Nhạc nềnIrregular

Thợ Săn Nhập Cuộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng vàng kim lượng tử từ hốc mắt trái của Vũ Hải khẽ dao động, quét qua những mảng tường ẩm mốc của phòng khám Lão Lâm, để lại những vệt bóng đổ dài dị dạng. Ca phẫu thuật cấy ghép sợi Bio-fiber dọc theo tủy sống mà không có thuốc tê vừa mới kết thúc chưa đầy mười phút. Dù cơn sốt bốn mươi mốt độ đã bắt đầu hạ nhiệt nhờ ba lọ huyết thanh Q-Serum màu lam đậm, nhưng cái giá phải trả vẫn đang gặm nhấm cơ thể anh. Tay trái của Hải khẽ run lên từng nhịp vô thức—một di chứng vĩnh viễn do tổn thương hệ thần kinh ngoại biên. Từng đốt sống lưng vẫn nóng bỏng như có một dòng kim loại nóng chảy đang bò qua, rát buốt và tê dại.


Bên cạnh anh, Vũ Vy đang quỳ sụp dưới sàn thép lạnh. Đôi mắt hạt dẻ to tròn của cô bé câm bẩm sinh nhòe đi vì nước mắt, hai bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh bấu chặt lấy gấu áo khoác sờn cũ của anh trai. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy đột ngột rung lên một nhịp dồn dập. Cô bé giật mình, ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa phòng khám.


*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, không còn là những tiếng rít nhiễu vô hồn mà mang theo một tần số rung động dồn dập, đầy lo lắng. *Hệ thống cảm biến lượng tử của tôi vừa phát hiện một luồng sóng quét sinh trắc học mật độ cực cao đang tràn vào Phố Chợ Đen Sector 09. Tần số này... là của Cục Kiểm Duyệt Tư Duy Sector 12. Trịnh Minh đã đến. Hắn mang theo đặc nhiệm Thiết Giáp và máy quét lượng tử cầm tay rà soát từng mét vuông.*


Cùng lúc đó, tiếng còi báo động đỏ rực từ các tháp tuần tra ngoài phố chợ bắt đầu dội xuống thung lũng rác thải điện tử. Tiếng rít của động cơ phản lực từ các tàu chiến tuần tra tầm thấp gầm rú trên mái vòm, làm rung chuyển cả những tấm tôn rỉ sét của phòng khám.


Cánh cửa thép hoen ố của phòng khám đột ngột bị đẩy ra. Lão Bản—trùm chợ đen của Sector 09—bước vào. Chiếc áo choàng lụa thêu rồng đen của ông ta xộc xệch, những ngón tay đeo đầy nhẫn cấy chip bảo mật run rẩy nhẹ. Đôi kính râm đen che mắt giả của ông ta trượt xuống mũi, lộ ra vẻ hoảng loạn hiếm hoi trên gương mặt cáo già thực dụng.


"Lão Lâm! Mau dọn dẹp ngay!" Lão Bản khàn giọng nói, hơi thở gấp gáp. "Trịnh Minh đã phong tỏa toàn bộ phân khu này rồi. Lũ chó săn của Cục Kiểm Duyệt đang lục soát từng căn hầm. Chúng không cần lệnh, bất kỳ ai có chỉ số phục tùng dưới bảy mươi phần trăm đều bị lôi ra đường định dạng lại não bộ ngay lập tức. Hải, cậu không thể chạy ra ngoài lúc này đâu!"


Lão Lâm biến sắc. Ông lão gầy gò giật phắt chiếc kính lúp đa tròng ra khỏi mắt, quay sang cô bé trợ lý. "Bé Út! Mau tắt nguồn cánh tay robot phẫu thuật! Lau sạch các vết máu trên bàn mổ!"


Bé Út nhanh nhẹn dùng cồn lượng tử lau sạch các vệt máu đỏ tươi và dịch sinh học màu lam nhạt còn sót lại trên khay thép. Lão Lâm lao đến góc phòng, dùng hai bàn tay bám đầy vết dầu máy đẩy mạnh một chiếc tủ sắt chứa đầy linh kiện y tế rỉ sét, để lộ ra một nắp hầm bằng sắt dày hoen ố nằm khuất dưới sàn nhà.


"Hầm chứa rác y tế sinh học," Lão Lâm thở dốc, chỉ xuống hốc tối tối tăm bên dưới. "Nơi này chứa đầy các bộ phận android thải hồi và hóa chất tẩy rửa nồng độ cao. Nó được bọc bằng một lớp chì mỏng để ngăn rò rỉ phóng xạ từ các mẫu thử nghiệm hỏng. Hải! Vy! Hai đứa mau chui xuống đó!"


Hải nghiến răng chịu đựng cơn đau dọc sống lưng, cố gắng đứng dậy. Tay trái của anh hoàn toàn vô lực, buông thõng bên hông. Anh dùng cánh tay phải còn lại ôm chặt lấy Vy, dìu cô bé bước xuống bậc thang sắt rỉ sét dẫn xuống hầm tối.


Không gian bên dưới hầm hẹp chưa đầy hai mét vuông, đặc quánh mùi formaldehyde và industrial ozone độc hại. Những thớ thịt android phân hủy và các bảng mạch sinh học lỗi thời bị vứt bỏ ngổn ngang dưới chân, lạnh ngắt và nhớp nháp. Vy ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc cơ khí của mẹ vào ngực, nép sát vào lòng Hải. Cơ thể mảnh khảnh của cô bé run lên bần bật trong bóng tối.


Lão Lâm nhanh chóng đóng nắp hầm lại, kéo chiếc tủ sắt về vị trí cũ để che giấu hoàn toàn lối vào. Chỉ vài giây sau, tiếng rầm rập của những đôi bốt chiến đấu nặng nề nện thẳng xuống nền đất ngoài cửa phòng khám dội thẳng vào thính giác của Hải qua lớp sàn thép.


*Hải!* Tiếng của Eve lại vang lên, lần này nhỏ hơn, như một tiếng thì thầm chạy dọc thùy chẩm. *Máy quét nhiệt hồng ngoại của đặc nhiệm Thiết Giáp đang tiến sát cửa phòng khám. Với cường độ quét này, lớp chì mỏng của nắp hầm chỉ có thể che giấu chúng ta trong vòng bốn mươi giây. Tôi phải kích hoạt Giao thức Ngụy trang nhiệt độ cơ thể cho anh ngay lập tức.*


*Cái giá là gì, Eve?* Hải âm thầm hỏi trong ý nghĩ.


*Thân nhiệt của anh sẽ bị hạ xuống mức bằng với môi trường rác y tế lạnh giá xung quanh—khoảng mười lăm độ C. Dòng máu trong cơ thể sẽ bị làm chậm lại, hệ thần kinh ngoại biên sẽ bị đông máu nhẹ. Anh sẽ phải chịu đựng sự bỏng lạnh cực độ dọc theo tủy sống lượng tử vừa cấy ghép. Và... chúng ta chỉ có thể duy trì tối đa hai phút trước khi hệ tuần hoàn của anh bị ngưng trệ hoàn toàn.*


Hải nhìn xuống Vy đang run rẩy trong lòng mình. Đôi mắt hạt dẻ của cô bé nhìn anh đầy tin tưởng tuyệt đối. Anh khẽ gật đầu trong bóng tối: *Kích hoạt đi, Eve. Tôi chịu được.*


*Bắt đầu đồng bộ ngụy trang...*


Ngay lập tức, Hải cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương bộc phát từ khớp nối tủy sống lượng tử, lan tỏa ra toàn bộ các mạch máu. Cảm giác như có hàng vạn cây kim bằng băng đang đâm xuyên qua từng thớ thịt, nung chảy ý chí của anh. Nhịp tim của anh tụt dốc không phanh từ chín mươi xuống còn ba mươi nhịp mỗi phút. Máu trong huyết quản đặc lại, lạnh ngắt. Đôi môi anh tím tái, hàm răng va vào nhau lập cập nhưng anh phải dùng hết sức lực tàn tạ để cắn chặt môi, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Vy cảm nhận được sự lạnh đi đột ngột của cơ thể anh trai, cô bé càng ôm chặt lấy anh hơn, nén hơi thở nhỏ bé của mình vào mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc.


Phía trên đầu họ, tiếng cửa phòng khám bị đạp văng ra bằng một lực mạnh bạo vang lên khô khốc.


"Cục Kiểm Duyệt Tư Duy kiểm tra hành chính diện rộng," một giọng nói lạnh lùng, đều đều và hoàn toàn không có chút cảm xúc con người vang lên. Đó là Trịnh Minh.


Hải nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi, ung dung nhưng đầy áp lực của gã thợ săn mạng tối cao tiến vào phòng khám. Mỗi bước đi của hắn như nện thẳng vào dây thần kinh đang căng thẳng của Hải.


"Chào đặc vụ Trịnh," giọng của Lão Bản vang lên, cố giữ vẻ nhã nhặn của một kẻ đứng đầu thế giới ngầm. "Không biết phòng khám nhỏ của chúng tôi có lỗi gì mà khiến ngài phải đích thân dẫn quân đến thế này?"


"Lão Bản," Trịnh Minh cất giọng, âm điệu phẳng lặng như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Hắn là kẻ đã tự nguyện xóa bỏ tám mươi phần trăm cảm xúc để đạt được sự tương thích tuyệt đối với chip quét lượng tử. "Ông biết luật của CogniCorp. Việc tàng trữ và che giấu tội phạm mang mã nguồn lậu bị khép vào tội phản quốc. Radar lượng tử của tôi đã định vị được một luồng năng lượng vàng kim bộc phát từ tọa độ này mười lăm phút trước."


"Chỉ là một sự cố chập điện của lò phản ứng mini cũ ở bãi rác bên cạnh thôi, thưa ngài," Lão Bản cười giả lả, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, cố tình tạo ra tiếng động để đánh lạc hướng. Ông ta lén đưa ra một chiếc thẻ giao dịch lậu chứa mười ngàn đơn vị Băng thông (BU)—một khoản hối lộ khổng lồ đủ để mua đứt một căn hộ sạch ở khu trung tâm. "Đây là chút lòng thành của thế giới ngầm Sector 09 gửi ngài và các anh em đặc nhiệm làm trà nước."


Trịnh Minh không hề nhìn vào chiếc thẻ. Thấu kính quét sinh trắc học màu đỏ rực trên mắt phải của hắn xoay tròn liên tục, click một tiếng khô khốc trong không gian yên ắng.


*Rắc!*


Tiếng kim loại rít lên đau đớn. Trịnh Minh lạnh lùng rút khẩu súng laser Kẻ Trừng Phạt gí thẳng vào trán Lão Bản. Đầu súng rực lên một luồng ánh sáng đỏ rực, sẵn sàng giải phóng hỏa lực nung chảy sọ người trong vòng một phần mười giây.


"Tôi không thương lượng với rác rưởi của thế giới ngầm," Trịnh Minh phẳng lặng nói, ngón tay đặt trên cò súng không hề run rẩy. "Chỉ số phục tùng sóng não của ông vừa sụt giảm xuống sáu mươi hai phần trăm. Chỉ cần tôi bóp cò, Cục Kiểm Duyệt sẽ xóa sạch ký ức của ông và biến ông thành một công nhân vô cảm trong nhà máy lắp ráp drone ngay lập tức."


Lão Bản cứng đờ người dưới họng súng nóng bỏng. Mồ hôi lạnh chảy dài dọc gò má cáo già của ông ta. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ phòng khám ngầm.


Dưới hầm chứa rác y tế, Hải cảm thấy cơ thể mình đã chạm đến giới hạn sinh học tối đa. Mười lăm độ C. Máu ở chân anh đã bắt đầu đông nhẹ, tạo ra những cơn co thắt cơ bắp dữ dội đau xé ruột gan. Mắt trái vàng kim nhấp nháy liên tục các cảnh báo lỗi hệ thống đỏ rực trong bóng tối.


*Hải...* Giọng của Eve yếu ớt dần. *Thời gian ngụy trang còn lại: mười lăm giây. Nếu không ngắt giao thức, tim của anh sẽ ngừng đập vĩnh viễn do sốc nhiệt.*


*Giữ nguyên... thêm một chút nữa...* Hải nghiến răng phản hồi, tay ôm chặt lấy Vy. Vy nhắm nghiền mắt, trực giác điện từ của cô bé cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ khẩu súng laser của Trịnh Minh chỉ cách họ chưa đầy hai mét qua lớp sàn thép.


Phía trên, Trịnh Minh từ từ hạ khẩu súng laser xuống khỏi trán Lão Bản, nhưng thấu kính đỏ rực trên mắt hắn vẫn không ngừng quét qua các vết máu mới lau còn sót lại trên bàn phẫu thuật.


"Lão Lâm," Trịnh Minh quay sang ông lão bác sĩ cấy ghép đang đứng im lặng trong góc phòng. "Vết máu này có chỉ số hemoglobin trùng khớp với hồ sơ di truyền của Vũ Hải—kẻ mang AI lậu đang bị truy nã đỏ. Ông đã thực hiện phẫu thuật cho nó."


"Tôi chỉ là một bác sĩ cơ khí," Lão Lâm lạnh lùng đáp, đôi bàn tay già nua giấu sau túi áo choàng siết chặt bộ dao mổ laser. "Ai trả tiền bằng linh kiện hiếm thì tôi cứu. Tôi không quan tâm đến căn cước của họ."


Trịnh Minh khẽ nhếch mép, một nụ cười vô cảm lạnh gáy. Hắn gạt Lão Bản sang một bên bằng một lực cánh tay cơ khí cực mạnh, khiến trùm chợ đen loạng choạng đập người vào tủ sắt.


Hắn bước chậm rãi về phía chiếc tủ sắt chứa linh kiện y tế rỉ sét—vị trí nằm ngay phía trên nắp hầm chứa rác y tế nơi Hải và Vy đang ẩn nấp.


*Năm... bốn... ba... hai... một...* Đồng hồ đếm ngược của Eve nhấp nháy đỏ rực trên võng mạc Hải. *Giao thức ngụy trang tự động ngắt!*


Ngay khi giao thức ngắt, một luồng nhiệt lượng ấm áp đột ngột tràn trở lại các mạch máu của Hải, khiến tim anh đập mạnh liên hồi để bơm máu đi khắp cơ thể. Nhịp tim vọt lên tám mươi nhịp mỗi phút. Nhiệt độ cơ thể tăng vọt trở lại mức bình thường.


Chính trong khoảnh khắc chuyển giao nhiệt độ đó, thấu kính quét sinh trắc học màu đỏ rực trên mắt phải của Trịnh Minh đột ngột dừng lại.


Hắn đứng im ngay bên cạnh chiếc tủ sắt. Thấu kính quét của hắn xoay tròn liên tục, click một tiếng khô khốc, khóa chặt vào những kẽ nứt rỉ sét của nắp hầm sắt dưới sàn nhà—nơi luồng nhiệt lượng ấm áp từ cơ thể Vũ Hải vừa mới bộc phát và xuyên qua lớp chì mỏng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!