Vực Thẳm Rác Thải
Cú rơi từ độ cao hơn ba mươi mét không diễn ra trong sự im lặng. Nó được lấp đầy bởi tiếng rít xé tai của những luồng khí nóng thoát ra từ động cơ phản lực đã vỡ nát của chiếc 'Sao Chổi', tiếng khung thép rỉ sét oằn mình dưới áp lực của trọng lực, và cả tiếng gầm rú điên cuồng của gió mang theo hơi axit nồng nặc. Hải cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi trong một khoảnh khắc kéo dài vô tận, trước khi một cú va đập khủng khiếp dội thẳng từ thắt lưng lên đỉnh đầu, bóp nghẹt mọi dưỡng khí trong phổi anh.
Chiếc xe kéo bọc thép lao thẳng vào một ngọn núi rác thải điện tử khổng lồ dưới đáy Vực Thẳm Rác. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hàng vạn bảng mạch silicon khô khốc vỡ vụn dưới sức nặng hàng tấn của phương tiện vang lên như một loạt đạn pháo liên hồi. Cabin xe lộn nhào hai vòng, kéo theo những tiếng thép rách loang lổ trước khi nằm lật nghiêng trong một bãi bùn hóa chất đen ngòm, sủi bọt sặc sụa.
"Khụ... Khụ... Hải! Vy! Hai đứa có sao không?"
Tiếng của Phong vang lên từ phía ghế lái, khàn đặc và đứt quãng. Gã phi công lực lưỡng dùng bả vai to bản húc văng cánh cửa cabin đã móp méo, bò ra ngoài trong làn khói xám bốc lên nghi ngút từ khoang động cơ bị thiêu rụi. Gã ho sặc sụa, khuôn mặt sạm đen vì muội than và bám đầy những vệt bùn axit nhớp nháp.
Hải không thể trả lời ngay lập tức. Cú va chạm đã kích hoạt một cơn đau dữ dội dọc theo cột sống của anh, nơi Khóa liên kết tủy sống lượng tử vừa mới tương thích một phần đang co thắt điên cuồng dưới áp lực vật lý. Mắt trái của anh—nơi chứa chip võng mạc của Eve dưới thấu kính đục bị nứt nẻ nặng nề—chảy máu liên tục, những giọt máu nóng hổi hòa lẫn với dịch sinh học màu lam nhạt chảy dài xuống gò má xám tro. Tầm nhìn của anh bị nhòe đi bởi những dải nhiễu số màu vàng rực rỡ, che khuất một nửa không gian xung quanh.
*Hải! Hệ thần kinh trung ương của anh đang bị quá tải nhiệt lượng!* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, không còn vẻ máy móc mà chứa đầy sự hoảng loạn thực sự. *Mức độ đồng bộ võng mạc đang dao động ở mức 15%. Nhịp tim của anh là 155 nhịp/phút. Anh phải giảm thiểu mọi hoạt động thể chất ngay lập tức, nếu không các sợi bio-fiber sẽ tự hủy hoại tế bào não thị giác!*
Hải phớt lờ cảnh báo của Eve. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được để đẩy đống linh kiện hỏng đang đè lên người mình, rướn người về phía góc cabin tối tăm dưới gầm ghế lái. Ở đó, Vũ Vy đang nằm co quắp, đôi mắt to tròn màu hạt dẻ trợn trừng vì hoảng sợ. Cô bé câm bẩm sinh không thể phát ra tiếng hét, nhưng khuôn mặt mảnh khảnh của cô bé đã tím tái đi vì ngạt thở. Bầu không khí dưới đáy Vực Thẳm Rác không chỉ có sương mù axit ăn mòn mà còn đậm đặc khí gas hóa chất tái chế rò rỉ từ các phòng thí nghiệm bỏ hoang của tập đoàn CogniCorp phía trên.
Vy ho lên từng cơn dữ dội, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng một cách yếu ớt. Trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang rung lên những nhịp hỗn loạn tột độ khi cảm nhận được luồng từ trường rò rỉ từ mắt trái của Hải.
"Phong... giúp tôi..." Hải thốt lên, cổ họng anh rát buốt như hít phải tàn tro nung đỏ.
Phong lao đến, dùng đôi bàn tay to khỏe bế Vy ra khỏi khoang lái đổ nát. Hải loạng choạng bò theo sau, tay trái của anh—chằng chịt những vết bỏng loang lổ từ cuộn cảm đồng của súng EMP tự chế—hoàn toàn buông thõng vô lực, lạnh ngắt và tê dại.
Ngay khi bước chân ra khỏi xe, Hải cảm thấy da thịt mình rát bỏng. Màn sương mù axit xám xịt bao phủ quanh năm dưới đáy vực đang bắt đầu ăn mòn quần áo bảo hộ sờn cũ của họ. Tiếng xì xì ghê rợn vang lên khi hơi axit tiếp xúc với lớp vỏ thép nóng hổi của chiếc 'Sao Chổi', nung chảy lớp sơn và tạo ra những vệt rỉ sét màu vàng cam loang lổ chỉ trong vài giây.
"Khí gas độc quá đậm đặc! Phổi của con bé không chịu nổi đâu!" Phong hét lên, gã cố gắng dùng vạt áo khoác phi công da sờn rách để che mũi cho Vy, nhưng hơi axit nhanh chóng làm mủn sợi vải.
Hải nén cơn đau đang thiêu đốt đại não, dùng tay phải mò mẫm trong hộp dụng cụ kỹ thuật cách ly từ trường dính đầy dầu máy bám bên hông chiếc xe lật nghiêng. Ngón tay anh chạm vào một bề mặt cao su sần sùi—chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ kỹ mà anh nhặt được từ bãi rác tuần trước. Lớp màng lọc của nó đã quá hạn từ lâu, nhưng vẫn tốt hơn là hít trực tiếp thứ khí gas hóa chất chết người này.
Hải bò đến bên Vy, nhẹ nhàng đeo chiếc mặt nạ cũ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái. Anh siết chặt dây đai cao su, đảm bảo lớp đệm bám khít vào làn da nhợt nhạt của cô bé. Vy hít vào một hơi thật sâu qua bộ lọc rỉ sét, tiếng thở rít lên nặng nề qua van xả khí, nhưng nhịp ho của cô bé đã bắt đầu dịu lại. Cô bé dùng đôi bàn tay mảnh khảnh bấu chặt lấy gấu áo Hải, đôi mắt đầy vẻ lo lắng nhìn hốc mắt trái đang rỉ máu của anh trai.
"Chúng ta phải di chuyển ngay," Hải nói, giọng anh khàn đặc qua lớp mặt nạ. "Sương mù axit đang ăn mòn các khớp thủy lực của xe kéo. Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ bị chôn sống dưới đống rác thải này."
Phong nhìn đống đổ nát của chiếc 'Sao Chổi' với ánh mắt tiếc nuối tột cùng. Động cơ chính đã vỡ nát hoàn toàn, các đường ống dẫn dầu thủy lực bị axit ăn mòn đang rò rỉ những dòng chất lỏng màu xanh lục sủi bọt trên nền silicon. "Tàu của tao... chết tiệt! Ngô Sĩ và lũ robot biên giới chắc chắn đang rà quét từ phía trên cầu. Chúng ta không thể đi đường lớn được nữa."
Hải rút chiếc máy dò sóng điện từ cầm tay (EM-Scanner) giắt bên hông ra. Anh định kết nối nó với viên Pin lượng tử sinh học cũ để dò tìm các luồng sóng an ninh, nhưng ngay khi anh vừa cắm giắc sạc vào cổng kết nối, hơi axit đậm đặc trong không khí đã lọt vào khe hở, tạo ra một loạt tia lửa điện màu xanh lam kèm tiếng nổ lách tách khô khốc. Cổng sạc của máy dò bị cháy khét, màn hình CRT nhỏ nhấp nháy vài lần rồi tắt lịm.
"Khốn kiếp! Máy dò hỏng rồi!" Hải nghiến răng, ném chiếc máy vô dụng xuống bãi bùn hóa chất.
*Hải, hãy sử dụng chiếc la bàn lượng tử của cha anh!* Giọng nói của Eve vang lên, mang theo một luồng xung lực nhẹ làm dịu đi cơn đau thần kinh trong vỏ não anh. *Cảm biến lượng tử của nó là hệ thống analog phi số hóa, hoàn toàn miễn nhiễm với sự ăn mòn của axit và bão tĩnh điện. Tôi có thể giúp anh đọc các dòng chảy từ trường ngầm thông qua võng mạc mắt trái.*
Hải sực nhớ ra, anh dùng bàn tay phải run rẩy thò vào túi áo khoác trong, rút chiếc la bàn lượng tử bằng đồng cổ điển của người cha quá cố Vũ Sơn ra. Khi nắp đồng cơ học mở ra với một tiếng click giòn giã, chiếc kim la bàn bằng hợp kim đặc biệt không xoay về hướng Bắc như thông thường. Dưới sự tác động của các dòng chảy hạt lượng tử và quặng sắt từ phế thải dưới đáy vực, chiếc kim xoay vòng điên cuồng trước khi chỉ thẳng về phía một đường ống thải vỡ nát khổng lồ nằm khuất sau một núi máy chủ hỏng.
Đồng thời, mắt trái của Hải nhói lên một cơn đau buốt giá. Dưới lớp thấu kính đục bị nứt vỡ, những dòng chỉ sáng màu lam nhạt bắt đầu xuất hiện, chồng chéo lên tầm nhìn thực tại của anh. Đó là sơ đồ các vết nứt từ trường yếu ớt mà Eve đang vẽ ra dựa trên dao động của chiếc la bàn.
"Đi theo hướng này," Hải chỉ tay về phía đường ống thải vỡ. "La bàn chỉ ra có một vết nứt từ trường dẫn đến vùng khuất sóng ở phía trước. Đó là lối thoát duy nhất."
Phong gật đầu, gã cõng Vy lên lưng, một tay dìu Hải loạng choạng bước đi trên nền rác thải điện tử trơn trượt. Mỗi bước đi của họ đều phát ra những tiếng lách cách khô khốc của silicon vỡ và tiếng bì bõm của bùn hóa chất ăn mòn. Hơi axit bốc lên từ các vũng nước độc làm đôi chân Hải tê dại, lớp da dưới ủng bảo hộ bắt đầu có cảm giác nóng rát như bị kim châm.
Khi họ vừa đi được mười mét, một tiếng hú dài, mang âm hưởng kim loại ghê rợn vang vọng từ phía sau màn sương mù axit xám xịt. Âm thanh ấy không phải của sinh vật sống; nó là tiếng rít của các motor servo công suất cao kết hợp với tiếng gầm rú của hệ thống nhận diện sinh học bọc thép.
*Cảnh báo!* Eve hét lên trong đầu Hải, dải thông tin màu đỏ rực rỡ hiển thị trên tầm nhìn của anh. *Chó săn cơ khí nửa sinh học của lực lượng an ninh tập đoàn đã xuống tới đáy vực! Hệ thống định vị sinh trắc học của chúng đang truy vết theo vệt máu rò rỉ từ mắt trái của anh. Khoảng cách hiện tại: 150 mét và đang rút ngắn rất nhanh!*
"Lũ chó săn của Trịnh Minh!" Phong biến sắc, gã siết chặt Vy trên lưng và tăng tốc chạy trốn. "Làm sao chúng xuống đây nhanh thế được?"
"Đốc công Khải..." Hải nghiến răng, bước chân anh lảo đảo nhưng vẫn cố giữ thăng bằng. "Khải biết rõ kết cấu của khu vực này. Gã đã thuê sát thủ của thế giới ngầm để thủ tiêu tôi và đoạt lấy Eve trước khi Trịnh Minh chính thức tiếp quản phân khu. Chúng ta phải vào trong đường ống thải ngay!"
Họ lao vào trong đường ống thải vỡ nát khổng lồ. Bên trong ống, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt hơn, ngập tràn mùi rỉ sét của những tấm thép dày hai phân đang bị axit ăn mòn từng mảng lớn. Nước thải hóa chất màu đen chảy róc rách dưới chân, ngập đến mắt cá chân Hải.
Ngay khi họ vừa bước sâu vào bóng tối của đường ống, một bóng đen khẳng khiu đột ngột nhô ra từ một nhánh ống phụ bị vỡ nát bên hông. Bóng đen đó không tiếng động, di chuyển như một bóng ma trong bóng tối hoàn toàn không cần đèn chiếu sáng.
Phong giật mình, định lùi lại phòng thủ nhưng Hải đã kịp giữ vai gã lại. Mắt trái vàng lam của Hải nhìn thấy bóng đen đó không mang theo bất kỳ sóng phát xạ vô tuyến hay từ trường cấy ghép nào của tập đoàn. Đó là một con người hoàn toàn phi số hóa.
Bóng đen bước ra ánh sáng mờ ảo của lối vào ống thải. Đó là một người đàn ông trung niên với dáng người khẳng khiu như một bộ xương di động, mặc bộ đồ bảo hộ chống hóa chất cũ kỹ bám đầy những mảng vá cao su. Trên đầu ông ta đeo một chiếc mặt nạ phòng độc quân sự hai phễu rỉ sét phát ra tiếng u u trầm mặc. Đôi mắt ông ta đục ngầu, vô thần, và đôi tai đeo một bộ trợ thính cổ điển liên tục phát ra những tiếng rít tần số thấp.
Ông ta không nói một lời nào, chỉ đưa bàn tay gầy gò bọc găng cao su lên, thực hiện một chuỗi các ký hiệu tay cực nhanh trước mặt họ.
Vy, lúc này đang nằm trên lưng Phong, lập tức nhận ra những cử chỉ đó. Cô bé khẽ đập vào vai Phong, rồi đưa hai tay ra thực hiện các ký hiệu phản hồi với tốc độ không kém. Đôi mắt hạt dẻ của cô bé rực lên một tia hy vọng.
"Vy, ông ta nói gì?" Hải hỏi dồn dập, anh quỳ sụp xuống một tảng bê tông vỡ để giảm bớt áp lực lên cột sống đang run rẩy.
Vy nhanh chóng ra ký hiệu cho Hải: *Ông ấy là A Phục. Người dẫn đường cống ngầm. Ông ấy câm điếc bẩm sinh giống em. Ông ấy nói lũ chó săn cơ khí ngoài kia có cảm biến nhiệt cực mạnh, nếu chúng ta đi tiếp đường ống chính này, chúng ta sẽ bị chúng bao vây ở lối ra. Ông ấy bảo hãy đi theo ông ấy vào đường ống dẫn dầu thải ngầm số 9 bỏ hoang. Đó là vùng mù sóng hoàn hảo.*
A Phục nhìn Hải, thấu kính mặt nạ phòng độc của ông ta dừng lại ở hốc mắt trái đang rỉ máu của anh trong vài giây. Ông ta khẽ gật đầu, rồi quay người lao vào nhánh ống phụ tối tăm, động tác nhanh nhẹn và im lặng đến kinh ngạc.
"Đi theo ông ấy!" Hải nói với Phong.
Họ bám sát theo bóng lưng gầy gò của A Phục. Nhánh ống phụ chật hẹp và dốc đứng, buộc họ phải bò rạp người qua những đoạn thép rỉ sét sắc nhọn. Hơi axit ở đây loãng hơn nhờ hệ thống thông gió tự nhiên từ các vết nứt địa hình, nhưng mùi dầu thải công nghiệp nồng nặc khiến đầu óc Hải choáng váng.
Phía sau họ, tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên thành ống thép vang lên ngày một rõ. Tiếng rít của các motor servo của lũ chó săn cơ khí dội lại qua các vòm ống, tạo ra những âm thanh ma quái rùng rợn. Chúng đã phát hiện ra lối vào của nhánh ống phụ.
*Hải! Khoảng cách còn 80 mét!* Giọng của Eve dồn dập trong đại não anh. *Tốc độ di chuyển của chúng nhanh gấp ba lần tốc độ của các anh! Nếu không có chướng ngại vật cản địa, chúng sẽ đuổi kịp chúng ta trong vòng 45 giây nữa!*
Hải cắn chặt răng, anh nhìn quanh đường ống rỉ sét. Trên trần ống, những đường ống dẫn hơi nước nóng công nghiệp chạy song song, lớp vỏ bọc cách nhiệt đã bị ăn mòn lộ ra phần lõi đồng rực đỏ dưới áp lực hơi nước cực cao.
"Phong! Đưa Vy đi trước!" Hải hét lên, anh dừng lại bên một rơ-le van xả hơi nước rỉ sét gắn trên vách ống.
"Mày định làm gì?" Phong quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ lo ngại.
"Tôi sẽ chặn đường chúng! Đi mau!" Hải gầm lên.
Phong nghiến răng, gã biết không thể tranh cãi lúc này. Gã cõng Vy lao nhanh theo bóng của A Phục vào sâu trong bóng tối của Đường ống ngầm số 9.
Hải ở lại một mình trong đường ống chật hẹp. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn nắm chặt lấy chiếc van xả hơi nước rỉ sét. Chiếc van đã bị kẹt cứng bởi các mảng bám hóa chất qua nhiều thập kỷ bỏ hoang. Hải cố gắng dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải để vặn, nhưng chiếc van không hề dịch chuyển dù chỉ một milimet.
*Cảnh báo! Chó săn cơ khí cách anh 30 mét!* Võng mạc mắt trái của Hải hiển thị ba nguồn nhiệt đỏ rực đang lao nhanh qua khúc cua của đường ống.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, Hải quyết định đánh cược. Anh nhắm nghiền mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại vào Khóa liên kết tủy sống lượng tử. Anh cảm nhận được luồng năng lượng lượng tử từ tủy sống chạy dọc lên vai, truyền vào mắt trái và giải phóng một luồng sóng xung điện thô sơ qua thấu kính đục bị nứt.
*Eve! Kích hoạt Thị giác điểm mù ở mức tối đa! Tôi cần nhìn thấy cấu trúc bên trong của chiếc van này!*
*Băng thông tủy sống đang bị quá tải nghiêm trọng!* Eve hét lên, nhưng cô vẫn tuân thủ mệnh lệnh. Mắt trái của Hải bùng phát một luồng ánh sáng vàng lam rực rỡ, xuyên qua lớp thấu kính nứt nẻ rọi thẳng vào chiếc van rỉ sét.
Trong tầm nhìn lượng tử của Hải, chiếc van không còn là một khối sắt vô tri. Anh nhìn thấy rõ từng thớ kim loại bị oxy hóa, từng khớp răng bị kẹt bởi các tinh thể hóa chất màu vàng nhạt, và cả một vết nứt vật lý siêu nhỏ nằm ngay sát trục xoay chính.
Hải dùng tay phải, áp chặt mười đầu ngón tay vào vết nứt vật lý đó. Anh vận dụng kỹ năng Đồng cảm máy móc, cảm nhận sự rung động của hơi nước áp lực cao đang cuồn cuộn chảy bên trong đường ống dẫn. Anh tìm ra tần số rung động giao thoa hoàn hảo giữa dòng hơi nước và vết nứt của thép.
Anh dùng hết sức bình sinh, ấn mạnh ngón tay vào điểm yếu nhất của trục van.
*Rắc!*
Chiếc van rỉ sét vỡ đôi dưới áp lực cơ học kết hợp với sự sụt áp từ trường. Ngay lập tức, một luồng hơi nước áp lực cao nhiệt độ lên tới hơn ba trăm độ C phun ra xối xả từ đường ống vỡ, tạo ra một bức tường sương mù trắng xóa, nóng bỏng bao phủ toàn bộ không gian đường ống.
Đúng lúc đó, ba con chó săn cơ khí nửa sinh học lao qua khúc cua. Chúng là những quái vật bọc thép bốn chân, nửa thân trước là sọ chó cỏ biến dị dính liền với các thấu kính quét hồng ngoại rực đỏ, nửa thân sau là các piston thủy lực và móng vuốt titan sắc nhọn.
Chúng lao thẳng vào luồng hơi nước nóng bỏng. Hơi nước nhiệt độ cực cao lập tức làm mù các thấu kính quét hồng ngoại của chúng, nung chảy lớp vỏ bọc cao su bảo vệ các đường dây dẫn thần kinh sinh học. Tiếng rít của hơi nước hòa lẫn với tiếng chập mạch điện từ của lũ chó săn vang lên chói tai. Chúng loạng choạng va đập vào thành ống rỉ sét, phát ra những tiếng bíp bíp hỗn loạn trước khi ngã quỵ xuống dòng nước thải đen ngòm.
Hải bị luồng hơi nước nóng hất văng ra sau vài mét, lưng đập mạnh vào thành ống thép. Anh thở dốc, bả vai trái rỉ máu và lòng bàn tay trái bỏng rát đau đớn tột cùng khi tiếp xúc với hơi nóng. Nhưng anh không dừng lại, anh dùng chút sức lực cuối cùng để gượng dậy, loạng choạng lao vào bóng tối của Đường ống ngầm số 9 theo hướng Phong và Vy đã đi.
Sau hơn mười phút bò qua những ngõ ngách chật hẹp của hệ thống cống ngầm ngập sương mù tĩnh điện, Hải nhìn thấy ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn pin cầm tay của Phong phía trước. Họ đang đứng ở lối ra của đường ống dẫn dầu thải ngầm số 9, nơi dẫn thẳng xuống một thung lũng đá ngầm bọc quặng sắt từ tự nhiên.
Vy nhìn thấy Hải bước ra từ bóng tối, cô bé mừng rỡ ra hiệu bằng tay, đôi mắt ngấn lệ.
"Hải! Mày còn sống!" Phong thở phào nhẹ nhõm, gã đỡ lấy cơ thể suy kiệt của Hải.
A Phục đứng ở lối ra của đường ống, ông ta ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Thấu kính mặt nạ phòng độc của ông ta hướng về phía màn sương mù axit xám xịt phía trước thung lũng đá ngầm.
Ông ta giơ một bàn tay lên, năm ngón tay xòe ra rồi nắm chặt lại—ký hiệu cảnh báo nguy hiểm tột độ.
Hải nén đau, hướng mắt trái rực sáng vàng lam của mình về phía màn sương mù. Nhờ sự hỗ trợ của chiếc la bàn lượng tử vẫn đang hoạt động ổn định trong túi áo, anh nhìn thấy các dòng chảy từ trường xung quanh thung lũng đột ngột bị bẻ cong một cách bất thường.
Có một thực thể đang đứng đợi sẵn ở lối ra duy nhất của vực rác.
Màn sương mù axit xám xịt khẽ dao động, tản ra hai bên để lộ một bóng đen cao lớn đứng chắn ngay giữa lối đi tắt dẫn sang khu tự do Sector 09.
Bóng đen đó mặc một bộ giáp da sờn rách bám đầy những vệt máu khô khốc. Nửa khuôn mặt bên trái của hắn được che phủ bởi một chiếc mặt nạ hợp kim đen tuyền vô cảm, chỉ để lộ mắt giả bên trái rực sáng ánh vàng kim lượng tử—thứ ánh sáng lạnh lùng, tàn nhẫn của một thợ săn tiền thưởng chuyên nghiệp.
Hắn đứng im lặng như một bức tượng đá giữa cơn gió mang hơi axit. Trên tay phải của hắn, một thanh dao găm rung cao tần dài nửa mét đang rít lên những tiếng u u trầm đục, lưỡi dao bằng hợp kim titan rực sáng một màu đỏ cam nóng bỏng, có khả năng cắt đứt bất kỳ tấm thép bảo vệ nào dễ dàng như cắt giấy.
Đó là Sói Độc.
Sát thủ chuyên nghiệp mang nửa khuôn mặt cơ khí, kẻ đã nhận hợp đồng truy nã đỏ từ đốc công Khải để lấy đầu Vũ Hải và mang mắt trái chứa Eve về trạm bảo trì.
A Phục từ từ lùi lại một bước, bàn tay gầy gò của ông ta đặt lên báng khẩu súng điện từ cổ điển giắt sau lưng, đôi mắt vô thần khóa chặt vào lưỡi dao rung của tên sát thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!