Ca Phẫu Thuật Ngầm
Sương mù axit ngoài kia đang dày lên, mang theo những dải tĩnh điện màu tím nhạt bò dọc theo các đường ống rỉ sét của Sector 09. Bên trong phòng khám cơ khí chợ đen của Lão Lâm, bầu không khí ngập tràn mùi cồn lượng tử, thuốc sát trùng rẻ tiền và dầu thủy lực khét lẹt.
Trần Phong dùng bả vai lực lưỡng húc mạnh cánh cửa thép hoen ố, nửa dìu nửa vác Vũ Hải lao vào bên trong. Hải gần như đã mất đi ý thức hoàn toàn. Gương mặt anh xám ngoét, mồ hôi trộn lẫn với máu tươi từ hốc mắt trái rỉ ra liên tục, nhuộm đỏ cả một bên cổ áo khoác kỹ thuật sờn cũ. Tay phải anh, dù bị bỏng nặng và ăn mòn loang lổ bởi lớp gel lượng tử màu lam của lõi pin cũ từ trận chiến trước, vẫn nắm chặt lấy chiếc túi da bảo hộ chứa ba lọ Q-Serum và hai cuộn Bio-fiber vừa cướp được từ Lab Sinh Học Số 5.
"Lão Lâm! Cứu người! Hải sắp không xong rồi!" Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hít phải khí độc.
Từ phía sau tấm rèm nhựa ố vàng, Lão Lâm bước ra. Ông vẫn mặc chiếc áo choàng phẫu thuật màu vàng cháo lòng bám đầy vết dầu máy, mắt đeo cặp kính lúp đa tròng nhấp nháy ánh sáng cam. Nhìn thấy tình trạng của Hải, đôi mắt già nua của ông co rút lại.
"Đặt nó lên ghế nha khoa nhanh!" Lão Lâm quát lớn, đồng thời quay sang cô bé trợ lý mười hai tuổi. "Bé Út! Khởi động tay robot khử trùng! Chuẩn bị kẹp gắp lượng tử và dao mổ laser!"
Bé Út, đầu thắt bím hai bên, mặc chiếc tạp dề y tế màu xanh nhạt, nhanh nhẹn gật đầu. Cô bé chạy vụt đi, khởi động hệ thống cánh tay robot rỉ sét phía trên chiếc ghế phẫu thuật. Tiếng xì xì của khí nén và tiếng bánh răng cọ xát vang lên khô khốc.
Vũ Vy từ trong góc phòng lao đến. Cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra tiếng khóc, nhưng đôi mắt hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt. Vy quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc ghế, hai bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh bấu chặt lấy tay trái đang liệt tạm thời của Hải. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé lập tức kích hoạt; Vy rùng mình khi cảm nhận được những luồng sóng nhiệt lượng tử hỗn loạn, dồn dập và đầy đau đớn đang gào thét dọc theo tủy sống của anh trai.
Lão Lâm giật lấy chiếc túi da từ tay Hải, kiểm tra nhanh ba lọ huyết thanh Q-Serum màu lam đậm và hai cuộn cáp quang sinh học Bio-fiber mỏng hơn sợi tóc. Ông khẽ thở phào, nhưng nét mặt lập tức đanh lại khi nhìn vào hốc mắt trái trống rỗng của Hải. Cổng kết nối lượng tử sinh học chờ sẵn bằng hợp kim siêu dẫn màu bạc mờ dưới hốc mắt đang rực sáng một luồng ánh sáng vàng-lam nhạt hỗn loạn, các thớ thịt xung quanh co giật liên tục.
"Cơn sốt của nó đã lên tới bốn mươi mốt độ. Virus thần kinh từ Lab 5 đang tàn phá thùy chẩm, còn chip Eve trong võng mạc đang ép xung tủy sống của nó để duy trì liên kết. Nếu không phẫu thuật đấu nối sợi Bio-fiber này vào tủy sống ngay lập tức, đại não của nó sẽ bị nướng chín trong vòng ba mươi phút nữa," Lão Lâm lạnh lùng nói, tay nhanh nhẹn dùng cồn lượng tử lau sạch vết máu trên mặt Hải.
Ông cầm lấy một ống tiêm chứa dung dịch màu xám đục—chất ức chế thần kinh thô sơ dùng để gây tê tủy sống.
"Tôi sẽ gây tê cục bộ. Ca mổ này sẽ cực kỳ tàn bạo, tôi phải rạch mở da gáy của nó để luồn sợi Bio-fiber dọc theo cột sống."
Đột ngột, một dòng chữ màu lam nhạt rực sáng bùng lên trên võng mạc mắt phải còn lại của Hải, phản chiếu ra ngoài không khí thông qua kết nối quang học yếu ớt:
*CẢNH BÁO: CHẤT ỨC CHẾ THẦN KINH THÔ SƠ SẼ LÀM SUY GIẢM 5% BĂNG THÔNG KẾT NỐI LƯỢNG TỬ VĨNH VIỄN. CHIP EVE SẼ BỊ LỖI ĐỒNG BỘ DỮ LIỆU. KHÔNG ĐƯỢC SỬ DỤNG.*
Hải trợn trừng mắt phải, dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng nắm lấy cổ tay Lão Lâm. Giọng anh khàn đặc, rách nát như tiếng kim loại kéo lê trên nền xi măng:
"Không... không dùng thuốc tê..."
"Cậu điên rồi sao, Hải?" Lão Lâm trợn mắt. "Không có thuốc tê, nỗi đau sinh học từ việc luồn Bio-fiber vào tủy sống sẽ khiến cậu bị sốc tim mà chết ngay trên bàn mổ!"
"Eve nói... thuốc tê sẽ làm hỏng... băng thông lượng tử," Hải nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Tôi cần... sức mạnh của cô ấy... để bảo vệ Vy. Tôi chịu được... Hãy mổ đi!"
Lão Lâm nhìn chằm chằm vào ánh mắt kiên định đến điên cuồng của Hải, rồi nhìn sang Vy đang ôm chặt lấy tay anh trai. Ông thở dài một tiếng đầy bất lực, ném ống tiêm thuốc tê sang một bên.
"Cậu đúng là con trai của Vũ Sơn. Đều là những kẻ điên vì lý tưởng tự do," Lão Lâm lầm bầm, rồi quay sang Bé Út. "Bé Út, chuẩn bị kẹp giữ đầu cố định. Phong, giữ chặt hai vai của nó. Nếu nó co giật trong lúc tôi đi dây cáp, tủy sống của nó sẽ đứt làm đôi."
Phong nghiến răng, bước lên dùng hai bàn tay hộ pháp đè chặt lấy bả vai Hải. Vy được Bé Út kéo lùi lại phía sau, nhưng cô bé vẫn kiên quyết đứng trong tầm nhìn của Hải, hai tay siết chặt chiếc hộp nhạc cơ khí cũ của mẹ như một lời cầu nguyện câm lặng.
"Bắt đầu," Lão Lâm trầm giọng.
*Xèèè...*
Tia laser từ con dao mổ cầm tay của Lão Lâm rạch một đường thẳng dài mười phân dọc theo gáy Hải. Mùi da thịt bị cháy sém lập tức bốc lên, nồng nặc và lợm giọng. Hải trợn trừng mắt, toàn thân co rúm lại như một dây cung bị kéo căng cực hạn. Một tiếng gầm đau đớn nghẹn ứ trong cổ họng anh, không thể thoát ra ngoài. Hai bả vai anh gồng lên dưới sức đè của Phong, các khớp xương kêu răng rắc.
*Hải! Hãy giữ vững ý thức! Tôi đang cố gắng giải phóng Q-Serum vào dịch não tủy để làm mát các tế bào thần kinh vỏ não, nhưng nỗi đau này vượt quá giới hạn chịu đựng sinh học của con người! Anh không được ngất đi! Nếu anh ngất, tần số sóng não sẽ sụt giảm, liên kết lượng tử sẽ sụp đổ hoàn toàn!*
Tiếng nói của Eve vang lên dồn dập, nghẹn ngào trong xương chũm của Hải. Trên võng mạc của anh, những dải biểu đồ sóng não màu đỏ rực nhấp nháy điên cuồng, hiển thị nhịp tim đã vọt lên mức 170 nhịp/phút. Thấu kính đục che mắt trái đã bị tháo bỏ hoàn toàn, để lộ hốc mắt rực sáng một luồng năng lượng vàng-lam hỗn độn.
Lão Lâm không hề do dự. Đôi bàn tay già nua nhưng cực kỳ chuẩn xác của ông sử dụng kẹp gắp lượng tử, luồn sợi Bio-fiber đầu tiên—mỏng manh và lấp lánh ánh sáng vàng kim—vào hốc mắt trái, luồn sâu qua khe xương sọ để đi xuống cột sống.
Nỗi đau tột cùng ập đến như một luồng điện triệu vôn nướng chín từng tế bào thần kinh dọc theo sống lưng Hải. Anh nhìn thấy thế giới xung quanh nhòe đi, biến thành một màu trắng xóa hỗn loạn. Cơn sốt cao kết hợp với độc tố virus thần kinh từ Lab 5 bắt đầu tạo ra những ảo giác phục dựng mạnh mẽ trong tâm thức anh.
Trong cơn mê sảng rực rỡ của ánh sáng lượng tử, Hải đột ngột thấy mình không còn nằm trên chiếc ghế phẫu thuật rỉ sét nữa.
Anh đang đứng giữa lò phản ứng hạt nhân khổng lồ của phân khu Sector 12 mười năm trước. Tiếng còi báo động đỏ rực rú lên liên tục. Xung quanh anh, những đặc vụ của tập đoàn CogniCorp mặc giáp đen vô cảm đang vây quanh một người đàn ông cao gầy, vai sạm đen vì bụi phóng xạ.
Đó là cha anh—Vũ Sơn.
"Sơn, ông đã đi quá giới hạn," một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên từ phía đặc vụ an ninh tối cao Trịnh Minh. "Việc cố tình thiết lập vùng mù điện từ tự do là tội phản quốc. Giao nộp la bàn lượng tử và mã nguồn gen của con trai ông ra đây."
Vũ Sơn không hề sợ hãi. Ông quay đầu lại, nhìn thấy Hải lúc đó mới mười bốn tuổi đang đứng nép sau cánh cửa thép bảo vệ. Ánh mắt ông ấm áp nhưng đầy nghiêm nghị. Ông khẽ mỉm cười, ném chiếc la bàn lượng tử cũ về phía anh và hét lớn:
"Hải! Chạy đi! Nhân tính không nằm ở những con chip thần kinh của chúng! Hãy bảo vệ Vy! Hãy tìm kiếm Điểm Mù!"
*Đoàng!*
Một phát đạn laser xuyên qua ngực Vũ Sơn, nung chảy cơ thể ông thành những hạt ánh sáng màu lam nhạt tan biến vào không trung. Hải gào lên trong ảo ảnh, cánh tay phải bấu chặt lấy khoảng không vô hình.
"Cha!"
Tiếng hét của Hải vang dội khắp phòng khám ngầm thực tại. Anh giật mạnh người, khiến một cánh tay robot phẫu thuật của Lão Lâm bị lệch hướng, sượt qua cơ vai trái làm máu tươi phun ra loang lổ.
"Giữ chặt nó, Phong! Sắp xong rồi! Sợi cáp cuối cùng đang tiếp cận khớp nối tủy sống!" Lão Lâm hét lớn, mồ hôi hột chảy dọc theo thái dương, đôi mắt già nua dán chặt vào kính lúp đa tròng.
Phong gầm lên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến bả vai Hải xuống ghế. Vy lao đến, cô bé không sợ hãi luồng điện lượng tử đang rò rỉ, dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy gò má bên phải của Hải, áp trán mình vào trán anh. Trực giác điện từ của Vy bộc phát, truyền đi một luồng sóng ấm áp phi số hóa trực tiếp vào thùy trán của Hải, giúp anh neo giữ lại ý thức đang bên bờ vực sụp đổ.
Nhờ luồng sóng ấm áp của Vy, ảo ảnh lò phản ứng tan biến. Hải nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của em gái ngay trước mắt mình. Ý chí tự do nguyên bản bùng cháy mạnh mẽ trong lòng anh. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu, ép buộc hệ thần kinh trung ương phải chấp nhận sự xâm lấn của sợi Bio-fiber.
Lão Lâm dùng tay robot phẫu thuật cố định sợi Bio-fiber cuối cùng vào khớp nối tủy sống lượng tử của Hải.
*Click...*
Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên trong sâu thẳm cột sống Hải. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lượng tử khổng lồ, rực sáng màu vàng kim bộc phát từ tủy sống chạy ngược lên hốc mắt trái của anh.
Ca phẫu thuật thành công.
Hải thở hắt ra một hơi dài, toàn thân mềm nhũn ra trên ghế phẫu thuật. Cơn sốt cao bắt đầu hạ nhiệt nhanh chóng khi Q-Serum được hấp thụ hoàn toàn vào hệ tuần hoàn thần kinh mới nâng cấp. Tuy nhiên, cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện: bàn tay trái của anh khẽ co giật, xuất hiện những cơn run rẩy vô thức vĩnh viễn do tổn thương hệ thần kinh ngoại biên trong ca mổ không thuốc mê. Tuổi thọ sinh học của anh cũng bị xói mòn đi mười phần trăm.
Đột ngột, mắt trái của Hải snap mở ra.
Không còn là hốc mắt hỏng đục ngầu vô hại nữa. Giờ đây, mắt trái của anh rực sáng một luồng ánh sáng vàng kim lượng tử rực rỡ của Eve, đè lên sắc lam nhạt cũ kỹ. Mức độ đồng bộ võng mạc vọt lên Đồng bộ Giai đoạn 2: AR Hacking sơ cấp (11% - 20%). Bản đồ nhiệt và các luồng sóng điện từ xung quanh phòng khám hiển thị rõ mồn một trên tầm nhìn của anh dưới dạng các dòng code lượng tử chuyển động.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Luồng năng lượng vàng kim bộc phát từ ca phẫu thuật quá mạnh, vượt qua cả lớp chì cách âm của phòng khám, tạo ra một cột sóng lượng tử vô hình phóng thẳng lên bầu trời đêm của Sector 09.
Tại buồng chỉ huy của chiếc tàu chiến tuần tra lơ lửng phía trên mái vòm thành phố, màn hình radar lượng tử cầm tay của Thợ săn mạng tối cao Trịnh Minh đột ngột phát ra tiếng *bíp* dài dồn dập. Một điểm sáng màu vàng kim rực rỡ nhấp nháy liên tục tại tọa độ Phố Chợ Đen Sector 09.
Trịnh Minh lạnh lùng nhìn màn hình, thấu kính quét màu đỏ trên mắt phải của hắn rực sáng:
"Đã định vị được mục tiêu lượng tử. Toàn đội Thiết Giáp 12, xuất phát. Tiêu diệt vật chủ, thu hồi võng mạc."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!