Cầu Ranh Giới
Tiếng rít của họng súng máy hạng nặng trên vai robot Kẻ Trừng Phạt 09 rạch đôi màn đêm tĩnh điện của Cổng Đông Sector 12. Âm thanh ấy không giống bất kỳ tiếng vũ khí cơ học thông thường nào; nó là một chuỗi những tiếng xé rách không khí chói tai, dồn dập như tiếng sấm rền chạy dọc theo các thanh rầm thép rỉ sét của Cầu Ranh Giới 09. Trong tích tắc, hàng ngàn viên đạn laser triệu vôn nung nóng bầu không khí, biến những hạt bụi ozone lơ lửng thành những đốm lửa đỏ rực rỡ.
"Vào xe! Mau lên!" Trần Phong gầm lên, tiếng hét của gã bị bóp méo qua vòm họng bọc titan. Bàn tay hộ pháp bám đầy dầu mỡ của gã giật mạnh cánh cửa sau của chiếc xe kéo bọc thép 'Sao Chổi'. Gã không đợi Hải kịp phản ứng, thô bạo đẩy cả Hải và Vũ Vy vào trong khoang lái chật hẹp, ngập mùi dầu thủy lực và sắt rỉ.
Chiếc 'Sao Chổi' rùng mình. Động cơ phản lực mini tự chế dưới gầm xe khạc ra những luồng khói đen đặc lẫn tia lửa điện. Phong nhảy tót vào ghế lái, hai tay nắm chặt vô lăng kim loại đã mòn vẹt, chân nhấn lún ga kịch sàn. Chiếc xe kéo nặng nề chồm lên, lốp xe ma sát điên cuồng trên mặt cầu sắt rỉ sét, phát ra những tiếng rít chói tai trước khi lao vút vào màn sương mù tĩnh điện xám xịt của cây cầu.
Ngay phía sau họ, mặt đất nơi họ vừa đứng nổ tung. Những tia laser từ Kẻ Trừng Phạt 09 găm thẳng xuống nền thép, nung chảy kim loại thành những vũng nước đỏ lòm, sủi bọt sặc sụa. Sức nóng từ vụ nổ hất mạnh vào đuôi xe 'Sao Chổi', khiến chiếc xe kéo chao đảo dữ dội trên mặt cầu trơn trượt.
*Cảnh báo! Cảnh báo!* Giọng nói của Eve vang lên dồn dập qua xương chũm của Hải, đè lên tiếng gầm rú của động cơ. *Hệ thống định vị hồng ngoại của Kẻ Trừng Phạt 09 đã khóa chặt tần số nhiệt của phương tiện. Xác suất trúng đạn trong vòng 8 giây tới là 94%. Anh phải làm lệch hướng quét của nó!*
Hải nằm vật ra sàn xe, một tay ôm chặt lấy Vy vào lòng. Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt đại não anh, khiến mỗi nhịp thở đều bỏng rát như hít phải tàn tro. Bả vai trái của anh, nơi vết bỏng sượt sâu do đạn laser của Lê Mạnh đêm qua vẫn đang rỉ máu, co giật lên từng hồi đau đớn mỗi khi chiếc xe va đập. Nhưng thứ đau đớn nhất lúc này là tay trái của anh—chằng chịt những vết bỏng loang lổ từ cuộn cảm đồng của súng EMP tự chế—hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực trên sàn xe bám đầy bụi sắt.
Vy ôm chặt lấy cổ Hải, tấm lưng nhỏ nhắn của cô bé khẽ run lên sau những cơn ho sặc sụa vì hít phải khí độc hóa chất dưới cống ngầm. Cô bé câm bẩm sinh không thể khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt hạt dẻ to tròn của cô bé mở to, phản chiếu ánh sáng vàng lam lượng tử đang nhấp nháy điên cuồng dưới lớp thấu kính đục bị nứt nặng nề của Hải. Trực giác điện từ nhạy bén của Vy đang gào thét; cô bé cảm nhận được luồng từ trường hủy diệt từ robot Kẻ Trừng Phạt 09 đang siết chặt lấy họ từ phía sau.
"Phong! Đánh lái sang trái!" Hải hét lên, cổ họng khô khốc rát buốt.
Phong không hỏi lại, gã giật mạnh vô lăng. Chiếc 'Sao Chổi' nghiêng hẳn sang một bên, hai bánh xe bên phải nhấc bổng khỏi mặt đất khi gã thực hiện một cú rẽ zic-zac ngặt nghèo trên mặt cầu sắt hẹp. Ngay lập tức, một loạt đạn laser bắn sượt qua sườn xe bên trái, xé toạc lớp giáp thép mỏng và để lại những đường rãnh rực đỏ, khét lẹt mùi sơn cháy.
Cầu Ranh Giới 09 hiện ra trước mắt họ như một con quái vật rỉ sét khổng lồ lơ lửng giữa hư không. Phía dưới cây cầu là Vực Thẳm Rác—một rãnh nứt sâu hoắm chứa đầy các hóa chất y sinh độc hại rò rỉ từ các phòng thí nghiệm của tập đoàn CogniCorp, quanh năm bao phủ bởi màn sương mù axit đậm đặc bốc mùi lưu huỳnh. Con đường độc đạo này lẽ ra là lối thoát duy nhất dẫn sang khu tự do Sector 09, nhưng lúc này, ở cuối cây cầu, rào chắn từ trường biên giới đang đóng chặt, phát ra những luồng ánh sáng lam rực rỡ, ngăn cách họ với sự tự do.
"Chết tiệt! Rào chắn cuối cầu vẫn khóa cứng!" Phong nghiến răng bọc titan, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên gương mặt góc cạnh. "Hải! Mày có súng EMP đúng không? Bắn nát con robot đó đi!"
Hải cắn chặt môi đến bật máu, vị rỉ sắt tanh nồng tràn vào khoang miệng giúp anh tỉnh táo lại trong giây lát. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được, run rẩy rút khẩu súng điện từ cầm tay EMP-Mini từ thắt lưng ra. Đây là vũ khí tự vệ duy nhất của anh, được lắp ráp từ cuộn cảm máy biến thế hỏng và pin lượng tử sinh học cũ.
Hải nhoài người ra khỏi cửa sổ kính nứt nẻ của chiếc 'Sao Chổi', mặc cho những cơn gió mang theo hơi axit tạt thẳng vào mặt làm da thịt bỏng rát. Anh nâng khẩu súng EMP-Mini bằng tay phải, nhắm thẳng vào thấu kính camera đơn độc rực sáng đỏ của Kẻ Trừng Phạt 09 đang đuổi theo phía sau.
*Eve, tính toán khoảng cách!* Hải âm thầm ra lệnh.
*Không thể bộc phát!* Giọng nói của Eve vang lên đầy lo lắng trong đầu anh. *Khoảng cách hiện tại giữa phương tiện và mục tiêu là 45 mét. Phạm vi tác động hiệu quả của súng EMP-Mini tự chế chỉ có 3 mét. Nếu anh bắn lúc này, xung điện từ sẽ bị tản mát hoàn toàn trong không khí nhiễu từ của bão mặt trời. Anh sẽ lãng phí nguồn năng lượng duy nhất!*
"Khốn kiếp!" Hải gầm lên. Anh nhìn thấy robot Kẻ Trừng Phạt 09 đột ngột đứng khựng lại trên xích sắt. Bệ phóng tên lửa mini trên vai phải của nó bắt đầu xoay tròn, những tia quét định vị hồng ngoại màu đỏ rực rỡ từ mắt nó phóng ra, khóa chặt vào đuôi chiếc 'Sao Chổi'.
"Phong! Nó chuẩn bị phóng tên lửa!" Hải hét lớn.
"Tránh ra! Để tao!" Phong gầm lên. Gã đập mạnh tay vào một nút bấm màu đỏ thô sơ được đấu nối lậu trên bảng điều khiển của xe.
Đó là bộ xả khói dầu tự chế của chiếc 'Sao Chổi'. Ngay lập tức, từ hai ống xả phía sau xe, một luồng khói đen đặc, ngập mùi dầu thải và mạt sắt mịn phun ra như một vòi rồng khổng lồ, bao phủ toàn bộ mặt cầu sắt rỉ sét trong bán kính hai mươi mét. Luồng khói mạt sắt này không chỉ che khuất tầm nhìn quang học mà còn làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại của robot.
Những tia quét hồng ngoại của Kẻ Trừng Phạt 09 quét vào màn khói đen, lập tức bị tản xạ và mất mục tiêu. Robot phát ra những tiếng bíp bíp hỗn loạn từ hệ điều hành vô cảm của nó. Loạt tên lửa mini phóng ra bị mất phương hướng, bay chệch quỹ đạo và đâm sầm vào các thanh dầm thép bên hông cầu, tạo ra những vụ nổ kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc sắt rỉ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Cảnh báo!* Eve hét lên, giọng cô bé rít qua thùy chẩm của Hải. *Kẻ Trừng Phạt 09 đang chuyển đổi chế độ quét sang Quét Lượng Tử! Nó đang đồng bộ hóa với máy chủ Helios để bóc tách tín hiệu sinh trắc học của tôi! Màn khói mạt sắt không thể ngăn chặn sóng lượng tử! Chúng ta chỉ còn 15 giây trước khi tháp pháo laser biên giới tự động khóa mục tiêu và tiêu diệt!*
Hải nhìn về phía trước. Rào chắn từ trường màu lam ở cuối cầu vẫn sừng sững như một bức tường ánh sáng chết chóc. Bên cạnh rào chắn là bảng điều khiển cầu—một khối kim loại rỉ sét cổ điển chứa hệ thống rơ-le vật lý cũ từ kỷ nguyên trước.
*Eve, chúng ta có thể hack rào chắn từ xa không?* Hải hỏi, mắt phải anh nhắm nghiền vì cơn đau nửa đầu dữ dội do di chứng của giao thức đóng băng sóng não tạm thời đêm qua.
*Không thể!* Eve phản hồi nhanh chóng. *Bảng điều khiển cầu sử dụng lớp bảo mật vật lý cô lập, hoàn toàn không kết nối với mạng không dây của phân khu để tránh tin tặc bẻ khóa từ xa. Cách duy nhất để mở rào chắn là anh phải tiếp cận vật lý và chạm trực tiếp tay vào bảng mạch của nó!*
"Phong! Lái xe áp sát vào bảng điều khiển ở cuối cầu! Tôi phải chạm vào nó!" Hải hét lên, anh cố gắng gượng dậy, dùng cánh tay phải ôm chặt lấy Vy, đẩy cô bé vào góc an toàn nhất dưới gầm ghế lái.
"Mày điên rồi sao?" Phong trợn mắt nhìn Hải qua gương chiếu hậu. "Lưới laser của tháp pháo biên giới đang quét đầy ngoài kia! Mày nhoài người ra là làm mồi cho chúng nó đấy!"
"Nếu không mở được rào chắn, tất cả chúng ta sẽ bị nung chảy trên cây cầu này!" Hải gầm lên, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm điên cuồng. Mắt trái của anh, rỉ máu liên tục qua khe nứt của thấu kính đục, phát ra ánh sáng vàng lam lượng tử nhấp nháy đầy bi tráng.
Phong nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay gã gồng lên. "Được rồi! Giữ cho chắc vào!"
Chiếc 'Sao Chổi' điên cuồng lao đi trong màn khói dầu đang loãng dần. Robot Kẻ Trừng Phạt 09 sau khi chuyển sang quét lượng tử đã định vị lại được phương tiện. Họng súng máy sáu nòng của nó lại bắt đầu xoay tròn, xả ra loạt đạn laser tiếp theo. Những tia sáng triệu vôn bắn rách nát lớp tôn bảo vệ của xe, cày nát mặt cầu sắt rỉ sét ngay sát lốp xe kéo.
Khi chiếc 'Sao Chổi' chỉ còn cách rào chắn từ trường mười mét, Phong giật mạnh phanh tay, thực hiện một cú rê đuôi xe ngoạn mục. Chiếc xe kéo bọc thép trượt ngang trên mặt cầu rỉ sét, sườn xe bên trái áp sát vào bảng điều khiển kim loại chỉ trong một khoảng cách chưa đầy nửa mét.
"Ngay bây giờ! Hải!" Phong hét lớn.
Hải không chần chừ. Anh nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ xe kéo. Sức nóng từ những phát đạn laser bắn sượt qua da mặt làm tóc anh cháy sém, mùi ozone khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Cơn đau từ bả vai trái rỉ máu và bàn tay trái bỏng loang lổ như muốn nổ tung khi anh cử động.
Anh giơ bàn tay trái chằng chịt vết bỏng loang lổ của mình ra, áp chặt mười đầu ngón tay vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của bảng điều khiển cầu.
*Eve! Bẻ khóa cổng bảo mật nhanh! Ngay lập tức!* Hải gào lên trong tâm thức.
*Đang thiết lập kết nối lượng tử trực tiếp...* Giọng nói của Eve không còn là tiếng nói của một chương trình máy tính nữa; nó chứa đựng sự lo lắng, nỗi đau đớn và lòng đồng cảm sâu sắc với Hải. *Băng thông tủy sống đang quá tải nghiêm trọng. Mức độ đồng bộ võng mạc vọt lên 12%... 15%... Hải! Não bộ của anh đang bị sốc nhiệt! Anh phải ngắt kết nối ngay khi tôi mở được khóa!*
Một luồng điện lượng tử cực mạnh phóng ra từ chip võng mạc mắt trái của Hải, chạy dọc qua các sợi Bio-fiber trong hệ thần kinh, truyền thẳng xuống cánh tay trái và phóng vào bảng điều khiển cầu qua mười đầu ngón tay bỏng rát.
Cảm giác đau đớn tột cùng bùng phát. Hải cảm thấy như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tủy sống của mình. Đại não anh rung lên bần bật, tai trong rít lên những tiếng u u chói tai. Trên võng mạc mắt phải, dải thông tin AR của CogniNet chuyển sang màu đỏ rực rỡ, hiển thị hàng loạt cảnh báo nguy hiểm: *Cảnh báo: Sốt cao 41.2 độ C. Xuất huyết võng mạc mắt trái diện rộng. Nguy cơ chết não lâm sàng trong 5 giây tới!*
Nhưng Hải không buông tay. Anh nghiến răng chặt đến mức một chiếc răng bọc titan của Phong cũng phải rạn nứt nếu ở địa vị anh. Anh cảm nhận được dòng chảy dữ liệu khổng lồ của bảng điều khiển cầu đang bị Eve bẻ gãy từng lớp một.
Hàng triệu mật mã bảo mật cổ điển của cổng biên giới đang bị sức mạnh tính toán lượng tử của Eve nghiền nát chỉ trong vòng 3 giây ngắn ngủi.
*3...*
Mắt trái của Hải chảy máu dữ dội. Dòng máu đỏ tươi, nóng hổi tuôn ra xối xả từ dưới lớp thấu kính thủy tinh đục bị nứt nặng nề, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt xám tro của anh. Tầm nhìn của anh bị nhuộm một màu đỏ rực rỡ của máu tươi hòa lẫn ánh sáng lam nhạt của Eve. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài những dòng code lượng tử rực sáng màu vàng kim đang nhảy múa trong bóng tối.
*2...*
Robot Kẻ Trừng Phạt 09 phía sau đã tiến sát. Tháp pháo laser hạng nặng trên vai nó đã tích tụ đủ năng lượng lượng tử tối, rực sáng một màu tím chết chóc. Nó khóa chặt vào động cơ chính của chiếc 'Sao Chổi'.
*1...*
*Bẻ khóa cổng bảo mật nhanh thành công!* Eve hét lên trong đầu Hải.
Bảng điều khiển cầu rực sáng màu lam. Rào chắn từ trường khổng lồ ở cuối cầu đột ngột nhấp nháy rồi biến mất hoàn toàn, để lộ ra khoảng không bao la dẫn sang Sector 09.
"Được rồi! Đi thôi!" Hải hét lên một tiếng khản đặc trước khi ngã gục vào trong khoang lái, toàn thân run rẩy dữ dội vì sốc nhiệt lượng tử.
Phong gầm lên một tiếng dã thú, gã nhấn ga kịch sàn để chiếc 'Sao Chổi' lao qua ranh giới vừa mở ra.
Nhưng đúng lúc đó, Kẻ Trừng Phạt 09 nổ súng.
Một luồng hỏa lực laser khổng lồ màu tím chết chóc phóng ra từ tháp pháo hạng nặng của robot, xé rách màn sương mù tĩnh điện, bắn trúng trực diện vào phần đuôi và động cơ chính của chiếc 'Sao Chổi'.
*Oành!*
Vụ nổ kinh hoàng bùng phát ngay phía sau khoang lái. Luồng xung lực cực mạnh hất tung chiếc xe kéo bọc thép nặng nề lên không trung. Động cơ chính của xe nổ tung thành một quầng lửa đỏ rực, sắt thép nóng chảy văng lả tả.
Chiếc 'Sao Chổi' mất hoàn toàn lái, xoay tròn điên cuồng trên không trung trước khi lao thẳng xuống vực thẳm rác thải hóa chất phía dưới cầu, chìm nghỉm vào màn sương mù axit xám xịt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!