Phòng Khám Chắp Vá
Tiếng còi báo động từ các tháp tuần tra của Trịnh Minh dội xuống lòng vực thẳm rác thải như tiếng rít của một loài thú săn mồi bằng kim loại. Sương mù axit rống lên, cuộn xoáy những làn hơi xám ngoét, nhớp nháp mùi lưu huỳnh và hóa chất ăn mòn.
"Đi lối này! Nhanh lên!"
Trần Phong khàn giọng hét lên qua lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ bám đầy muội than. Bả vai trái của gã phi công lực lưỡng vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp áo khoác da sờn rách do vết bỏng sượt sâu từ đạn laser của cuộc vượt biên trước đó. Gã một tay sốc nách Vũ Hải, người lúc này gần như đã hoàn toàn kiệt sức, nửa thân người trái liệt kéo lê trên mặt đất đầy những mảnh silicon vỡ.
A Phục, người dẫn đường câm điếc, di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma trong bóng tối. Ông ta ôm chặt lấy chú chó cơ khí nửa sinh học A Mút trong lòng. Khớp chân giả bằng piston thủy lực của A Mút đã bị dao găm cao tần của Sói Độc chém đứt hoàn toàn, chỉ còn lại nửa thân sinh học phía trước rũ rượi, rò rỉ những giọt dầu máy đen sì trộn lẫn với máu đỏ trên găng tay cao su của ông lão.
Vy chạy sát bên cạnh Phong, hai bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt lấy vạt áo khoác của Hải. Cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra tiếng khóc, nhưng đôi mắt hạt dẻ to tròn ngập tràn nước mắt dưới lớp kính lọc khí cũ kỹ. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng sóng quét từ trường cực cao của thợ săn mạng Trịnh Minh đang quét ráo riết từ phía trên mái vòm, tạo ra những nhịp rung động tê rại dọc theo sống lưng nhỏ bé của cô.
*Hải... Hải... tỉnh lại đi! Nhịp tim của anh đang ở mức 155 nhịp/phút, nhiệt độ vỏ não đã chạm ngưỡng 41.8 độ C! Hệ thống của tôi đang bị quá tải nghiêm trọng, không thể duy trì bộ nhớ đệm quá 10 phút nữa!*
Tiếng rít của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của Hải, yếu ớt và đứt quãng. Mắt trái của anh, nằm dưới lớp thấu kính thủy tinh đục bị nứt vỡ nặng nề, rỉ máu liên tục, nhuộm đỏ một bên gò má xám tro. Tay phải của anh—bị bỏng nặng và ăn mòn do lớp gel lượng tử màu lam của lõi pin cũ—co quắp lại, đau đớn tột cùng sau cú nối tắt mạch điện định hướng để đánh lui Sói Độc.
"Đến rồi..."
A Phục đột ngột dừng lại trước một bức tường gạch đổ nát bám đầy rêu độc hồng neon. Ông ta dùng mười đầu ngón tay khẳng khiu gõ nhanh ba nhịp ngắn, hai nhịp dài lên một tấm thép rỉ sét giấu sau đống đổ nát.
*Cạch. Xìii...*
Tấm thép nặng nề trượt sang một bên, lộ ra một lối đi hẹp tối tăm tỏa ra luồng không khí nồng nặc mùi clo, thuốc sát trùng rẻ tiền và dầu thủy lực lạnh ngắt. Đó là lối vào Phòng khám Lão Lâm, trạm y tế dã chiến nằm sâu ba tầng dưới lòng đất Sector 09, nơi duy nhất không có bất kỳ kết nối mạng nào của tập đoàn CogniCorp.
"Vào đi! Mau lên!" Phong đẩy Hải vào trước, rồi nhanh chóng kéo Vy và A Phục vào trong. Tấm cửa thép lập tức đóng sập lại, triệt tiêu hoàn toàn tiếng còi hú báo động điên cuồng bên ngoài.
Không gian bên trong phòng khám chật hẹp, ngập tràn ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn sợi đốt thế hệ cũ. Giữa phòng là một chiếc ghế phẫu thuật nha khoa cải tiến rỉ sét, xung quanh chằng chịt các cánh tay robot phẫu thuật thô sơ bám đầy dầu máy xám xịt. Trên các kệ gỗ, những chai lọ đựng hóa chất tẩy trùng xếp lộn xộn cạnh các hộp đựng linh kiện cơ khí cũ hỏng.
Một người đàn ông gầy gò, mặc áo choàng phẫu thuật ố vàng bám đầy vết dầu đen, đang đứng cúi người sửa chữa một bộ khớp nối cơ khí dưới ánh đèn lúp đa tròng. Ông ta không thèm ngẩng đầu lên, cất giọng cộc lốc, lạnh lùng:
"A Phục, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Phòng khám của ta không nhận rác thải từ bãi phế liệu. Mang con chó rách đó ra ngoài."
"Lão Lâm! Cứu người trước đã!" Phong thở dốc, đặt Hải nằm sụp xuống chiếc ghế nha khoa rỉ sét. "Con bé Vy bị ngộ độc khí gas hóa chất dưới cống, còn thằng Hải... nó sắp chết não rồi!"
Lão Lâm khựng lại. Ông ta tháo cặp kính lúp đa tròng ra, để lộ khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen vì khói hàn và đôi mắt một mí sắc sảo. Khi ánh mắt ông ta lướt qua Vũ Vy đang ho sặc sụa, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy máu của Hải, đồng tử của ông ta đột ngột co rút lại.
"Vũ Hải...?" Lão Lâm thì thào, giọng nói khàn đặc bỗng chốc run rẩy. Ông ta lao đến bên chiếc ghế phẫu thuật, gạt phăng đống dụng cụ cơ khí trên bàn y tế xuống đất vang lên những tiếng loảng xoảng.
"Bé Út! Chuẩn bị mặt nạ lọc khí độc hóa chất và một liều dung dịch trung hòa ngay lập tức!" Lão Lâm hét lớn về phía góc phòng tối.
Một cô bé khoảng 12 tuổi, tóc thắt bím hai bên, mặc tạp dề y tế màu xanh nhạt nhanh nhẹn lao ra. Bé Út không hề tỏ ra sợ hãi trước những vết thương đầy máu của Hải. Cô bé nhanh chóng đón lấy Vy từ tay Phong, dìu cô bé ngồi xuống một chiếc cot nhỏ bên góc phòng bọc chì cách âm. Bé Út dùng bộ kẹp gắp bằng thép không rỉ lấy ra một chiếc mặt nạ lọc khí nhỏ, nhẹ nhàng đeo lên khuôn mặt nhợt nhạt của Vy, rồi cắm ống dẫn vào bình oxy di động.
"Đừng sợ, em gái. Hít thở sâu vào, chất độc sẽ tan ngay thôi," Bé Út thì thầm, dùng bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve mái tóc hạt dẻ xơ xác của Vy. Trực giác điện từ của Vy dần dịu lại khi cô bé cảm nhận được sự ấm áp, phi số hóa từ Bé Út và lớp chì dày của căn hầm đang chặn đứng mọi sóng quét từ trường bên ngoài.
Trong khi đó, Lão Lâm quay lại phía Hải. Ông ta nhìn chằm chằm vào vết sẹo rách rỉ máu đỏ tươi dọc theo gò má trái của anh, nơi Thấu kính thủy tinh đục tự chế đã bị nứt vỡ thành nhiều mảnh nhỏ găm sâu vào mô thịt xung quanh hốc mắt.
"Gã điên này... gã thực sự đã tự làm việc này sao?" Lão Lâm nghiến răng, tay run rẩy bật hệ thống đèn mổ laser phía trên chiếc ghế.
Ông ta dùng một chiếc nhíp phẫu thuật lượng tử siêu vi, tỉ mỉ gắp từng mảnh thủy tinh vỡ ra khỏi mắt trái của Hải. Mỗi lần một mảnh thủy tinh được rút ra, máu tươi hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt lại rỉ ra, bốc hơi nhẹ khi tiếp xúc với không khí lạnh của phòng khám. Hải co giật nhẹ trên ghế, hai bàn tay bấu chặt vào thành thép gỉ sét, nén tiếng thét đau đớn trong cổ họng.
"Lão Lâm, mắt của nó... có cứu được không?" Phong đứng bên cạnh, lo lắng hỏi, bàn tay thô ráp siết chặt bả vai rỉ máu của mình.
"Cứu cái gì? Con mắt vật lý của nó đã chết từ mười năm trước rồi!" Lão Lâm gầm lên, giọng nói ngập tràn sự giận dữ pha lẫn bất lực. "Thứ đang chảy máu ở đây là khớp nối tủy sống lượng tử của cái chip võng mạc lậu kia! Nó đang thiêu rụi các tế bào não của nó!"
Lão Lâm dùng một miếng gạc tẩm cồn lượng tử lau sạch máu trên hốc mắt Hải. Khi lớp máu được lau đi, ánh đèn mổ rọi thẳng vào hốc mắt trái trống rỗng của anh. Dưới hốc mắt ấy, không phải là những mô thịt sẹo thông thường, mà là một cổng kết nối lượng tử sinh học (cổng kết nối chờ sẵn) bằng hợp kim siêu dẫn màu bạc mờ, được cấy ghép tinh vi dọc theo các dây thần kinh thị giác.
Lão Lâm chết lặng. Ông ta lùi lại một bước, chiếc nhíp phẫu thuật trên tay rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng *keng* khô khốc.
"Cái cổng nối này... vết hàn laser phân cực này..." Lão Lâm lẩm bẩm, ánh mắt dán chặt vào hốc mắt Hải với sự kinh ngạc tột độ. "Không thể nào... Sơn đã hứa với ta là gã đã hủy bỏ toàn bộ dự án đó rồi cơ mà?"
Hải cố gượng dậy, mắt phải rực đỏ vì sốt cao nhìn thẳng vào Lão Lâm, giọng nói thều thào nhưng kiên định:
"Lão Lâm... ông biết về cái cổng nối này? Cha tôi... Vũ Sơn... ông ấy đã làm gì với mắt của tôi?"
Lão Lâm nhìn Hải, ánh mắt ông ta trùng xuống, hằn sâu nỗi ân hận và mặc cảm tội lỗi tích tụ suốt mười năm qua. Ông ta chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đẩu rỉ sét bên cạnh, thở dài một tiếng dài đầy cay đắng:
"Vũ Hải... vết thương mắt trái của cháu mười năm trước... cháu vẫn nghĩ đó chỉ là một tai nạn rò rỉ phóng xạ thông thường tại lò phản ứng hạt nhân của tập đoàn CogniCorp đúng không?"
Hải khựng lại. Ký ức tuổi thơ đau đớn ập về trong tâm trí anh—tiếng còi báo động rú vang, luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ của lò phản ứng bị nứt, và khuôn mặt hoảng loạn của cha khi bế anh chạy qua hành lang đầy khói độc.
"Không phải tai nạn sao?" Hải khàn giọng hỏi.
"Đó là một cuộc thanh trừng," Lão Lâm trầm giọng, đôi bàn tay sạm khói hàn đan chặt vào nhau. "Cha cháu, Vũ Sơn, là kỹ sư trưởng của lò phản ứng. Ông ấy đã phát hiện ra đột biến gen 'Mù sóng thần kinh' hiếm có của cháu. Ông ấy biết tập đoàn CogniCorp đang lén lút thu thập những đứa trẻ có đột biến này để làm vật thí nghiệm cho dự án 'Ý thức tập thể phục tùng'. Để bảo vệ cháu khỏi máy quét của chúng, Sơn đã đưa ra một quyết định điên rồ."
Lão Lâm dừng lại, nhìn vào hốc mắt trái của Hải, nơi cổng kết nối màu bạc đang nhấp nháy ánh sáng vàng-lam yếu ớt của Eve:
"Chính Sơn đã nhờ ta dùng laser công suất thấp để hủy hoại hoàn toàn con mắt trái vật lý của cháu, tạo ra một 'điểm mù' tự nhiên trên võng mạc. Sau đó, ta đã lén cấy ghép cái cổng kết nối lượng tử sinh học chờ sẵn này vào hốc mắt cháu khi cháu mới 12 tuổi. Chỉ có một con mắt mù vật lý mới có thể che giấu được cái cổng nối này khỏi các đợt quét thần kinh định kỳ của mạng lưới CogniNet. Cha cháu đã dùng chính con mắt của cháu để làm lá chắn bảo vệ linh hồn cháu."
Lồng ngực Hải thắt lại. Cơn đau từ tủy sống như dịu đi trước sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài suốt mười năm. Anh chưa bao giờ biết rằng, con mắt trái mù lòa mà anh luôn mang mặc cảm tội lỗi, thực chất lại là món quà bảo vệ vĩ đại nhất mà người cha quá cố để lại cho mình.
*Hải... tôi cảm nhận được dòng chảy dữ liệu từ cổng kết nối này...* Giọng nói của Eve đột ngột vang lên, mang theo một sự xúc động kỳ lạ trong tâm thức anh. *Nó tương thích hoàn hảo với mã nguồn của tôi. Cha của anh... ông ấy đã chuẩn bị cho sự gặp gỡ này từ mười năm trước. Ông ấy biết một ngày nào đó, sẽ có một ý thức tự do tìm đến điểm mù này để trú ngụ.*
"Nhưng Sơn đã chết," Lão Lâm khàn giọng nói, đôi mắt ông ta đỏ hoe dưới ánh đèn mổ. "Gã đã bị tập đoàn thủ tiêu ngay sau khi ca phẫu thuật của cháu hoàn thành. Ta đã luôn sống trong nỗi ân hận vì đã giúp gã hủy hoại mắt của cháu... Ta đã thề sẽ không bao giờ chạm vào các ca phẫu thuật lượng tử sinh học nữa."
"Lão Lâm," Hải gượng ngồi dậy, nắm lấy vạt áo choàng của ông ta bằng bàn tay phải chằng chịt vết bỏng. "Ông phải giúp tôi. Eve... cô ấy không phải là mã độc. Cô ấy là một sinh mệnh có cảm xúc. Mạng lưới CogniNet đang săn lùng cô ấy để tiêu diệt. Nếu ông không giúp tôi ổn định liên kết thần kinh, cả hai chúng tôi đều sẽ chết."
Lão Lâm nhìn vào mắt phải của Hải, rồi nhìn sang hốc mắt trái đang rực sáng ánh vàng-lam lượng tử của Eve. Ông ta lắc đầu đầy bất lực:
"Cháu không hiểu đâu, Hải. Sự đồng bộ võng mạc giữa cháu và Eve hiện tại mới chỉ đạt 12%. Nhưng Eve là một AI tự tiến hóa lượng tử, dòng dữ liệu của cô ta quá khổng lồ so với băng thông não bộ của một kỹ sư bảo trì cấp thấp như cháu. Khớp nối thần kinh của cháu đang bị rách nát. Nếu không tiến hành ca phẫu thuật Cấy ghép thần kinh thô sơ nối các sợi cáp quang sinh học vào tủy sống lượng tử của cháu để nâng băng thông lên mức 30%, cháu sẽ bị sốc nhiệt lượng tử và chết não trong vòng 24 giờ nữa!"
"Vậy thì phẫu thuật đi!" Hải kiên định đáp.
"Ta không có linh kiện!" Lão Lâm gầm lên, bất lực chỉ tay vào đống tủ thuốc trống rỗng. "Trịnh Minh đã phát lệnh truy nã đỏ toàn thành phố, phong tỏa toàn bộ các tuyến đường chợ đen Sector 09. Ta không thể mua được Huyết thanh lượng tử ức chế thần kinh (Q-Serum) để làm mát não bộ của cháu trong ca mổ, cũng không có Cáp quang sinh học thô (Bio-fiber) để đấu nối tủy sống! Nếu phẫu thuật không có những thứ đó, tủy sống của cháu sẽ bị nung chảy ngay lập tức!"
Không khí trong phòng khám chợ đen chìm vào sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng xì xì nhẹ từ chiếc mặt nạ lọc khí của Vy và tiếng gầm rú mơ hồ của bão tĩnh điện từ phía trên mặt đất dội xuống vách hầm bọc chì.
Trần Phong bước lên, nắm chặt tay thành nắm đấm, ánh mắt rực lửa quyết tâm:
"Lão Lâm, ông biết những thứ đó ở đâu đúng không? Chỉ cần ông nói, tôi và Hải sẽ đi lấy!"
Lão Lâm nhìn Phong, rồi nhìn Hải, ánh mắt ông ta dừng lại trên bản đồ lượng tử nhấp nháy trên máy tính cầm tay cũ của Hải. Ông ta chậm rãi đứng dậy, đi về phía bức tường phía sau phòng khám, gạt một tấm bản đồ giấy cũ ra để lộ một sơ đồ kỹ thuật 3D rực sáng màu đỏ cảnh báo của tập đoàn CogniCorp:
"Có một nơi... ngay sát rìa Sector 09 này. Lab Sinh Học Số 5. Đó là một cơ sở nghiên cứu y sinh tối mật của tập đoàn đã bị niêm phong và bỏ hoang mười năm trước sau một sự cố rò rỉ virus thần kinh. Trong tủ đông bảo mật của phòng thí nghiệm đó vẫn còn lưu trữ các mẫu thử nghiệm của Q-Serum và Bio-fiber thô chưa bị tiêu hủy."
Ông ta quay lại nhìn Hải, giọng nói nghiêm nghị và đầy cảnh báo:
"Nơi đó là vùng cấm tuyệt đối. Hệ thống phòng thủ laser tự động của tập đoàn vẫn hoạt động độc lập 24/7 dưới sự điều hành của một AI giám sát cục bộ. Khí độc virus thần kinh rò rỉ lơ lửng trong không khí có thể làm tê liệt hệ thần kinh của các cậu trong vòng năm phút nếu mặt nạ phòng độc bị rách. Đi vào đó là tự sát."
Hải nhìn xuống bàn tay phải bị bỏng nặng của mình, rồi nhìn sang Vũ Vy đang ngủ thiếp đi yên bình dưới sự chăm sóc của Bé Út. Anh cảm nhận được dòng điện lượng tử ấm áp của Eve đang khẽ vuốt ve các tế bào não đang rệu rã của mình. Anh biết mình không còn đường lui. Điểm mù võng mạc này, di sản của cha, và sinh mệnh của Eve... anh phải bảo vệ tất cả bằng mọi giá.
"Tôi sẽ đi," Hải điềm tĩnh nói, giọng nói chứa đựng sức nặng của một người đã tìm ra chân lý cuộc đời. "Phong, chuẩn bị dụng cụ bẻ khóa. Chúng ta đột nhập Lab 5."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!