Lối Thoát Chợ Đen
Họng súng laser Kẻ Trừng Phạt của Trịnh Minh từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào tâm nắp hầm sắt rỉ sét dưới sàn phòng khám.
Trong hốc tối chật hẹp dưới nền đất, Vũ Hải cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề qua từng thớ thịt. Giao thức Ngụy trang nhiệt độ cơ thể vừa ngắt, một luồng máu nóng đột ngột tràn về các chi khiến chân trái của anh đau buốt như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh đâm vào. Di chứng đông máu nhẹ do bỏng lạnh khiến bắp chân anh cứng đờ, hoàn toàn mất cảm giác từ đầu gối trở xuống. Tay trái liệt vô lực buông thõng, trong khi lòng bàn tay phải vẫn còn rát bỏng do vết thương hóa chất lượng tử từ cuộc chiến trước. Hải nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu, một tay ôm chặt lấy Vũ Vy vào lồng ngực mình. Vy không thể phát ra tiếng khóc, nhưng tấm lưng nhỏ nhắn của cô bé run lên bần bật, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy vạt áo khoác sờn cũ của anh trai. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ họng súng của Trịnh Minh đang tích tụ năng lượng ngay phía trên đầu họ, chỉ cách một lớp nắp hầm mỏng mảnh.
*Hải!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của anh, hiển thị những dải sóng màu đỏ rực rỡ trực tiếp lên võng mạc mắt phải. *Năng lượng súng laser của đối phương đã tích tụ đạt mức chín mươi tám phần trăm. Trong vòng ba giây nữa, luồng sáng nhiệt độ ba ngàn độ C sẽ nung chảy nắp hầm sắt này và bốc hơi hoàn toàn chúng ta. Tôi không thể bẻ khóa súng của hắn từ cự ly này! Chúng ta phải hành động ngay!*
Phía trên đầu họ, tiếng rít điện từ của súng laser Kẻ Trừng Phạt vang lên chói tai. Trịnh Minh đứng im như một pho tượng thép, thấu kính quét màu đỏ rực trên mắt phải của hắn không hề dao động. Ngón tay cơ khí của hắn đã đặt lên cò súng.
"Trịnh đặc vụ! Khoan đã!"
Tiếng hét của Lão Bản vang lên phá vỡ bầu không khí nghẹt thở. Trùm chợ đen của Sector 09 không thể khoanh tay đứng nhìn phòng khám của Lão Lâm bị san phẳng, và quan trọng hơn, nguyên tắc danh dự của thế giới ngầm không cho phép ông ta giao nộp khách hàng ngay trong địa bàn của mình.
"Lão Bản, ông đang cản trở công vụ," Trịnh Minh cất giọng, âm điệu phẳng lặng đến đáng sợ, không có một chút dao động âm sắc nào của con người. "Tránh ra, nếu không tôi sẽ khép ông vào tội đồng lõa phản quốc."
"Phản quốc? Ở cái xó rác thải này, luật pháp của CogniCorp chưa bao giờ nuôi sống chúng tôi một ngày nào!" Lão Bản cười gằn. Gương mặt cáo già của ông ta lộ ra vẻ quyết liệt chưa từng có. Ông ta giơ bàn tay trái lên, nơi năm chiếc nhẫn cấy chip bảo mật bắt đầu phát ra những luồng sáng lam nhạt nhấp nháy liên tục. "Hôm nay, ông không mang được ai ra khỏi đây đâu."
Ngay khi câu nói của Lão Bản vừa dứt, ông ta dùng ngón tay cái ấn mạnh vào chiếc nhẫn lớn nhất ở ngón trỏ.
*Oành!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lớp áo choàng của Lão Bản. Thiết bị làm nhiễu sóng diện rộng dòng "Vương Vực" giấu trong người ông ta chính thức kích hoạt. Một luồng xung điện từ cực mạnh, mắt thường không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được qua sự rung chuyển của không khí, bộc phát và lan tỏa ra toàn bộ phòng khám rồi quét thẳng ra ngoài con phố chợ đen.
Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống chiếu sáng neon và các biển hiệu hologram lỗi thời của Phố Chợ Đen Sector 09 phụt tắt. Kính AR của Trịnh Minh và các đặc vụ Thiết Giáp 12 đi sau lập tức bị tràn ngập bởi các vệt sáng đỏ nhiễu loạn, kèm theo tiếng rít chói tai của tần số sóng bị bẻ gãy. Thấu kính quét sinh trắc học màu đỏ rực trên mắt phải của Trịnh Minh nhấp nháy điên cuồng rồi tối sầm lại. Luồng laser tích tụ trên khẩu súng Kẻ Trừng Phạt của hắn bị mất điều hướng, phát nổ ngay trên nòng súng, tạo ra một luồng lửa điện màu xanh lam hất văng hắn lùi lại hai bước.
"Lão Lâm! Mau đưa tụi nhỏ ra ngoài!" Lão Bản hét lên, những ngón tay cấy chip của ông ta bắt đầu bốc khói khét lẹt do quá tải dòng điện từ thiết bị Vương Vực.
Lão Lâm không chần chừ một giây. Ông lão bác sĩ già nua dùng hết sức lực đẩy văng chiếc tủ sắt rỉ sét, giật phắt nắp hầm chứa rác y tế lên.
"Hải! Vy! Mau lên!" Lão Lâm thò tay xuống hầm, nắm lấy bả vai Hải kéo mạnh lên.
Hải nghiến răng, dùng chân phải còn hoạt động được đạp mạnh vào vách hầm, mượn lực kéo của Lão Lâm để nhoài người lên mặt đất. Toàn thân anh lạnh ngắt, bắp chân trái cứng đờ như một khúc gỗ rỉ sét. Anh không thể tự đứng vững, phải tựa hoàn toàn vào vai Lão Lâm. Vy ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc của mẹ, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì hít phải khí độc dưới hầm nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự kiên cường.
Ngoài phố chợ đen, tiếng hỗn loạn bắt đầu bùng nổ. Sự cố mất điện đột ngột do thiết bị Vương Vực gây ra đã kích hoạt hệ thống báo động của toàn phân khu. Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Tại trạm điện trung tâm của chợ đen, Trần Phong và cậu bé nhặt rác A Tèo đang túc trực sẵn. Phong đứng trên thùng chiếc xe kéo cơ khí cũ, tay cầm một bao tải chứa đầy quặng sắt từ phế thải mà họ đã thu thập từ bãi rác.
"A Tèo! Ném ngay vào bộ biến thế lượng tử tối!" Phong hét lên.
A Tèo—cậu bé mười hai tuổi lanh lợi—dùng hết sức bình sinh ném những khối quặng sắt từ đen sạm vào thẳng khe hở tản nhiệt của máy biến thế lượng tử đang rít lên u u trong bóng tối.
*Xoẹt! Đoành!*
Quặng sắt từ phế thải gặp dòng điện siêu dẫn triệu vôn lập tức tạo ra một phản ứng ngắn mạch khủng khiếp. Những tia lửa điện khổng lồ màu vàng cam và xanh lam bắn ra như pháo hoa, kèm theo tiếng nổ đanh tai xé rách màn đêm. Bụi từ trường và khói lửa neon từ các bảng mạch bị thiêu rụi bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ con phố chợ đen trong một bức màn sương mù tĩnh điện dày đặc.
"Hải! Bên này!"
Tiếng gầm rú của động cơ xe kéo cũ vang lên từ đầu con hẻm. Trần Phong lái chiếc xe kéo lao thẳng vào phòng khám, đâm sập cánh cửa gỗ hoen ố. Gã phi công lực điền nhảy xuống, đỡ lấy Hải từ tay Lão Lâm và đẩy anh lên thùng xe phía sau.
"Vy! Vào cabin mau!" Phong bế thốc Vy đặt vào ghế phụ bên cạnh vô lăng, rồi quay sang Lão Lâm và Lão Bản. "Hai người đi cùng chúng tôi luôn!"
"Không!" Lão Bản hét lên, tay ông ta vẫn đang rực lửa điện từ thiết bị Vương Vực. "Tôi phải ở lại đây để trì hoãn bọn chúng. Nếu tất cả cùng chạy, không ai thoát được đâu! Lão Lâm, ông mau dắt tụi nó đến chỗ Lão Tam đi!"
Ngay lúc đó, từ trong làn khói lửa neon rực rỡ của phòng khám, một bóng đen cao lớn bước ra. Trịnh Minh đã tháo bỏ chiếc kính AR bị hỏng. Đôi mắt sinh học thuần túy của hắn—hai thấu kính cơ khí màu xám tro không có tròng mắt—rực lên ánh sáng đỏ sinh trắc học tầm trung. Hắn di chuyển với tốc độ kinh hoàng, những khớp nối piston thủy lực ở hai chân cấy ghép phát ra những tiếng click, click giòn giã, đẩy cơ thể hắn lao đi như một mũi tên đen.
"Mục tiêu lượng tử... không thể thoát," Trịnh Minh lạnh lùng nói. Hắn vung nắm đấm cơ khí sinh học nặng nề thẳng vào đầu Phong.
"Phong! Cẩn thận!" Hải hét lên từ thùng xe.
*Uỳnh!*
Lão Bản lao ra, dùng cả cơ thể bọc trong áo choàng lụa chắn trước mặt Phong. Cú đấm của Trịnh Minh nện thẳng vào ngực Lão Bản, tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên khô khốc. Nhưng cùng lúc đó, Lão Bản ôm chặt lấy cánh tay cơ khí của Trịnh Minh, dòng điện từ chiếc nhẫn Vương Vực cuối cùng trên tay ông ta phóng thẳng vào khớp nối vai của gã thợ săn.
"Chạy đi!" Lão Bản hộc ra một ngụm máu đen, hét lớn.
Phong nghiến răng, nhảy phắt vào ghế lái, gạt cần số kịch sàn. Chiếc xe kéo cũ rú lên điên cuồng, lốp xe ma sát trên nền thép rỉ sét bốc khói khét lẹt, lao vút ra ngoài con phố chợ đen đang chìm trong bão từ và lửa neon.
Phía sau họ, Hải nhìn thấy Trịnh Minh dùng lực cánh tay còn lại nhấc bổng Lão Bản lên và ném mạnh vào tường. Gã thợ săn mạng không hề dừng lại một giây, đôi chân cơ khí của hắn nện xuống đất với lực đẩy kinh người, tiếp tục đuổi theo chiếc xe kéo với tốc độ không tưởng của một siêu chiến binh.
"Chết tiệt! Hắn nhanh quá!" Phong nhìn qua gương chiếu hậu, hét lớn. "Động cơ xe này không chịu nổi hỏa lực của hắn đâu!"
Chiếc xe kéo lách qua những sạp hàng đổ nát, những tấm tôn rỉ sét bị đâm bay rụng lả tả. Trịnh Minh đuổi sát sau gáy, mỗi bước nhảy của hắn dài tới ba mét. Hắn rút khẩu súng lục điện từ phụ bên hông, nã những phát đạn laser màu xanh lục bám đuổi theo đuôi xe.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Những phát đạn laser găm vào thành thép của thùng xe kéo, tạo ra những vệt lửa đỏ lòm và mùi sơn cháy khét lẹt. Hải phải nằm rạp xuống sàn xe, dùng thân hình gầy gò của mình che chắn cho đống linh kiện phế thải phía sau. Chân trái của anh vẫn tê dại, nhưng đại não đang hoạt động hết công suất dưới sự hỗ trợ của Eve.
*Hải!* Giọng của Eve vang lên, hiển thị một bản đồ 3D của chợ đen trên võng mạc của anh. *Trịnh Minh đang di chuyển theo quỹ đạo thẳng tắp của thuật toán săn mồi. Hắn sẽ áp sát chúng ta trong vòng mười hai giây nữa ở ngã rẽ phía trước. Chúng ta phải tạo ra một chướng ngại vật vật lý!*
"Phong! Rẽ trái vào hẻm số 4! Ở đó có đống máy phát điện cũ hỏng!" Hải hét lên qua khe hở cabin.
Phong lập tức bẻ lái gắt. Chiếc xe kéo nghiêng hẳn sang một bên, bánh xe rít lên chói tai trước khi lao vào con hẻm chật hẹp chứa đầy những khối sắt thép phế thải khổng lồ.
Ngay khi xe vừa vượt qua, Hải dùng cánh tay phải còn lại giật mạnh sợi dây xích sắt đang buộc giữ một khối động cơ phản lực cũ nặng hàng tấn ở cuối thùng xe, đẩy mạnh nó xuống đường.
*Rầm!*
Khối động cơ khổng lồ rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất chật hẹp của con hẻm và đâm sầm vào đống máy phát điện bên cạnh, tạo ra một bức tường chắn bằng sắt thép đổ nát chặn đứng lối đi.
Trịnh Minh lao đến với tốc độ cực nhanh, không kịp hãm đà. Hắn đâm sầm vào khối động cơ phản lực cũ, tiếng va chạm kim loại vang lên đinh tai nhức óc. Cú va chạm mạnh khiến hệ thống piston ở chân trái của hắn bị rò rỉ dầu thủy lực màu vàng nhạt, buộc hắn phải khựng lại trong vài giây để hiệu chỉnh lại thăng bằng.
Nhờ khoảng trống thời gian quý giá đó, Phong nhấn ga kịch sàn, đưa chiếc xe kéo lao thoát ra rìa ngoài của Phố Chợ Đen Sector 09.
Thế nhưng, niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt.
Trước mắt họ, lối thoát duy nhất dẫn ra khu vực ngoại vi của chợ đen đã bị phong tỏa hoàn toàn. Một bức tường ánh sáng từ trường màu lam nhạt của Cục Kiểm Duyệt Tư Duy đã được thiết lập tự động, chắn ngang con đường độc đạo. Ba chiếc drone chiến đấu sinh trắc dòng Kền Kền 01 đang bay lơ lửng phía trên tháp phòng ngự biên giới, những họng súng máy laser của chúng đã xoay tròn, khóa chặt mục tiêu vào chiếc xe kéo của Phong.
"Hết đường rồi, Hải!" Phong đạp phanh kịch sàn, chiếc xe kéo trượt dài trên mặt đất rỉ sét rồi dừng lại sát sạt rào chắn từ trường. "Lưới bảo vệ từ trường này có công suất triệu vôn, xe của chúng ta đâm vào sẽ bị nướng chín ngay lập tức!"
Hải loạng choạng đứng dậy trên thùng xe, mắt trái không có thấu kính đục rực sáng một luồng ánh sáng vàng-lam lượng tử rực rỡ trong bóng tối. Anh nhìn quanh với sự tuyệt vọng tột cùng. Lối thoát chính bị khóa cứng, phía sau là tiếng bước chân cơ khí nặng nề của Trịnh Minh đang tiến lại gần, rít lên từng nhịp thủy lực đều đặn.
Đúng lúc đó, Lão Lâm từ trong cabin xe nhoài người ra, chỉ tay xuống một hố ga bảo trì bằng sắt dày nằm ngay sát mép tường của một tòa nhà đổ nát bên cạnh.
"Hải! Nhìn xuống kia!" Lão Lâm hét lên. "Đó là lối vào đường ống ngầm dẫn đến Vùng Không Sóng của Lão Tam! Con đường duy nhất không có sóng kiểm duyệt của thành phố!"
Hải nhìn theo hướng chỉ của Lão Lâm. Nắp hố ga bằng sắt dày hoen ố nằm khuất sau những đống rác thải điện tử khổng lồ, phát ra những luồng khí lạnh ngắt của lòng đất sâu. Đó là lối thoát duy nhất của họ, nhưng cũng là con đường dẫn vào một mê lộ ngầm cổ xưa đầy rẫy bẫy điện từ của vị hacker mù huyền thoại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!