ là những người sống sót duy nhất từ phòng khám của tôi, Lão Tam," Lão Lâm bước lên, giọng nói mang nặng sự khẩn cầu. "Cậu nhóc này... là con trai của Vũ Sơn."
Lão Tam khựng lại. Tấm băng gạc đen trên mặt ông hướng thẳng về phía Hải. Những ngón tay bọc đồng của ông khẽ run lên một nhịp. "Con trai của Vũ Sơn? Kẻ đã mang chiếc la bàn lượng tử và một bộ não đột biến mang họa?"
"Cháu chào tiền bối," Hải nén cơn đau buốt ở tủy sống, cúi đầu chào. Mắt trái vàng-lam của anh nhấp nháy một cách yếu ớt.
Lão Tam khịt mũi, quay lưng bước vào trong căn hầm rộng lớn. Khắp nơi trong hầm chứa đầy những kệ gỗ cổ kính xếp đầy sách giấy, những cuộn băng từ lỗi thời, và những thiết bị cơ khí thô sơ bám đầy dầu mỡ. Dưới sàn nhà, những đường cáp đồng khổng lồ chạy dọc theo các khe nứt, đấu nối trực tiếp vào một mỏ quặng siêu dẫn Aegium tự nhiên màu tím sẫm rực sáng mờ ảo dưới lòng đất. Đây chính là chân tướng về Vùng Không Sóng—nơi duy nhất trong thành phố hoàn toàn miễn nhiễm với sự rà quét của siêu máy tính CogniNet.
"Tôi không quan tâm cậu là con trai của ai," Lão Tam lạnh lùng nói, ông ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàn mổ rỉ sét. "Ở đây, tôi không nuôi những kẻ vô dụng. Lâm lão đầu nói cậu là một kỹ sư bảo trì xuất sắc, có khả năng cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay. Để xem cậu có đáng để tôi ra tay cứu giúp hay không."
Lão Tam giơ tay, đặt lên mặt bàn mổ một chiếc hộp bằng gỗ mun cổ xưa, đen bóng và nặng nề. Trên nắp hộp không hề có bất kỳ ổ khóa điện từ hay vi mạch nào, chỉ có một hệ thống gồm năm bánh răng gỗ tinh xảo được xếp chồng lên nhau theo một cơ cấu cơ học phức tạp.
"Bên trong chiếc hộp này là một ổ cứng cơ học cổ điển không dùng điện, chứa một phần bản đồ mạng ngầm của Sector 09," Lão Tam trầm giọng, ngón tay ông khẽ gõ lên mặt gỗ mun. "Cơ cấu khóa của chiếc hộp này được thiết kế dựa trên các tần số cơ học phi số hóa. Tôi cho cậu sáu mươi giây. Bẻ khóa nó bằng đôi tay của cậu. Không dùng điện, không dùng sóng. Nếu thất bại, hãy dắt em gái cậu cút ra ngoài và tự sinh tự diệt dưới họng súng của Trịnh Minh."
Hải nhìn chiếc hộp gỗ mun. Cơn sốt nhẹ từ tủy sống bắt đầu lan tỏa, khiến sống lưng anh co thắt đau đớn. Tay trái của anh vẫn liệt vô lực, chỉ còn bàn tay phải chằng chịt vết bỏng hóa chất màu lam nhạt.
*Hải...* Giọng của Eve vang lên yếu ớt trong võng mạc. *Tôi đã cố gắng quét cấu trúc vật lý của chiếc hộp... nhưng lớp chì của căn hầm này và quặng Aegium dưới đất đã triệt tiêu hoàn toàn sóng quét lượng tử của tôi. Tôi... tôi không thể giúp anh nhìn thấy cơ cấu bên trong chiếc hộp này. Anh phải tự làm thôi.*
Hải hít một hơi thật sâu. Anh biết đây là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nếu không vượt qua được thử thách này, anh sẽ không có cơ hội nâng cấp băng thông để cứu Eve, và Vy sẽ phải tiếp tục chạy trốn trong vô vọng.
"Phong, đỡ tôi lại gần chiếc bàn," Hải khàn giọng ra lệnh.
Phong đỡ Hải bước lại gần chiếc bàn mổ rỉ sét. Hải quỳ một chân xuống đất để giảm bớt áp lực lên bắp chân trái đang đông máu. Anh đặt bàn tay phải bị bỏng hóa chất lên mặt bàn để giữ thăng bằng, rồi từ từ đưa cánh tay trái đang bị liệt tạm thời lên.
Nhìn cánh tay trái run rẩy vô lực của Hải, Lão Tam khẽ nhếch mép dưới tấm băng đen: "Với một cánh tay phế thải như thế, cậu định bẻ khóa cơ học của tôi bằng cách nào?"
Hải không đáp. Anh nén cơn đau buốt dọc sống lưng, tập trung toàn bộ ý chí vào mười đầu ngón tay trái. Dù các dây thần kinh vận động đang bị tê liệt nhẹ do di chứng của giao thức ngụy trang nhiệt độ, đột biến gen "Mù sóng thần kinh" của anh vẫn cho phép anh cảm nhận được những dao động vật lý nhỏ nhất.
Hải áp mười đầu ngón tay trái lên bề mặt lạnh ngắt của chiếc hộp gỗ mun.
Anh nhắm mắt lại.
Trong bóng tối của tâm thức, thế giới xung quanh biến mất. Anh không còn nghe thấy tiếng thở dốc của Vy, không còn ngửi thấy mùi dầu mỡ của căn hầm. Chỉ có sự rung động.
Anh kích hoạt kỹ năng "Cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay". Dù chiếc hộp làm bằng gỗ mun phi số hóa, các bánh răng bên trong vẫn được chế tác bằng hợp kim đồng cổ điển. Khi Hải dùng ngón tay phải khẽ xoay bánh răng gỗ ngoài cùng trên nắp hộp, một rung động cơ học siêu nhỏ—chỉ khoảng vài micron—truyền qua thớ gỗ, dội thẳng vào mười đầu ngón tay trái đang áp chặt bên hông hộp.
*Cạch... rào...*
Tiếng rít của các bánh răng gỗ cọ xát vào nhau vang lên trong đầu Hải như một bản nhạc cơ khí cổ xưa.
"Mười giây," giọng Lão Tam lạnh lùng vang lên.
Hải định dùng máy tính bẻ khóa 'Cốc' đeo bên hông để phát một xung điện từ nhỏ nhằm kích hoạt các khớp nối, nhưng anh lập tức nhận ra chiếc hộp bằng gỗ hoàn toàn không phản ứng với dòng điện. Mọi nỗ lực can thiệp bằng kỹ thuật số đều vô dụng trước cơ cấu cơ học thuần túy này. Đây là một cái bẫy hoàn hảo dành cho những hacker hiện đại quá phụ thuộc vào thuật toán.
"Hai mươi giây."
Hải trán đẫm mồ hôi. Khóa liên kết tủy sống lượng tử chưa hoàn thiện trong người anh bắt đầu co thắt dữ dội dưới áp lực tập trung tinh thần. Cơn đau như một lưỡi dao nung đỏ cắm thẳng vào đốt sống gáy, khiến mắt trái của anh rỉ ra một giọt dịch sinh học màu lam nhạt.
*Hải! Dừng lại đi!* Eve hét lên trong đầu anh. *Nhiệt độ vỏ não của anh đang tăng vọt lên ba mươi chín phẩy tám độ C! Anh sẽ bị sốc nhiệt lượng tử mất!*
*Im lặng, Eve!* Hải âm thầm gầm lên trong ý nghĩ. *Tôi phải mở được nó.*
Anh bắt đầu nhận ra quy luật. Năm bánh răng cơ học bên trong chiếc hộp không xoay theo chiều kim đồng hồ thông thường, mà chúng được thiết kế theo tỷ lệ nghịch đảo lượng tử cổ điển—mỗi lần bánh răng thứ nhất xoay ba nhịp, bánh răng thứ ba sẽ lùi lại một nhịp rưỡi.
Nhưng ngón tay trái của anh quá run rẩy, không thể giữ chặt các chốt khóa nhỏ xíu bằng đồng nằm sâu trong khe gỗ.
Hải chợt nhớ ra điều gì đó. Anh dùng bàn tay phải bị bỏng, thọc sâu vào túi áo khoác sờn cũ, rút ra chiếc hộp dụng cụ nhỏ. Từ bên trong, anh lấy ra chiếc kim khâu bằng thép cũ của bà nội—kỷ vật phi số hóa duy nhất không hề chứa bất kỳ tạp chất từ tính nào.
Hải dùng miệng ngậm chặt chiếc kim khâu, rồi dùng ngón tay phải khéo léo cắm mũi kim vào khe hở nhỏ xíu giữa bánh răng thứ hai và thứ ba trên nắp hộp.
"Bốn mươi giây."
Vy đứng bên cạnh, hai bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau trước ngực. Cô bé không thể phát ra âm thanh, nhưng đôi mắt hạt dẻ to tròn của cô bé dán chặt vào từng cử động của anh trai, nén hơi thở câm lặng.
Hải xoay nhẹ mũi kim khâu.
*Lách cách...*
Tiếng chốt đồng thứ nhất sập xuống.
*Lách cách...*
Chốt đồng thứ hai mở ra.
Cột sống của Hải run lên bần bật, một cơn co thắt dữ dội khiến anh suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc kim khâu. Nhưng ý chí tự do kiên định đã giữ cho đôi tay anh tĩnh lặng như đá.
"Năm mươi giây."
Chỉ còn mười giây cuối cùng. Bánh răng thứ năm—bánh răng quyết định—vẫn đang bị kẹt bởi một chốt chặn cơ học ẩn sâu dưới đáy hộp mun.
Hải nhắm mắt, áp sát tai vào mặt gỗ mun. Anh không dùng mắt để nhìn, mà dùng thính giác và xúc giác để cảm nhận sự ma sát của các thớ gỗ.
*Xoẹt...*
Mũi kim khâu của bà nội luồn sâu vào khe hở cuối cùng, chạm vào một lẫy lò xo bằng thép mỏng không rỉ. Hải khẽ gẩy nhẹ mũi kim với một lực cực kỳ tinh tế, vừa đủ để vượt qua lực đàn hồi của lò xo mà không làm gãy mũi kim.
*Cạch!*
Tiếng động thanh thoát vang lên ngay trong giây thứ năm mươi chín.
Nắp chiếc hộp gỗ mun từ từ tự động bật mở, để lộ ra một đĩa kim loại màu bạc mờ, được bảo quản hoàn hảo bên trong lớp vải nhung ố vàng.
Hải thở dốc, buông thõng hai tay xuống đất, chiếc kim khâu rơi leng keng trên sàn đá. Mồ hôi trộn lẫn với máu từ mắt trái chảy dài xuống cằm anh, nhỏ từng giọt xuống nền đất lạnh.
Căn hầm chìm vào một sự im lặng đáng sợ.
Lão Tam từ từ đứng dậy. Tấm băng gạc đen trên mặt ông hướng xuống chiếc hộp mun đã mở. Ông đưa bàn tay bọc đồng chạm nhẹ vào đĩa kim loại bên trong, rồi khẽ gật đầu.
"Cậu bẻ khóa cơ học của tôi bằng một cây kim khâu của kỷ nguyên trước," Lão Tam cất giọng, âm điệu u uất lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động. "Vũ Sơn đã dạy cậu rất tốt. Cậu không chỉ có một bộ não đột biến, mà còn có đôi bàn tay của một nghệ nhân cơ khí thực thụ."
"Tiền bối... vậy ông đồng ý giúp chúng tôi chứ?" Hải khàn giọng hỏi, anh cố gắng dùng chân phải để đứng dậy nhưng cơ thể đã kiệt sức hoàn toàn.
Lão Tam không trả lời ngay. Ông bước lại gần Hải, đưa bàn tay bọc sợi đồng chạm nhẹ vào thái dương trái của anh. Ngay lập tức, những sợi đồng trên ngón tay ông rực sáng lên những tia lửa điện nhỏ màu lam nhạt khi tiếp xúc với dòng điện lượng tử rò rỉ từ mắt trái của Hải.
Lão Tam khựng lại, tấm băng đen trên mặt ông co rút như thể ông đang nhìn xuyên thấu vào sâu trong võng mạc của anh.
"Mắt trái của cậu..." Lão Tam trầm giọng, luồng điện từ ngón tay ông khẽ rít lên. "AI đó đang phân rã dữ liệu để tự bảo vệ cậu. Cô ta đang chết dần vì băng thông của cậu quá thấp."
*Hải...* Giọng Eve vang lên nghẹn ngào trong đầu anh. *Tôi... tôi xin lỗi. Tôi không thể duy trì cấu trúc thuật toán được lâu nữa nếu không có nguồn năng lượng tương thích.*
Lão Tam buông tay ra, gương mặt ông trở nên cực kỳ nghiêm nghị dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt.
"Để cứu cô ta khỏi sự sụp đổ thuật toán hoàn toàn, cậu chỉ có một con đường duy nhất," Lão Tam nhìn thẳng vào mắt trái rực sáng màu vàng-lam của Hải, giọng nói của ông trầm xuống, mang theo một sức nặng bi tráng đè nặng lên không gian im lặng của Vùng Không Sóng. "Cậu phải chấp nhận cấy ghép Khóa liên kết tủy sống lượng tử—một giao thức tự sát sinh học sẽ kết nối vĩnh viễn hệ thần kinh của cậu với cô ta."
Hải khựng lại. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Cái giá phải trả là gì, tiền bối?" Hải hỏi, giọng anh điềm tĩnh đến lạ lùng.
Lão Tam im lặng một nhịp, rồi chậm rãi nói từng chữ:
"Mỗi lần cậu bẻ khóa hệ thống hoặc sử dụng năng lượng lượng tử của cô ta ở các cấp độ cao hơn... Khóa tủy sống sẽ tỏa ra nhiệt lượng tàn phá tế bào tủy sống của cậu. Và tồi tệ hơn, dòng dữ liệu khổng lồ của cô ta sẽ liên tục ghi đè, xói mòn và xóa sạch dần từng phân vùng ký ức tuổi thơ của cậu. Cậu sẽ cứu được cô ta, nhưng cậu sẽ quên đi chính mình, quên đi những người cậu yêu thương, quên đi lý do vì sao cậu bắt đầu cuộc chiến này."
Hải đứng lặng người giữa căn hầm không sóng. Phía sau anh, Vy khẽ bước lại gần, nắm lấy bàn tay phải bị bỏng của anh, đôi mắt cô bé ngập tràn sự lo lắng câm lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!