Thợ Săn Sói Độc
Lưỡi dao găm cao tần của Sói Độc khẽ rít lên một tiếng nhỏ trong màn sương mù axit, nhắm thẳng vào ngực Hải.
Âm thanh ấy cực kỳ mảnh, tựa như tiếng cánh muỗi cơ khí dao động ở tần số hàng vạn Hertz, nhưng sức tàn phá của nó thì không một lớp giáp bảo hộ thông thường nào dưới đáy Sector 09 có thể chống đỡ. Sương mù axit xám xịt xung quanh lưỡi dao bị nhiệt lượng cực cao nung nóng, lập tức bốc hơi thành những luồng khói trắng xóa, sực nức mùi lưu huỳnh và kim loại cháy.
Hải không thể lùi lại. Phía sau anh là vách đá quặng sắt từ rỉ sét dựng đứng, nhấp nháy những tia sét tĩnh điện màu lam nhạt. Khóa liên kết tủy sống lượng tử vừa mới cấy ghép tạm thời của anh đang co thắt điên cuồng, dội lên những cơn đau buốt dọc sống lưng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào tủy xương. Mắt trái của anh—nơi chứa mảnh thuật toán Eve dưới thấu kính đục bị nứt nẻ—chảy máu không ngừng. Những giọt máu nóng hổi hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt, nhuộm đỏ một nửa khuôn mặt gầy gò, xám tro của anh.
*Cảnh báo! Cảnh báo!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập trong xương chũm của Hải, mang theo những dải biểu đồ sóng não đỏ rực hiển thị trên võng mạc mắt phải. *Nhịp tim của anh đã vượt ngưỡng 160 nhịp/phút. Nhiệt lượng tủy sống tăng vọt lên 41.5 độ C. Mức độ đồng bộ võng mạc đang tụt dốc xuống còn 12%. Nếu anh tiếp tục vận động mạnh, các sợi bio-fiber sẽ tự hủy hoại hoàn toàn tế bào thần kinh thị giác!*
"Tránh ra sau, Phong!" Hải khàn giọng hét lên, cổ họng anh rát buốt như hít phải tàn tro nung đỏ.
Phong, người đang cõng Vũ Vy trên lưng, biến sắc. Gã phi công lực lưỡng nhìn thấy thanh dao găm rực đỏ của Sói Độc đang vạch ra một đường vòng cung chết chóc trong không khí. Gã muốn lao lên bọc lót cho bạn, nhưng bả vai trái của gã đã bị bỏng sượt sâu do đạn laser từ cuộc vượt biên trước đó, máu tươi vẫn đang thấm đẫm lớp áo khoác da sờn rách.
A Phục, người dẫn đường câm điếc, hành động nhanh như một bóng ma. Ông ta dùng cánh tay khẳng khiu bọc găng cao su giật mạnh vạt áo của Phong, kéo gã và Vy lùi sâu vào bóng tối của một nhánh ống thải vỡ nát bên hông. Đồng thời, ông ta dùng tay kia rút khẩu súng điện từ cổ điển giắt sau lưng, bắn một phát đạn xung điện về phía Sói Độc.
*Pằng!*
Một luồng điện màu xanh lam xé rách màn sương axit, nhắm thẳng vào ngực tên sát thủ. Nhưng Sói Độc không hề né tránh. Hắn khẽ nghiêng người, nửa khuôn mặt cơ khí bằng hợp kim đen tuyền phản chiếu ánh chớp điện từ. Thanh dao găm cao tần trên tay hắn vung lên, chém đôi luồng xung điện ngay trong không khí. Những tia lửa điện vỡ vụn, bắn tung tóe vào vách ống rỉ sét, nung chảy những mảng thép dày thành những vũng nước đỏ lòm.
"Súng điện từ thế hệ cũ," Sói Độc cất giọng, âm thanh khàn khàn phát ra từ bộ điều thanh cơ khí lắp dưới cổ họng hắn, đều đều và vô cảm như một thuật toán đã được lập trình sẵn. "Vô dụng trước hệ thống kháng nhiễu tủy sống của ta. Vũ Hải, giao nộp võng mạc mắt trái ra đây. Đốc công Khải chỉ muốn cái chip bên trong. Ta có thể để lại mạng sống cho đứa em gái câm của ngươi."
Hải nhìn chằm chằm vào mắt giả rực ánh vàng kim của Sói Độc. Anh biết tên sát thủ này không nói đùa. Hắn là một kẻ săn mồi tàn nhẫn, hành động hoàn toàn vì tiền thưởng của tập đoàn CogniCorp. Nếu anh đầu hàng, không chỉ Eve bị tiêu diệt, mà Vy cũng sẽ bị bắt về để làm vật thí nghiệm cho các dự án y sinh tối mật của chúng.
"Mơ đi," Hải nghiến răng nhổ ra một ngụm máu loãng.
Sói Độc không phí thêm một lời nào. Hắn lướt lên. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh ngạc nhờ hệ thần kinh phản xạ dã thú cấy ghép lậu. Thanh dao găm cao tần chém ngang, cắt đứt một sợi xích sắt rào chắn khổng lồ treo trên trần cống. Sợi xích nặng hàng trăm ký đổ sụp xuống với tiếng rầm rầm kinh hoàng, chặn đứng lối thoát của Phong và Vy, cô lập hoàn toàn Hải giữa trận địa rác thải.
Hải nhào người né tránh cú chém tiếp theo. Anh lăn dài trên đống phế thải điện tử khô khốc, những mảnh silicon vỡ nát găm vào lòng bàn tay trái vốn chằng chịt những vết bỏng loang lổ từ vụ nổ EMP trước đó. Cơn đau thắt lại khiến anh suýt ngất đi.
Sói Độc áp sát. Thanh dao găm rực đỏ đâm thẳng xuống hốc mắt trái của anh. Trong khoảnh khắc sinh tử, Hải cố gắng đưa tay phải lên tước vũ khí của đối phương. Nhưng ngay khi các ngón tay anh chưa kịp chạm vào chuôi dao, nhiệt lượng tỏa ra từ lưỡi dao rung cao tần đã làm bỏng lạnh da tay anh, lớp da biểu bì co rút lại, rỉ máu vì bỏng lạnh cực độ. Hải đau đớn thét lên, buộc phải buông tay.
*Ẳng!*
Một bóng vàng kim đột ngột lao ra từ góc tối của đống đổ nát. Đó là A Mút, chú chó cơ khí nửa sinh học của Hải. Thân trước của nó là chó cỏ vàng, nhưng nửa thân sau được cấy ghép khung chân giả bằng piston thủy lực rỉ sét. Khớp chân giả của nó vốn đã bị sương mù axit dưới Vực Thẳm Rác ăn mòn rệu rã, phát ra những tiếng xì xì thảm hại của dầu thủy lực rò rỉ. Nhưng nó vẫn trung thành tuyệt đối. Nó lấy đà, dùng hàm răng bọc titan cắn chặt vào khớp gối cơ khí bên chân trái của Sói Độc.
Sói Độc khựng lại một nhịp. Mắt giả của hắn nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo sụt áp khớp nối. Hắn lạnh lùng nhìn xuống chú chó dũng cảm, thanh dao găm cao tần vung lên một đường thẳng đứng.
*Xoẹt!*
Một tiếng rít ngọt lịm của kim loại bị cắt đứt. Khung chân giả bằng piston thủy lực của A Mút bị chém đứt hoàn toàn, văng ra ngoài, bắn tung tóe những dòng dầu máy đen sì trên nền rác. Chú chó đau đớn rên rỉ, thân hình sinh học phía trước ngã quỵ xuống bãi bùn axit, nhưng răng nó vẫn cố bấu víu lấy lớp giáp da của tên sát thủ để kéo dài thời gian cho chủ nhân.
"A Mút!" Vy hoảng sợ ra ký hiệu bằng tay, cô bé câm bẩm sinh cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bả vai của Phong để lao về phía chú chó, nhưng Phong đã giữ chặt cô bé lại.
Nhìn thấy A Mút bị tàn phá, một luồng giận dữ tột độ bùng phát trong lồng ngực Hải, lấn át cả cơn sốt 41.2 độ C đang thiêu đốt đại não. Anh biết mình không thể đấu cận chiến với tên sát thủ này bằng tay không. Anh cần một vũ khí, một thứ có thể tạo ra xung lực đủ mạnh để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống cấy ghép cơ khí của Sói Độc.
Hải nằm sấp trên đống rác, tay phải mò mẫm dưới đống silicon phế thải dính đầy dầu máy. Anh nhắm mắt lại, nén cơn đau từ tủy sống, kích hoạt kỹ năng "Cảm nhận lỗi vi mạch bằng tay".
Mười đầu ngón tay nhạy cảm của anh áp chặt xuống nền phế thải. Ngay lập tức, một sơ đồ mạch điện phức tạp, hỗn loạn của hàng vạn linh kiện hỏng rực sáng lên trong tâm trí anh dưới dạng các đường chỉ màu đỏ chói. Hải không nhìn bằng mắt, anh cảm nhận bằng sự rung động của dòng điện sinh học và nhiệt lượng rò rỉ dưới đất.
*Ở đây... không phải. Cái này... đã chết hoàn toàn.*
Ngón tay anh lướt qua những bo mạch chủ của máy chủ lượng tử bỏ hoang, những bộ vi xử lý đã bị axit ăn mòn rỗng tuếch. Bỗng nhiên, đầu ngón trỏ của anh chạm vào một bề mặt kim loại hình trụ nhỏ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp bất thường xen lẫn tiếng rít điện từ siêu nhỏ.
Đó là một lõi pin lượng tử sinh học cũ (Bio-quantum Battery) của một drone quân sự bị vứt bỏ. Vỏ ngoài của nó bằng hợp kim titan đã bị nứt vỡ một đường dài do va đập vật lý, đang rò rỉ thứ gel lượng tử màu lam đậm—thứ hóa chất cực độc có khả năng tự chuyển hóa adrenaline trong máu người thành dòng điện lượng tử.
*Nó vẫn còn hoạt động!* Eve reo lên trong đầu Hải. *Dung lượng còn lại khoảng 30%. Nhưng bộ điều chế dòng điện của nó đã bị hỏng hoàn toàn. Nó đang ở trong trạng thái vòng lặp năng lượng không ổn định. Nếu anh nối tắt mạch nguồn của nó, nó sẽ tạo ra một vụ nổ xung điện từ (EMP) định hướng khổng lồ!*
"Làm thế nào để nối tắt mà không bị giật chết?" Hải âm thầm hỏi trong ý nghĩ.
*Anh cần một vật dẫn điện tinh khiết, phi từ tính để đâm thẳng vào cực G và cực S của bóng bán dẫn công suất chính. Nhưng tay trái của anh đang bị liệt tạm thời, tay phải thì bị bỏng lạnh, anh không thể giữ chặt nó được!*
Hải không chần chừ. Anh thò ngón tay vào hộp dụng cụ cơ khí dính đầy bùn axit bên hông, rút ra kỷ vật duy nhất của bà nội—chiếc kim khâu bằng thép cũ không rỉ. Chiếc kim khâu này được làm từ loại thép nguyên bản của kỷ nguyên cũ, không chứa các hạt nano thông minh nên hoàn toàn phi từ tính, nhưng lại có độ dẫn điện tinh khiết cực cao.
Sói Độc lúc này đã đá văng thân hình rách nát của A Mút ra ngoài. Hắn quay lại, bước từng bước nặng nề về phía Hải, thanh dao găm cao tần rực đỏ nhắm thẳng vào gáy anh.
"Kết thúc rồi, Vũ Hải," Sói Độc nói, thấu kính quét màu đỏ trên mắt hắn khóa chặt vào tọa độ tủy sống của anh.
Hải không quay đầu lại. Anh dùng tay phải giữ chặt lõi pin lượng tử cũ dính đầy gel độc màu lam. Cơn bỏng rát từ hóa chất rò rỉ ăn mòn da tay anh, nhưng anh phớt lờ nó. Anh áp mười đầu ngón tay cảm nhận chính xác vị trí của bóng bán dẫn công suất siêu nhỏ trên bo mạch của pin.
*Ba... hai... một...*
Ngay khi mũi dao găm cao tần của Sói Độc chỉ còn cách gáy anh đúng ba phân, Hải dùng hết sức bình sinh, đâm thẳng chiếc kim khâu bằng thép của bà nội vào giữa hai cực nguồn của lõi pin.
*OÀNG!*
Một tiếng nổ điện đanh tai bùng phát ngay dưới đống rác thải.
Một luồng ánh sáng màu xanh lam tím rực rỡ, chói lòa xé toạc màn sương mù axit của Vực Thẳm Rác. Luồng xung điện từ (EMP) định hướng khổng lồ phóng ra từ lõi pin lượng tử bị nối tắt, quét qua một góc bán kính ba mét xung quanh Hải.
Sói Độc rú lên một tiếng ghê rợn qua bộ điều thanh cơ khí. Luồng EMP cực mạnh ở cự ly gần lập tức bẻ gãy toàn bộ hệ thống kháng nhiễu tủy sống của hắn. Các sợi cáp quang sinh học cấy ghép trong hệ thần kinh phản xạ dã thú của hắn bị chập mạch liên hoàn, phát ra những tiếng nổ lách tách dưới da mặt và cổ họng. Nửa khuôn mặt cơ khí của hắn bốc khói đen nghi ngút, mắt giả màu vàng kim nhấp nháy liên tục rồi tắt lịm trong bóng tối.
Thanh dao găm cao tần trên tay Sói Độc mất nguồn năng lượng đột ngột, ánh sáng đỏ cam lịm dần, tiếng rít cao tần tắt hẳn. Hắn loạng choạng lùi lại năm bước, hai đầu gối cơ khí run rẩy dữ dội, khuỵu xuống giữa bống sương mù axit.
Hải cũng bị lực giật ngược của vụ nổ EMP hất văng ra sau. Tay phải của anh bị bỏng nặng, dính đầy gel lượng tử màu lam đang ăn mòn da thịt. Mắt trái của anh sưng húp, máu tươi chảy dài xuống cằm. Anh kiệt sức nằm gục trên đống silicon vỡ, hơi thở đứt quãng.
Phong lao đến, dùng báng súng điện từ cũ húc văng sợi xích sắt cản đường, vội vã đỡ Hải dậy. Vy chạy đến bên, ôm chặt lấy bả vai run rẩy của anh trai, nước mắt cô bé rơi lã chã trên khuôn mặt đầy máu của anh.
Sói Độc quỳ dưới đất, nửa mặt cơ khí của hắn vẫn đang rò rỉ những tia lửa điện màu xanh lục. Dù hệ thống cấy ghép bị tàn phá nặng nề, hắn vẫn cố gượng dậy bằng sức mạnh sinh học còn sót lại. Hắn nhìn Hải bằng con mắt sinh học bên phải đầy máu, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười gằn tàn nhẫn.
"Khá lắm... Vũ Hải..." Giọng nói của hắn lúc này không còn qua bộ điều thanh cơ khí, mà trở nên thều thào, rách nát như tiếng kéo búa rỉ sét. "Ngươi bẻ khóa được pin lượng tử... nhưng ngươi không chạy thoát được đâu..."
Hắn ho ra một ngụm máu đen dính đầy dầu máy, lùi dần vào màn sương mù axit dày đặc phía sau thung lũng đá.
"Trịnh Minh... đã dẫn theo đặc nhiệm Cục Kiểm Duyệt... phong tỏa toàn bộ các lối ra... dẫn vào chợ đen Sector 09..." Tiếng cười gằn của Sói Độc nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn trong tiếng bão tĩnh điện gầm rú ngoài vực rác. "Các ngươi... chỉ là những con chuột... trong lồng... chờ chết..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!