Nhạc nềnIrregular

Lab Sinh Học Số 5

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe nứt của các khối bê tông rỉ sét bên ngoài Sector 09 nghe như tiếng khóc than của một đô thị đang chết dần. Đêm muộn, khoảng ba giờ sáng, sương mù tĩnh điện dày đặc bao phủ vùng ranh giới hoang tàn, mang theo những hạt bụi kim loại lấp lánh dưới ánh sáng neon tím nhạt phát ra từ các bảng quảng cáo lỗi thời phía xa.


Trần Phong khoác chiếc áo khoác phi công sờn rách lên vai, bàn tay thô ráp siết chặt báng khẩu súng điện từ cũ kỹ. Gã quay đầu nhìn Vũ Hải, người đang loạng choạng bước đi bên cạnh, hơi thở đứt quãng và nóng hổi.


"Đi thôi Hải, chúng ta không có nhiều thời gian. Lão Lâm nói khớp nối của cậu chỉ chịu đựng được tối đa hai mươi tư giờ nữa trước khi nung chảy đại não."


Hải không đáp. Anh chỉ khẽ gật đầu, bước chân nặng nề kéo lê trên nền đất phủ đầy mảnh vụn silicon và rác thải điện tử. Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt hệ thần kinh trung ương của anh, tạo ra những nhịp đập búa bổ dọc theo tủy sống. Tay trái của anh—chằng chịt vết bỏng loang lổ từ cú nổ xung kích của trận chiến trước—hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông. Tay phải anh co quắp lại, da thịt sạm đen và ăn mòn bởi lớp gel lượng tử màu lam của lõi pin cũ.


Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này chính là mắt trái của anh. Kể từ khi Lão Lâm tháo bỏ chiếc thấu kính thủy tinh đục tự chế đã nứt vỡ, hốc mắt trái bị hỏng của Hải hoàn toàn lộ ra ngoài. Cổng kết nối lượng tử sinh học chờ sẵn bằng hợp kim siêu dẫn màu bạc mờ cấy sâu dưới hốc mắt đang rực sáng một luồng ánh sáng vàng-lam nhạt hỗn loạn. Đó là sự hiện diện của Eve. AI mang cảm xúc đang cố gắng duy trì sự sống cho anh bằng cách liên tục điều chỉnh tần số tương thích sinh học.


*Hải... chúng ta đang tiếp cận tọa độ của Lab Sinh Học Số 5. Tôi cảm nhận được một luồng sóng điện từ tĩnh lặng nhưng cực kỳ nguy hiểm phía trước. Hệ thống phòng thủ của nó vẫn đang hoạt động độc lập.*


Tiếng nói của Eve vang lên trực tiếp trong xương chũm của Hải, yếu ớt và mang theo những dải âm thanh rè rè do thiếu hụt năng lượng.


"Tôi biết, Eve," Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ. "Cố chịu đựng một chút. Chúng ta sẽ lấy được Q-Serum để cứu cô và Vy."


Họ dừng lại trước lối vào của Lab Sinh Học Số 5. Đó là một siêu cấu trúc hình vòm bằng thép dày, nằm nửa chìm nửa nổi dưới một dốc đá rỉ sét. Bức tường bên ngoài bám đầy những lớp rêu sinh học đột biến phát ra ánh sáng xanh lục ma quái. Trên cánh cửa thủy lực khổng lồ, biểu tượng của tập đoàn CogniCorp đã bị hoen ố, loang lổ những vết axit ăn mòn.


Mùi ngọt lịm kỳ lạ—mùi vị đặc trưng của virus thần kinh dạng khí rò rỉ—phảng phất trong không khí, khiến cổ họng Hải rát buốt ngay khi vừa hít vào.


"Cửa khóa chặt bằng hệ thống thủy lực áp lực cao," Phong bước lên, dùng đèn pin rọi vào bảng điều khiển đã tắt ngóm của cánh cửa. "Không có điện lưới. Chúng ta phải bẻ khóa cơ học thôi."


Phong rút từ trong túi ra một chiếc kìm thủy lực cỡ lớn và bộ nêm sắt. Gã dùng bả vai lực lưỡng húc mạnh, đóng chiếc nêm vào khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa thép dày. Hải bước lên bọc lót, dùng bàn tay phải bị bỏng hóa chất lượng tử bấu chặt vào mép cửa, cố gắng dùng sức nặng cơ thể để tạo lực đòn bẩy.


*Két... Két... Rắc!*


Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau chói tai vang lên trong đêm tĩnh mịch. Dòng dầu thủy lực màu đen xám xịt, đặc quánh rò rỉ ra ngoài, chảy dọc theo cánh cửa rỉ sét. Với một cú gầm nhẹ của Phong, cánh cửa thủy lực khổng lồ cuối cùng cũng trượt sang một bên, để lộ ra một lối vào tối tăm, sâu hoắm như miệng của một con quái vật cơ khí cổ đại.


Một luồng khí lạnh ngắt, nồng nặc mùi clo, thuốc sát trùng phân hủy và chất độc hóa chất ập thẳng vào mặt họ. Hải và Phong lập tức kéo cao lớp mặt nạ lọc khí độc lên mũi.


Họ bước vào bên trong. Không gian của Lab Sinh Học Số 5 hoang tàn và rùng rợn đến đáng sợ. Dưới ánh đèn pin lướt qua, Hải nhìn thấy hàng chục bồn nuôi cấy bằng thủy tinh khổng lồ đã vỡ nát, những mảnh kính sắc nhọn rải rác khắp nơi như những chiếc răng nanh. Bên trong các bồn vỡ là những bộ xương android rỉ sét chìm trong lớp bùn hóa chất khô khốc. Những sợi cáp quang sinh học thối rữa treo lơ lửng trên trần nhà như những dây leo trong một khu rừng chết.


Đột ngột, một tiếng *bíp* dài lạnh lẽo vang lên từ phía trần nhà.


*Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập trái phép tại Phân khu Bảo mật 3. Hệ thống phòng thủ tự động kích hoạt.*


Giọng nói tổng hợp vô cảm của AI giám sát cục bộ vang lên từ những chiếc loa rách nát. Ngay lập tức, những đường ray kim loại trên trần nhà rít lên. Một lưới laser hồng ngoại di động bắt đầu trượt xuống, phát ra những tia sáng màu đỏ rực rỡ cắt đôi màn sương mù ẩm ướt.


"Chết tiệt! Hệ thống tự vệ vẫn còn hoạt động!" Phong hét lên, định lùi lại nhưng cánh cửa thủy lực phía sau đã tự động sập xuống với một tiếng *ầm* nặng nề, khóa chặt đường lui của họ.


Lưới laser bắt đầu di chuyển về phía họ với tốc độ chậm nhưng không đổi. Những tia laser quét qua các khối thiết bị rỉ sét, cắt đứt thép tấm dễ dàng như cắt giấy, để lại những đường cắt đỏ rực bốc khói nghi ngút.


Cơn sốt cao khiến đầu óc Hải quay cuồng. Mắt phải của anh nhòe đi, không thể định vị chính xác khoảng cách của các tia laser đang tiến lại gần.


*Hải! Đừng cử động! Hệ thống này sử dụng cảm biến nhiệt đa chiều. Nếu anh bước sai một bước, cơ thể anh sẽ bị cắt làm đôi! Tôi phải ép xung não bộ của anh ngay lập tức để kích hoạt "Dự báo AR 3 giây"!*


Tiếng hét của Eve vang lên dồn dập trong đầu Hải. Ngay sau đó, một luồng điện nóng hổi, đau đớn tột cùng chạy dọc từ hốc mắt trái xuống tủy sống của anh. Hải gầm lên một tiếng câm lặng, quỳ sụp xuống sàn thép lạnh ngắt. Mắt trái của anh bộc phát một luồng ánh sáng vàng kim lượng tử rực rỡ, xua tan bóng tối xung quanh.


Thế giới trong tầm nhìn của Hải đột ngột thay đổi. Mọi chuyển động của lưới laser chậm lại. Trên võng mạc của anh xuất hiện những đường quỹ đạo màu vàng nhạt, hiển thị trước chính xác 3 giây hướng di chuyển và điểm quét tiếp theo của các tia laser.


"Phong! Đứng yên!" Hải hét lên, dùng bàn tay phải bấu chặt lấy cổ áo khoác của Phong, giật mạnh gã lùi lại phía sau nửa mét.


*Xèèè!*


Một tia laser nhiệt quét sát qua mũi giày của Phong, nung chảy mũi giày da thành một vũng nhựa đen bốc mùi khét lẹt. Phong đổ mồ hôi hột, mặt cắt không còn giọt máu.


"Cảm ơn cậu, Hải... Suýt chút nữa là chân tôi đi đời rồi," Phong thở dốc.


Trong cơn hoảng loạn, Phong nhìn thấy một máy phát laser nhỏ gắn trên thanh trượt trần nhà đang tiến lại gần. Gã nhặt một thanh sắt rỉ sét dưới sàn lên, định lao lên chọc phá máy phát.


"Đừng dùng lực lượng vật lý!" Hải hét lên ngăn cản, nhưng đã quá muộn.


Thanh sắt của Phong vừa chạm vào lưới laser bảo vệ liền phát ra một tiếng *xoẹt* chói tai. Tia laser nung chảy thanh sắt dày ba phân ngay lập tức như một thỏi bơ dưới nhiệt độ cao. Sức nóng khủng khiếp truyền ngược lại khiến Phong bị bỏng sượt ở lòng bàn tay, gã hét lên đau đớn và vứt vội mẩu sắt nung đỏ xuống đất.


"Thuật toán phòng thủ của chúng là tự động ngắt dòng và chuyển hướng khi có va chạm vật lý mạnh! Càng tấn công vật lý, lưới laser sẽ càng khép chặt!" Hải giải thích, mồ hôi trộn lẫn máu từ mắt trái chảy ròng ròng xuống cằm.


Cơn sốt của Hải lúc này đã chạm ngưỡng 40 độ C. Khí độc virus thần kinh rò rỉ trong không khí bắt đầu ngấm vào phổi anh qua lớp màng lọc cũ kỹ, gây ra những cơn ảo giác nhạt nhòa. Anh nhìn thấy hình bóng người cha quá cố Vũ Sơn đang đứng giữa những bồn nuôi cấy rực sáng màu lam, vẫy tay gọi anh.


*Hải! Đừng nhìn vào ảo ảnh! Đó là virus thần kinh đang tấn công thùy chẩm của anh! Hãy tập trung vào các đường chỉ hướng màu vàng! Chúng ta chỉ có năm giây trước khi lưới laser khép góc hoàn toàn!*


Tiếng gầm rú của Eve kéo Hải trở lại thực tại. Trên võng mạc rực sáng màu vàng kim của anh, dải Dự báo AR hiển thị một điểm mù nhỏ duy nhất ở góc dưới bên trái của lưới laser, nơi một rơ-le điện đang bị sụt áp nhẹ trong vòng hai giây tới.


"Phong! Bám sát sau tôi! Bò sát đất, nghiêng người bốn mươi lăm độ sang trái! Ngay bây giờ!"


Hải dùng chút sức lực cuối cùng của chân phải, đổ người về phía trước. Anh kéo theo Phong lách qua một khe hẹp cực kỳ nhỏ giữa hai tia laser nhiệt đang quét chéo nhau. Sức nóng từ tia laser sượt sát qua bả vai trái bị thương của Hải, làm cháy sém lớp vải áo bảo hộ và khiến vết bỏng cũ rát buốt như bị đổ dầu sôi.


*Cảnh báo! Dung lượng năng lượng lượng tử của Eve tiêu hao 40%! Hệ thống chuẩn bị rơi vào trạng thái ngủ đông khẩn cấp nếu không được sạc nguồn.*


Hải và Phong lăn lộn trên sàn nhà, vượt qua ranh giới của lưới laser ngay trong tích tắc trước khi chúng khép kín hoàn toàn lối đi. Phía sau họ, lưới laser đập vào khung cửa thép bảo mật của phòng điều khiển trung tâm và tự động ngắt dòng với một tiếng *u u* nhỏ dần rồi tắt hẳn.


Hải nằm vật ra sàn thép, lồng ngực phập phồng dữ dội, mắt trái nhắm chặt để ngăn dòng máu chảy ra. Đầu óc anh trống rỗng, cơn sốt và độc tố khiến anh không thể đứng dậy nổi.


"Hải! Cậu làm được rồi! Chúng ta an toàn rồi!" Phong reo lên, gã cố nén cơn đau ở lòng bàn tay bị bỏng, bò đến bên cạnh và dìu Hải dậy.


Họ đang ở bên trong phòng điều khiển trung tâm của Lab 5. Nơi đây tương đối sạch sẽ hơn bên ngoài, bao phủ bởi một lớp bụi dày mười năm. Ở góc phòng, một chiếc tủ đông bảo mật bằng thép không rỉ vẫn đang hoạt động yếu ớt nhờ nguồn pin dự phòng độc lập, phát ra những tiếng rì rầm đều đặn.


Phong lao đến bên chiếc tủ đông, dùng kìm thủy lực phá vỡ ổ khóa từ trường đã bị vô hiệu hóa nguồn. Khi nắp tủ mở ra, một luồng hơi lạnh màu trắng đục tỏa ra xung quanh. Bên trong, đặt gọn gàng trong các khay chống sốc, là ba lọ dung dịch màu lam đậm rực sáng—Huyết thanh lượng tử ức chế thần kinh (Q-Serum)—và hai cuộn cáp siêu mịn phát ra ánh sáng vàng kim nhẹ—Cáp quang sinh học thô (Bio-fiber).


"Tìm thấy rồi... Chúng ta cứu được Vy rồi, Hải! Khớp nối của cậu cũng sẽ được cứu!" Phong mừng rỡ hét lên, gã cẩn thận xếp các lọ huyết thanh và cuộn cáp vào chiếc túi da bảo hộ đeo bên hông.


Tuy nhiên, Hải không nhìn vào chiếc tủ đông. Ánh mắt của anh bị thu hút bởi một màn hình CRT màu xanh lục cũ kỹ trên bàn điều khiển trung tâm.


Khi họ đột nhập vào phòng, hệ thống máy chủ phụ của trạm nghiên cứu đã tự động khởi động lại để lưu trữ nhật ký sự cố. Trên màn hình rỉ sét, một tệp tin dữ liệu cũ kỹ đột ngột được giải nén và chiếu sáng không gian tối tăm bằng những dòng chữ màu đỏ rực.


Đó là một hồ sơ y tế tối mật mười năm trước.


Hải loạng choạng bước lại gần, dùng bàn tay phải bám đầy vết dầu đen lau sạch lớp bụi dày trên mặt kính màn hình. Khi những dòng chữ hiện ra rõ ràng trước mắt, đồng tử của Hải co rút lại, toàn thân anh đông cứng như tượng đá.


Tiêu đề của hồ sơ ghi rõ:

**DỰ ÁN NGHIÊN CỨU VŨ KHÍ SINH HỌC LƯỢNG TỬ - PHÂN KHU SECTOR 12**


Phía dưới là danh sách các mã số thí nghiệm của những đứa trẻ mồ côi bị bắt giữ mười năm trước. Hầu hết các dòng đều bị gạch chéo đỏ kèm theo dòng chữ: *Đào thải (Chết não do không tương thích).*


Chỉ có duy nhất một dòng ở cuối cùng rực sáng màu vàng nhạt:


**MÃ SỐ THÍ NGHIỆM: SUB-09-VY**

**TÊN ĐỐI TƯỢNG: VŨ VY (12 TUỔI)**

**TRẠNG THÁI: SỐNG SÓT DUY NHẤT.**

**BIẾN CHỨNG: TỔN THƯƠNG THANH QUẢN VÀ DÂY THẦN KINH TRUNG ƯƠNG VĨNH VIỄN (CÂM BẨM SINH).**

**DỊ BIẾN: PHÁT TRIỂN TRỰC GIÁC NHẠY BÉN VỚI DAO ĐỘNG ĐIỆN TỪ TRƯỜNG.**


Một tiếng sét nổ tung trong đại não Hải. Vy... em gái nuôi của anh... cô bé không phải bị câm bẩm sinh do tai nạn rò rỉ khí gas như anh vẫn nghĩ. Cô bé chính là vật thí nghiệm sống sót duy nhất của cuộc thí nghiệm vũ khí sinh học tàn bạo mà tập đoàn CogniCorp đã thực hiện lên khu chung cư cũ mười năm trước.


"Vy..." Hải thì thào, giọng nói của anh nghẹn đắng trong cổ họng, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!