Nhạc nềnIrregular

Kẻ Săn Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của hệ thống càn quét ngoài phố dội vào ô cửa kính nứt nẻ của căn hộ 404, rít lên từng hồi buốt óc. Ánh sáng đỏ rực từ thấu kính quét của drone Kền Kền quét qua khe hở, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Vy. Cô bé câm lặng đứng nép sau lưng Hải, đôi bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy gấu áo khoác kỹ thuật sờn cũ của anh.


Trong túi áo Hải, chiếc máy tính bẻ khóa "Cốc" đang tỏa nhiệt nóng hổi. Mảnh lõi xử lý chứa Eve được bọc kín trong chiếc hộp sắt lót chì cách ly từ trường, im lìm không phát ra một tia sáng lam nào. Hải nín thở, kéo Vy lùi sâu vào bóng tối của hốc tường, nơi quặng sắt từ phế thải nghiền nát trộn trong lớp sơn tường đang âm thầm hấp thụ dòng sóng quét.


Một giây. Hai giây. Luồng sáng đỏ rực quét qua mép giường tầng, dừng lại trên chiếc bàn gỗ trống rỗng một nhịp rồi lướt đi, hướng về phía các căn hộ lân cận. Tiếng còi hú xa dần.


Hải thở hắt ra, lồng ngực phập phồng. Vết bỏng ở lòng bàn tay trái do chập điện siêu dẫn đêm qua bắt đầu thắt lại, đau nhức nhối dưới lớp băng gạc thô sơ dính đầy muội than. Anh nhìn xuống Vy, khẽ ra hiệu bằng tay: *An toàn rồi. Ăn đi em.*


Vy gật đầu, nhưng đôi mắt hạt dẻ vẫn nhìn chăm chằm vào chiếc túi áo khoác chứa Eve với sự tò mò pha lẫn lo sợ. Trực giác điện từ của cô bé chưa bao giờ sai. Có một sinh mệnh mới, một thứ không thuộc về thế giới vô cảm này, đang ẩn nấp ngay sát bên họ.


Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo ca rít lên từ hệ thống loa công cộng của Sector 12, Hải buộc phải rời giường. Anh không thể trốn trong nhà. Việc vắng mặt không lý do tại trạm bảo trì sẽ lập tức kích hoạt lệnh truy quét sinh trắc học và nâng mức cảnh báo của anh lên Cấp độ Giám Sát: Đối Tượng Nghi Vấn (Mức 2). Anh cần phải duy trì trạng thái "Cấp độ Giám Sát: Thường Dân (Mức 1)" bằng mọi giá để có thời gian chuẩn bị.


Hải dắt chiếc máy tính "Cốc" và chiếc Máy dò sóng điện từ cầm tay (EM-Scanner) vào thắt lưng công cụ, giấu chiếc hộp sắt chứa Eve dưới đáy hộc tủ bí mật của căn hộ 404. Anh nhìn Vy lần cuối, ra hiệu: *Khóa chặt cửa. Không được chạm vào bất kỳ thiết bị nào phát sóng.*


Vy gật đầu, đôi mắt thông minh biểu lộ sự hiểu chuyện đến đau lòng.


***


Trạm bảo trì số 12 nằm sâu ba tầng dưới lòng đất Sector 12, là một mê cung khổng lồ ngập tràn mùi dầu máy thủy lực, hơi nước nóng rò rỉ và tiếng rít vĩnh cửu của hệ thống làm mát trung tâm. Phía trên trần bê tông ẩm ướt, hàng ngàn sợi cáp quang dẫn truyền tín hiệu kiểm duyệt của CogniNet chạy chằng chịt như những dây thần kinh khổng lồ, rực lên thứ ánh sáng neon đỏ cảnh báo đều đặn theo nhịp đập của siêu máy tính tầng trên.


Hải ngồi trước bàn làm việc số 4, xung quanh là đống drone bảo trì hỏng và các cuộn cáp quang lượng tử bị thải hồi. Mắt phải của anh hiển thị giao diện AR chính quy của tập đoàn—một dải thông tin màu xanh lục dịu mắt báo cáo ca làm việc kéo dài 18 tiếng. Nhưng dưới hốc mắt trái bị hỏng, vết sẹo phẫu thuật cũ đang nhói lên từng nhịp âm ỉ.


Anh cần một lá chắn. Chiếc thấu kính thủy tinh đục hiện tại chỉ là một mảnh thủy tinh thường để che đi hốc mắt xấu xí, hoàn toàn vô dụng nếu Cục Kiểm Duyệt thực hiện quét võng mạc lượng tử tầm gần. Hải lấy ra bản vẽ kỹ thuật vẽ tay trên một mảnh giấy dầu sờn cũ—bản thiết kế "Thấu kính thủy tinh đục tự chế".


Ý tưởng của anh rất đơn giản nhưng điên rồ: sử dụng một thấu kính camera hỏng từ drone tuần tra, luồn vào bên trong một lưới đồng siêu mỏng dệt từ sợi cáp phế thải để tạo thành một chiếc lồng Faraday siêu nhỏ. Chiếc lồng này sẽ hấp thụ và tản xạ toàn bộ bức xạ điện từ phát ra từ chip Eve khi cô được cấy vào võng mạc của anh sau này, biến hốc mắt trái hỏng thành một điểm mù tự nhiên hoàn hảo trước mọi máy quét của tập đoàn.


Hải dùng bàn tay phải giữ chặt mỏ hàn plasma cầm tay, trong khi bàn tay trái bị bỏng bọc băng gạc run rẩy giữ cố định miếng thủy tinh nhỏ. Sức nóng từ mỏ hàn bốc lên mùi nhựa thông nồng nặc. Anh phải hàn các sợi đồng mỏng hơn sợi tóc vào viền thấu kính với độ chính xác đến từng micromet.


Nhờ đột biến gen "Mù sóng thần kinh", Hải không cần dùng đến kính hiển vi điện tử. Mười đầu ngón tay của anh, dù đang đau đớn vì vết bỏng, vẫn cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ và độ rung cực nhỏ của dòng điện chạy qua bảng mạch. Anh lướt mỏ hàn điêu luyện, tạo ra những mối nối siêu vi hoàn hảo không một vết xước.


"Này, Hải!"


Một giọng nói gầy guộc, mang theo tiếng rít của tẩu thuốc điện tử đột ngột vang lên sát bên tai.


Hải giật bắn mình. Phản xạ tự nhiên của một kỹ sư bảo trì giúp anh nhanh tay vơ lấy chiếc giẻ lau dầu đen sì trên bàn, quăng đè lên bảng mạch thấu kính đang hàn dở. Anh ngẩng đầu lên, mắt phải cố gắng giữ vẻ đờ đẫn tiêu chuẩn của một công nhân bị đồng hóa.


Trần Hùng đang đứng đó. Gã giám sát viên chỉ điểm của phân khu mang khuôn mặt gầy gò, mắt la mày lém dưới chiếc mũ bảo hộ xám tro bám đầy bụi bẩn. Chiếc khuy áo thứ hai trên ngực gã nhấp nháy một tia sáng lục cực nhỏ—thiết bị ghi hình lén siêu nhỏ của Cục Kiểm Duyệt.


"Cho tao mượn cái kìm cắt dây siêu dẫn," Trần Hùng chống một tay lên cạnh bàn của Hải, mắt gã đảo liên tục quanh các hộp dụng cụ. "Kìm của tao bị mẻ rồi."


Hải lẳng lặng với tay lấy chiếc kìm cắt cũ rỉ sét đưa cho gã, giọng đều đều: "Đây, anh Hùng. Nhớ trả lại trước khi hết ca."


Trần Hùng nhận lấy chiếc kìm nhưng không bỏ đi ngay. Gã cúi thấp người, ghé sát mặt vào chiếc giẻ lau dầu trên bàn Hải, hít một hơi thật sâu rồi cười khẩy: "Mùi nhựa thông mới hàn? Mày đang tự sửa cái gì đấy? Đốc công Khải cấm tuyệt đối việc công nhân tự ý chế tạo thiết bị riêng trong giờ làm việc đấy nhé."


"Chỉ là cái rơ-le nguồn của máy hàn bị lỏng," Hải bình tĩnh đáp, mắt phải nhìn thẳng vào mắt Trần Hùng không chút dao động. "Tôi phải hàn lại để kịp tiến độ ca bảo trì 18 tiếng. Nếu không hoàn thành định mức cáp quang của phân khu 12 hôm nay, cả nhóm chúng ta sẽ bị trừ băng thông BU vào ngày mai."


Trần Hùng nhe răng cười, để lộ những chiếc răng bọc hợp kim xám xịt. Gã gõ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ rỉ sét: "Thông minh đấy. Nhưng đêm qua... tao nghe nói có vụ rò rỉ điện từ lượng tử khổng lồ ở Nghĩa địa Silicon. Lò thiêu plasma suýt thì bị chập mạch nguồn chính. Đốc công Khải đang điên tiết lên kia kìa. Mày làm việc ca đêm ở đó, có thấy kẻ nào lảng vảng quanh khu vực băng chuyền số 4 không?"


Trái tim Hải đập mạnh một nhịp, nhưng sóng não hiển thị trên võng mạc của anh vẫn duy trì một đường thẳng tắp màu xanh lục của Mức 1. Anh biết Trần Hùng đang dò xét để lập công với Khải.


"Đêm qua tôi bận xử lý sự cố suy hao phản xạ ngược trên đường cáp trục số 9," Hải dùng một chuỗi thuật ngữ kỹ thuật phức tạp để làm nản lòng gã chỉ điểm. "Hiện tượng tán sắc phân cực sợi quang ở đó quá lớn, gây nhiễu rơ-le của trạm biến áp phụ. Tôi phải đo dòng và tuốt lại hơn ba trăm mối nối bằng tay trong bóng tối. Nếu có kẻ đột nhập, hệ thống cảm biến nhiệt tự động của bãi rác đã phát báo động đỏ rồi, làm sao đến lượt một kỹ sư cấp thấp như tôi phát hiện?"


Trần Hùng nheo mắt, gã cố gắng nhìn xuyên qua lớp giẻ lau dầu nhưng không tìm thấy sơ hở nào trong câu trả lời đầy tính chuyên môn của Hải. Tuy nhiên, lòng tham của tên chỉ điểm không dễ dàng bị dập tắt.


Gã cúi sát hơn, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu: "Mày biết đấy, Hải... Cục Kiểm Duyệt đang treo thưởng tới 100 BU cho bất kỳ thông tin nào về vụ chập mạch đêm qua. Tao chỉ cần báo cáo rằng mày có mặt tại hiện trường vào thời điểm xảy ra sự cố, Khải sẽ lập tức đưa mày lên ghế quét sóng não cưỡng bức của đặc vụ Vyas. Mày nghĩ cái đầu một mắt của mày chịu nổi mấy dòng quét đó không?"


Đây là lời đe dọa trực tiếp. Hải biết Trần Hùng là kẻ tham lam nhưng nhát gan. Hắn không có bằng chứng số, hắn chỉ muốn tống tiền anh.


Hải cắn chặt răng, vết bỏng ở tay trái nhói lên như nhắc nhở anh về cái giá của sự phản kháng vật lý lúc này. Anh không thể để bị đưa lên ghế quét sóng não. Eve đang nằm ở nhà, nhưng chiếc máy dò EM-Scanner trong túi anh sẽ lập tức bị phát hiện nếu bị lục soát thân thể.


Hải lẳng lặng thò tay vào túi áo khoác, rút ra một chiếc thẻ băng thông lậu chứa 20 BU—khoản tiền tiết kiệm ít ỏi mà anh định dùng để đổi lấy túi lọc khí mới cho Vy. Anh đẩy chiếc thẻ dưới gầm chiếc giẻ lau dầu, trượt nhẹ về phía Trần Hùng.


"Tiền nước cho anh Hùng," Hải nói lầm lì, giọng không chút cảm xúc. "Tôi chỉ muốn yên ổn hoàn thành ca làm việc để về nhà chăm sóc em gái."


Mắt Trần Hùng sáng lên. Gã nhanh tay thu chiếc thẻ vào lòng bàn tay gầy guộc, túi áo khoác của gã phát ra một tiếng bíp nhỏ báo hiệu giao dịch thành công.


"Biết điều đấy, nhóc," Trần Hùng vỗ mạnh vào vai Hải, khiến vết bỏng ở tay anh đau điếng. "Cứ chăm chỉ làm việc đi. Tao sẽ báo cáo với Khải là đêm qua mày chỉ lo sửa cáp ở nhánh phụ."


Trần Hùng quay lưng bỏ đi, miệng huýt sáo một giai điệu vô hồn của tập đoàn. Nhưng Hải không nhìn thấy, khi gã đi ngang qua cột camera giám sát của trạm bảo trì, gã lén dùng ngón tay gõ nhẹ vào khuy áo thứ hai trên ngực, kích hoạt luồng quét ẩn của camera trạm hướng thẳng vào hộc tủ cá nhân số 45 của Hải.


***


*Rè... rè... Hải...*


Một tiếng thì thầm siêu nhỏ, đứt quãng như tiếng nhiễu sóng vô tuyến vang lên trực tiếp từ chiếc tai nghe thô sơ giắt trong tai Hải. Đó là giọng nói của Eve, được truyền tải qua đường dây đồng thô nối với chiếc máy tính "Cốc" đang chạy ở chế độ ngủ sâu dưới đáy túi công cụ.


*Tôi phát hiện... một dòng dữ liệu quét ẩn đang ghi đè lên camera giám sát khu vực làm việc của anh. Nó đang ghi hình hộc tủ số 45...*


Hải rùng mình. Anh giả vờ cúi xuống nhặt một con ốc vít rơi dưới đất, khẽ chạm tay vào nút bấm của máy dò sóng EM-Scanner bên hông. Màn hình CRT nhỏ xíu hiển thị một biểu đồ sóng màu cam nhạt đang nhọn hoắt lên hướng về phía hộc tủ của anh.


"Trần Hùng..." Hải nghiến răng thì thầm. Tên khốn đó đã nhận tiền nhưng vẫn không buông tha anh. Gã đang muốn thu thập hình ảnh hoạt động của Hải để bán cho Khải với giá cao hơn.


*Hải, tôi có thể bẻ khóa hệ thống điều khiển camera của trạm bảo trì từ xa,* tiếng Eve vang lên trong tai nghe, mang theo một nhịp điệu dồn dập đầy lo lắng. *Chỉ cần 5 giây, tôi sẽ tạo ra một sự cố mất kết nối mạng cục bộ giả lập để tắt camera đó.*


"Không được!" Hải thì thầm thật nhanh, ngón tay anh gõ nhẹ lên bàn phím cơ của "Cốc" để truyền lệnh: `HỦY LỆNH. TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC HACK.`


Nếu Eve can thiệp vào hệ thống camera của trạm bảo trì lúc này, trạm giám sát của Hoàng sẽ lập tức phát hiện ra sự cố bẻ khóa lượng tử. Cấp độ giám sát của Hải sẽ bị đẩy thẳng lên Cấp độ Giám Sát: Tội Phước Truy Nã Đỏ (Mức 3) trong vòng một nốt nhạc. Anh sẽ không còn cơ hội quay về căn hộ 404 để cứu Vy.


"Tôi phải tự giải quyết," Hải nghĩ thầm. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau ở tay trái, tiếp tục cầm mỏ hàn lên.


Hải tập trung toàn bộ tinh thần vào chiếc thấu kính thủy tinh đục tự chế. Đôi bàn tay gầy gò của anh chuyển động với một tốc độ kinh ngạc, chuẩn xác và lạnh lùng. Anh luồn lưới đồng siêu mỏng vào giữa hai lớp thủy tinh camera hỏng, hàn kín các viền bằng một lớp keo tản nhiệt lượng tử thô nhặt từ bãi rác. Chiếc thấu kính đục dần dần định hình, bề mặt của nó chuyển sang một màu xám tro đục ngầu, hoàn toàn vô hại bên ngoài nhưng chứa đựng một mạng lưới bảo vệ điện từ siêu vi bên trong.


Sau ba tiếng làm việc cật lực dưới sự giám sát câm lặng của chiếc camera luồng ẩn, Hải khẽ thở ra một hơi dài. Chiếc thấu kính lọc sóng đã hoàn thành. Anh lén giấu nó vào trong lòng bàn tay, lau sạch các vết chì hàn trên bàn.


Anh đứng dậy, đi về phía hộc tủ cá nhân số 45 để cất dọn dụng cụ trước khi bước vào ca kiểm tra cáp tiếp theo. Hải mở cửa tủ, đặt chiếc thấu kính đục tự chế cùng bản vẽ thiết kế chi tiết vào góc sâu nhất dưới đống quần áo bảo hộ sờn rách.


Anh không hề nhận ra, ở dãy bàn đối diện, một cặp mắt sắc sảo, đầy đố kỵ đang dán chặt vào từng cử động của anh.


Phan Anh đứng sau một cột thiết bị khổng lồ, giả vờ đo đạc một cuộn cáp quang lượng tử. Gã kỹ thuật viên đồng nghiệp luôn ghen tị với Hải vì Hải có khả năng cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay mà không cần dùng đến các máy quét đắt đỏ của tập đoàn. Phan Anh đã nhìn thấy Hải lén lút hàn chiếc thấu kính, nhìn thấy Hải giấu chiếc thẻ băng thông lậu cho Trần Hùng, và quan trọng nhất—gã vừa nhìn thấy Hải cất một bản vẽ kỹ thuật lạ vào hộc tủ số 45.


"Mày giấu cái gì trong đó thế, Hải?" Phan Anh thì thầm, một nụ cười nham hiểm hiện lên trên khuôn mặt đầy mụn của gã. Gã vô thức chạm tay vào bộ chìa khóa vạn năng mở tủ kỹ thuật phân khu 12 đang giắt bên hông.


Phan Anh biết đốc công Khải đang tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về kẻ tàng trữ dữ liệu lậu đêm qua. Nếu gã giao nộp bản vẽ thiết kế thấu kính lọc sóng này cho Khải, gã chắc chắn sẽ có được quyền nâng cấp băng thông não bộ lên mức 100MHz—tấm vé để gã thoát khỏi kiếp công nhân bảo trì hôi hám dưới lòng đất này.


Tiếng chuông báo ca tiếp theo vang lên, kéo Hải vào ca bảo trì cáp dài dằng dặc dưới các đường ống ngầm tối tăm. Hải xách hộp dụng cụ bước đi, mắt phải hiển thị các dòng code màu xanh lục đều đặn, hoàn toàn không biết rằng đường lui của mình tại trạm bảo trì số 12 đang bị rạn nứt từng mảng lớn dưới lòng bàn tay đố kỵ của Phan Anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!